Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1760: Ánh Sáng Tri Thức: Hóa Giải Bóng Tối Mê Lầm

Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ, như những sợi tơ vàng mỏng mảnh dệt nên tấm thảm rực rỡ trên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa làm ngân lên tiếng chuông gió đồng leng keng một âm điệu thanh thoát, rồi lại chìm vào sự yên ắng. Mùi giấy cũ, mực tàu, và chút hương gỗ đàn hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa mang vẻ thâm trầm của tri thức.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của y ẩn mình trong bộ áo vải bố màu chàm giản dị. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt sâu thẳm của y, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại nhìn xa xăm, dường như đang dõi theo một dòng chảy vô hình của nhân quả. Trong tay y là một quyển sách cổ, trang giấy đã ngả màu thời gian, nhưng y không đọc, chỉ khẽ vuốt ve bìa sách, cảm nhận từng thớ giấy.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt thông minh lanh lợi, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, xếp lại những quyển sách lệch lạc. Cậu bé gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự tỉ mỉ và tôn kính đối với kho tàng tri thức này. Đêm qua, câu chuyện của Lão Trưởng Thôn Hà vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu, những từ ngữ về "yêu vật cổ xưa" và "mê tín" đã gieo vào lòng cậu một hạt mầm băn khoăn.

Tiểu An khẽ đặt một quyển sách về chỗ cũ, rồi quay sang nhìn Tạ Trần. “Tiên sinh,” cậu bé cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, “bài học về ‘yêu vật’ của Lão Trưởng Thôn Hà con vẫn chưa thật sự hiểu rõ. Nếu yêu vật thật sự tồn tại, thì tri thức có thể đánh bại được nó không?”

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, như đang chiêm nghiệm điều gì đó vô cùng sâu xa. Y khẽ hít một hơi thật chậm, mùi hương của sách và gỗ càng thêm đậm đặc. “Yêu vật có thể tồn tại, Tiểu An,” y trầm giọng đáp, mỗi lời như được chắt lọc từ những dòng chảy thời gian, “nhưng sức mạnh lớn nhất của chúng không phải là phép thuật hay hình thù đáng sợ. Sức mạnh thực sự của yêu ma nằm ở nỗi sợ hãi mà chúng gieo rắc trong lòng người, ở những chấp niệm, sự ngu muội và mê tín khiến con người ‘mất người’.”

Y mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua mọi tầng mây mù của nhân gian. “Bóng tối không thể tồn tại mãi mãi khi có ánh sáng. Vấn đề là làm sao để thắp lên ngọn đèn ấy trong lòng người. Ánh sáng của tri thức, của lý trí, của lòng nhân ái. Khi con người hiểu rõ nguyên nhân gốc rễ của những hiện tượng, khi họ không còn bị nỗi sợ hãi che mờ lý trí, thì ngay cả yêu vật có thật sự hiện diện, chúng cũng chỉ là những thực thể vô hại, không còn khả năng thao túng hay gây hại.”

Tiểu An suy nghĩ, đôi mắt toát lên vẻ băn khoăn. “Nhưng để thay đổi một ngôi làng đã tin vào mê tín bao đời, liệu có khó không, tiên sinh?”

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. “Rất khó, Tiểu An. Nhưng cũng không phải là không thể. Sự thay đổi không đến từ một lời nói, một hành động, mà là từ những hạt mầm gieo xuống, được vun đắp bằng kiên nhẫn và lòng tin. Lão Trưởng Thôn Hà đang làm điều đó. Y sẽ phải đối mặt với những định kiến, những nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí dân làng. Nhưng ta tin vào ‘nhân quả’ của những hạt giống tri thức và lòng nhân ái mà y đang gieo trồng.”

Y đặt quyển sách xuống, đứng dậy và tiến về phía cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã vươn cao hơn, chiếu rọi rực rỡ khắp cả con phố An Bình. Tạ Trần khẽ nhắm mắt một lần nữa, cảm nhận một dòng chảy vô hình, một sự biến động nhẹ nhàng trong mạng lưới nhân quả từ xa xôi. Đó là cảm giác về một cuộc đấu tranh đang diễn ra, một cuộc chiến thầm lặng giữa ánh sáng và bóng tối trong tâm hồn con người. Y không trực tiếp can thiệp, nhưng mỗi lời y nói, mỗi triết lý y truyền tải, đều như những sợi chỉ vô hình, chậm rãi dệt nên một bức tranh m��i cho nhân gian. Sức mạnh của 'vô vi' chính là ở chỗ đó, không hành động mà lại có thể tác động sâu sắc đến vạn vật. Y biết, hành trình "Sống một đời bình thường" của y không chỉ là sống cho riêng mình, mà còn là gieo mầm tri thức, phá bỏ chấp niệm, và dẫn dắt nhân gian trở về với bản chất chân thật của mình, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Vài ngày sau, dưới cái nắng gắt của buổi trưa hè, Lão Trưởng Thôn Hà trở về Thôn Lạc Hồng. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng bụi tung mù mịt, những ngôi nhà gỗ đơn giản với mái rơm và tường đất hiện ra dưới cái nóng như thiêu đốt. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven suối, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng gà gáy thưa thớt, và tiếng trẻ con nô đùa đâu đó trong khoảng sân. Tất cả tạo nên một bức tranh thôn dã yên bình, nhưng ẩn sâu bên trong, một nỗi lo lắng đang bao trùm.

Vụ mùa lúa năm nay thất bát cục bộ. Nhiều ruộng lúa cháy xém dưới nắng, cây ngô còi cọc, và nguồn nước từ con suối cũng có vẻ cạn hơn mọi năm. Dân làng, với những khuôn mặt khắc khổ, nhăn nheo vì nắng gió và những dấu vết của cuộc sống khó khăn, tụ tập thành từng nhóm nhỏ, bàn tán xôn xao. Nỗi sợ hãi vô hình về "yêu vật cổ xưa" lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Khi Lão Trưởng Thôn Hà bước vào làng, những ánh mắt đổ dồn về phía ông. Vẻ mặt ông vẫn khắc khổ, nhưng giờ đây ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, một tia hy vọng mới mẻ đã thắp sáng trong đôi mắt mệt mỏi. Ông không nghỉ ngơi, mà ngay lập tức triệu tập một cuộc họp làng. Tiếng trống báo hiệu cuộc họp vang lên trầm đục, lan xa khắp thôn. Dân làng tề tựu đông đủ tại sân đình, không khí trở nên nặng nề, xen lẫn sự tò mò và lo âu.

“Dân làng, ta đã đi xa, đã tìm đến Thị Trấn An Bình,” Lão Trưởng Thôn Hà cất tiếng, giọng ông vẫn khàn khàn nhưng chứa đầy nội lực, “ta đã gặp Tạ tiên sinh, vị thư sinh uyên bác mà ta đã kể cho các ngươi nghe. Và tiên sinh đã cho ta một lời khuyên vô cùng quý giá.”

Một ông lão với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt chai sạn và ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, lên tiếng: “Lão Hà, ông lại nghe lời kẻ lạ mà bỏ bê chuyện làng sao? Vụ mùa thất bát như thế này, rõ ràng là do ‘yêu vật’ giận dữ! Phải nhanh chóng làm lễ cúng bái, dâng lễ vật để xoa dịu nó, chứ không phải đi nghe mấy lời lý lẽ suông!” Ông ta đại diện cho tầng lớp cố chấp, những người luôn bám víu vào hủ tục.

Lão Trưởng Thôn Hà hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào những người đang xì xào bàn tán. “Không! Tạ tiên sinh nói, gốc rễ của mọi vấn đề nằm ở ‘nhân tâm’ và ‘tri thức’. Chúng ta không nên sợ hãi bóng tối, mà hãy thắp lên ngọn đèn của lý trí! Tiên sinh nói, những ‘yêu vật’ mà chúng ta sợ hãi, có thể chỉ là bóng ma do chính nỗi sợ hãi của chúng ta tạo nên. Yêu vật không làm ruộng đất khô cằn, không làm nguồn nước cạn kiệt, mà chính là sự lười biếng, sự thiếu hiểu biết của chúng ta mới làm điều đó!”

Lời nói của ông như một tia sét đánh xuống giữa đám đông. Một số người kinh ngạc, một số khác lại càng tức giận.

“Lão Hà bị lú lẫn rồi!” Một người đàn ông trung niên với vẻ mặt bặm trợn, tay nắm chặt chiếc cuốc, gầm lên. “Yêu vật đang giận dữ, phải cúng bái chứ! Nói lý lẽ suông có ích gì? Mấy năm trước, khi hạn hán, chúng ta cúng tế, mưa lớn lập tức đổ xuống! Giờ ông lại bảo không phải do yêu vật, vậy là do ai? Chẳng lẽ do chúng ta?”

“Đúng vậy!” Một vài dân làng khác cũng hùa theo, tiếng tranh cãi ồn ào như một chợ vỡ. “Chúng ta phải tin vào những gì ông cha để lại! Cúng tế là cách duy nhất để cầu bình an!”

Lão Trưởng Thôn Hà cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai mình. Ông biết, cuộc chiến này không phải là chống lại một thực thể hữu hình, mà là chống lại những niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí dân làng qua bao thế hệ. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và mùi khói bếp hòa lẫn trong không khí, nhưng giờ đây lại mang theo một chút vị chát của sự căng thẳng. Ông hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói vẫn kiên định: “Ta không phủ nhận niềm tin của tổ tiên. Nhưng chúng ta cũng phải biết suy xét. Cúng tế có thể mang lại an ủi tinh thần, nhưng không thể làm mưa rơi, không thể làm đất đai màu mỡ. Tạ tiên sinh đã chỉ cho ta thấy, chính là do chúng ta phá rừng bừa bãi, không biết giữ gìn nguồn nước, nên vụ mùa mới thất bát. Chính là do chúng ta ăn uống không sạch sẽ, không giữ vệ sinh, nên bệnh tật mới phát sinh!”

Ông chỉ tay về phía khu rừng Thanh Phong xa xa, nơi trước đây bị tàn phá nặng nề, giờ đây đang được hồi sinh nhờ phong trào của Thị Trấn An Bình. “Tạ tiên sinh còn kể về Rừng Thanh Phong, nơi dân làng An Bình đã cùng nhau vun đắp, bảo vệ. Họ không cầu xin thần linh, mà tự tay mình làm xanh lại rừng, tự tay mình giữ gìn nguồn nước. Và giờ đây, họ đang có một vụ mùa bội thu, cuộc sống ấm no!”

Mặc dù một số người vẫn giữ vẻ hoài nghi và cố chấp, nhưng những lời của Lão Trưởng Thôn Hà đã gieo vào tâm trí một vài người trẻ tuổi, những người đã từng nghe phong thanh về Thị Trấn An Bình và triết lý của Tạ Trần, những hạt mầm đầu tiên của sự tò mò và suy nghĩ. Ánh mắt của họ bắt đầu thay đổi, không còn chỉ là sự sợ hãi và cố chấp, mà đã có thêm một chút ánh sáng của lý trí và hy vọng. Lão Trưởng Thôn Hà biết, hành trình này sẽ dài và đ��y chông gai, nhưng ông đã nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm. Ông sẽ không buông xuôi, bởi vì ông đã hiểu được ‘nhân quả’ của mọi sự, và tin rằng ánh sáng của trí tuệ và sự hiểu biết sẽ dần xua tan bóng tối của những niềm tin sai lệch đó.

***

Vài tuần sau, Thôn Lạc Hồng như khoác lên mình một tấm áo mới, dù còn rất nhiều điều phải làm. Cái nắng dịu mát của những ngày cuối hè đã thay thế cho cái nắng gắt như thiêu đốt, mang theo một làn gió nhẹ, làm lay động những tán lá cây xanh tươi hơn.

Cuộc họp làng căng thẳng hôm nào đã dần lùi vào dĩ vãng, nhưng những gì Lão Trưởng Thôn Hà nói vẫn còn vang vọng. Ông không ép buộc dân làng tin theo mình, mà chỉ kiên trì thực hiện những gì Tạ Trần đã khuyên. Ông cùng một vài người trẻ tuổi trong làng bắt đầu khơi thông lại các con kênh dẫn nước, dọn dẹp rác rưởi ở đầu nguồn suối, và hướng dẫn dân làng cách thức ủ phân xanh để cải tạo đất.

Thế nhưng, thử thách lớn nhất lại đến khi một căn bệnh lạ bắt đầu hoành hành trong làng. Một vài đứa trẻ bị sốt cao, tiêu chảy, và suy yếu nhanh chóng. Nỗi sợ hãi về "yêu vật" lại bùng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những người già cố chấp lại la ó, đòi làm lễ cúng bái, rải bùa chú, và thậm chí là hiến tế vật nuôi để xoa dịu "yêu vật".

Lão Trưởng Thôn Hà, với vẻ mặt đầy lo lắng nhưng vẫn kiên định, đã đứng ra ngăn cản. Ông triệu tập những người phụ nữ trong làng, những người có kinh nghiệm về thảo dược, cùng nhau tìm kiếm cây thuốc. Ông hướng dẫn mọi người đun nước sôi để uống, giữ vệ sinh nhà cửa, và cách ly những người bệnh để tránh lây lan.

“Thấy chưa?” Lão Trưởng Thôn Hà nói, giọng ông dù mệt mỏi nhưng vẫn đầy sức thuyết phục, “Bệnh tật là do chúng ta ăn uống không sạch sẽ, do nguồn nước bị ô nhiễm, do môi trường không được giữ gìn, chứ không phải yêu vật nào cả. Cứu người bằng thuốc thang và lòng người, chứ không phải bằng lễ vật vô ích!”

Ông cùng những người trẻ tuổi trong làng thay phiên nhau chăm sóc những đứa trẻ bị bệnh. Họ dùng những cây thuốc nam đơn giản, sắc n��ớc cho chúng uống, lau người bằng nước ấm, và động viên các gia đình giữ gìn vệ sinh. Mùi thảo dược thoang thoảng khắp những căn nhà có người bệnh.

Điều kỳ diệu đã xảy ra. Sau vài ngày, những đứa trẻ bắt đầu hạ sốt, dần hồi phục. Căn bệnh lạ không lây lan ra toàn làng như những lần trước. Dân làng bắt đầu thấy rõ sự khác biệt. Những ánh mắt nghi ngờ dần biến mất, thay vào đó là sự tò mò, rồi đến cả sự tin tưởng. Tiếng cuốc xẻng làm đất, tiếng nước chảy róc rách trong những con kênh được khơi thông, tiếng trẻ em vui đùa sau khi khỏi bệnh, tất cả dần thay thế cho tiếng than vãn và tụng niệm.

Vụ mùa, dù đã thất bát một phần, nhưng nhờ những nỗ lực cải tạo đất và giữ gìn nguồn nước, những ruộng lúa còn lại vẫn cho thu hoạch khá tốt. Những cánh đồng xanh mướt, những luống rau tươi tốt hiện ra, là minh chứng sống động cho những gì Lão Trưởng Thôn Hà đã nói.

“Lão Hà nói có lý… đúng là từ khi chúng ta dọn dẹp, bệnh tật cũng ít đi thật,” một người dân vốn cố chấp, giờ đây đã phải thừa nhận, ánh mắt ông ta nhìn Lão Trưởng Thôn Hà không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự kính trọng.

Nhiều người trẻ tuổi trong làng bắt đầu chủ động giúp Lão Trưởng Thôn Hà ghi chép lại những bài thuốc dân gian, những cách thức canh tác mới. Họ cùng nhau xây dựng những nhà vệ sinh đơn giản, khơi thông những con mương thoát nước. Thôn Lạc Hồng vẫn là một thôn làng chất phác, với những ngôi nhà gỗ mái rơm, nhưng giờ đây, một luồng sinh khí mới, một tia sáng của tri thức và lý trí đã len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống. Sự đoàn kết và phương pháp khoa học dần đẩy lùi bệnh tật, vụ mùa cũng bắt đầu có dấu hiệu hồi phục. Nỗi sợ hãi về "yêu vật" không còn là mối bận tâm hàng đầu, bởi vì họ đã tìm thấy sức mạnh chân chính trong chính bản thân và cộng đồng mình. Đây chính là sự chuyển mình đầu tiên của một cộng đồng, từ sự mê tín và chấp niệm sang sự tự chủ và lý trí, một bước tiến quan trọng trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi "nhân đạo" đang dần bén rễ và nở hoa.

***

Vài tu��n nữa trôi qua, khi ánh hoàng hôn vàng rực nhuộm màu cả Thị Trấn An Bình, Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách quen thuộc của mình. Quán sách vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, ấm áp, nhưng hôm nay, một cảm giác mong chờ nhẹ nhàng dường như đang lơ lửng trong không khí. Tiếng chuông gió ngân vang khẽ khàng khi một người đưa thư bước vào. Đó là một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt lại rạng rỡ niềm vui.

“Tiên sinh Tạ Trần, có thư từ Thôn Lạc Hồng ạ!” người đưa thư nói, giọng hân hoan, và đưa cho Tạ Trần một bức thư cùng một giỏ quả tươi mơn mởn, vừa hái từ vườn. Mùi hương của những trái cây chín mọng lan tỏa, hòa lẫn với mùi giấy cũ và hương trà thoang thoảng trong quán.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nhận lấy bức thư. Y mở phong thư một cách chậm rãi, như thể đang thưởng thức từng khoảnh khắc của sự chờ đợi. Đôi mắt y lướt qua từng dòng chữ được viết nắn nót, nét chữ tuy không đẹp đẽ nhưng lại chứa đựng một sự chân thành sâu sắc.

Trong thư, Lão Trưởng Thôn Hà kể về những thay đổi tích cực ở làng. Ông viết về những vụ mùa tuy chưa thật sự bội thu nhưng đã khởi sắc, về căn bệnh lạ đã được đẩy lùi, về những đứa trẻ đã khỏe mạnh trở lại. Ông viết về việc dân làng đã bắt đầu tin vào những lời khuyên của ông, tin vào sức mạnh của tri thức và sự đoàn kết. Những người già cố chấp đã không còn đòi cúng bái vô ích, mà thay vào đó, họ đã bắt đầu cùng nhau dọn dẹp làng xóm, vun trồng cây cối.

“Yêu vật cổ xưa giờ đây đã không còn là nỗi sợ hãi lớn nhất của chúng con nữa, tiên sinh,” Lão Trưởng Thôn Hà viết. “Chúng con đã hiểu, yêu vật thực sự nằm trong sự mê muội và thiếu hiểu biết của chính mình. Nhờ ánh sáng tri thức mà tiên sinh đã gieo, giờ đây chúng con đã biết cách tự mình thắp lên ngọn đèn soi rọi cho chính mình và cho con cháu.”

Tạ Trần đọc xong bức thư, khẽ đặt nó xuống bàn. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi y, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một vẻ đẹp thanh thoát, như ánh nắng cuối ngày đang dịu dàng ôm lấy vạn vật.

Thư Đồng Tiểu An, đã đứng cạnh Tạ Trần từ lúc nào, tò mò nhìn vào bức thư. Cậu bé cảm nhận được sự vui mừng của tiên sinh, dù không hiểu hết nội dung bức thư. “Tiên sinh, vậy là Thôn Lạc Hồng đã không còn yêu vật nữa sao?” cậu bé hỏi, ánh mắt long lanh.

Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An, ánh mắt y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lặn xuống, để lại một dải màu cam tím tuyệt đẹp trên nền trời. “Ánh sáng đã dần chiếu rọi, Tiểu An. Con người, vốn dĩ, luôn có khả năng tự mình tìm thấy con đường đúng đắn. Vấn đề không phải là xóa bỏ hoàn toàn bóng tối, mà là thắp lên đủ ánh sáng để bóng tối không còn có thể làm hại. Thôn Lạc Hồng đã tự mình tìm thấy con đường ấy, bằng trí tuệ và lòng nhân ái.”

Sự thành công của Thôn Lạc Hồng sẽ trở thành một minh chứng hùng hồn, khuyến khích các cộng đồng khác trong Nhân Gian học hỏi và áp dụng triết lý "Nhân Đạo" và "tri thức" để giải quyết các vấn đề tương tự. Ý thức "tự chủ" và "dựa vào trí tuệ của con người" để giải quyết vấn đề sẽ dần thay thế hoàn toàn sự phụ thuộc vào các thế lực siêu nhiên hay mê tín, củng cố nền móng của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Y biết, dù y không hành động trực tiếp, nhưng sự hiện diện và tư tưởng của y vẫn có ảnh hưởng sâu sắc đến vận mệnh của Nhân Gian, một sự "vô vi" nhưng không "vô dụng". Y mãn nguyện với cuộc sống bình thường của mình, vì qua đó, y đang gieo những hạt mầm quý giá nhất cho một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính và trí tuệ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối con người. Đêm buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, như vô vàn ánh sáng nhỏ bé đang cùng nhau thắp lên một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free