Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1759: Bóng Ma Thời Đại Cũ: Tiếng Vọng Từ Thôn Lạc Hồng

Dòng sông của "Nhân Đạo" vẫn không ngừng tuôn chảy, mang theo những hạt giống trách nhiệm và tình yêu thương, gieo mầm trên khắp nhân gian. Và những hạt giống ấy, một ngày nào đó, chắc chắn sẽ nảy mầm thành những khu rừng tri thức, tình người bạt ngàn, xanh tươi vĩnh cửu. Đó là điều Tạ Trần vẫn luôn tin tưởng, khi anh lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nơi vạt nắng chiều cuối cùng đang dần khuất dạng, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian rộng lớn. Anh biết, hành trình "Vun đắp Rừng Thanh Phong" mới chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, một mảnh ghép trong bức tranh lớn hơn về sự phục hưng của nhân gian, nơi con người sẽ tự tay kiến tạo nên sự trọn vẹn của chính mình và môi trường xung quanh, không cần phải trông chờ vào những điều huyền ảo hay siêu phàm để cứu rỗi. Mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mới vẫn còn vương vấn trên áo anh, một cảm giác bình yên đến lạ, một sự hòa mình vào thiên nhiên, khiến anh cảm thấy rằng mỗi hành động nhỏ bé, mỗi hạt giống gieo xuống đều mang một ý nghĩa sâu sắc.

***

Buổi chiều tà êm ả buông mình xuống Thị Trấn An Bình, mang theo làn gió nhẹ mơn man qua những mái nhà ngói cổ kính, khẽ lay động những hàng cây xanh rì ven đường. Ánh nắng vàng dịu vương vãi trên khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, nhuộm lên những giá sách gỗ cũ kỹ một sắc màu ấm áp, huyền ảo. Bên trong quán, mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy hoài niệm. Tạ Trần ngồi bên bàn trà quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, lẳng lặng ngắm nhìn những tia nắng nhảy múa trên trang sách đang mở. Thư Đồng Tiểu An, với dáng vẻ gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đang cần mẫn thu dọn những cuốn sách cuối cùng trên các bàn đọc, xếp chúng ngay ngắn trở lại giá, tiếng lật sách khẽ khàng phá vỡ sự yên tĩnh.

Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ leng keng, báo hiệu có khách. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt anh lướt qua cánh cửa đang từ từ hé mở. Một lão nhân bước vào, dáng vẻ phong trần, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn còn ánh lên sự kiên nghị lạ thường. Quần áo vải thô của ông đã nhuốm màu đất và thời gian, bạc phếch và sờn rách ở vài chỗ, gợi lên hình ảnh của một người đã đi xa, trải qua bao phong ba bão táp. Trên khuôn mặt nhăn nheo của lão nhân, sự lo âu hiện rõ, nhưng khi ánh mắt ông chạm đến Tạ Trần, một tia hy vọng mong manh lóe lên, như ngọn nến nhỏ trong đêm tối.

“Tiên sinh Tạ Trần, lão hủ xin thất lễ.” Lão nhân khẽ cúi đầu, giọng nói có chút khàn đặc vì đường xa, nhưng vẫn giữ được sự kính trọng. “Lão hủ là Hà, Trưởng thôn Lạc Hồng, cách đây mấy trăm dặm về phía Tây Nam. Nghe danh tiên sinh đã lâu, nay mạo muội đến đây cầu kiến.”

Tạ Trần đặt tách trà xuống, một làn khói mỏng bốc lên từ miệng chén, hương trà thoang thoảng lan tỏa. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho lão nhân ngồi xuống ghế đối diện. "Mời lão trưởng thôn ngồi. Đường xa đến đây, chắc hẳn đã mệt mỏi. Tiểu An, con pha thêm một ấm trà nóng."

Tiểu An, vốn đang tò mò nhìn vị khách lạ, vội vàng đáp lời, nhanh nhẹn chạy vào trong bếp. Cậu bé đã quen với những vị khách lạ thường đến tìm tiên sinh của mình, nhưng vị lão nhân này toát lên một vẻ khắc khổ và lo lắng hơn hẳn những người trước. Mùi đất thoang thoảng từ trang phục của Lão Trưởng Thôn Hà lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi sách và trà, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.

Lão Trưởng Thôn Hà ngồi xuống, đôi tay run run đặt lên đầu gối, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần. "Tạ tiên sinh danh tiếng vang xa, không chỉ ở An Bình Thị mà còn lan đến những thôn xóm hẻo lánh như Lạc Hồng của chúng tôi. Người ta nói, tiên sinh có thể nhìn thấu nhân tâm, thấu tỏ nhân quả, là người có thể giải đáp mọi khúc mắc trên đời." Ông nói, giọng điệu xen lẫn giữa sự cung kính và một chút tuyệt vọng. "Lão hủ đến đây, không phải vì muốn cầu xin phép thuật hay thần thông, mà chỉ muốn tìm một lời khuyên, một con đường cho dân làng của lão hủ."

Tạ Trần rót một chén trà nóng hổi đặt trước mặt Lão Trưởng Thôn Hà. "Lời đồn thường thêu dệt quá sự thật. Tạ Trần này chỉ là một thư sinh phàm tục, không có khả năng nhìn thấu hay giải quyết mọi chuyện. Tuy nhiên, nếu lão trưởng thôn có điều gì muốn sẻ chia, Tạ Trần nguyện ý lắng nghe." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, mang theo một sự trấn an kỳ lạ, khiến nỗi lo lắng trong lòng Lão Trưởng Thôn Hà như vơi đi phần nào. Anh không hề tỏ ra cao ngạo hay xem thường vị khách đến từ một nơi xa xôi, hẻo lánh, mà ngược lại, anh thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu.

Lão Trưởng Thôn Hà nâng chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, xua tan đi phần nào cái lạnh của đường xa. "Tiên sinh quá khiêm nhường. Lão hủ đến đây, là vì dân làng của lão hủ đang sống trong một nỗi sợ hãi kéo dài, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của bao thế hệ, và lão hủ không biết làm cách nào để phá bỏ nó." Ông thở dài, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về những cảnh tượng đau khổ ở quê nhà. "Đó là một câu chuyện dài, một câu chuyện về những tàn dư của thời đại cũ, của những điều mà chúng tôi gọi là 'yêu vật'."

Tiểu An lúc này đã mang thêm một ấm trà mới ra, cậu bé tò mò đứng nép một góc, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng thoáng chút sợ hãi khi nghe đến từ "yêu vật". Tạ Trần khẽ gật đầu với Tiểu An, rồi quay sang Lão Trưởng Thôn Hà. "Lão trưởng thôn cứ từ từ kể. Chuyện gì cũng có nguồn gốc của nó. Mọi chấp niệm đều bắt đầu từ một nhân, rồi gặt lấy quả." Anh nhấp một ngụm trà, không thúc giục, không cắt ngang, chỉ đơn thuần lắng nghe, như một dòng sông lặng lẽ đón nhận mọi dòng chảy.

Lão Trưởng Thôn Hà nhìn tách trà trong tay, vẻ mặt đầy suy tư. "Chuyện là thế này, Tạ tiên sinh. Làng Lạc Hồng của chúng tôi nằm cạnh một vực sâu thăm thẳm, người đời gọi là 'Vực Hoang Phế'. Tương truyền, từ thời Thiên Đạo còn thịnh vượng, đó là nơi phong ấn một yêu vật cổ xưa, một con quái vật đã bị các tiên nhân hùng mạnh trấn áp. Nhưng rồi, khi Thiên Đạo suy kiệt, các tiên môn lụi tàn, phong ấn cũng dần yếu đi. Dân làng chúng tôi, từ đời này sang đời khác, tin rằng yêu vật đó vẫn còn tồn tại, đang chờ ngày thoát ra, gieo tai họa xuống nhân gian."

Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh không hề biểu lộ sự ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu. Anh đã nghe không ít những câu chuyện tương tự, về những tàn dư của thời đại tu tiên, những huyền thoại bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi và sự thiếu hiểu biết. Đây chính là một trong những hệ quả của việc Thiên Đạo suy kiệt – không chỉ linh khí cạn kiệt, mà cả tri thức và niềm tin cũng dần trở nên méo mó, biến dạng, dẫn đến những chấp niệm sai lầm.

***

Đêm đã buông xuống từ lúc nào, màn đêm đen đặc nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn lại ánh nến lung linh trong quán sách của Tạ Trần, nhảy nhót trên những trang giấy, phản chiếu trong đôi mắt đầy lo âu của Lão Tr��ởng Thôn Hà. Tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rì rầm như lời thì thầm của một thế giới khác. Tiểu An, giờ đây đã ngồi co ro trên một chiếc ghế nhỏ, hai tay ôm chặt đầu gối, ánh mắt mở to đầy sợ hãi nhưng cũng không kém phần tò mò, lắng nghe từng lời của Lão Trưởng Thôn Hà. Mùi trà thơm vẫn còn vương vấn, nhưng không khí trong phòng đã trở nên nặng nề hơn, pha lẫn chút u ám từ câu chuyện đang được kể.

Lão Trưởng Thôn Hà tiếp tục, giọng nói ông trầm bổng, mang theo nỗi uất nghẹn và bất lực. “Mỗi khi làng có thiên tai, dịch bệnh, hay một vụ mùa thất bát, dân làng chúng tôi đều tin rằng đó là do yêu vật dưới Vực Hoang Phế gây ra. Để xoa dịu nó, họ bắt đầu thực hiện những nghi lễ kỳ lạ, những hủ tục mà ngay cả lão hủ cũng không thể hiểu nổi. Ban đầu chỉ là cúng tế vật phẩm, nhưng dần dần, nỗi sợ hãi lớn đến mức họ bắt đầu hiến tế... những con vật nuôi bé nhỏ, rồi đến những đứa trẻ sinh ra với dị tật, hoặc những người bị bệnh nặng không thể cứu chữa. Họ tin rằng, đó là cách để giữ bình yên cho cả thôn.”

Tiểu An khẽ rùng mình, khuôn mặt trắng bệch đi vì sợ. Cậu bé chưa từng nghe qua những chuyện kinh khủng đến thế. "Hiến tế... trẻ con sao?" Cậu bé thầm nghĩ, trái tim đập thình thịch.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt anh sâu hơn, như đang nhìn thấu vào tận cùng nỗi đau và sự ngu muội của con người. Anh biết, đây chính là biểu hiện rõ nét nhất của sự "mất người" khi không còn Thiên Đạo để duy trì trật tự, khi tri thức lụi tàn và nỗi sợ hãi lên ngôi. Những nghi lễ kỳ lạ, những hủ tục tàn nhẫn ấy không phải là ý trời, mà là sản phẩm của chính lòng người, của sự chấp niệm vào một niềm tin mù quáng và thiếu hiểu biết.

“Không chỉ có vậy, tiên sinh.” Lão Trưởng Thôn Hà tiếp lời, giọng ông nghẹn lại. “Khi Thiên Đạo suy kiệt, nhiều tiên nhân đã bỏ lại pháp khí của mình ở khắp nơi. Ở Thôn Lạc Hồng, chúng tôi cũng tìm thấy một vài pháp khí cũ, giờ đây chỉ là những món đồ kim loại hoen gỉ, nhưng dân làng lại coi chúng là ‘linh vật’ hoặc ‘vật bị nguyền rủa’. Ai giữ được ‘linh vật’ thì cho là mình được thần linh che chở, ai chạm vào ‘vật bị nguyền rủa’ thì cho là sẽ gặp tai ương. Vì những món đồ vô tri đó, họ tranh giành, đấu đá, thậm chí là giết hại lẫn nhau. Gia đình tan nát, làng xóm chia rẽ, chỉ vì những thứ không còn giá trị.”

Nỗi đau đớn trong lời kể của Lão Trưởng Thôn Hà lan tỏa khắp căn phòng, khiến cả không gian như chìm trong sự bi thương. Tạ Tr���n khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm của nước trà len lỏi trong cổ họng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong câu chuyện. Anh biết, đây không phải là yêu vật thực sự gây họa, mà là "yêu vật" trong lòng người, là nỗi sợ hãi, tham lam, và sự vô tri đã bị cường điệu hóa thành tai ương.

“Tiên sinh Tạ Trần, người của ta sống trong sợ hãi. Họ tin rằng đó là ý trời, là quả báo từ thời tiên đạo còn tồn tại.” Lão Trưởng Thôn Hà nhìn Tạ Trần, ánh mắt cầu khẩn. “Họ đã quen với việc đổ lỗi cho những thứ vô hình, thay vì tìm kiếm nguyên nhân từ chính mình. Họ chấp nhận số phận, chấp nhận những hủ tục man rợ, bởi vì họ không còn tin vào điều gì khác. Ta muốn cứu họ, muốn phá cục này, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Một mình lão hủ, không thể lay chuyển cả một cộng đồng đã chìm sâu trong mê tín.”

Tạ Trần đặt chén trà xuống, một âm thanh thanh nhẹ vang lên trong đêm. Anh nhìn thẳng vào mắt Lão Trưởng Thôn Hà, giọng nói trầm tĩnh, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn người nghe. “Mê tín sinh từ sợ hãi, mà sợ hãi lại sinh từ vô tri. Yêu vật đáng sợ, hay chính lòng người mới đáng sợ?”

Câu hỏi của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Lão Trưởng Thôn Hà giật mình. Ông chưa bao giờ nghĩ về vấn đề theo cách đó. Trong tâm trí ông, "yêu vật" là một thực thể bên ngoài, một thế lực siêu nhiên cần phải xoa dịu hoặc tiêu diệt. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra rằng, gốc rễ của vấn đề có thể nằm ngay trong chính bản thân con người.

"Bóng ma của thời đại tu tiên đã qua đi, nhưng những tàn dư của nó vẫn còn ám ảnh nhân gian, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng những 'chấp niệm' và 'vô thường' trong lòng người." Tạ Trần tiếp tục, giọng anh nhẹ nhàng, nhưng đầy tính triết lý. "Khi Thiên Đạo suy kiệt, con người không còn trông cậy vào tiên nhân, nhưng họ lại tìm thấy một vị thần mới để thờ phụng – đó là nỗi sợ hãi của chính mình. Họ tự vẽ ra yêu ma, tự tạo ra nguyền rủa, và tự nguyện trở thành nạn nhân của chúng. Đây chính là cái giá của quyền năng, khi con ngư��i không đủ trí tuệ để hiểu rõ bản chất của nó, hoặc khi họ 'mất người' vì những ám ảnh từ quá khứ."

Tiểu An lắng nghe, dù không hiểu hết mọi từ ngữ cao siêu, nhưng cậu bé cảm nhận được một sự thật đáng sợ đang được phơi bày. Tiếng gió bên ngoài cửa sổ dường như cũng ngừng thổi, cả không gian như nín thở chờ đợi lời giải đáp của Tạ Trần. Lão Trưởng Thôn Hà cúi đầu, suy nghĩ về những lời của Tạ Trần, ánh mắt ông dần trở nên phức tạp, vừa bàng hoàng, vừa thấm thía. Anh biết, những 'yêu vật' được nhắc đến có thể không hoàn toàn vô hại, có thể là những hiện tượng tự nhiên kỳ lạ, nhưng cách Tạ Trần xử lý vấn đề nhấn mạnh rằng gốc rễ của mọi vấn đề nằm ở 'nhân tâm' và 'nhận thức'.

***

Đêm đã khuya khoắt, trăng sáng và sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền trời nhung đen. Ánh nến trong quán sách của Tạ Trần vẫn lung linh, nhưng không khí đã bớt đi phần nào sự nặng nề, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Tiếng gió đêm vẫn rì rầm ngoài khung cửa, nhưng giờ đây nghe như một lời ru khẽ khàng, không còn mang vẻ u ám như trước. Tạ Trần nhìn Lão Trưởng Thôn Hà, ánh mắt anh như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu vẻ bàng hoàng rồi dần dần là sự giác ngộ trong đôi mắt của vị trưởng thôn.

“Lão trưởng thôn, thế giới này không ngừng vận động, mọi thứ đều nằm trong vòng luân hồi của vạn vật.” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói anh trầm ấm, mang theo sự uyên bác và thấu hiểu. “Thời đại của tiên nhân đã qua, Thiên Đạo suy kiệt, và chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của nhân gian. Trong kỷ nguyên này, con người không thể và không nên trông chờ vào những sức mạnh siêu phàm để giải quyết vấn đề của mình. Sức mạnh chân chính nằm ở tri thức, ở lòng dũng cảm khi đối mặt với vô tri, và ở sự đoàn kết của chính chúng ta.”

Lão Trưởng Thôn Hà ngẩng đầu, ánh mắt ông vẫn còn một chút hoài nghi, nhưng đã bắt đầu bừng sáng một niềm hy vọng. “Nhưng tiên sinh, làm sao có thể thay đổi được niềm tin đã ăn sâu vào bao thế hệ? Làm sao có thể khiến dân làng không c��n sợ hãi những điều họ đã tin tưởng cả đời?”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Bóng tối chỉ tồn tại khi không có ánh sáng. Nỗi sợ hãi cũng vậy. Hãy mang ánh sáng tri thức đến, hãy gieo hạt giống của lòng tin và sự thấu hiểu, rồi bóng tối sẽ tự tan. Những ‘yêu vật’ mà dân làng ông sợ hãi, có thể chỉ là những hiện tượng tự nhiên bị hiểu lầm, hoặc chính nỗi sợ hãi của con người đã tạo ra nó, biến một điều bình thường thành một tai ương kinh hoàng. Đó là cái 'nhân quả' của việc gieo rắc sợ hãi.”

Anh dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí Lão Trưởng Thôn Hà. Tiểu An ngồi yên lặng lắng nghe, cậu bé cảm thấy những lời của tiên sinh như có một sức mạnh kỳ diệu, xua tan đi nỗi sợ hãi đang vây lấy mình.

“Thay vì đi tìm một vị tiên nhân để ‘diệt yêu’, lão trưởng thôn hãy dẫn dắt dân làng tìm hiểu về những hiện tượng đó. Hãy khuyến khích họ quan sát, suy luận, và chia sẻ tri thức. Những ‘pháp khí cũ’ gây tranh chấp kia, hãy để chúng trở về với đất, hoặc biến chúng thành những vật dụng hữu ích cho cuộc sống. Cái giá trị của chúng không nằm ở sự linh thiêng hay nguyền rủa, mà ở cách con người nhìn nhận và sử dụng chúng. Đó là bài học về sự vô thường của vạn vật, về việc buông bỏ những chấp niệm không còn phù hợp.”

Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn điềm đạm, nhưng mỗi lời đều là một gợi mở sâu sắc. “Hãy bắt đầu từ việc gieo mầm ‘tri thức’ và ‘lòng nhân ái’ trong cộng đồng. Khi con người hiểu rõ hơn về thế giới xung quanh, nỗi sợ hãi sẽ dần vơi đi. Khi họ biết yêu thương và đoàn kết, những hủ tục tàn nhẫn sẽ không còn đất sống. Hãy giáo dục con cháu về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường, về sự hài hòa với tự nhiên, như cách dân làng An Bình đang làm với Rừng Thanh Phong.”

Lão Trưởng Thôn Hà lắng nghe từng lời, đôi mắt ông sáng dần lên, như một người lữ hành lạc lối cuối cùng đã tìm thấy ngọn hải đăng. Những gánh nặng đã đè nén ông suốt bao năm tháng dường như đang dần được cởi bỏ. Ông dần hiểu ra rằng, vấn đề không phải là một con yêu vật siêu nhiên, mà là một căn bệnh tâm lý, một sự yếu kém trong nhận thức đã ăn sâu vào cộng đồng.

“Ta đã hiểu! Tiên sinh Tạ Trần, ta đã hiểu rồi!” Lão Trưởng Thôn Hà đột nhiên đứng bật dậy, giọng nói ông tràn đầy sự phấn khích và quyết tâm. “Không phải đi tìm tiên nhân diệt yêu, mà là dẫn dắt dân làng diệt trừ ‘yêu vật’ trong chính lòng mình! Không phải trông chờ vào thần linh, mà là dựa vào trí tuệ và tình người!”

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Đó chính là điều anh muốn truyền tải – sức mạnh chân chính không nằm ở quyền năng siêu phàm, mà ở khả năng tự chủ, tự nhận thức và tự cải thiện của con người. Câu chuyện của Lão Trưởng Thôn Hà cho thấy triết lý "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" cần phải được lan tỏa và áp dụng rộng rãi hơn nữa ra khắp các vùng xa xôi của Nhân Gian, nơi những tàn dư của thời đại cũ vẫn còn mạnh mẽ, nơi con người vẫn còn "mất người" vì nỗi sợ hãi và chấp niệm.

Lão Trưởng Thôn Hà cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự kính trọng chân thành hiện rõ trong ánh mắt. “Đa tạ tiên sinh đã khai sáng cho lão hủ. Lão hủ sẽ mang những lời này về, gieo mầm tri thức và lòng nhân ái ở Thôn Lạc Hồng. Có lẽ, hành trình này sẽ dài và đầy chông gai, nhưng lão hủ tin rằng, một ngày nào đó, ánh sáng sẽ xua tan bóng tối.”

Ông quay người bước ra khỏi quán sách, dáng vẻ phong trần giờ đây không còn sự lo âu mà thay vào đó là một niềm tin sắt đá. Tiếng chuông gió lại leng keng khi cánh cửa khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho quán sách. Tiểu An nhìn theo bóng lưng của Lão Trưởng Thôn Hà cho đến khi ông khuất dạng trong màn đêm.

“Tiên sinh, vậy là Thôn Lạc Hồng sẽ không còn yêu vật nữa sao?” Tiểu An hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, vẫn còn chút sợ hãi.

Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của cậu bé. “Yêu vật có thể vẫn ở đó, Tiểu An. Nhưng nếu lòng người không còn sợ hãi, không còn tin vào mê tín, thì yêu vật cũng chỉ là một cái tên rỗng tuếch. Sức mạnh lớn nhất của yêu ma không phải là phép thuật của chúng, mà là nỗi sợ hãi mà chúng gieo rắc trong lòng người.” Anh nhìn ra bầu trời đêm, nơi những vì sao vẫn lấp lánh như vô vàn hạt giống hy vọng.

Sự thay đổi ở Thôn Lạc Hồng, nếu thành công, sẽ là một minh chứng hùng hồn nữa cho sức mạnh của con người và tri thức trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", và có thể truyền cảm hứng cho các cộng đồng khác. Tạ Trần biết, những "yêu vật" hoặc "dị tượng" được nhắc đến có thể không hoàn toàn vô hại, nhưng cách anh xử lý vấn đề luôn nhấn mạnh rằng gốc rễ của mọi vấn đề nằm ở "nhân tâm" và "nhận thức". Hành trình "Sống một đời bình thường" của anh không chỉ là sống cho riêng mình, mà còn là gieo mầm tri thức, phá bỏ chấp niệm, và dẫn dắt nhân gian trở về với bản chất chân thật của mình.

Đêm khuya thanh vắng, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc bên ngoài. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn về phía xa, nơi Thôn Lạc Hồng đang chìm trong màn đêm. Anh biết, cuộc chiến với những "bóng ma thời đại cũ" sẽ còn kéo dài, nhưng anh tin vào "nhân quả" của những hạt giống tri thức và lòng nhân ái mà anh và những ng��ời như Lão Trưởng Thôn Hà đang gieo trồng. Dù không có linh khí hay thần thông, nhưng chính ý chí và trí tuệ của con người sẽ là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi "nhân đạo" thực sự nở hoa.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free