Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1766: Vang Vọng Lòng Dũng Cảm: Bài Học Từ Những Đứa Trẻ

Sau buổi trò chuyện thấm đẫm triết lý trong quán sách cũ, Thầy Giáo Làng trở về trường học với một tâm hồn được gột rửa, một ánh nhìn mới mẻ về thế giới và những mầm non ông đang vun trồng. Bình minh hôm sau, những tia nắng vàng óng như tơ lụa giăng mắc khắp sân trường phàm nhân, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ k���. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây non và chút hương hoa dại vương vấn từ khu vườn nhỏ cạnh tường. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây bàng cổ thụ, hòa cùng tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang nô đùa trên sân.

Trong số những đứa trẻ ấy, A Minh và Long, hai cái tên đã từng gắn liền với câu chuyện về sự bắt nạt và hòa giải, giờ đây lại đang cùng nhau chơi đá bóng, những cú sút vụng về nhưng đầy nhiệt huyết. A Minh, dù vẫn còn chút e dè, nhưng đã tự tin hơn rất nhiều, nụ cười trên môi em rạng rỡ như nắng mai. Long, tuy thỉnh thoảng vẫn còn những biểu hiện của thói quen cũ, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ ngang ngược, thay vào đó là sự tập trung vào trái bóng và những lời hò reo cùng bạn bè. Chúng không còn tránh mặt nhau, không còn những ánh nhìn dò xét hay căm ghét. Giữa chúng, dù chưa thể nói là thân thiết như anh em, đã có một sợi dây liên kết vô hình được dệt nên từ sự thấu hiểu và lòng bao dung.

Thầy Giáo Làng đứng tựa vào khung cửa sổ lớp học, đôi mắt gầy gò ẩn sau cặp kính lão nhìn ngắm cảnh tượng ấy. Khuôn mặt ông không còn vẻ ưu tư hay căng thẳng thường trực, mà thay vào đó là một nụ cười hiền từ, pha lẫn niềm suy tư sâu sắc. Ông nhớ lại lời Tạ Trần nói: "Mỗi đứa trẻ đều là một mảnh đất màu mỡ, thầy giáo à. Quan trọng là chúng ta gieo mầm gì." Và ông đã gieo, không phải bằng sự trừng phạt hay răn đe, mà bằng sự khơi gợi lòng thấu hiểu. Ông đã thấy hạt mầm ấy nảy nở, chậm rãi nhưng kiên cường.

Tiếng chuông gỗ vang lên, báo hiệu giờ vào lớp. Lũ trẻ hối hả chạy ùa vào, tiếng dép gỗ lẹt kẹt trên sàn. Khi tất cả đã an tọa trên những chiếc bàn gỗ mộc mạc, mùi mực và giấy cũ quen thuộc lan tỏa trong không gian, Thầy Giáo Làng bước lên bục giảng. Ông không vội vàng bắt đầu bài học thường lệ. Thay vào đó, ông chậm rãi đặt cây thước gỗ xuống bàn, ánh mắt lướt qua từng gương mặt ngây thơ, ánh lên vẻ thông minh và đầy tò mò.

"Hôm nay, chúng ta sẽ kể một câu chuyện," Thầy Giáo Làng cất giọng trầm ấm, nhưng không kém phần truyền cảm. "Một câu chuyện về lòng dũng cảm, không phải của người hùng cầm gươm diệt ác, hay tiên nhân bay lượn trên mây, mà là của một cậu bé bình thường, giống như các con vậy."

Các học trò xôn xao, ánh mắt chúng dán chặt vào Thầy Giáo Làng. Thư Đồng Tiểu An, ngồi ở hàng ghế đầu, đôi mắt to tròn lanh lợi ánh lên vẻ mong chờ. Cô bé nhìn sang A Minh và Long, thấy chúng cũng đang chăm chú lắng nghe, khuôn mặt có chút căng thẳng nhưng cũng đầy hứng thú.

Thầy Giáo Làng bắt đầu kể, giọng điệu của ông lúc trầm lắng, lúc lại cao trào, vẽ nên một bức tranh sống động trong tâm trí lũ trẻ. Ông kể về một cậu bé tên là Tiểu Hải, hay bị bạn bè trêu chọc vì dáng vẻ gầy gò, nhút nhát. Và một cậu bé khác, tên là Đại Cường, thường hay bắt nạt Tiểu Hải để thể hiện sức mạnh của mình. Ông không hề nhắc đến A Minh hay Long, nhưng từng chi tiết nhỏ, từ tiếng cười chế giễu đến những cú đẩy vai, đều khiến A Minh và Long khẽ giật mình, chúng nhìn nhau, rồi lại cúi gằm mặt.

"Một ngày nọ," Thầy Giáo Làng tiếp tục, "Tiểu Hải không còn khóc nữa. Cậu bé không đánh trả, không chạy trốn. Cậu bé chỉ đứng yên, nhìn thẳng vào mắt Đại Cường, và hỏi: 'Tại sao cậu lại làm vậy? Có phải cậu đang buồn không? Có phải có điều gì đó khiến cậu không vui nên cậu mới muốn trút giận lên người khác không?'"

Tiếng kể của Thầy Giáo Làng dừng lại một chút, như để cho những lời nói ấy thấm sâu vào tâm hồn lũ trẻ. Ông quan sát thấy A Minh nuốt khan, bàn tay siết chặt gấu áo. Long thì cúi đầu sâu hơn, vai khẽ run lên.

"Đại Cường ngạc nhiên," Thầy Giáo Làng tiếp lời. "Cậu bé chưa bao giờ nghĩ rằng Tiểu Hải sẽ hỏi những câu hỏi đó. Cậu bé đã quen với việc Tiểu Hải sợ hãi, khóc lóc. Nhưng lần này, Tiểu Hải không sợ hãi. Tiểu Hải chỉ muốn thấu hiểu. Và rồi, trong khoảnh khắc đó, trái tim cứng cỏi của Đại Cường bỗng mềm lại. Cậu bé bắt đầu kể, kể về nỗi sợ hãi của mình, về áp lực từ cha mẹ, về những điều khiến cậu bé cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối. Tiểu Hải lắng nghe, không phán xét, không trách móc. Chỉ lắng nghe."

Một sự tĩnh lặng bao trùm lớp học. Tiếng chim hót bên ngoài dường như cũng ngừng lại. Mỗi đứa trẻ đều đang đắm chìm trong câu chuyện, đặc biệt là Tiểu An, A Minh và Long. Tiểu An quay sang nhìn A Minh, đôi mắt khuyến khích. A Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt em giao với Long. Long vẫn cúi gằm mặt, nhưng đôi vai không còn run rẩy nữa.

Thầy Giáo Làng kết thúc câu chuyện: "Và từ ngày đó, Tiểu Hải và Đại Cường không còn là kẻ bắt nạt và nạn nhân nữa. Họ trở thành bạn bè, học cách cùng nhau vượt qua những khó khăn. Tiểu Hải dạy Đại Cường về lòng dũng cảm khi đối mặt với sự thật, còn Đại Cường dạy Tiểu Hải về cách đứng lên bảo vệ chính mình. Các con thấy đấy, lòng dũng cảm không chỉ là việc đối mặt với hiểm nguy, mà còn là việc đối mặt với sự thật, với nỗi sợ hãi của chính mình và của người khác. Lòng nhân ái không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh để thấu hiểu và hàn gắn."

Ông nhìn lũ trẻ, ánh mắt chứa đựng một triết lý sâu sắc hơn mọi bài giảng sách vở. "Tôi cứ nghĩ tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời," ông thầm nhủ, nhớ lại lời nói của mình hôm qua. "Nhưng có lẽ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu mới là ngọn đèn rọi sáng tâm hồn." Sự thay đổi trong phương pháp giảng dạy của ông không chỉ củng cố nền tảng xã hội của kỷ nguyên mới, mà còn là sự tiếp nối không ngừng của "Nhân Đạo" trong tương lai, được ươm mầm từ những câu chuyện đời thường nhất, chân thực nhất. Ông cảm thấy một niềm mãn nguyện sâu sắc, nhận ra rằng những "xung đột nhỏ, mang tính nội tâm hoặc đời thường" như câu chuyện của A Minh và Long, chính là cơ hội để "trí tuệ và lòng nhân ái" tỏa sáng, định hình nên một tương lai không cần đến sức mạnh phi thường.

***

Khi những tia nắng chiều bắt đầu nhạt dần, nhuộm vàng cả một góc trời, Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư đang ngồi tại Quán Trà Vọng Giang. Quán trà được làm hoàn toàn bằng gỗ mộc, với ban công rộng rãi nhìn ra dòng sông hiền hòa, nơi những con thuyền nhỏ trôi lững lờ. Tiếng nước sông chảy róc rách như một bản nhạc êm dịu, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây ven bờ. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi trà thơm thoang thoảng, mùi nước sông mát lành và hương hoa cỏ dại từ bờ bãi xanh tươi. Bầu không khí nơi đây yên bình, thư thái, dễ chịu, khiến tâm hồn con người như được gột rửa.

Tạ Trần nhâm nhi chén trà nóng, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua dòng sông, rồi lại dừng lại ở những gương mặt đang tụ tập phía trong quán. Cố Tiểu Ngư ngồi cạnh hắn, tay nàng khẽ đặt lên mu bàn tay hắn, ấm áp và dịu dàng. Nàng cũng đang chăm chú lắng nghe, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

Bên trong quán, Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh và cây quạt giấy quen thuộc, đang say sưa kể một câu chuyện mới. Giọng ông lúc trầm hùng, lúc lại nhỏ nhẹ, biến hóa linh hoạt, thu hút mọi ánh nhìn và lắng nghe của đám đông. Ông không kể về tiên nhân hay anh hùng võ hiệp, mà là một 'giai thoại hòa giải' ở một ngôi trường nhỏ trong thị trấn.

"Này các vị," Người Kể Chuyện cất giọng, khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy. "Chuyện kể rằng, ở một ngôi trường nọ, có hai cậu bé. Một cậu bé tên là Tiểu Minh, gầy gò, hiền lành, lại hay bị một cậu bé tên là Đại Long trêu chọc. Đại Long, với thân hình có phần vạm vỡ hơn, thường dùng sức mạnh để bắt nạt Tiểu Minh, khiến Tiểu Minh sợ hãi mà né tránh."

Đám đông xôn xao. Có người gật gù, có người chau mày tỏ vẻ không đồng tình với hành động của Đại Long. Người Kể Chuyện không vội vàng, ông để câu chuyện có thời gian ngấm vào tâm trí người nghe. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, hắn biết câu chuyện này là gì.

"Nhưng kỳ lạ thay," Người Kể Chuyện tiếp tục, giọng ông trở nên đầy kịch tính, "có một cô bé thông minh, tên là An An, đã không chịu ngồi yên. Cô bé không dùng sức mạnh, không dùng bạo lực. Cô bé chỉ dùng lời lẽ chân thành, dùng sự thấu hiểu để nói chuyện với Tiểu Minh, giúp Tiểu Minh tìm thấy lòng dũng cảm trong chính mình. Và rồi, Tiểu Minh đã đối diện với Đại Long, không bằng sự sợ hãi, mà bằng một câu hỏi: 'Bạn có buồn không?'"

Một tiếng "ồ" khẽ vang lên trong quán. Mọi người đều ngạc nhiên. Họ đã quen với những câu chuyện đánh đấm, trả thù, nhưng một câu hỏi đơn giản như vậy lại có sức mạnh đến nhường nào?

Người Kể Chuyện dừng lại, hớp một ngụm trà, rồi tiếp tục: "Và từ câu hỏi ấy, một hạt mầm nhỏ của sự thấu hiểu đã nảy nở. Đại Long, cậu bé ngạo mạn kia, đã bộc bạch nỗi lòng mình, kể về những áp lực, những nỗi sợ hãi mà cậu bé phải gánh chịu. Tiểu Minh lắng nghe, không phán xét. Và rồi, hai cậu bé đã cùng nhau tìm thấy một con đường, một cách để hòa giải, để trở thành bạn bè."

Ông kết thúc câu chuyện với một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt quét qua đám đông đang chăm chú. "Và thế là, một hạt mầm nhỏ của sự thấu hiểu đã nảy nở, dạy cho cả thị trấn này một bài học quý giá hơn mọi phép thần thông hay những lời răn dạy khô khan. Nó chứng minh rằng, lòng dũng cảm không chỉ nằm ở sức mạnh cơ bắp, mà còn nằm ở sự chân thành và khả năng thấu hiểu người khác. Lòng nhân ái mới là sức mạnh vĩ đại nhất để kiến tạo nên một thế giới bình yên."

Tiếng vỗ tay và những lời bàn tán xôn xao vang lên. Một bà lão bán trầu ngồi gần đó gật gù: "Đúng là như vậy! Con người ta cứ mải mê tìm kiếm những thứ cao xa, mà quên mất rằng hạnh phúc nằm ở những điều bình dị nhất, ở lòng bao dung và sự thấu hiểu lẫn nhau." Một lão nông ngồi cạnh cũng tiếp lời: "Lão hủ cứ nghĩ phải có phép thuật mới giải quyết được chuyện lớn. Ai ngờ, lời nói chân thành còn mạnh hơn cả pháp thuật của tiên nhân!"

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Hắn thầm nghĩ: "Hạt mầm đã bén rễ." Những lời nói ấy của hắn không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là sự khẳng định cho cả một quá trình dài mà hắn đã kiên trì theo đuổi. Hắn nhìn thấy những hạt giống triết lý "Vô Vi Chi Đạo" đã được gieo rắc, giờ đây không chỉ nảy mầm trong tâm hồn những đứa trẻ, mà còn lan tỏa, trở thành một phần của văn hóa nhân gian. Nó không còn là triết lý của riêng Tạ Trần, mà đã trở thành kim chỉ nam cho cộng đồng phàm nhân, báo hiệu một kỷ nguyên mới thực sự đã được thiết lập vững chắc, nơi con người tự chủ, tự phát triển mà không cần đến sự can thiệp của quyền năng siêu nhiên.

Cố Tiểu Ngư tựa đầu vào vai Tạ Trần, khẽ thì thầm: "Chàng thấy không, chàng không cần phải làm gì cả. Lòng người tự biết cách tìm đến cái thiện, tự biết cách để hòa hợp." Tạ Trần không đáp, chỉ khẽ xiết chặt tay nàng. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nàng, từ những tia nắng cuối cùng đang buông xuống, và từ chính sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn mình. Hắn biết, đây chính là "phá cục" mà hắn đã chọn, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự khai sáng và nuôi dưỡng, từng chút một, qua mỗi câu chuyện đời thường.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lung linh như những vì sao nhỏ, điểm xuyết khắp thị trấn An Bình, vẽ nên một bức tranh huyền ảo và ấm áp. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí tĩnh lặng và triết lý như thường lệ. Tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng. Mùi giấy cũ và mực, cùng chút hương trầm nhẹ thoang thoảng, tạo nên một không gian đặc trưng, nơi tri thức và sự chiêm nghiệm ngự trị.

Tạ Trần ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn đang lật giở một cuốn sách cổ, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn đắm chìm vào từng con chữ. Hắn đang lắng nghe, lắng nghe nhịp đập của thị trấn bên ngoài, lắng nghe những âm vang của câu chuyện vừa được Người Kể Chuyện lan truyền.

Cố Tiểu Ngư đang pha trà bên cạnh, tiếng chén bát khẽ chạm vào nhau tạo nên âm thanh dịu nhẹ. Nàng khéo léo rót nước sôi vào ấm trà, hương trà thơm thoang thoảng lan tỏa, xua tan đi chút lạnh giá của đêm về. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy trìu mến và tự hào. Nàng biết, dù hắn không nói ra, nhưng tận sâu thẳm trong lòng, hắn đang cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở, và Thư Đồng Tiểu An chạy ùa vào, khuôn mặt rạng rỡ như ánh trăng rằm, đôi mắt to tròn lanh lợi ánh lên vẻ phấn khích. Em mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng bước chân nhanh nhẹn, tràn đầy sức sống.

"Tiên sinh! Cô Tiểu Ngư!" Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Con vừa ở trường về, rồi ghé qua quán trà! Mọi người đều nói câu chuyện đó hay lắm! Câu chuyện về cậu bé Tiểu Minh và Đại Long ấy!"

Cố Tiểu Ngư mỉm cười dịu dàng, đặt chén trà xuống. "Vậy sao? Con thấy thế nào, Tiểu An?"

Tiểu An hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những điều em muốn nói. "Con... con thấy rất vui ạ! Thầy Giáo Làng hôm nay kể chuyện hay lắm, còn hay hơn cả những câu chuyện tiên nhân nữa! Rồi Người Kể Chuyện cũng kể y hệt như vậy ở quán trà! Mọi người ai cũng gật gù khen hay, khen Tiểu Minh dũng cảm, khen cô bé An An thông minh!" Cô bé không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của triết lý mà Tạ Trần đã gieo, nhưng em cảm thấy một niềm vui và tự hào rất lớn khi thấy mọi người lắng nghe, suy ngẫm, và quan trọng hơn cả, là thực sự thay đổi.

"Con Long còn mời con A Minh đá bóng cùng nữa!" Tiểu An tiếp tục, giọng nói tràn đầy sự ngây thơ và hồn nhiên. "Lúc đầu con A Minh còn hơi sợ, nhưng con Long đã xin lỗi nó, c��n nói sẽ không bắt nạt ai nữa. Chúng nó còn hứa sẽ cùng nhau học bài nữa chứ!"

Cố Tiểu Ngư nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy ý nghĩa. "Xem ra, những lời nói của tiên sinh đã thực sự chạm đến lòng người rồi. Không chỉ là lời nói suông, mà đã biến thành hành động, thành sự thay đổi trong tâm hồn mỗi người."

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn Cố Tiểu Ngư. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, đôi mắt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện sâu sắc, nhưng cũng chất chứa một sự bình thản đến lạ thường. Hắn không nhận công, không tỏ vẻ kiêu ngạo. Hắn chỉ nhẹ nhàng đáp lời, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy, nhưng lại ẩn chứa một triết lý sâu xa.

"Chỉ là hạt giống, nhân gian tự gieo, tự nảy mầm thôi." Tạ Trần nói, ánh mắt hắn xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng đang lung linh soi sáng con đường, và những bóng người qua lại vẫn đang trò chuyện rôm rả. "Ta chỉ là người gieo hạt. Còn việc chăm sóc, vun trồng để hạt giống ấy bén rễ, nảy mầm, và đơm hoa kết trái ngọt lành, lại là công việc của chính nhân gian."

Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ luôn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới, không ngừng kiến tạo nên những điều kỳ diệu. Việc các thế hệ trẻ như Tiểu An, A Minh, Long tự mình giải quyết vấn đề và học hỏi, cho thấy khả năng tự chủ và phát triển của nhân gian, không cần đến quyền năng siêu nhiên, chuẩn bị cho một tương lai độc lập và bền vững. Đây chính là minh chứng hùng hồn nhất cho "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên nơi giá trị nhân tính và sự thấu hiểu được đề cao, nơi con người không cần đến sức mạnh phi thường để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn.

Tạ Trần cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Hắn không cần thành tiên, không cần bất tử. Chỉ cần chứng kiến những mầm non của nhân gian lớn lên trong sự thấu hiểu và lòng bao dung này, là đủ. Những hạt giống mà hắn đã gieo, những triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã kiên trì theo đuổi, đã kết trái thành những giải pháp cụ thể, bền vững, khẳng định rằng "Bình Thường Vĩnh Cửu" không ngừng tiến hóa và đổi mới. Sự mãn nguyện của Tạ Trần khi nhìn thấy những hạt mầm triết lý nảy nở trong lòng người là một bước tiến quan trọng đến cái kết mở, nơi hắn sẽ tiếp tục là người quan sát bình yên, chiêm nghiệm sự phát triển không ngừng của nhân gian, không can thiệp, nhưng luôn hiện hữu như một nguồn cảm hứng thầm lặng. Hắn biết, đây chính là "phá cục" mà hắn đã chọn, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự khai sáng và nuôi dưỡng, từng chút một, qua mỗi câu chuyện đời thường.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free