Nhân gian bất tu tiên - Chương 1757: Dòng Sông Thanh Khiết: Hạt Giống Nhân Ái Nảy Mầm
Tiếng hát của Linh Lan, dẫu đã vãn hồi từ mấy ban mai, vẫn như dư âm của một khúc nhạc thiêng, lay động những tâm hồn thuần phác nhất trong Thị Trấn An Bình. Không còn chỉ là giai điệu vọng trong không trung, nó đã hóa thành một dòng chảy ngầm, len lỏi vào từng ngõ ngách của đời sống, gột rửa những lo toan, những định kiến cố hữu, và khơi dậy một nguồn cảm hứng mới mẻ, mạnh mẽ. Người ta vẫn còn bàn tán xôn xao, nhưng nay không còn là những lời xì xào, dò xét, mà là những câu chuyện kể đầy ngưỡng mộ, những lời sẻ chia chân thành về cảm xúc được đánh thức.
Mấy ngày sau đêm hội văn nghệ, ��nh nắng ban mai rót mật trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng con đường lát đá cổ kính. Không khí se lạnh đầu thu quyện cùng mùi hương của cỏ cây và hơi đất ẩm, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ. Những mái nhà gỗ và gạch san sát, những quán trọ trầm mặc, những cửa hàng nhỏ bé nằm dọc theo con phố chính, tất cả đều toát lên vẻ mộc mạc, giản dị. Tiếng rao hàng của bà lão bán bánh, tiếng bước chân lộc cộc của những chiếc xe ngựa chở hàng từ các làng lân cận, tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ đang chơi đùa trên quảng trường nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống thường nhật. Dẫu ồn ào là vậy, nhưng cái ồn ào ấy không hề xô bồ, mà mang một vẻ yên bình rất riêng, một không khí thân thiện, ấm cúng.
Tại một góc phố nhỏ, nơi có bóng cây đa cổ thụ rủ tàng che mát, Linh Lan đang ngồi cùng Lão Quán Chủ và vài người dân khác. Nét mặt cô gái trẻ giờ đây rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt đầy nhiệt huyết, mái tóc đen mượt được buộc gọn gàng, toát lên vẻ năng động, tràn đầy sức sống. Cô không còn là cô gái rụt rè, e ngại ngày nào, mà đã trở thành một ngọn lửa nhỏ, thắp sáng niềm tin trong cộng đồng. Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, đôi mắt tinh tường nhưng không phán xét, đang nhấp một ngụm trà xanh nóng hổi. Râu tóc ông đã điểm bạc, chiếc áo vải thô màu nâu giản dị càng làm tôn lên vẻ trầm mặc, từng trải của ông. Xung quanh họ, vài người dân, từ những thanh niên trai tráng đến những bà lão tóc bạc, đều đang lắng nghe với vẻ chăm chú.
“Con nghĩ, tiếng hát của con đã chạm đến mọi người, con nghĩ chúng ta cũng có thể dùng sức mạnh của mình để làm một điều gì đó cho Hồ Nguyệt Ảnh,” Linh Lan nói, giọng cô tràn đầy sự nhiệt thành, đôi tay cô khẽ vung lên minh họa cho ý tưởng của mình. Cô kể về những lần mình đi ngang qua Hồ Nguyệt Ảnh, chứng kiến cảnh rác thải trôi nổi, bờ hồ hoang tàn, và lòng cô cứ day dứt mãi. Cô không muốn một vẻ đẹp thiên nhiên như vậy bị hủy hoại bởi sự vô tâm của con người. “Nó giống như việc con đã ‘làm sạch’ nỗi sợ hãi trong lòng mình vậy. Hồ Nguyệt Ảnh cũng cần được ‘làm sạch’, để nó trở lại vẻ đẹp vốn có, để nó lại là niềm tự hào của An Bình chúng ta.”
Một bà lão bán rau, tóc bạc trắng như cước, khẽ thở dài: “Hồ Nguyệt Ảnh ngày xưa đẹp lắm, nước trong veo, cá lội tung tăng. Giờ thì…” Bà lão lắc đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối. Những người khác cũng gật gù đồng tình, ai nấy đều nhớ về một Hồ Nguyệt Ảnh trong ký ức, một nơi chốn yên bình, thơ mộng, nơi họ từng vui đùa thuở nhỏ. Nhưng ai cũng nghĩ, việc đó quá lớn lao, cần nhiều người, cần tiền bạc, nên đành tặc lưỡi bỏ qua.
Lão Quán Chủ khẽ đặt chén trà xuống, một nụ cười hiền hậu nở trên môi ông. “Ý hay đó cô bé. Nước hồ trong thì lòng người cũng trong. Vạn vật hữu linh, hồ nước cũng vậy, nó có linh khí của nó. Nếu chúng ta giữ gìn, nó sẽ ban cho chúng ta sự bình an, thịnh vượng.” Ông nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở từng gương mặt, như muốn đọc thấu suy nghĩ của họ. “Con người chúng ta, đôi khi cứ mãi chạy theo những điều xa vời, những thứ lớn lao, mà quên đi những điều nhỏ bé, gần gũi quanh mình. Bảo vệ môi trường sống, cũng chính là bảo vệ chính chúng ta, bảo vệ những thế hệ sau này.” Lời của Lão Quán Chủ không chỉ là sự khuyến khích, mà còn là một triết lý sống giản dị, sâu sắc, chạm đến lòng người.
Một thanh niên tráng kiện, chuyên làm nghề đốn củi, khẽ gãi đầu: “Nhưng làm sao mà làm được hết chứ, Quán Chủ? Hồ rộng như vậy, rác thải nhiều như vậy, lại còn có bùn đất nữa.” Anh ta nói ra nỗi băn khoăn chung của nhiều người, sự nghi ngờ về tính khả thi của một việc tưởng chừng quá sức. Tuy nhiên, ánh mắt anh ta vẫn đầy vẻ mong chờ, hy vọng.
Linh Lan liền đáp lời, giọng cô tràn đầy quyết tâm: “Chúng ta không cần làm hết một lúc. Mỗi người một tay, mỗi ngày một chút. Không phải tiên gia dùng phép thuật, chúng ta dùng sức người, dùng tấm lòng. Quan trọng là chúng ta bắt đầu, và cùng nhau làm. Ai có sức thì góp sức, ai có ý tưởng thì góp ý tưởng. Có thể chúng ta không làm cho hồ trở nên hoàn mỹ như xưa ngay lập tức, nhưng ít nhất, chúng ta đã gieo một hạt giống tốt đẹp, hạt giống của sự quan tâm, của trách nhiệm.” Cô nói, ánh mắt cô đầy tự tin, lan tỏa năng lượng tích cực đến mọi người xung quanh.
Nụ cười của Lão Quán Chủ càng thêm sâu: “Đúng vậy. Cái khó không phải là làm, cái khó là bắt đầu. Một khi đã có lòng, có ý chí, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Buổi biểu diễn của Linh Lan đã cho chúng ta thấy, sự chân thành có thể lay động lòng người. Vậy thì, sự chân thành trong hành động cũng sẽ mang lại kết quả tốt đẹp.” Ông lão quay sang nhìn một người phụ nữ trung niên, bà là người chuyên thêu thùa trong làng, nổi tiếng với sự tỉ mỉ và khéo léo. “Cô Tấm, nhà cô có vài tấm vải cũ không dùng đến, có thể dùng để đựng rác được không?”
Cô Tấm liền đáp lời: “Ấy da, Quán Chủ nói vậy là sao? Việc này là việc chung mà. Chẳng những vải cũ, tôi còn có thể may thêm vài chiếc túi lớn hơn, chắc chắn hơn để mọi người dùng. Sức tôi yếu không vác nặng được, nhưng việc may vá thì không thành vấn đề.” Ánh mắt cô Tấm sáng lên niềm vui, như đã tìm thấy vai trò của mình trong dự án cộng đồng này.
Một thanh niên khác, gương mặt chất phác, tay chân rắn chắc, chuyên đi kéo xe thuê, cũng hào hứng lên tiếng: “Tôi có chiếc xe đẩy, có thể chở rác ra khỏi hồ. Sức tôi khỏe, có thể làm việc nặng. Tôi sẽ tình nguyện kéo xe.” Lời anh ta vừa dứt, nhiều người khác cũng nhao nhao lên tiếng, người góp công, người góp của, người bàn cách tổ chức. Nỗi nghi ngờ ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự nhiệt huyết, sự hợp tác. Họ bắt đầu phân công công việc, người lo dụng cụ, người lo lương thực, người lo tuyên truyền cho những người chưa biết.
Linh Lan nhìn cảnh tượng đó, lòng cô tràn ngập niềm vui và sự ấm áp. Cô nhận ra rằng, tiếng hát của cô không chỉ là một tiếng vọng đơn lẻ, mà nó đã trở thành một sợi dây vô hình, kết nối những trái tim, lay động những ý chí. Cô không chỉ truyền cảm hứng bằng nghệ thuật, mà còn bằng hành động, bằng tấm lòng của một phàm nhân muốn sống một đời trọn vẹn, ý nghĩa. Những câu chuyện nhỏ như của Linh Lan, những hành động bình dị nhưng chứa đựng sự chân thành, chính là nền tảng để xây dựng một cộng đồng vững mạnh, nơi mỗi cá nhân tìm thấy giá trị của mình mà không cần đến sức mạnh hay quyền lực, không cần đến phép thuật hay tiên khí. Sự chân thành trong nghệ thuật, trong hành động, sẽ trở thành một yếu tố quan trọng trong văn minh phàm nhân đang phát triển, một minh chứng hùng hồn cho triết lý "Nhân Đạo".
***
Trong quán sách của Tạ Trần, ánh nắng trưa nhè nhẹ xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rải những vệt sáng vàng óng lên những chồng sách cũ kỹ, bám đầy bụi thời gian. Không khí bên trong quán tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng lá cây xào xạc bên ngoài và tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ mộc mạc quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy vẻ hoài cổ, như tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang chìm đắm vào một cuốn cổ thư. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm tôn lên vẻ thanh thoát, điềm tĩnh của anh.
Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi bên cạnh, cặm cụi chép bài. Chiếc áo vải thô cũ kỹ trên người cậu bé đã bạc màu, nhưng nó không che giấu được sự nhanh nhẹn và tràn đầy năng lượng của Tiểu An. Bỗng nhiên, cậu bé ngẩng đầu lên, nét mặt hớn hở, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cậu bé vừa mới chạy ra ngoài mua mấy thứ lặt vặt cho Tạ Trần, và đã nghe được những câu chuyện thú vị từ những người dân trong phố.
“Tiên sinh, cô Linh Lan và mọi người sẽ đi dọn hồ đó ạ!” Tiểu An nói, giọng cậu bé trong trẻo và đầy hào hứng, như thể vừa khám phá ra một bí mật động trời. “Con cũng muốn đi giúp! Mấy cô chú nói là Hồ Nguyệt Ảnh bẩn lắm rồi, cần phải dọn cho sạch. Con nghe nói, ngày xưa hồ đẹp lắm, có nhiều cá bơi lội. Mà giờ thì…” Cậu bé dừng lại, vẻ mặt thoáng buồn bã, như tiếc nuối cho một vẻ đẹp đã mất. “Con muốn hồ đẹp lại như xưa, để con có thể ngắm cá, ngắm trăng trên mặt hồ.”
Tạ Trần không ngẩng đầu lên ngay, anh vẫn từ tốn lật một trang sách cũ, nhưng khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười mỉm. Đôi m��t anh, dẫu không nhìn thẳng vào Tiểu An, nhưng dường như đã nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc của cậu bé. Anh đã lặng lẽ quan sát sự thay đổi của Linh Lan, sự lay động của cộng đồng sau buổi biểu diễn của cô. Giờ đây, những hạt giống "Nhân Đạo" mà anh đã gieo, những lời triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà anh đã gợi mở, đang bắt đầu nảy mầm, đơm hoa kết trái trong những hành động cụ thể, thiết thực nhất của đời sống phàm nhân.
“Chuyện tốt,” Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. Anh từ từ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu An, ánh mắt anh đầy vẻ thấu hiểu. “Vạn vật tuần hoàn, con người cũng nên trả lại chút công bằng cho tự nhiên. Hồ nước là một phần của nhân gian, cũng giống như hơi thở của chúng ta vậy. Hơi thở trong lành thì tâm hồn cũng thanh tịnh. Hồ nước trong sạch thì nhân gian cũng an bình.” Anh dùng một phép ẩn dụ đơn giản, nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc, mà Tiểu An, dẫu còn nhỏ tuổi, cũng có thể phần nào cảm nhận được.
Tiểu An ng��ớc nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng lĩnh hội những lời nói của tiên sinh. “Vâng, tiên sinh nói đúng lắm! Con sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người. Con sẽ không sợ bẩn, không sợ mệt!” Cậu bé tuyên bố một cách mạnh mẽ, lòng đầy quyết tâm.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi anh. Anh biết, việc dọn dẹp Hồ Nguyệt Ảnh không chỉ là một hành động vật lý, mà nó còn là một biểu tượng, một bước tiến quan trọng trong việc xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi con người tự ý thức về trách nhiệm của mình đối với thế giới xung quanh, không còn trông chờ vào sự can thiệp của tiên thần hay phép thuật. Anh đã thấy những tia sáng của "Nhân Đạo" le lói trong Linh Lan, trong Lão Quán Chủ, và giờ đây, trong cả Tiểu An.
Trong một khoảnh khắc, Tạ Trần khẽ nhắm mắt, một suy nghĩ thoáng qua trong tâm trí anh. Sự mong manh của những nỗ lực này, liệu chúng có thể duy trì được bao lâu nếu không có sự nhắc nhở, sự dẫn dắt? Lịch sử đã chứng minh, con người dễ dàng rơi vào vòng luẩn quẩn của sự lãng quên và hủy hoại. Nhưng rồi, anh nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. "Vô thường" là lẽ tự nhiên của vạn vật, nhưng "chấp niệm" vào sự duy trì hoàn hảo cũng là một dạng của "mất người". Điều quan trọng không phải là giữ gìn một cách cứng nhắc, mà là gieo trồng những hạt giống của sự tự ý thức, của tình yêu thương. Con người, khi đã thực sự tìm thấy giá trị của "sống một đời bình thường", của "nhân tính", sẽ tự biết cách duy trì và phát triển. Họ sẽ không cần anh phải can thiệp bằng sức mạnh, mà chỉ cần trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người, để làm "điểm tựa tinh thần" cho cộng đồng.
Anh mở mắt, nhìn Tiểu An, người đang sắp xếp lại mấy cuốn sách trên kệ với vẻ nhiệt tình. “Con cứ đi đi, nhưng nhớ giữ an toàn, và đừng quên quay lại học bài.” Tạ Trần nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự quan tâm.
“Vâng, con nhớ rồi ạ!” Tiểu An đáp lời, rồi nhanh nhẹn chạy ra khỏi quán sách, tiếng bước chân nhỏ xíu vang vọng trên nền đá, mang theo sự háo hức của tuổi thơ và niềm tin vào một hành động ý nghĩa. Tạ Trần nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của cậu bé, khẽ mỉm cười. Anh lại lật trang sách, nhưng ánh mắt anh vẫn dõi về phía cửa, nơi cậu bé vừa biến mất. Anh biết, một dòng chảy mới đang bắt đầu.
Sự kiện này, dẫu chỉ là một dự án nhỏ bé, nhưng nó lại là một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo". Nó cho thấy rằng, giá trị của sự chân thành, của lòng dũng cảm cá nhân, không chỉ dừng lại ở việc thể hiện cảm xúc, mà còn lan tỏa thành những hành động thiết thực, mang lại lợi ích cho cả cộng đồng và thiên nhiên. Tạ Trần không cần phải vận dụng bất kỳ phép thuật hay sức mạnh nào, anh chỉ cần gieo những hạt giống của tư duy, của sự thấu hiểu, và để chúng tự nảy mầm, phát triển theo cách riêng của mình. Anh là người quan sát, là người định hướng thầm lặng, tin tưởng vào khả năng tự chủ và sự phát triển của nhân loại trong một kỷ nguyên không còn tiên đạo.
***
Bình minh lên, Hồ Nguyệt Ảnh bừng tỉnh trong ánh nắng vàng rực rỡ, hắt lên mặt hồ một màu lung linh, huyền ảo. Hơi nước mờ ảo vẫn còn vương vấn trên mặt hồ, khiến khung cảnh thêm phần thơ mộng, nhưng cũng không giấu được vẻ hoang tàn của những bờ cỏ dại mọc um tùm và rác thải trôi nổi lềnh bềnh, phá vỡ đi sự yên tĩnh vốn có của nơi này. Tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven hồ, và tiếng gió xào xạc qua những cành liễu rủ bóng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, dẫu có chút bi tráng bởi sự hiện diện của những vết sẹo do con người gây ra.
Dọc theo bờ hồ, hàng chục người dân Thị Trấn An Bình đã có mặt từ sớm tinh mơ. Họ không mặc những bộ y phục lộng lẫy, cũng không cầm theo những binh khí uy mãnh, mà là những chiếc áo vải thô giản dị, tay cầm những dụng cụ thô sơ: rổ rá, gáo múc nước, cuốc xẻng, và cả những chiếc túi vải lớn do cô Tấm may vội vàng. Từ Linh Lan với vẻ rạng rỡ, đầy nhiệt huyết, đến Thư Đồng Tiểu An với đôi mắt lấp lánh sự tò mò và lòng hăng hái, rồi Ông Lão Ngư Dân với làn da rám nắng, tay chai sần, Lão Quán Chủ với nụ cười hiền từ, và đủ mọi lứa tuổi, từ người già đến trẻ nhỏ. Gương mặt họ lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, nhưng ánh mắt họ lại rạng ngời niềm vui và sự quyết tâm.
Ông Lão Ngư Dân, với mái tóc bạc phơ và kinh nghiệm sống lâu năm bên sông nước, đứng bên bờ hồ, chỉ tay vào một vùng nước đục ngầu: “Chỗ này ngày xưa cá nhiều lắm, cá chép, cá diêu hồng, thi thoảng còn có cá lóc to. Giờ rác thế này, cá cũng bỏ đi hết rồi. Nước độc quá, chúng nó đâu sống nổi.” Giọng ông lão chất phác, nhưng chứa đựng sự tiếc nuối và cả một chút giận hờn đối với sự vô tâm của con người. Ông nhớ về những ngày tháng còn trẻ, khi ông có thể câu được cả gánh cá chỉ trong một buổi sáng, khi mặt hồ trong xanh đến nỗi có thể nhìn thấy đáy. Ông tin vào thần linh biển cả, tin rằng hồ nước có linh hồn, và việc làm sạch hồ không chỉ là bảo vệ môi trường, mà còn là một cách để xoa dịu linh hồn của dòng nước, để các vị thần linh không còn giận dữ.
Linh Lan liền đáp lời, giọng cô tràn đầy năng lượng: “Chúng ta sẽ làm cho cá quay trở lại, lão trượng! Chúng ta sẽ làm cho hồ trong xanh như xưa!” Cô nói, rồi cúi xuống, dùng tay không vớt lên một mảnh vải rách đang trôi lềnh bềnh trên mặt nước. Cô không ngại dơ bẩn, không ngại vất vả, gương mặt cô sáng bừng một niềm tin mãnh liệt.
Tiểu An, đứng cạnh Linh Lan, cũng nhanh nhảu cúi xuống. “Con vớt được cái này!” Cậu bé hét lên đầy hào hứng, giơ cao một vỏ ốc xà cừ đã cũ kỹ, nhưng vẫn còn chút lấp lánh dưới ánh nắng. Cậu bé không hề sợ hãi mùi bùn đất hay vẻ ghê tởm của rác thải, mà coi đó như một cuộc phiêu lưu, một trò chơi đầy thú vị.
Mọi người bắt đầu công việc. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng nước vỗ bờ, tiếng vớt rác lạch cạch, tiếng cuốc xẻng đào bới hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh sống động, vui tươi. Một nhóm người dùng thuyền nhỏ chèo ra giữa hồ để vớt những loại rác trôi nổi xa bờ. Một nhóm khác dọn dẹp bờ hồ, cắt tỉa cỏ dại, thu gom những cành cây khô mục. Những người khỏe mạnh thì đào đất, đắp bờ, tạo thành những lối đi nhỏ gọn gàng. Dù công việc vất vả hơn dự kiến rất nhiều, bởi lượng rác thải và bùn đất tích tụ đã quá lớn, khiến đôi khi họ phải dùng hết sức lực mới có thể nhấc lên được một gánh rác nặng trịch, nhưng không ai kêu ca, phàn nàn. Sự hợp tác, tinh thần đoàn kết đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn. Những người phụ nữ lớn tuổi thì lo chuẩn bị nước uống, thức ăn nhẹ để tiếp sức cho mọi người.
Tạ Trần, vẫn với bộ áo vải bố giản dị, đứng lặng lẽ trên một mỏm đá cao cách xa bờ hồ, dưới bóng một cây đại thụ cổ thụ. Anh không trực tiếp tham gia vào công việc dọn dẹp, nhưng ánh mắt anh dõi theo từng hành động, từng nụ cười, từng giọt mồ hôi của những người dân. Anh nhìn thấy những gương mặt lấm lem bụi bẩn, những đôi tay chai sần đang cần mẫn làm việc, nhưng trên môi họ luôn nở nụ cười, trong ánh mắt họ luôn ánh lên niềm vui và sự mãn nguyện. Anh thấy Linh Lan không ngừng động viên mọi người, thấy Tiểu An hăng hái chạy tới chạy lui, thấy Ông Lão Ngư Dân cần mẫn chỉ dẫn những chỗ cần lưu ý, và Lão Quán Chủ thì lúc nào cũng mang theo chén trà nghi ngút khói, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời khuyên, vài câu chuyện ngụ ngôn để khích lệ tinh thần.
Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ mơn man thổi qua, mang theo mùi nước hồ trong lành, mùi hoa cỏ ven hồ, xen lẫn mùi bùn đất và thoang thoảng mùi mồ hôi của người lao động. Cái nắng ấm áp của buổi trưa dần chuyển sang ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, thấu hiểu. Anh biết, đây không chỉ là việc dọn dẹp một cái hồ, mà nó còn là việc xây dựng lại một cộng đồng, một nền văn minh của "Nhân Đạo".
Đến chiều tà, khi ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu nhuộm màu chân trời, đổ bóng xuống mặt hồ, công việc dọn dẹp cũng dần đi đến hồi kết. Hồ nước đã trong xanh hơn rất nhiều, phản chiếu ánh mây trời như một tấm gương khổng lồ. Bờ hồ sạch sẽ, gọn gàng, những gánh rác lớn được tập trung gọn gàng ở một góc, chờ đợi được xử lý. Dù chưa thể trở lại vẻ đẹp nguyên sơ của nó ngay lập tức, nhưng Hồ Nguyệt Ảnh đã như khoác lên mình một tấm áo mới, tươi tắn và tràn đầy sức sống.
Mọi người tụ tập lại bên bờ hồ, gương mặt ai nấy đều mệt mỏi nhưng rạng rỡ. Họ nhìn thành quả lao động của mình, lòng tràn ngập niềm tự hào. Ông Lão Ngư Dân vuốt râu, mỉm cười hiền từ: “Đúng là sức người có hạn, nhưng lòng người là vô hạn. Cứ thế này, chẳng mấy chốc mà cá lại về, hồ lại đẹp như tranh vẽ.” Ông nói, ánh mắt ông ngời lên niềm hy vọng.
Sự thành công của dự án làm sạch hồ này không chỉ là một chiến thắng về mặt vật chất, mà còn là một chiến thắng về tinh thần. Nó cho thấy sức mạnh tiềm tàng của cộng đồng khi đoàn kết, báo hiệu cho những hành động tập thể lớn hơn, có tổ chức hơn trong tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian. Ý thức bảo vệ môi trường và sự hài hòa với tự nhiên sẽ trở thành một phần quan trọng trong triết lý "Nhân Đạo" và sự phát triển văn minh phàm nhân. Tạ Trần, vẫn là "điểm tựa tinh thần" lặng lẽ, thúc đẩy những giá trị này thông qua sự quan sát và lời khuyên tinh tế của mình, tin tưởng rằng sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những hạt giống nhân ái gieo hôm nay sẽ nảy mầm thành những khu rừng tri thức, tình người trong tương lai.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian. Tạ Trần quay người, bước đi trên con đường mòn về lại quán sách của mình. Anh biết, hành trình của "Nhân Đạo" không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một dòng sông chảy mãi, đôi khi có ghềnh thác, đôi khi có khúc quanh. Nhưng chừng nào con người còn giữ được sự chân thành, còn biết yêu thương, còn biết trách nhiệm, thì dòng sông ấy sẽ không ngừng tuôn chảy, mang theo sự sống và hy vọng đến muôn nơi. Hồ Nguyệt Ảnh, giờ đây trong xanh và thanh khiết hơn, như một biểu tượng cho sự nảy mầm của hạt giống nhân ái, cho khúc ca của sự chân thành đang vang vọng khắp nhân gian, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.