Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1765: Mầm Non Hòa Giải: Nơi Trí Tuệ Vô Vi Nảy Nở

Tiếng gió xào xạc khẽ lay động những chiếc lá, tiếng côn trùng đêm rả rích từ xa vọng lại, như một bản hòa ca dịu dàng ru ngủ nhân gian. Tạ Trần nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên đến tận cùng. Hắn biết, công việc của hắn đã hoàn tất. Hoặc có lẽ, nó chỉ mới bắt đầu, dưới một hình thức khác: sự tiếp nối, sự lan tỏa của một triết lý vĩnh cửu, được dệt nên từ chính những sợi chỉ mỏng manh của cuộc sống phàm trần.

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm tĩnh mịch, tô điểm cho Thị Trấn An Bình một vẻ tươi mới, trong lành. Sau những ngày lễ hội tưng bừng, nhịp sống nơi đây dần trở lại với sự bình dị vốn có, nhưng mang theo một tinh thần mới, một sự tự hào thầm lặng. Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư, sau một đêm an lành trong quán sách nhỏ của mình, lại cùng nhau tản bộ trên những con đường lát đá quen thuộc. Ánh nắng ban mai vàng óng như mật, vương trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Không khí dịu mát của buổi sớm mai mang theo mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ còn đọng sương đêm, lẫn với mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, đậm chất phàm trần.

Họ chậm rãi bước qua con phố chính, nơi những cửa hàng đang dần mở cửa, đón chào một ngày mới. Bước chân của Tạ Trần không vội vã, mỗi bước đi đều như đang cảm nhận từng nhịp đập của cuộc sống xung quanh. Đôi mắt hắn, vẫn sâu thẳm và tĩnh lặng như hồ thu, giờ đây phản chiếu sự bình yên và mãn nguyện. Hắn không còn là thư sinh gầy gò với nỗi lo toan v�� vận mệnh Thiên Đạo, mà là một người quan sát thấu đáo, một người gieo mầm lặng lẽ, đang chứng kiến những hạt giống triết lý của mình đâm chồi nảy lộc. Cố Tiểu Ngư đi bên cạnh hắn, nàng khoác tay hắn một cách tự nhiên, ánh mắt tràn đầy yêu thương và niềm vui. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết, không còn nét lo âu của một người phải đối mặt với thế giới tu tiên khắc nghiệt, mà là sự an nhiên của một người phụ nữ được sống trọn vẹn trong hạnh phúc đời thường.

Khi họ rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến Trường Học Phàm Nhân, tiếng đọc sách ê a đã vọng lại. Đó là một âm thanh quen thuộc, một biểu tượng của kỷ nguyên mới, nơi tri thức được trân trọng và con người được khuyến khích học hỏi không ngừng. Trường học là một tòa nhà gỗ đơn giản, vững chãi, với sân chơi rộng rãi phía trước. Những chiếc bàn ghế gỗ mộc mạc được sắp xếp ngay ngắn trong các phòng học, nơi ánh sáng tự nhiên tràn vào qua những ô cửa sổ lớn. Mùi gỗ mới, mùi mực và giấy cũ hòa quyện, tạo nên một không gian đặc trưng của sự học hỏi. Tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ vang vọng trong sân, xen lẫn với tiếng giảng bài trầm ấm của Thầy Giáo Làng. Đó là một bầu không khí vui vẻ, ồn ào nhưng tràn đầy sức sống, nơi những mầm non của nhân gian đang được ươm dưỡng.

Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư dừng lại bên hàng rào, lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn thấy những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, chơi đùa, với đôi mắt lấp lánh sự tò mò và nhiệt huyết. Đây chính là tương lai, là sự tiếp nối không ngừng mà hắn hằng mong muốn. Bất chợt, Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lanh lợi, nhìn thấy họ. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn rất gọn gàng. Tiểu An reo lên một tiếng, rồi chạy vội ra cổng, vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa có chút bối rối.

"Tiên sinh, cô Cố! Con chào hai người ạ!" Tiểu An cúi đầu chào, giọng nói trong trẻo nhưng hơi gấp gáp.

Cố Tiểu Ngư mỉm cười xoa đầu cậu bé. "Tiểu An, con đi học về rồi sao? Sao lại có vẻ buồn vậy?"

Tiểu An ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn cầu cứu. "Con... con vẫn đang học ạ. Nhưng... nhưng mà mấy đứa bạn con lại trêu chọc A Minh rồi ạ. Lần này Long lại giật đồ chơi của bạn ấy." Cậu bé chỉ tay về phía sân trường, nơi một cậu bé gầy gò, khoảng 8-10 tuổi, quần áo có chút lấm lem, đang cúi gằm mặt. Đó là A Minh, với đôi vai gầy run rẩy. Đối diện cậu là Long, một cậu bé cùng độ tuổi, có vẻ ngoài mạnh mẽ hơn, hơi bặm trợn, với bộ quần áo tươm tất nhưng ánh mắt đầy vẻ tự mãn. Long đang cầm một con diều giấy nhỏ, giật giật trước mặt A Minh, kèm theo những lời trêu chọc. A Minh không dám phản kháng, ánh mắt cậu bé đầy tủi thân và sợ hãi.

Cố Tiểu Ngư nhíu mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. "Sao chúng lại làm vậy? Thầy giáo không can thiệp sao? Đồ chơi đó là của A Minh cơ mà." Nàng nhìn sang Tạ Trần, mong chờ một lời giải đáp hoặc một hành động.

Tạ Trần chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt hắn vẫn trầm tư quan sát cảnh tượng trước mắt. Hắn không nói gì ngay lập tức. Hắn nhìn kỹ Long, nhìn vào sự hung hăng giả tạo trong đôi mắt cậu bé, rồi lại nhìn A Minh, thấy sự cam chịu và bất lực. Hắn hiểu rằng, ngay cả trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", những mâu thuẫn nhỏ bé, những hạt mầm của xung đột vẫn tồn tại. Đó là bản chất của nhân gian, của con người. Vấn đề không phải là xóa bỏ hoàn toàn xung đột, mà là cách con người đối mặt và hóa giải chúng, không phải bằng sức mạnh hay quyền năng siêu nhiên, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Hắn không có ý định trực tiếp can thiệp, bởi vì đây là một bài học mà những đứa trẻ cần tự mình trải nghiệm và thấu hiểu. Công việc của hắn, giờ đây, là gieo mầm triết lý, để những hạt mầm ấy tự nảy nở trong tâm hồn mỗi người.

***

Buổi chiều tà, nắng vàng dịu như rót mật qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần. Không gian bên trong quán vẫn tĩnh lặng như mọi khi, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng gió nhẹ thoảng qua. Mùi giấy cũ, mực và chút hương thảo dược thoang thoảng tạo nên một bầu không khí yên bình, trầm mặc, rất phù hợp cho những suy tư sâu xa. Thư Đồng Tiểu An, sau giờ học, đã ghé vào quán sách, nhưng không còn vẻ hoạt bát như thường ngày. Cậu bé ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, đôi mắt vẫn đượm buồn.

"A Minh cứ im lặng, chẳng dám nói gì, tiên sinh ạ," Tiểu An thì thầm, giọng nói buồn bã, chứa đựng sự bất lực. "Con thương bạn ấy lắm. Con bảo A Minh phải nói với thầy giáo, nhưng bạn ấy cứ cúi đầu, không chịu."

Cố Tiểu Ngư, đang pha một ấm trà sen thơm ngát, đặt chén trà xuống bàn. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Tiểu An, vẻ mặt đầy lo lắng. "Trần ca, hay là ta nên tìm thầy giáo nói chuyện? Không thể để tình trạng này tiếp diễn được. Lũ trẻ cần được bảo vệ, và Long cũng cần được răn dạy." Nàng tin vào sự can thiệp trực tiếp để giải quyết vấn đề, một cách nghĩ thực tế và thẳng thắn của người phàm trần.

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn khẽ vuốt ve trang sách cổ đang mở, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ đã ngả màu thời gian. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của trí tuệ cổ xưa vương vấn trong không gian. "Tiểu An, con nghĩ sao về việc... không phải mọi cây gai đều muốn đâm người? Đôi khi, chúng chỉ đang cố bảo vệ sự yếu ớt của mình." Giọng hắn trầm ấm, không quá lớn, nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm.

Tiểu An ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt thông minh lóe lên một tia sáng, nhưng vẫn còn bối rối. "Cây gai... bảo vệ sự yếu ớt sao, tiên sinh?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách xuống, rồi lại mở một cuốn khác, cũ kỹ hơn, bìa đã sờn rách, trang giấy đã ố vàng. Hắn đọc chậm rãi, từng chữ một, như thể đang truyền đạt một bí mật cổ xưa. "Sức mạnh lớn nhất không phải là đánh bại kẻ thù, mà là biến kẻ thù thành bạn, hoặc ít nhất là người thấu hiểu ta. Hận thù chỉ gieo thêm hận thù. Chỉ có sự thấu hiểu và lòng bao dung mới có thể phá vỡ vòng luẩn quẩn của oán giận, của những chấp niệm không đáng có."

Cố Tiểu Ngư lắng nghe, nàng không ngắt lời hắn. Nàng biết, Tạ Trần đang không chỉ nói chuyện với Tiểu An, mà còn đang gợi mở một chân lý lớn hơn. Nàng nhìn thấy sự tỉnh táo trong đôi mắt hắn, sự kiên định trong từng lời nói. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần đang dùng trí tuệ "vô vi" của mình, không trực tiếp giải quyết vấn đề, mà là chỉ đường, gợi mở, để chính những người trong cuộc tự tìm ra con đường của mình. Đây là một phương pháp tinh tế, đòi hỏi sự kiên nhẫn và niềm tin vào bản chất thiện lương của con người.

"Vậy... vậy A Minh phải làm gì ạ, tiên sinh?" Tiểu An hỏi, giọng cậu bé vẫn còn chút ngây thơ, nhưng đã có sự khao khát muốn hiểu sâu hơn.

Tạ Trần khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. "A Minh cần phải tìm hiểu lý do. Tại sao Long lại làm vậy? Sự hung hăng thường là lớp vỏ bọc cho một nỗi sợ hãi nào đó. Nếu A Minh có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc ấy, nhìn thấy sự yếu ớt bên trong, thì cậu bé sẽ tìm thấy một con đường khác để đối thoại, không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng sự chân thành." Hắn nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy tin tưởng. "Con hãy nói với A Minh rằng, dũng cảm không phải là không biết sợ hãi, mà là đối mặt với nỗi sợ hãi đó bằng một trái tim rộng mở."

Tiểu An cúi đầu suy nghĩ, những lời của Tạ Trần như những hạt mầm tri thức đang được gieo vào tâm hồn non trẻ của cậu. Cậu bé cảm nhận được sự ấm áp và sâu sắc trong từng lời nói, không phải là những lời giáo huấn khô khan, mà là sự dẫn dắt đầy tình người. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không muốn can thiệp, mà muốn cậu bé, muốn A Minh, tự mình trưởng thành.

"Con hiểu rồi, tiên sinh. Con sẽ nói với A Minh." Tiểu An nói, giọng cậu bé đã trở nên kiên định hơn, đôi mắt thông minh đã ánh lên sự quyết tâm. Cậu bé đứng dậy, cúi chào Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư, rồi vội vã chạy ra khỏi quán sách, như một sứ giả mang theo một thông điệp quan trọng.

Cố Tiểu Ngư nhìn theo bóng dáng Tiểu An khuất dần, rồi quay sang Tạ Trần. Nàng khẽ nắm lấy tay hắn, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay gầy gò nhưng đầy sức mạnh tinh thần. "Chàng lại dùng trí tuệ để gieo mầm rồi, Trần ca. Ta tin, hạt mầm này sẽ nảy nở." Nàng hiểu rằng, đây chính là "phá cục" của Tạ Trần – không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự khai sáng, bằng cách giúp con người tự thấu hiểu và tự vượt qua những chướng ngại của chính mình.

Tạ Trần chỉ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, nụ cười trên môi hắn mãn nguyện hơn bao giờ hết. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời. Hắn biết, công việc của hắn vẫn tiếp diễn, không phải là những trận chiến long trời lở đất, mà là những hạt mầm tri thức được gieo vào lòng người, từng chút một định hình nên một tương lai tốt đẹp hơn cho nhân gian.

***

Sáng hôm sau, sân trường Trường Học Phàm Nhân lại vang lên những âm thanh quen thuộc của buổi giờ ra chơi. Tiếng cười đùa, tiếng reo hò của lũ trẻ hòa lẫn trong tiếng gió xào xạc qua tán cây bàng cổ thụ. Trời trong xanh, nắng ấm áp rải đều khắp sân, tạo nên một không gian vui tươi, tràn đầy năng lượng. Tuy nhiên, giữa sự ồn ào ấy, có một khoảnh khắc tĩnh lặng khác thường đang diễn ra.

A Minh, sau một đêm trằn trọc suy nghĩ về những lời Tiểu An truyền đạt từ "tiên sinh" Tạ Trần, đã lấy hết dũng khí của mình. Cậu bé, gầy gò và nhút nhát, nhưng hôm nay trong đôi mắt cậu ánh lên một sự kiên định lạ thường. Cậu bé đã mặc bộ quần áo sạch sẽ nhất, tuy vẫn cũ kỹ, nhưng không còn lấm lem như hôm qua. Hít một hơi thật sâu, A Minh bước từng bước chậm rãi về phía Long, người đang chơi đá cầu cùng vài bạn khác. Tim cậu đập thình thịch, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng những lời của Tạ Trần về "cây gai bảo vệ sự yếu ớt" và "sức mạnh của sự thấu hiểu" đã tiếp thêm cho cậu một nguồn sức mạnh vô hình.

"Long..." A Minh cất tiếng, giọng cậu bé run run nhưng đủ để Long và nh��ng đứa trẻ xung quanh dừng lại.

Long quay đầu lại, đôi mắt cậu bé lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang thái độ khó chịu, thậm chí là tức giận. Cậu bé ngừng đá cầu, tay chống nạnh, nhìn A Minh đầy vẻ thách thức. "Mày lại muốn gì? Hôm qua chưa đủ sao?"

A Minh không lùi bước. Cậu bé nhớ lời tiên sinh: *dũng cảm không phải là không biết sợ hãi, mà là đối mặt với nỗi sợ hãi đó bằng một trái tim rộng mở.* Cậu nhìn thẳng vào mắt Long, giọng nói tuy vẫn còn run rẩy nhưng chứa đựng sự chân thành hiếm thấy. "Long, tại sao cậu lại luôn bắt nạt tớ?"

Câu hỏi của A Minh không phải là một lời trách móc, cũng không phải là một tiếng cầu xin. Nó là một câu hỏi đơn thuần, một sự tò mò chân thành về lý do đằng sau hành động của Long. Long ban đầu sững sờ, không ngờ A Minh lại dám hỏi thẳng như vậy. Cậu bé chưa từng gặp phải phản ứng này. Thông thường, A Minh sẽ khóc lóc, bỏ chạy, hoặc im lặng chịu đựng. Sự bình tĩnh và chân thành của A Minh khiến Long bối rối.

"Mày thì biết gì! Cút đi!" Long cố gắng lấy lại vẻ hung hăng thường ngày, giọng nói có chút gắt gỏng, nhưng không còn sự tự tin như trước. Cậu bé đá nhẹ một viên sỏi dưới chân, ánh mắt lảng tránh ánh mắt của A Minh.

"Tớ chỉ muốn biết thôi," A Minh tiếp tục, giọng cậu bé đã bớt run hơn, thay vào đó là sự kiên định. "Cậu có vẻ không vui khi làm vậy. Mỗi lần cậu bắt nạt tớ, tớ thấy cậu cũng không vui vẻ gì."

Lời nói của A Minh như một mũi tên trúng tim đen. Long giật mình. Đúng vậy, cậu bé chưa bao giờ thực sự cảm thấy vui vẻ khi bắt nạt A Minh. Chỉ là, đó là cách duy nhất cậu biết để thể hiện sự "mạnh mẽ" của mình, để không bị bạn bè lớn hơn bắt nạt ngược lại. Long ngập ngừng, ánh mắt lảng tránh, nhìn xuống đất. Sự hung hăng trong cậu bé dần tan biến, nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu thẳm và một chút hổ thẹn. Cậu bé cũng chỉ là một đứa trẻ, đang vật lộn với những nỗi sợ hãi của riêng mình.

"Ta... ta chỉ là..." Long lắp bắp, giọng nói nhỏ dần, những lời lẽ bặm trợn thường ngày giờ đây lại nghe thật yếu ớt. "Ta... ta b�� bọn lớn hơn bắt nạt... Chúng bảo ta yếu đuối. Ta... ta không muốn bị coi là yếu đuối." Long cuối cùng cũng thốt ra sự thật, một sự thật mà cậu bé đã giấu kín bấy lâu, một nỗi sợ hãi đã biến thành sự hung hăng đối với những kẻ yếu hơn.

Khoảnh khắc đó, Thầy Giáo Làng, một người đàn ông gầy gò, đeo kính, với vẻ mặt hiền từ nhưng luôn nghiêm khắc trong giảng dạy, đang đi ngang qua sân trường. Ông thường cầm theo một chiếc thước gỗ, không chỉ để dạy học mà đôi khi còn để răn đe những học trò nghịch ngợm. Ông đã chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại giữa A Minh và Long. Ban đầu, ông định bước tới để can thiệp, để chấm dứt hành vi bắt nạt của Long và răn dạy cậu bé. Nhưng khi nghe thấy những lời nói chân thành của A Minh và sự bộc bạch bất ngờ của Long, ông đã dừng lại, đứng lặng im quan sát. Đôi mắt ông mở to, đầy kinh ngạc. Ông nhận ra rằng, phương pháp của mình – sự răn đe và trừng phạt – có thể kiểm soát hành vi bề ngoài, nhưng không thể chạm đến gốc rễ của vấn đề, không thể hóa giải được nỗi sợ hãi và sự yếu đuối ẩn sâu trong tâm hồn Long. Ông cảm thấy một luồng suy nghĩ mới mẻ, một sự khai sáng bất ngờ, dâng trào trong tâm trí mình.

Những đứa trẻ khác xung quanh cũng im lặng. Chúng nhìn A Minh, nhìn Long, rồi nhìn Thầy Giáo Làng. Không ai nói một lời nào. Có lẽ, lần đầu tiên, chúng được chứng kiến một cách giải quyết xung đột khác, không phải bằng bạo lực hay sự mách lẻo, mà bằng sự thấu hiểu và chân thành. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, mùi đất ẩm và lá cây trong không khí, tất cả như chứng kiến khoảnh khắc thay đổi nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rải những tia nắng cuối cùng lên mái ngói của quán sách Tạ Trần. Bên trong, không gian vẫn tĩnh lặng và ấm cúng. Tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, tiếng lật sách nhẹ nhàng, và mùi hương trà thoang thoảng tạo nên một bầu không khí thanh bình, mãn nguyện.

Thầy Giáo Làng, với chiếc áo dài đã bạc màu và cây thước gỗ quen thuộc, đang ngồi đối diện Tạ Trần. Trên khuôn mặt gầy gò của ông, vẻ nghi��m nghị thường ngày đã thay bằng sự ngạc nhiên sâu sắc và một chút gì đó gọi là khâm phục. Ông vừa kể lại câu chuyện của A Minh và Long cho Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư nghe, giọng nói vẫn còn đầy xúc động.

"Tiên sinh Tạ Trần," Thầy Giáo Làng thở dài một hơi, đặt chén trà xuống bàn. "Quả là một bài học đắt giá cho lão hủ. Từ trước đến nay, tôi chỉ biết dùng quy củ, dùng sự răn đe để quản lý học trò. Khi thấy Long bắt nạt A Minh, tôi nghĩ ngay đến việc trừng phạt. Nhưng cậu bé Minh lại... lại dùng lòng chân thành để hóa giải. Nó không chỉ khiến Long phải bộc bạch nỗi lòng, mà còn khiến lão hủ phải suy nghĩ lại về cách mình giảng dạy." Ông lắc đầu, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm. "Tôi cứ nghĩ tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời, nhưng có lẽ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu mới là ngọn đèn rọi sáng tâm hồn."

Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, đôi mắt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn không nhận công, cũng không tỏ vẻ khoe khoang. Hắn chỉ nhẹ nhàng đáp lời, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy. "Mỗi đứa trẻ đều là một mảnh đất màu mỡ, thầy giáo à. Quan trọng là chúng ta gieo mầm gì. Nếu chỉ gieo mầm sợ hãi và trừng phạt, thì mảnh đất ấy sẽ chỉ nở ra những bông hoa gai góc. Nhưng nếu gieo mầm thấu hiểu, yêu thương, và chân thành, thì mảnh đất ấy sẽ đơm hoa kết trái ngọt lành."

Cố Tiểu Ngư, ngồi cạnh Tạ Trần, khẽ nắm lấy tay hắn, ánh mắt nàng đầy tự hào. Nàng nhìn Thầy Giáo Làng, rồi lại nhìn Tạ Trần, giọng nói dịu dàng nhưng đầy chắc chắn. "Đó chính là Nhân Đạo mà chàng đã luôn theo đuổi, thầy giáo ạ. Không phải là những phép tắc cao siêu hay quyền năng thần thánh, mà là những giá trị chân thực nhất của con người, được dệt nên từ những hành động nhỏ bé nhất, đời thường nhất."

Thầy Giáo Làng gật đầu lia lịa, như thể mọi nút thắt trong lòng ông đã được gỡ bỏ. "Đúng vậy, đúng vậy. Lão hủ cứ mải mê với những bài học sách vở, mà quên mất bài học lớn nhất của cuộc đời. Nhân Đạo... Nhân Đạo... Phải chăng, đây chính là 'Thiên Đạo của nhân gian' mà mọi người vẫn thường nói?" Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Hắn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang tan vào bóng đêm. Một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa khắp tâm hồn hắn. Hắn biết, những hạt mầm mà hắn đã gieo, những triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã kiên trì theo đuổi, không chỉ đơn thuần là lý thuyết suông. Chúng đã thực sự bén rễ và nảy nở trong lòng nhân gian, trong tâm hồn những đứa trẻ như A Minh, Long, và cả Thầy Giáo Làng. Đây chính là minh chứng sống động nhất cho "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên nơi giá trị nhân tính và sự thấu hiểu được đề cao, nơi con người không cần đến quyền năng siêu nhiên để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn.

Sự ngạc nhiên và khâm phục của Thầy Giáo Làng gợi ý rằng, những phương pháp giáo dục và giải quyết vấn đề mới, dựa trên lòng nhân ái và trí tuệ, sẽ dần thay thế những cách thức cũ. Điều này không chỉ củng cố nền tảng xã hội của kỷ nguyên mới, mà còn là sự tiếp nối không ngừng của "Nhân Đạo" trong tương lai. Tạ Trần nhận ra rằng, những "xung đột nhỏ, mang tính nội tâm hoặc đời thường" như câu chuyện của A Minh và Long, chính là cơ hội để "trí tuệ và lòng nhân ái" tỏa sáng, định hình nên một tương lai không cần đến sức mạnh phi thường. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ luôn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới, không ngừng kiến tạo nên những điều kỳ diệu.

Hắn cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần chứng kiến những mầm non của nhân gian lớn lên trong sự thấu hiểu và lòng bao dung này, là đủ. Những hạt giống đã kết trái thành những giải pháp cụ thể, bền vững, khẳng định rằng "Bình Thường Vĩnh Cửu" không ngừng tiến hóa và đổi mới. Đây chính là "phá cục" mà hắn đã chọn, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự khai sáng và nuôi dưỡng, từng chút một, qua mỗi câu chuyện đời thường.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free