Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1763: Lễ Hội Giao Mùa: Dòng Chảy Kết Nối Nhân Gian

Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cây cỏ xanh tươi mới trồng, hòa quyện với mùi nước suối trong lành từ Thôn Vân Sơn xa xôi, tất cả tạo nên một hương vị của sự sống mới, một bản giao hưởng dịu dàng của đất trời và nhân gian. Dân làng hăng say làm việc, người trồng cây, người vun đất, người dọn dẹp, tất cả đều với vẻ mặt tràn đầy hy vọng, họ đã cùng nhau kiến tạo nên một điều kỳ diệu, một sự đổi mới không chỉ là về kỹ thuật, mà còn là về tinh thần, về niềm tin vào chính mình. Tạ Trần, từ xa, không cần tận mắt chứng kiến, vẫn cảm nhận được sự "kết trái" của "nhân quả". Những hạt giống tri thức và triết lý anh gieo trồng đã bắt đầu kết trái thành những giải pháp cụ thể, bền vững, khẳng định rằng "Bình Thường Vĩnh Cửu" không ngừng tiến hóa và đổi mới.

Tạ Trần biết, đó chính là ý nghĩa đích thực của cuộc sống, của sự tồn tại. Con người không cần phải vươn tới những cõi tiên xa vời để tìm kiếm sự trọn vẹn. Ngay trên Nhân Gian này, bằng trí tuệ, bằng sự đoàn kết, bằng sự thấu hiểu và hòa hợp với vạn vật, họ có thể kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một thế giới tốt đẹp hơn, nơi "nhân đạo" thực sự là ngọn cờ dẫn lối, và mỗi con người đều có thể tìm thấy ý nghĩa đích thực của "sống một đời bình thường" nhưng không hề tầm thường. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới. Và rồi, niềm vui chiến thắng nhỏ bé ở Thôn Vân Sơn nhanh chóng lan tỏa, trở thành chất xúc tác cho một sự kiện lớn hơn, mang tính biểu tượng hơn, một lễ hội mà Thị Trấn An Bình đã ấp ủ từ lâu.

***

Sáng sớm, Thị Trấn An Bình bừng sáng trong không khí lễ hội. Các con phố vốn đã yên bình nay được khoác lên mình chiếc áo mới, rực rỡ sắc màu với hàng ngàn chiếc đèn lồng giấy đủ hình dáng, lớn nhỏ, treo lủng lẳng trên những sợi dây giăng ngang đường. Những dải lụa màu vàng, đỏ, xanh lơ phấp phới trong làn gió nhẹ, bay lượn như những dải mây ngũ sắc. Trên các khung cửa sổ, những giỏ hoa tươi thắm đủ loại, từ cúc vàng rực rỡ đến lan tím dịu dàng, được đặt gọn gàng, tô điểm thêm vẻ tươi tắn cho từng ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản. Mùi hương của hoa, của gỗ mới, của đất sau mưa và thoang thoảng mùi thức ăn từ những gian hàng đang bắt đầu nhóm bếp, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác dễ chịu.

Quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, vốn là nơi họp chợ mỗi buổi sáng, nay đã biến thành một công trường nghệ thuật hối hả. Trần Mộc, với vóc dáng sáng sủa và đôi mắt tinh anh, đang chỉ đạo một nhóm kỹ sư trẻ và dân làng sắp đặt một công trình nghệ thuật lớn. Công trình này được làm hoàn toàn từ tre, gỗ và hoa tươi, tái hiện một cách sống động hình ảnh "Dòng Chảy Sinh Mệnh" của Thôn Vân Sơn – nơi hệ thống thủy lợi sinh thái đã mang lại mùa màng bội thu. Những thân tre vót nhọn được uốn lượn thành hình những con kênh, những mảnh gỗ nhỏ tạo thành các vùng đệm tự nhiên, và những bông hoa tươi thắm được kết thành những mảng màu rực rỡ, tượng trưng cho sự hồi sinh của hệ sinh thái ven sông. Tiếng đục đẽo gỗ, tiếng tre va vào nhau lách cách, tiếng cười nói rộn ràng của những người thợ trẻ hòa cùng tiếng rao hàng xa xa, tạo nên một không khí nhộn nhịp nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của Thị Trấn An Bình.

Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chạy nhảy khắp nơi. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng trên khuôn mặt lấm lem mồ hôi là nụ cười rạng rỡ không tả xiết. Cậu bé mang những chùm hoa dại mà Cố Tiểu Ngư vừa hái đến cho Trần Mộc: "Anh Trần Mộc, những cây cầu hoa này thật đẹp! Con chưa bao giờ thấy công trình nào lại có nhiều hoa đến thế!" Cậu bé reo lên, chỉ vào một mô hình cầu nhỏ được kết từ những thân cây mảnh và rải đầy hoa.

Trần Mộc ngẩng đầu lên, lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười ấm áp với Tiểu An. Đôi mắt anh ánh lên vẻ tự hào và nhiệt huyết: "Đây là thành quả của sự hợp tác giữa kỹ thuật và tự nhiên, Tiểu An. Không chỉ là cây cầu, mà là cả một hệ thống, một ý niệm. Giống như lời tiên sinh Tạ Trần đã nói, thuận theo dòng chảy thì mọi thứ sẽ bền vững. Chúng ta không chống lại tự nhiên, mà học cách hòa mình vào nó, để nó tự điều chỉnh, tự sinh sôi." Anh vừa nói, vừa nhẹ nhàng chỉnh lại một cành hoa đang hơi lệch, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng với từng chi tiết của công trình.

Tiểu Đường, cậu bé mập mạp, hiền lành, khuôn mặt tròn trịa, cũng hăm hở chạy theo Tiểu An, trên tay ôm một túi bánh kẹo tự làm thơm lừng. Cậu bé đưa cho Trần Mộc một chiếc bánh: "Anh Trần Mộc ăn bánh đi ạ, anh vất vả quá rồi!" Tiểu Đường luôn là người quan tâm đến mọi người xung quanh bằng những hành động nhỏ bé nhưng ấm áp. Cậu bé tuy không hiểu hết những lời lẽ triết lý của Trần Mộc, nhưng cảm nhận được niềm vui và sự tự hào trong ánh mắt của anh.

Ở một góc quảng trường khác, Cố Tiểu Ngư với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang cùng Bà Lão Bán Hoa sắp xếp những giỏ hoa tươi thắm. Cố Tiểu Ngư vận bộ váy vải thô màu xanh lam giản dị, nhưng vẻ tươi tắn và tràn đầy sức sống của nàng khiến nàng nổi bật giữa những gánh hàng đang chuẩn bị. Nàng cười khúc khích khi Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, tóc bạc nhưng vẻ mặt phúc hậu, cứ nhiệt tình kể chuyện về những ngày tháng khó khăn trước đây: "Mấy năm trước, hoa dại mọc quanh đây cũng ít đi, đất đai cằn cỗi. Giờ thì nhìn xem, đủ màu sắc, đủ hương thơm! Đúng là phúc lộc của Nhân Gian!" Bà lão vừa nói vừa đặt một bó hoa cúc vàng rực rỡ vào tay Cố Tiểu Ngư.

Cố Tiểu Ngư khẽ lắc đầu, mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ khẽ đung đưa: "Là nhờ công sức của mọi người, Bà lão ạ. Nhờ những người như anh Trần Mộc, những người đã biết cách lắng nghe tự nhiên." Nàng khẽ quay đầu, ánh mắt tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.

Tạ Trần, người quan sát thầm lặng giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống, đang ngồi bên hiên quán sách của mình. Hắn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào bối cảnh, nhưng lại nổi bật bởi khí chất trầm tĩnh khác lạ. Hắn nhấp một ngụm trà thanh đạm từ chiếc chén sứ trắng, vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của trà lan tỏa trong khoang miệng.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát sự nhộn nhịp ngoài kia, nụ cười nhẹ nhàng ẩn hiện trên môi. Hắn nhìn thấy Tiểu An hăng hái giúp đỡ, nhìn thấy Trần Mộc nhiệt huyết chỉ đạo, nhìn thấy Cố Tiểu Ngư và Bà Lão Bán Hoa tươi tắn với những đóa hoa. Hắn không cần phải nói lời nào, không cần phải trực tiếp nhúng tay vào, nhưng những hạt giống triết lý mà hắn đã gieo, những câu nói tưởng chừng vu vơ về "đạo lý của dòng nước," về "sự tuần hoàn vĩnh cửu của vạn vật," nay đã đơm hoa kết trái thành những công trình hữu ích, những lễ hội tràn đầy ý nghĩa, và quan trọng hơn cả, là những nụ cười chân thật trên khuôn mặt những con người bình thường. Đây chính là 'nhân quả' đang vận hành, không phải bởi sức mạnh phép thuật, mà bởi trí tuệ và sự đoàn kết của con người. Hắn thấu hiểu rằng, 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn không phải là sự thụ động, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về tiềm năng vô hạn của nhân loại, là khả năng nhìn xa trông rộng để tạo điều kiện cho vạn vật tự sinh sôi, nảy nở theo quy luật tự nhiên của chúng. Hắn mãn nguyện với những gì mình đã "gieo trồng" – một thế hệ mới, không khao khát thành tiên, mà tìm thấy giá trị đích thực trong cuộc sống bình dị, hài hòa với đất trời.

***

Khi chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng dịu trải một tấm thảm lụa ấm áp lên quảng trường trung tâm, nhuộm vàng những mái nhà, những con đường và cả những nụ cười rạng rỡ. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương trầm ấm của những nén nhang vừa được thắp, mùi hoa tươi và mùi thức ăn lễ hội đang tỏa ra từ những gian hàng xung quanh. Quảng trường giờ đây đã chật kín người. Tiếng trống hội bắt đầu dồn dập, tiếng sáo trúc réo rắt và tiếng đàn tranh du dương hòa quyện, báo hiệu nghi thức chính của "Lễ Hội Giao Mùa" sắp bắt đầu.

Không còn những bàn thờ uy nghiêm với tượng thần linh hay những lời khấn vái cầu xin tiên nhân ban phước, thay vào đó là một "bàn thờ Nhân Gian" được dựng ngay giữa quảng trường. Bàn thờ này không cầu kỳ, được trang trí bằng những phiến đá suối trơn nhẵn, những cành cây non xanh biếc, những bông hoa dại vừa hái và những sản vật tươi ngon nhất của mùa màng: những bó lúa trĩu hạt, những củ khoai ngọt bùi, những trái cây căng mọng nước. Tất cả đều là thành quả lao động của bàn tay con người và sự ban tặng hào phóng của đất mẹ.

Lão Nông, với đôi tay chai sạn nay đã nhẹ nhàng hơn, đứng trang trọng trước bàn thờ. Khuôn mặt ông, với làn da đen sạm và những nếp nhăn hằn sâu dấu vết thời gian, giờ đây rạng rỡ một vẻ phúc hậu và đầy tin tưởng. Ông không còn đội chiếc nón lá quen thuộc, thay vào đó là một bộ áo vải mới tinh, trang trọng nhưng vẫn giữ được vẻ giản dị. Giọng nói trầm ấm, vang vọng của ông lan tỏa khắp quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn, mọi tâm trí: "Ngày hôm nay, chúng ta tạ ơn không phải thần linh, mà là dòng chảy sinh mệnh của đất trời, là mồ hôi của tổ tiên, là trí tuệ của con người. Mỗi giọt nước từ con kênh mới, mỗi hạt gạo từ cánh đồng bội thu, mỗi bông hoa khoe sắc, đều chứa đựng công sức và tình yêu của chúng ta! Chúng ta tạ ơn đất mẹ đã nuôi dưỡng, tạ ơn dòng nước đã ban sự sống, nhưng hơn hết, chúng ta tạ ơn chính bản thân mình – những con người đã không ngừng học hỏi, không ngừng sáng tạo, để kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn ngay trên Nhân Gian này!"

Lời nói của Lão Nông không chỉ là một bài diễn văn, mà là một bản tuyên ngôn, một sự khẳng định về giá trị của con người trong kỷ nguyên mới. Tiếng vỗ tay vang dội, tiếng hò reo của dân làng hòa cùng tiếng trống hội, tạo nên một âm thanh hùng tráng, biểu tượng cho niềm tin và hy vọng. Những nghi lễ cúng tế xưa kia đầy vẻ bí ẩn, nay đã được thay thế bằng những bài thơ ca tụng đất đai màu mỡ, dòng nước hiền hòa, và đặc biệt là trí tuệ, sự kiên trì của con người. Những đứa trẻ, với đôi mắt tròn xoe, chăm chú lắng nghe, như đang hấp thụ những giá trị mới mà thế hệ cha ông đang truyền lại.

Sau nghi thức trang trọng, không khí trở nên vui vẻ và ấm cúng hơn. Người dân cùng nhau quây quần bên những bàn ăn dài, thưởng thức bữa tiệc cộng đồng thịnh soạn. Mùi thức ăn thơm lừng – bánh trái, xôi ngũ sắc, thịt nướng, canh rau tươi – lan tỏa khắp nơi, kích thích vị giác của mọi người. Họ chia sẻ những câu chuyện về những thay đổi tích cực trong cuộc sống, về vụ mùa bội thu, về dòng nước trong lành, về những đứa trẻ khỏe mạnh. Đó là những câu chuyện đời thường, chân thật, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc về sự gắn kết, về tình làng nghĩa xóm, và về niềm tin vào một tương lai tự tay mình kiến tạo.

Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh và chiếc quạt giấy phe phẩy trong tay, bước ra giữa đám đông. Giọng ông hào hứng, cuốn hút, đủ sức làm mọi người im lặng lắng nghe: "Và từ nay, chúng ta sẽ kể những câu chuyện mới, về những người đã xây cầu, dẫn nước, kiến tạo nên cuộc sống này bằng chính đôi tay và khối óc của mình! Những câu chuyện về Lý Kiến, Trần Mộc, về Lão Nông, về tất cả những người đã làm nên sự thịnh vượng của Thị Trấn An Bình! Lịch sử của Nhân Gian sẽ không chỉ là những trang sử về tiên nhân hay thần thoại, mà sẽ là những thiên anh hùng ca về trí tuệ và sự kiên trì của phàm nhân!"

Lời của Người Kể Chuyện như một lời tiên tri, báo hiệu một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của con người được đặt lên hàng đầu. Những câu chuyện được kể trong lễ hội về "những người đã xây cầu, dẫn nước" cho thấy sự ghi nhận và tôn vinh những thành tựu phàm nhân, tạo nên một "lịch sử" mới cho nhân loại, một lịch sử không dựa vào truyền thuyết xa vời mà dựa vào những bằng chứng sống động, cụ thể. Đây không chỉ là một lễ hội, mà là một cột mốc, đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ của Nhân Gian, nơi tri thức và sự sáng tạo được ứng dụng vào đời sống văn hóa, tinh thần, củng cố nền tảng của kỷ nguyên mới. Sự thành công của "Lễ Hội Giao Mùa" này sẽ là tiền đề cho việc lan tỏa các giá trị văn hóa, triết lý "Nhân Đạo" đến các vùng đất khác, củng cố nền tảng của kỷ nguyên mới, nơi con người không còn sống trong sự chờ đợi những phép màu, mà tự mình tạo ra phép màu cho cuộc đời mình.

***

Hoàng hôn dần buông, ánh sáng dịu nhẹ của nó phủ lên Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp huyền ảo. Lễ hội vẫn đang diễn ra tưng bừng, tiếng cười nói, tiếng nhạc cụ dân gian, tiếng trẻ con nô đùa vọng vào quán sách của Tạ Trần. Cửa quán mở hé, để những âm thanh và ánh sáng lung linh của đèn lồng giấy, ánh nến từ các gian hàng tràn vào, xua đi sự tĩnh mịch thường ngày. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương trà thanh khiết từ bàn của Tạ Trần và mùi thơm ngọt ngào của bánh trái từ lễ hội.

Tạ Trần, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, ngồi nhấp ngụm trà. Chiếc tách sứ trắng ngà nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, hơi ấm từ trà lan tỏa, mang lại cảm giác dễ chịu. Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ trong cuốn cổ thư "Vô Vi Chi Đạo" đang mở trên bàn, nhưng tâm trí lại đang dõi theo những hình ảnh sống động ngoài kia. Hắn không cần nhìn, nhưng vẫn cảm nhận được sự chuyển động không ngừng của "Nhân Quả Luân Bàn" vô hình trong tâm thức, một dòng chảy của duyên khởi và kết cục đang diễn ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cố Tiểu Ngư ngồi bên cạnh hắn, nàng đã thay bộ váy sạch sẽ hơn, trên mái tóc cài một bông hoa dại vừa hái, mang theo vẻ tươi tắn, rạng rỡ. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, bàn tay nàng nắm nhẹ tay Tạ Trần, hơi ấm từ nàng truyền sang hắn, xua đi cái lạnh lẽo vốn có của kẻ thường xuyên suy tư. Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười ấm áp, ánh mắt nàng cũng đang dõi theo dòng người dưới quảng trường, nơi những đứa trẻ đang nhảy múa, những đôi tình nhân đang trao nhau ánh mắt, và những người già đang ôn lại chuyện cũ.

Bất chợt, Tiểu An và Tiểu Đường, mặt mày lấm lem nhưng rạng rỡ, hớt hải chạy vào quán sách. Cả hai đứa trẻ đều thở hổn hển, nhưng đôi mắt chúng sáng rực niềm vui.

"Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu An reo lên, giọng đầy vẻ hưng phấn, "Lão Nông nói rằng, những bông hoa này không cần cầu xin tiên nhân, chúng vẫn nở vì được con người chăm sóc! Và những cây cầu hoa kia, anh Trần Mộc nói chúng ta có thể tự mình làm ra những thứ đẹp đẽ mà không cần phép thuật!"

Tiểu Đường mập mạp cũng gật đầu lia lịa, trên tay vẫn cầm một chi���c bánh còn dang dở: "Đúng vậy ạ! Và Người Kể Chuyện còn nói, từ nay sẽ không kể chuyện tiên nhân nữa, mà kể chuyện về những người như anh Trần Mộc, anh Lý Kiến! Con muốn được nghe những câu chuyện đó mãi!"

Cố Tiểu Ngư khẽ vuốt mái tóc rối bù của Tiểu An, ánh mắt nàng tràn đầy sự yêu thương và mãn nguyện. Nàng nhìn Tạ Trần, giọng nói dịu dàng như làn gió đêm: "Người thấy không? Đây chính là điều người luôn mong muốn. Một Nhân Gian mà con người tự kiến tạo nên giá trị của mình, không còn chấp niệm vào cõi tiên hão huyền."

Tạ Trần đặt chiếc tách trà xuống, một nụ cười thật sự, chân thành và sâu sắc, nở trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn nhẹ nhàng khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh mịch của hắn giờ đây như chứa đựng cả một dải ngân hà của tri thức và sự thấu hiểu. "Họ đang tự kiến tạo nên Thiên Đạo của riêng mình, Tiểu Ngư. Một Thiên Đạo không cần đến quyền năng, chỉ cần đến tình người và trí tuệ. Một Thiên Đạo mà mỗi bông hoa, mỗi hạt gạo, mỗi nụ cười đều là một minh chứng sống động."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một nhận định, mà là một lời tiên tri, một sự khẳng định về sự hoàn toàn độc lập và tự chủ của nhân gian, không còn phụ thuộc vào bất kỳ Thiên Đạo hay tiên nhân nào. Cảm giác mãn nguyện tràn ngập trong lòng hắn. Hắn biết, hành trình "Vô Vi Chi Đạo" của mình đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn đã không tìm kiếm sức mạnh, không khao khát quyền năng, mà chỉ muốn "sống một đời bình thường" và giữ trọn nhân tính. Và giờ đây, hắn đã chứng kiến những hạt giống đó nảy mầm, đơm hoa kết trái thành một kỷ nguyên mới, nơi sự "bình thường" đã trở thành "vĩnh cửu", nơi con người tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại không cần thành tiên.

Tạ Trần khẽ đứng dậy, bước ra hiên quán sách. Hắn nhìn ngắm toàn cảnh Thị Trấn An Bình đang rực rỡ trong ánh đèn lồng và nụ cười của người dân. Tiếng nhạc, tiếng trống, tiếng cười nói hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Những công trình như cây cầu ở Thành Vô Song, hệ thống thủy lợi ở Thôn Vân Sơn, và giờ là "Lễ Hội Giao Mùa" này, không chỉ là những thành tựu vật chất, mà còn là những biểu tượng của một triết lý sống mới, một "Nhân Đạo" đang dần hình thành và lan tỏa.

Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được sự trọn vẹn, sự bình yên vĩnh cửu mà hắn hằng tìm kiếm. Hắn không cần bất tử, không cần siêu phàm. Hắn chỉ cần được thấy những con người này, những "phàm nhân" mà hắn yêu thương, được sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, tự kiến tạo nên hạnh phúc và tương lai của chính mình. Những hạt giống anh gieo đã kết trái thành những giải pháp cụ thể, bền vững, khẳng định rằng "Bình Thường Vĩnh Cửu" không ngừng tiến hóa và đổi mới. Đây chính là "phá cục" mà hắn đã chọn, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự khai sáng và nuôi dưỡng.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng khuất hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, nhưng Thị Trấn An Bình vẫn rực sáng bởi hàng ngàn chiếc đèn lồng, như những vì sao trên mặt đất. Tạ Trần đứng đó, một thư sinh gầy gò, một phàm nhân giữa biển người phàm tục, nhưng trong tâm trí hắn, cả một vũ trụ mới đang dần hình thành, một kỷ nguyên mà con người không còn "mất người" vì khao khát hư vô, mà tìm thấy "người" trong chính bản thân và cộng đồng của mình. Hắn biết, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, thì Nhân Gian này vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, phát triển, và mỗi con người sẽ là một phần của dòng chảy vĩnh cửu đó, không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free