Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1758: Suối Nguồn Trách Nhiệm: Dòng Chảy Bất Tận Của Nhân Tâm

Tạ Trần đã bước đi trên con đường mòn về lại quán sách của mình, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian. Anh biết, hành trình của "Nhân Đạo" không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một dòng sông chảy mãi, đôi khi có ghềnh thác, đôi khi có khúc quanh. Nhưng chừng nào con người còn giữ được sự chân thành, còn biết yêu thương, còn biết trách nhiệm, thì dòng sông ấy sẽ không ngừng tuôn chảy, mang theo sự sống và hy vọng đến muôn nơi. Hồ Nguyệt Ảnh, giờ đây trong xanh và thanh khiết hơn, như một biểu tượng cho sự nảy mầm của hạt giống nhân ái, cho khúc ca của sự chân thành đang vang vọng khắp nhân gian, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Sáng hôm sau, một buổi sáng trong trẻo như được gột rửa bởi sương đêm, những tia nắng đầu tiên lách qua khe cửa sổ, đậu trên những trang sách cũ trong quán nhỏ của Tạ Trần. Không khí trong quán yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng gió nhẹ lay động những chiếc chuông gió treo ở hiên, tạo nên những âm thanh lanh lảnh, ngân nga như lời thì thầm của thời gian. Mùi giấy cũ, mực thơm và một chút trầm hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh tại, mời gọi những tâm hồn trầm tư tìm đến. Kiến trúc của quán vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, với những cột gỗ sờn màu thời gian và mái ngói rêu phong, phản ánh một nét đẹp vượt qua sự phù phiếm của thế sự.

Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ nhưng sạch sẽ, đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lim sờn bóng, tay cầm một cuốn sách cổ, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ. Anh không đọc, chỉ lật giở nhẹ nhàng, đôi khi khẽ vuốt ve bìa sách đã bạc màu, dường như đang lắng nghe tiếng lòng của trang giấy, hay có lẽ, lắng nghe chính mình trong sự tĩnh lặng vô biên. Làn da trắng nhợt của anh càng thêm nổi bật dưới ánh sáng ban mai, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư đến lạ. Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò, đôi mắt thông minh lấp lánh, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách trên kệ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tiên sinh của mình, đôi môi chúm chím như muốn hỏi điều gì đó. Cậu bé đã quen với những buổi sáng yên ắng như thế này, nơi mà sự tĩnh lặng không phải là khoảng trống mà là sự đầy ắp của những suy tư không lời.

Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, hắt những vệt nắng vàng ươm vào tận bên trong quán, Linh Lan và Ông Lão Ngư Dân cùng bước vào. Linh Lan, giờ đây không còn vẻ rụt rè như trước, ánh mắt cô ánh lên sự tự tin và lòng nhiệt thành, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn còn một chút trăn trở chưa nói thành lời, một gợn sóng ưu tư mờ ảo. Ông Lão Ngư Dân, lưng hơi còng nhưng bước đi vẫn vững chãi, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, râu tóc bạc phơ phất phơ theo gió, đôi mắt tinh anh vẫn giữ được vẻ minh mẫn sắc bén. Trên tay ông không còn là cây rìu gỗ cũ kỹ nữa, mà là một chiếc gáo dừa dùng để tưới cây, như một biểu tượng cho công việc mới, cho sự chuyển mình của một tâm hồn lão luyện.

Họ không nói gì ngay, chỉ khẽ gật đầu chào Tạ Trần rồi ngồi xuống chiếc bàn đối diện. Tạ Trần khẽ khàng gấp cuốn sách lại, đặt sang một bên, đôi mắt anh nhìn thẳng vào họ, như thể đã biết trước những điều họ muốn nói, không cần phải cất lời. Anh đưa tay ra hiệu cho Tiểu An pha trà. Tiếng nước sôi reo reo từ ấm đồng, tiếng chén trà sứ va vào nhau khe khẽ, tạo nên một khúc nhạc bình yên giữa không gian tĩnh mịch, xua đi những ưu tư còn đọng lại trong lòng người. Hương trà thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi trầm hương, tạo nên một sự thư thái khó tả.

Khi chén trà nóng hổi, nghi ngút khói được đặt trước mặt, Linh Lan khẽ hít một hơi thật sâu, rồi nhìn Tạ Trần, giọng cô trầm hơn thường lệ, pha chút ưu tư, như thể đang gánh một gánh nặng mới. “Công tử Tạ Trần, Hồ Nguyệt Ảnh đã sạch đẹp, chúng tôi ai nấy đều vui m���ng khôn xiết. Nhưng… có một điều vẫn khiến tôi trăn trở.” Cô dừng lại, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi có thể thấy loáng thoáng dòng suối từ Rừng Thanh Phong chảy về, như một sợi bạc lấp lánh giữa màu xanh của cây cối. “Nguồn nước từ Rừng Thanh Phong vẫn còn nhiều rác thải, củi mục. Chúng ta không thể chỉ dọn dẹp mãi ở ngọn được, công tử ạ.” Cô nói, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng cho tương lai.

Ông Lão Ngư Dân gật đầu đồng tình, vuốt chòm râu bạc phơ, giọng ông vang lên trầm ấm nhưng cũng đầy lo lắng, mang theo sự từng trải của người đã gắn bó cả đời với sông nước. “Đúng vậy, công tử. Dòng nước là huyết mạch của thị trấn chúng ta. Nếu rừng không khỏe, hồ cũng khó mà trong lành mãi. Tôi lo rằng, nếu chúng ta không chăm sóc gốc rễ, thì mọi công sức dọn dẹp ở hạ nguồn cũng chỉ là tạm thời.” Ông nói, ánh mắt tinh anh của ông toát lên vẻ thâm trầm của người từng trải, đã chứng kiến bao mùa nước lớn, nước ròng, và thấu hiểu quy luật tuần hoàn của vạn vật.

Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đó là cả một biển lớn suy tư đang cuộn trào. Anh đưa tay nhấp một ngụm trà, hương trà thơm ngát lan tỏa trong khoang miệng, thanh lọc tâm trí. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những ngọn cây xanh mướt của Rừng Thanh Phong thấp thoáng trong nắng sớm, như một lời nhắc nhở về sự kết nối không thể tách rời giữa con người và tự nhiên. “Mỗi hành động đều có nhân, có quả,” anh nói, giọng điềm tĩnh, trầm ấm, như tiếng suối chảy róc rách, xoa dịu mọi lo toan. “Nguồn nước ô nhiễm là quả của việc thiếu trách nhiệm. Muốn có quả lành, phải gieo nhân thiện.”

Lời nói của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, cũng không phải là một lời khuyên trực tiếp, mà là một câu nói mang tính triết lý sâu sắc, khơi gợi suy nghĩ, mở ra một cánh cửa nhận thức mới. Anh nhìn Linh Lan và Ông Lão Ngư Dân, ánh mắt anh như muốn thấu hiểu tâm can họ, như muốn dẫn dắt họ tự tìm ra chân lý. “Con người là một phần của tự nhiên. Chăm sóc tự nhiên cũng là chăm sóc chính mình, chăm sóc cho thế hệ sau. Đó là Vô Vi, không phải không làm gì, mà là làm những điều thuận theo đạo trời, đạo đất, đạo người.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào lòng người nghe, để họ có thời gian suy ngẫm. “Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những hạt giống nhân ái gieo hôm nay sẽ nảy mầm thành những khu rừng tri thức, tình người trong tương lai.” Anh nói thêm, đôi mắt ánh lên vẻ bình yên, mãn nguyện, một sự tin tưởng tuyệt đối vào tiềm năng của nhân loại.

Thư Đồng Tiểu An, mặc dù còn nhỏ, nhưng cũng lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cậu bé mở to, cố gắng nắm bắt từng lời của tiên sinh. Cậu bé không hiểu hết được những lời sâu xa của Tạ Trần, nhưng cậu cảm nhận được sự quan trọng của nó qua giọng điệu và ánh mắt của tiên sinh, một sự quan trọng vượt lên trên những điều thường nhật. Linh Lan và Ông Lão Ngư Dân cũng vậy. Những lời của Tạ Trần như một làn gió mát lành thổi tan đi sự trăn trở trong lòng họ, thay vào đó là một tia sáng của sự nhận thức và ý chí hành động mạnh mẽ. Họ hiểu rằng, việc bảo vệ Rừng Thanh Phong không chỉ là một công việc nặng nhọc, mà là một trách nhiệm cao cả, một phần không thể thiếu trong hành trình kiến tạo "Nhân Đạo" của kỷ nguyên mới. Họ đã tự tìm thấy câu trả lời cho mình, không phải từ một mệnh lệnh, mà từ sự khơi gợi trí tuệ của Tạ Trần. Ánh mắt họ giao nhau, cùng ngầm hiểu một điều gì đó. Một sự quyết tâm mới mẻ, mạnh mẽ đang nhen nhóm trong lòng họ, hứa hẹn một hành động lớn lao.

***

Vài ngày sau, lời hiệu triệu của Linh Lan và Ông Lão Ngư Dân đã lan tỏa khắp Thị Trấn An Bình, như những đợt sóng lăn tăn xoa dịu những tâm hồn còn đang băn khoăn. Không chỉ dừng lại ở việc dọn dẹp Hồ Nguyệt Ảnh, mà giờ đây, ý thức về việc bảo vệ "suối nguồn" – Rừng Thanh Phong – đã thấm sâu vào lòng mỗi người dân. Từ những người phụ nữ tảo tần đến những thanh niên trai tráng, từ các cụ già lưng còng đến những đứa trẻ còn non nớt, tất cả đều hăng hái chuẩn bị cho một cuộc hành trình mới, một sứ mệnh cao cả hơn. Họ mang theo cuốc, xẻng, gáo nước, những bao hạt giống cây rừng, và cả những cây con xanh biếc được ươm mầm từ những vườn nhà, như mang theo những hạt giống hy vọng cho tương lai.

Giữa trưa, khi ánh nắng đã lên đến đỉnh đầu nhưng vẫn dịu nhẹ, xuyên qua tán lá rừng tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn, Rừng Thanh Phong bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc khi gió nhẹ thổi qua, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã mà bình yên, một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Giờ đây, những âm thanh ấy còn có thêm tiếng cười nói rộn ràng, tiếng cuốc xẻng lách cách, tiếng bước chân rộn ràng của hàng chục người dân Thị Trấn An Bình đang hăng hái tiến vào rừng, như những chiến binh của sự sống. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thơm ngát quyện vào không khí trong lành, mát mẻ, như xoa dịu đi cái mệt nhọc của những con người đang lao động, ban tặng họ nguồn năng lượng vô hình.

Khu rừng không có kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có những con đường mòn nhỏ tự nhiên uốn lượn theo sườn đồi, dẫn vào sâu hơn trong những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Có những hang động nhỏ ẩn mình sau lớp dây leo chằng chịt, thỉnh thoảng lại có một vạt nắng vàng nhạt lọt qua kẽ lá, soi rọi xuống nền đất đầy rêu phong, tạo nên những khoảng sáng tối huyền ảo. Ở những khu vực sâu hơn, ánh sáng khó lọt vào, tạo nên một chút âm u huyền bí, nhưng điều đó không làm chùn bước những người dân đầy nhiệt huyết, bởi trong lòng họ là ánh sáng của niềm tin.

Linh Lan, với chiếc áo vải màu xanh lam giản dị, buộc tóc cao gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt long lanh niềm vui, không kém gì khi cô đứng trên sân khấu. Cô đi lại giữa những nhóm người, không ngừng động viên, hướng dẫn bằng giọng nói trong trẻo, tràn đầy năng lượng. “Mọi người cố gắng lên! Mỗi cái cây chúng ta trồng hôm nay sẽ là hơi thở cho mai sau!” Giọng cô trong trẻo, vang vọng khắp một góc rừng, như tiếp thêm sức mạnh, lan tỏa niềm tin cho mọi người. Cô không chỉ nói mà còn đích thân vác những bao đất nhỏ, cùng những người phụ nữ khác vun đất cho những cây con vừa được trồng, đôi tay cô tuy nhỏ nhắn nhưng đầy nghị lực.

Ông Lão Ngư Dân, với kinh nghiệm từng sống dựa vào rừng, lại trở thành người cố vấn đắc lực, kiến thức của ông về đất đai, cây cối là vô giá. Ông chỉ cho mọi người cách phân biệt loại cây nào nên trồng ở đâu để phù hợp với thổ nhưỡng, cách đào hố cho đúng kỹ thuật để rễ cây có thể phát triển tốt nhất, cách vun gốc để cây có thể bám sâu vào lòng đất mẹ. “Phải vun gốc cho chắc, đ�� rễ bám sâu vào đất mẹ,” ông nói, bàn tay gầy guộc nhưng rắn rỏi chỉ dẫn từng người một, “Cây cũng như người, gốc có vững thì mới chống chọi được giông bão, mới vươn cao đón nắng trời.” Lời ông giản dị, mộc mạc nhưng chất chứa đầy triết lý sống, thấm đẫm sự từng trải và tình yêu thiên nhiên. Ông cùng một nhóm thanh niên trai tráng đi dọc theo con suối, dùng lưới và gáo vớt lên những cành cây mục nát, những túi rác thải do con người vứt bỏ từ lâu. Dòng suối dần trở nên trong hơn, để lộ ra những viên đá cuội lấp lánh dưới đáy, như những viên ngọc quý được đánh thức.

Thư Đồng Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ, không ngừng chạy tới chạy lui, phụ giúp mọi người bằng tất cả sự hăng hái của mình. Lúc thì cậu bé xách nước tưới cây, lúc thì nhặt những cành cây khô, lúc lại hào hứng đào những cái hố nhỏ để trồng những hạt giống cây bụi li ti. Đôi mắt cậu bé to tròn, lấp lánh vẻ tò mò và hiếu học, không ngừng quan sát những người lớn làm việc, cố gắng bắt chước theo từng cử chỉ, từng động tác. Cậu bé cảm thấy một niềm vui lạ lùng, một sự gắn kết không lời với những người xung quanh, và với cả khu rừng, một cảm giác thuộc về nơi này. Cảm giác bàn tay lấm lem bùn đất, những giọt mồ hôi lăn dài trên má không làm cậu bé nản lòng, mà ngược lại, khiến cậu bé cảm thấy mình đang làm một điều gì đó thật ý nghĩa, thật thiêng liêng.

Cộng đồng dân làng làm việc không ngừng nghỉ, với một tinh thần đoàn kết đáng kinh ngạc, như một khối thống nhất. Họ không chỉ dọn dẹp những rác thải hữu hình, mà dường như còn đang gột rửa những vết thương vô hình mà con người đã gây ra cho Rừng Thanh Phong, hàn gắn lại mối liên kết giữa nhân loại và tự nhiên. Họ đào hố, trồng những cây con xanh biếc – từ những cây ăn quả nhỏ đến những cây lấy gỗ lớn – vun đất, tưới nước. Những con đường mòn nhỏ trong rừng cũng được dọn dẹp, phát quang, trở nên gọn gàng và dễ đi hơn, mở ra những lối đi mới cho sự sống. Mỗi người một việc, không ai bảo ai, nhưng mọi thứ đều vận hành một cách nhịp nhàng, trật tự, như một cỗ máy khổng l�� được điều khiển bởi một ý chí chung: ý chí kiến tạo, vun đắp cho một tương lai tươi sáng hơn.

Ban đầu, một số người cũng có chút nản lòng khi đối mặt với quy mô công việc. Rừng Thanh Phong rộng lớn hơn Hồ Nguyệt Ảnh rất nhiều, và việc phục hồi một hệ sinh thái không chỉ đơn thuần là dọn rác. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, kiến thức và một tầm nhìn dài hạn, những điều mà họ chưa từng thực hiện ở quy mô lớn. Nhưng nhìn thấy Linh Lan hăng hái, thấy Ông Lão Ngư Dân cần mẫn, và cảm nhận được tinh thần đoàn kết mãnh liệt của cả cộng đồng, mọi sự nản lòng đều tan biến, nhường chỗ cho niềm tin. Họ hiểu rằng, họ không đơn độc, và sức mạnh tập thể có thể vượt qua mọi trở ngại. Sức mạnh tập thể, niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn, và những lời triết lý sâu sắc của Tạ Trần đã gieo vào lòng họ hạt giống trách nhiệm, đã thôi thúc họ vượt qua mọi khó khăn. Họ không chỉ làm việc bằng sức lực, mà còn bằng cả tấm lòng, bằng tình yêu thương dành cho nơi chôn rau cắt rốn của mình, và cho thế hệ mai sau, cho sự luân hồi của vạn vật.

***

Khi ánh mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng những vòm lá xanh mướt của Rừng Thanh Phong, không khí trong rừng càng trở nên mát mẻ và dễ chịu, như một làn hơi thở của đất trời. Tiếng chim hót líu lo vẫn vang vọng, nhưng giờ đây có thêm tiếng côn trùng rỉ rả chuẩn bị cho đêm xuống, tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng. Mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mới càng thêm nồng nàn, xoa dịu đi sự mệt mỏi sau một ngày lao động cật lực, ban tặng một cảm giác an lành.

Trong khi phần lớn người dân vẫn đang hăng say hoàn tất những công việc cuối cùng, như dọn dẹp các dụng cụ, thu gom rác thải đã phân loại, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nghỉ ngơi bên bờ suối trong vắt, tận hưởng thành quả lao động, Tạ Trần cùng Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ tách ra, tiến vào một khu vực vắng vẻ hơn của khu rừng. Đó là một vạt đất khô cằn, nơi còn hằn lại dấu vết của một trận cháy rừng cũ, những thân cây trụi lá, đen sạm đứng trơ trọi như những bộ xương khô khốc, minh chứng cho sự tàn phá của vô thường và sự khắc nghiệt của tự nhiên. Nơi đây, không khí có phần tĩnh mịch hơn, pha chút bi thương, khác hẳn với sự sống động và tươi mới ở những nơi khác của khu rừng đã được vun đắp.

Tạ Trần, với dáng người gầy gò, thư sinh, bước đi thanh thoát trên nền đất khô. Anh không vội vã, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng thân cây cháy sém, từng mảng đất xám tro, như đang đọc lên câu chuyện về sự mất mát và khả năng phục hồi của tự nhiên. Thư Đồng Tiểu An đi theo sau, đôi mắt to tròn tò mò quan sát mọi thứ, không nói một lời, nhưng trong lòng cậu bé là một cảm giác buồn man mác. Cậu bé cảm nhận được sự khác biệt của nơi này, một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, một sự đồng cảm với những gì đã bị tàn phá.

Họ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ đã cháy đen, phần rễ cây vẫn còn bám sâu vào lòng đất, như một lời hứa về sự sống tiềm tàng. Tạ Trần cúi xuống, không dùng bất kỳ dụng cụ nào ngoài đôi tay trần của mình, đôi tay thư sinh trắng nhợt nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tinh thần phi thường. Anh cẩn th��n dùng ngón tay đào một cái hố nhỏ trên nền đất cằn cỗi, nơi mà dường như sự sống đã bị thiêu rụi hoàn toàn, nơi mà hy vọng dường như đã lụi tàn. Dù bàn tay anh trắng nhợt, không có vẻ chai sạn của người lao động chân tay, nhưng động tác của anh lại vô cùng nhẹ nhàng, dứt khoát, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng, một lời thề nguyền với đất mẹ.

Từ trong túi áo của mình, Tạ Trần lấy ra một cây con xanh biếc, thân cây nhỏ bé nhưng đầy sức sống, lá cây còn đọng những giọt sương mai, như một biểu tượng của sự hồi sinh. Anh đặt cây con vào cái hố vừa đào, sau đó nhẹ nhàng vun từng nắm đất nhỏ, lấp đầy hố, rồi dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ xung quanh gốc cây, như thể đang vỗ về một đứa trẻ sơ sinh, trao cho nó sự ấm áp và bình yên. Anh không nói một lời, chỉ chuyên tâm vào hành động của mình, ánh mắt anh ánh lên vẻ bình yên và một niềm hy vọng thầm kín, một niềm tin vào sự tái sinh.

Thư Đồng Tiểu An đứng cạnh bên, chăm chú quan sát mọi động tác của tiên sinh, đôi mắt cậu bé mở to, ghi nhớ từng chi tiết. Cậu bé cảm thấy một sự thôi thúc lạ lùng, một khao khát được góp phần vào hành trình hồi sinh này. “Tiên sinh, con cũng muốn trồng cây!” cậu bé nói, giọng hăng hái, tràn đầy nhiệt huyết. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp, tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng. Anh gật đầu, chỉ vào một vạt đất trống gần đó, khuyến khích cậu bé. Tiểu An nhanh chóng bắt chước tiên sinh, dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình đào một cái hố. Tuy nhiên, cậu bé còn vụng về hơn, đất văng tung tóe, hố đào cũng không được sâu và ngay ngắn như Tạ Trần.

Tạ Trần không trách mắng, chỉ kiên nhẫn cúi xuống, cầm lấy tay cậu bé, nhẹ nhàng chỉ dẫn từng chút một: “Trồng cây cũng như trồng người. Cần sự kiên nhẫn, chăm sóc từ gốc rễ, rồi quả ngọt sẽ đến.” Anh đưa tay giúp cậu bé chỉnh lại cái hố, sau đó đưa cho cậu một cây con khác, giống như cây của mình. “Phải đặt rễ cây thẳng xuống, đừng để nó bị cong vẹo. Đất phải vun vừa đủ, không quá chặt cũng không quá lỏng, để cây có thể hít thở và phát triển.”

Tiểu An làm theo lời tiên sinh, cẩn thận đặt cây con vào hố, rồi vun đất. Cậu bé hỏi, ánh mắt đầy ngây thơ, nhưng chất chứa một câu hỏi sâu sắc về tương lai: “Tiên sinh, cây này sẽ lớn lên thành rừng sao?”

Tạ Trần nhìn cây con nhỏ bé, rồi lại nhìn ra khu rừng rộng lớn, nơi những thân cây cổ thụ sừng sững vươn mình lên trời xanh, như những cột trụ của thế giới. “Mỗi một hạt giống đều mang trong mình tiềm năng của một khu rừng, chỉ cần được vun trồng đúng cách.” Anh cười nhẹ, không nói thêm gì, chỉ chuyên tâm vào việc vun đất cho cây của mình, và thỉnh thoảng lại giúp Tiểu An chỉnh sửa. Anh biết, những hành động nhỏ bé này, những lời nói triết lý giản dị này, chính là hạt giống của 'nhân quả' đang được gieo, hạt giống của một kỷ nguyên mới đang được vun đắp.

Hành động lặng lẽ của Tạ Trần và Tiểu An không hoàn toàn không được chú ý. Một vài người dân, trên đường trở về sau một ngày lao động, tình cờ đi ngang qua khu vực đó. Họ dừng lại, ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng Tạ Trần, vị thư sinh mà họ luôn kính trọng vì trí tuệ sâu sắc, đang đích thân trồng cây trên vạt đất cháy. Họ thấy anh không hề ngần ngại bùn đất, không hề tỏ ra cao ngạo hay tách biệt khỏi công việc chung. Cái hình ảnh ấy, đối với họ, còn ý nghĩa hơn bất kỳ lời kêu gọi hay mệnh lệnh nào, nó chạm đến sâu thẳm tâm hồn họ. Nó không chỉ là một hành động đơn thuần, mà là một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" mà anh hằng truyền bá – sự hài hòa giữa con người và tự nhiên, trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với cội nguồn sự sống, đối với sự luân hồi của vạn vật.

Họ không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ quan sát một lúc rồi bước đi, nhưng trong lòng mỗi người đều dâng lên một cảm xúc khó tả: sự kính phục, sự nhận thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của bản thân, và một niềm hy vọng mãnh liệt vào tương lai. Họ hiểu rằng, những khu vực tự nhiên được con người vun đắp bằng trách nhiệm và tình yêu thương, bằng những hành động nhỏ bé nhưng kiên trì như thế này, có thể dần trở thành những 'linh địa' mới của Nhân Gian, không dựa vào linh khí tự nhiên mà dựa vào 'nhân khí' từ lòng người, từ sự đoàn kết và ý chí của cộng đồng. Đây chính là sự thay đổi sâu sắc trong bản chất của thế giới, một kỷ nguyên mới đang dần định hình, nơi con người tự tay kiến tạo nên sự trọn vẹn của chính mình và môi trường xung quanh, không cần phải trông chờ vào những điều huyền ảo hay siêu phàm để cứu rỗi.

Ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh. Tạ Trần và Tiểu An đứng dậy, nhìn lại hai cây con nhỏ bé vừa được trồng. Chúng đứng đó, yếu ớt nhưng kiên cường, giữa vạt đất khô cằn, như hai ngọn nến nhỏ thắp lên hy vọng giữa bóng tối mịt mùng, hứa hẹn một tương lai xanh tươi. Tiếng chim hót líu lo trong rừng, tiếng lá cây xào xạc, tiếng suối chảy, tất cả dường như đang hát lên khúc ca của sự sống, của sự phục hồi, của một khởi đầu mới. Mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mới bao trùm lấy họ, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ, một sự hòa mình vào thiên nhiên. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên môi. Anh biết, hành trình "Vun đắp Rừng Thanh Phong" này sẽ không dừng lại ở đây. Nó sẽ trở thành hình mẫu, khuyến khích các cộng đồng khác trong Nhân Gian học hỏi và thực hiện các dự án bảo vệ, kiến tạo thiên nhiên tương tự, gieo mầm những hạt giống nhân ái khắp nơi. Ý thức "chăm sóc cội nguồn" và "hài hòa với tự nhiên" sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong triết lý "Nhân Đạo" của kỷ nguyên mới, định hình cách con người sống và phát triển, để những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.

Dòng sông của "Nhân Đạo" vẫn không ngừng tuôn chảy, mang theo những hạt giống trách nhiệm và tình yêu thương, gieo mầm trên khắp nhân gian. Và những hạt giống ấy, một ngày nào đó, chắc chắn sẽ nảy mầm thành những khu rừng tri thức, tình người bạt ngàn, xanh tươi vĩnh cửu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free