Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1762: Dòng Chảy Sáng Tạo: Vượt Qua Giới Hạn Cũ

Ánh hoàng hôn buông mình trên Thành Vô Song, nhuộm vàng dòng sông đang cuộn chảy và những công trình đồ sộ dần hiện rõ hình hài. Tiếng đục đá, tiếng máy móc vận hành êm ái hơn, tiếng nước chảy được dẫn dòng, tiếng hò reo của công nhân, mùi vôi vữa, mùi đất ẩm, mùi kim loại mới, cảm giác nắng ấm, gió mát, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự tiến bộ. Tạ Trần biết, những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những cõi tiên xa vời, mà bằng cách kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn ngay trên Nhân Gian này. Sự vững chãi của công trình dần hiện rõ, mang theo ánh mắt rạng rỡ của những người trẻ, những con người đang viết nên lịch sử của một kỷ nguyên mới, nơi “nhân đạo” thực sự là ngọn cờ dẫn lối.

***

Vài tháng sau, dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ của Thôn Vân Sơn, một khung cảnh bình yên đến lạ thường. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn đồi, ẩn hiện giữa màu xanh của cây cối. Con đường đất uốn lượn quanh co, dẫn qua những thửa ruộng lúa đang thì con gái, xanh mướt như một tấm thảm ngọc. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ hòa cùng tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, và đâu đó là tiếng trẻ con nô đùa, rộn rã cả một góc trời. Một làn khói bếp mỏng manh vương vấn trong không khí, mang theo mùi đất, mùi cỏ và cả chút hương khói trầm ấm, tạo nên một bức tranh thôn dã thanh bình, gần gũi với thiên nhiên đến lạ. Không khí nơi đây trong lành đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn mình cũng được gột rửa, nhẹ nhõm ��ến không ngờ.

Thế nhưng, sự bình yên ấy lại không thể xua tan đi nét ưu tư trên gương mặt của Lão Nông. Da ông sạm đen vì nắng gió, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt và vầng trán như ghi dấu bao thăng trầm của đời người. Đôi bàn tay chai sạn, thô ráp ôm chặt chiếc nón lá cũ kỹ, và ánh mắt ông không ngừng hướng về phía một đoạn kênh thủy lợi cổ đang nằm trơ trọi giữa ruộng đồng. Nước ở đó chảy yếu ớt, những bờ kênh bằng đất đã bị xói mòn nghiêm trọng, thậm chí có vài chỗ đã sạt lở, để lộ ra những rễ cây cổ thụ và đá tảng lởm chởm.

Bên cạnh ông, nhóm kỹ sư trẻ, Lý Kiến, Trần Mộc, Vương Cường, cùng Lão Ban Giám Đốc Công Trình đang đứng quan sát với vẻ mặt trầm ngâm không kém. Lý Kiến, với dáng người rắn rỏi và đôi mắt sáng, cẩn thận ghi chép vào cuốn sổ tay đã sờn cũ của mình. Trần Mộc, luôn mang vẻ suy tư, ánh mắt y không rời khỏi dòng nước, như thể đang cố gắng đọc vị những bí ẩn ẩn chứa bên dưới. Vương Cường thì thực tế hơn, y dùng chân đá nhẹ vào một mảng bờ kênh bị lở, kiểm tra độ vững chắc của đất. Lão Ban Giám Đốc Công Trình, mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, khoanh tay đứng nhìn, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm.

Lão Nông thở dài một tiếng nặng nề, cất giọng khàn đục, ánh mắt đầy vẻ bất lực: "Cái kênh này... là phúc ấm tổ tiên để lại. Từ đời ông cố tôi đến giờ, mấy trăm năm nay chưa từng thế này. Nước chảy quanh năm, nuôi sống cả làng. Giờ thì... lúc khô cạn trơ đáy, lúc lại sạt lở tan hoang. Mấy vụ lúa vừa rồi đều thất thu, dân làng ai nấy đều lo lắng, không biết làm sao nữa!" Giọng ông chất chứa nỗi buồn và sự tuyệt vọng, bởi với người nông dân, nguồn nước chính là mạch sống.

Lý Kiến ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Chúng cháu đã thử nhiều cách, thưa Lão Nông. Gia cố bằng đá, bằng xi măng ở những đoạn xung yếu, nạo vét lòng kênh. Nhưng dòng chảy thay đổi quá nhanh, lại còn có những mạch nước ngầm phức tạp bên dưới. Dường như càng cố gắng kiểm soát nó theo ý mình, nó lại càng mất đi sự cân bằng vốn có. Mấy lần vừa gia cố xong, một trận mưa lớn đổ xuống, nước dâng cao bất thường, lại sạt lở còn tệ hơn trước." Anh ta ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lão Ban Giám Đốc, mong chờ một lời khuyên, một chỉ dẫn, nhưng ông chỉ im lặng. Sự bế tắc hiện rõ trong từng câu chữ của Lý Kiến.

Trần Mộc, vẫn nhìn chằm chằm vào dòng nước nhỏ bé đang len lỏi qua những tảng đá, khẽ lắc đầu: "Dòng nước có đạo lý của nó, Lý Kiến. Có lẽ chúng ta đã quá cố chấp muốn ép nó đi theo một con đường thẳng tắp, một khuôn mẫu cứng nhắc. Nó tựa như một sinh linh sống, cần sự tự do, cần sự thích nghi. Chúng ta đang cố gắng 'chế ngự' nó, nhưng có lẽ thứ chúng ta cần là 'hòa hợp' với nó." Giọng y trầm bổng, mang theo chút triết lý quen thuộc, như thể những lời nói của Tạ Trần đã gieo mầm trong tâm trí y. Y nhớ lại lời tiên sinh Tạ Trần đã nói ở Thành Vô Song, về "đạo lý của dòng nước," về "sức mạnh của sự mềm dẻo." Khi ấy, y chỉ thấy đó là một câu nói đầy hàm ý, nhưng giờ đây, đối diện với sự bế tắc này, lời nói ấy bỗng trở nên sáng tỏ lạ thường.

Vương Cường gãi đầu, vẻ mặt chân chất: "Nhưng Trần Mộc, nếu không kiểm soát, nước sẽ chảy lung tung, mùa màng sẽ ra sao? Dân làng trông vào chúng ta mà..." Anh ta nói, nhưng ánh mắt cũng đã bắt đầu suy tư theo hướng của Trần Mộc. Bản thân anh ta cũng đã chứng kiến đủ các phương pháp truyền thống thất bại thảm hại.

Lão Ban Giám Đốc Công Trình cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm: "Lý Kiến nói đúng, Trần Mộc nói cũng không sai. Chúng ta đã quen với việc dùng sức mạnh, dùng sự cứng rắn để chế ngự tự nhiên. Nhưng xem ra, với mạch nước ngầm và địa tầng phức tạp thế này, cách đó không còn hiệu quả nữa. Nó giống như một cuộc chiến, và chúng ta đang thua. Ta nhớ lời Tạ công tử từng nói, 'vạn vật trong trời đất đều có quy luật riêng, thấu hiểu nó, thuận theo nó mới là thượng sách'." Ông nhìn Lý Kiến, rồi lại nhìn Trần Mộc, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Chẳng lẽ, chúng ta phải nghĩ ra một cách hoàn toàn khác? Một cách mà chưa ai từng làm?" Ông lại đưa mắt nhìn xuống con kênh, nhìn dòng nước yếu ớt, rồi lại nhìn lên những thửa ruộng khô cằn đang cần nước. Trong lòng ông, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra giữa kinh nghiệm cả đời và khao khát tìm kiếm một lối đi mới. Ông đã từng là người bảo thủ, nhưng sau thành công của cây cầu, ông đã mở lòng hơn với những ý tưởng đột phá của thế hệ trẻ.

Mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn mùi bùn của con kênh cũ, hòa quyện với không khí trong lành của núi rừng, dường như cũng đang kể một câu chuyện về sự giao tranh giữa con người và tự nhiên. Thử thách này không chỉ là một vấn đề kỹ thuật đơn thuần, mà còn là một bài toán triết lý, đòi hỏi họ phải thay đổi cách nhìn nhận, cách tiếp cận, phải phá bỏ những chấp niệm cũ kỹ đã ăn sâu vào tâm trí. Họ cần một "phá cục", một bước ngoặt để vượt qua giới hạn của tư duy truyền thống, để tìm thấy sự hòa hợp giữa trí tuệ con người và đạo lý của thiên nhiên.

***

Mấy ngày sau, khi ánh chiều tà buông những vệt nắng vàng cam xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm lên mái ngói rêu phong của quán sách nhỏ của Tạ Trần một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc. Bên trong quán, không khí vẫn yên tĩnh và thanh bình như mọi khi. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu thoang thoảng hòa quyện với hương trà xanh dịu nhẹ, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và sự an yên. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách quen đang đọc sách, trao đổi kiến thức, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, không hề có sự ồn ào, vội vã của thế gian.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn kinh thư cổ đã ố vàng. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phất phơ theo làn gió nhẹ. Đôi mắt sâu thẳm của y, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, như có thể nhìn thấu vạn vật, đang lướt qua từng hàng chữ. Y không chỉ đọc sách, mà dường như đang đàm đạo với những triết lý được viết trong đó, tìm kiếm sự cộng hưởng giữa tư tưởng cổ nhân và những biến động của Nhân Gian hiện tại.

Tiểu An, sau khi đi giao sách cho mấy vị khách quen ở đầu phố, trở về với vẻ mặt hớn hở. Cậu bé nhẹ nhàng đặt một chén trà nóng hổi lên bàn bên cạnh Tạ Trần, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương thơm thanh khiết. Tiểu An đứng tựa vào khung cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, nơi ánh nắng hoàng hôn đang dần tắt, rồi quay sang Tạ Trần, ánh mắt toát lên vẻ ngưỡng mộ nhưng cũng không giấu được sự lo lắng.

"Tiên sinh, con nghe nói nhóm kỹ sư Lý Kiến lại đang gặp khó khăn lớn ở Thôn Vân Sơn." Tiểu An bắt đầu câu chuyện, giọng đầy vẻ quan tâm. "Họ bảo cái kênh nước tổ tiên để lại cứ hỏng mãi, nước lúc có lúc không, lại còn sạt lở liên tục. Mấy hôm nay con nghe mấy người dân buôn bán trên phố bàn tán, họ nói đó là do 'thiên nhiên khó lường', không thể kiểm soát được. Con thấy các huynh ấy giỏi giang như vậy mà cũng bó tay, thật là lo lắng thay cho dân làng Vân Sơn." Cậu bé thở dài, nét mặt non nớt lộ rõ vẻ ưu tư.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thanh tao của trà lan tỏa trong khoang miệng. Y không nói gì ngay, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu cả thời không. Từng tia nắng cu��i cùng của ngày đang cố gắng bám trụ trên những mái nhà, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trước khi nhường chỗ cho màn đêm. "Thiên địa vạn vật, Tiểu An," Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng trầm ấm và điềm tĩnh như dòng suối trong núi, "đều có sự tuần hoàn vĩnh cửu của nó. Mùa xuân sinh sôi, mùa hạ phát triển, mùa thu thu hoạch, mùa đông tàng trữ. Nước cũng vậy, nó chảy xuôi theo địa thế, nó bốc hơi thành mây, rồi lại ngưng tụ thành mưa. Đó là đạo lý tự nhiên."

Y đặt cuốn sách xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách đã cũ kỹ, rồi đưa mắt nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của vạn vật. "Con người, khi sinh ra đã là một phần của sự tuần hoàn ấy. Chúng ta học cách thích ứng với thời tiết, với đất đai, với dòng chảy của cuộc đời. Khi gặp phải một dòng nước không thuận, chúng ta có thể đào kênh dẫn dòng, có thể xây đập ngăn lũ. Đó là trí tuệ. Nhưng nếu chúng ta cố chấp muốn ép dòng nước phải chảy ngược lên núi, hay muốn nó phải đứng yên một chỗ vĩnh viễn, ấy là đi ngược lại đạo lý tự nhiên. Ấy là tự làm khó mình." Tạ Trần ngừng lại một chút, để những lời y nói thấm sâu vào tâm trí Tiểu An.

"Học cách thích ứng, học cách hòa mình, thay vì cố chấp kháng cự, ấy mới là đạo của sự sống, đạo của sự bền vững. Giống như một cái cây vậy, nó không thể chống lại cơn bão, nhưng nó có thể uốn mình theo chiều gió, rồi lại vươn thẳng khi trời yên. Một con sông, nó không thể tự mình ngăn chặn lũ lụt, nhưng nó có thể tạo ra những bãi bồi, những vùng đệm để giảm bớt sức tàn phá. Sức mạnh không phải lúc nào cũng nằm ở sự đối đầu, Tiểu An, mà đôi khi nằm ở sự thấu hiểu và thuận theo."

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng lĩnh hội những triết lý sâu sắc ấy. Cậu bé vốn thông minh, lại được Tạ Trần chỉ dạy từ nhỏ, nên những lời tiên sinh nói, tuy cao siêu nhưng không quá khó hiểu. Cậu bé bắt đầu hình dung ra những hình ảnh mà Tạ Trần vừa vẽ ra, về dòng nước, về cái cây, về con sông.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, tiếp tục: "Nhân Quả của mọi sự việc ��ều có căn nguyên. Vấn đề của con kênh ở Vân Sơn, có lẽ không chỉ là do địa tầng phức tạp, mà còn do cách con người đã đối xử với nó. Liệu chúng ta đã thực sự lắng nghe 'tiếng nói' của dòng nước, của đất đai chưa? Hay chỉ một mực áp đặt ý chí của mình lên chúng?" Y nhấp thêm một ngụm trà, rồi khẽ đặt chén xuống. "Trí tuệ của con người là vô hạn, Tiểu An. Nhưng trí tuệ ấy phải được dùng để thấu hiểu và hòa hợp, chứ không phải để chinh phục và thống trị. Khi con người thấu hiểu điều này, họ sẽ tìm ra con đường. Chuyện của Thôn Vân Sơn, ta tin rằng Lý Kiến và các huynh ấy sẽ tìm được lời giải đáp cho riêng mình, một lời giải đáp không chỉ bằng sắt đá, mà bằng sự thấu hiểu đạo lý của trời đất."

Tạ Trần quay lại với cuốn sách, nhưng trong tâm trí y, một dòng suy nghĩ khác đang chảy xiết. Y không trực tiếp can thiệp, nhưng lời nói của y, như những hạt giống vô hình, đã được gieo vào tâm trí của Tiểu An, và rồi qua Tiểu An, hoặc qua những câu chuyện vãn vơ khác, những ý niệm ấy sẽ lan tỏa, sẽ chạm đến những người cần nó nhất. Đây chính là "vô vi chi đạo" của y, không hành động trực tiếp nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu xa. Y tin rằng, con người có khả năng tự mình tìm ra chân lý, chỉ cần có một chút gợi mở, một chút ánh sáng dẫn đường. Những gì y gieo trồng không phải là mệnh lệnh, mà là những hạt giống tri thức, hạt giống của sự suy ngẫm, để rồi chúng sẽ nảy mầm và kết trái theo cách riêng của mỗi người, tạo nên một "nhân quả" mới cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu." Y mãn nguyện với những gì mình đã gieo trồng, và tin tưởng vào tiềm năng vô hạn của con người.

***

Vài tuần sau đó, Thôn Vân Sơn đã khoác lên mình một diện mạo mới, tràn đầy sức sống và hy vọng. Buổi trưa hôm ấy, nắng ấm trải đều khắp không gian, làm nổi bật màu xanh tươi mới của những hàng cây non vừa được trồng dọc theo bờ kênh. Tiếng nước chảy róc rách, đều đặn hơn hẳn những ngày trước, không còn yếu ớt hay hỗn loạn mà mang một âm điệu êm ái, như một bản nhạc dịu dàng của thiên nhiên. Tiếng chim hót líu lo, dường như cũng vui vẻ hơn, bay lượn trên những tán lá xanh non, báo hiệu sự trở lại của sự sống, của một mùa màng bội thu. Thỉnh thoảng, tiếng cười nói nhẹ nhàng của dân làng vang lên, hòa cùng tiếng gió mát xào xạc qua những rặng tre, tạo nên một bức tranh thanh bình và tràn đầy năng lượng.

Hệ thống thủy lợi mới đã gần như hoàn thiện. Nó không còn là một con kênh thẳng tắp, cứng nhắc bằng đá và xi măng khô khan. Thay vào đó, nó uốn lượn mềm mại theo địa hình tự nhiên của đất, được thiết kế với những "vùng đệm" tự nhiên, những bãi bồi nhỏ và các cấu trúc "thích nghi sinh thái" tinh tế. Những cây xanh đã được trồng dày đặc dọc hai bên bờ, rễ của chúng sẽ giúp giữ đất, ngăn chặn sạt lở. Các tảng đá lớn nhỏ không bị loại bỏ mà được sắp xếp lại một cách có chủ ý, tạo ra những dòng chảy phân nhánh nhẹ nhàng, giúp điều hòa lưu lượng nước và giảm thiểu xói mòn. Nước trong kênh giờ đây trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những đám mây trắng lững lờ.

Trần Mộc, với vẻ mặt rạng rỡ và ánh mắt sáng ngời, chỉ tay vào một đoạn kênh được thiết kế đặc biệt, nơi dòng nước chảy qua một mê cung đá cuội và cây thủy sinh, rồi lại hòa mình vào một vùng trũng nhỏ được phủ đầy cỏ. "Nhờ lời tiên sinh Tạ Trần, chúng ta đã nhận ra rằng không phải cứ xây thật vững chãi, thật cứng rắn là tốt. Chúng ta đã cố gắng chống lại dòng chảy tự nhiên, và cuối cùng chỉ nhận lấy thất bại. Điều quan trọng là phải để tự nhiên có không gian để 'thở', để 'thích nghi'. Dòng nước cần sự mềm dẻo, cần những vùng đệm để điều hòa sức mạnh của nó. Chúng ta đã học cách lắng nghe nó, thay vì cố gắng chế ngự nó." Giọng y đầy vẻ triết lý và sự tự hào, như thể y đã tìm thấy một chân lý mới trong công việc của mình. Y đã từng suy tư rất nhiều, đã từng trăn trở với những lời gợi mở của Tạ Trần, và giờ đây, những hạt giống ấy đã đơm hoa kết trái thành một giải pháp thực tế, hiệu quả.

Lý Kiến, đứng cạnh Trần Mộc, cũng không giấu được sự hưng phấn. Anh ta dùng tay gạt đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt quét qua toàn bộ công tr��nh, như thể đang nhìn vào một tác phẩm nghệ thuật: "Đúng vậy, hệ thống này giống như một sinh vật sống, Trần Mộc. Nó không phải là một công trình tĩnh lặng, mà nó tự điều chỉnh theo dòng chảy, theo lượng mưa, theo thời tiết. Chúng ta chỉ là những người định hình cho nó một 'cơ thể' phù hợp, chứ không phải kiểm soát tuyệt đối từng mạch đập của nó. Chúng ta cung cấp cho nó một 'khung xương' vững chắc nhưng linh hoạt, để nó có thể tự mình 'thở' và 'sống'. Đây là một bài học lớn cho tất cả chúng ta, về sự khiêm nhường trước tự nhiên và về trí tuệ của sự hòa hợp." Anh ta nói, giọng điệu đầy tự tin và trưởng thành.

Lão Ban Giám Đốc Công Trình, mặc dù không trực tiếp tham gia vào việc thiết kế chi tiết, nhưng ông đã theo sát toàn bộ quá trình. Đứng đó, nhìn những người trẻ tuổi đang nhiệt huyết giải thích về thành quả của mình, trên môi ông nở một nụ cười mãn nguyện. "Quả nhiên là thế hệ trẻ. Tư duy này... thật sự mở ra một kỷ nguyên mới cho ngành công trình của chúng ta! Ta đã từng nghĩ rằng kinh nghiệm là tất cả, nhưng ta đã nhầm. Tư duy của các con, sự kết hợp giữa tri thức khoa học và sự thấu hiểu đạo lý tự nhiên, đã vượt xa những gì mà thế hệ chúng ta từng làm được. Đây không chỉ là một con kênh, mà là một biểu tượng, một minh chứng cho thấy con người không cần phải chống lại tự nhiên để tồn tại, mà có thể sống hòa hợp, cùng nhau phát triển." Ông đưa tay vỗ vai Lý Kiến và Trần Mộc, ánh mắt đầy vẻ thán phục và tin tưởng.

Bên cạnh họ, Lão Nông, với đôi tay chai sạn nay đã nhẹ nhàng hơn khi cùng dân làng trồng những cây con ven bờ, khuôn mặt ông rạng rỡ niềm vui. "Đúng là phúc lớn của làng chúng tôi! Mấy vụ mùa tới đây chắc chắn sẽ không còn lo thiếu nước nữa rồi. Nước về rồi, đất đai lại hồi sinh, dân làng lại có hy vọng. Thật sự là cảm ơn các vị tiên sinh, cảm ơn các kỹ sư trẻ đã không quản ngại khó khăn, mang lại sự sống mới cho Thôn Vân Sơn này!" Giọng ông nghẹn ngào, ánh mắt long lanh đầy vẻ biết ơn. Ông không chỉ biết ơn vì nguồn nước, mà còn vì niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn, nơi con người có thể tự mình giải quyết vấn đề mà không cần đến những lời cầu khẩn thần thánh hay phép thuật xa vời.

Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cây cỏ xanh tươi mới trồng, hòa quyện với mùi nước suối trong lành, tất cả tạo nên một hương vị của sự sống mới. Dân làng hăng say làm việc, người trồng cây, người vun đất, người dọn dẹp, tất cả đều với vẻ mặt tràn đầy hy vọng. Họ đã cùng nhau kiến tạo nên một điều kỳ diệu, một sự đổi mới không chỉ là về kỹ thuật, mà còn là về tinh thần, về niềm tin vào chính mình.

Sự thành công của dự án "thủy lợi sinh thái" này sẽ là tiền đề cho việc áp dụng các giải pháp "hòa hợp với tự nhiên" tương tự trong nhiều lĩnh vực khác của Nhân Gian, từ nông nghiệp đến quản lý tài nguyên. Triết lý "thích nghi và cân bằng" sẽ trở thành một trụ cột mới trong tư duy của thế hệ trẻ, không chỉ trong kỹ thuật mà còn trong cách họ đối diện với các vấn đề xã hội và cá nhân. Tạ Trần, từ xa, không cần tận mắt chứng kiến, vẫn cảm nhận được sự "kết trái" của "nhân quả". Những hạt giống tri thức và triết lý anh gieo trồng đã bắt đầu kết trái thành những giải pháp cụ thể, bền vững, khẳng định rằng "Bình Thường Vĩnh Cửu" không ngừng tiến hóa và đổi mới.

Tạ Trần biết, đó chính là ý nghĩa đích thực của cuộc sống, của sự tồn tại. Con người không cần phải vươn tới những cõi tiên xa vời để tìm kiếm sự trọn vẹn. Ngay trên Nhân Gian này, bằng trí tuệ, bằng sự đoàn kết, bằng sự thấu hiểu và hòa hợp với vạn vật, họ có thể kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một thế giới tốt đẹp hơn, nơi "nhân đạo" thực sự là ngọn cờ dẫn lối, và mỗi con người đều có thể tìm thấy ý nghĩa đích thực của "sống một đời bình thường" nhưng không hề tầm thường. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free