Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1768: Tiếng Vọng Anh Hùng: Giá Trị Của Một Đời Người

Quán sách của Tạ Trần, sau khi Lão Hồ rời đi, vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, như thể những rung động từ câu chuyện của ông lão vẫn còn đọng lại trong từng thớ gỗ, từng trang giấy. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, xiên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ cũ kỹ, làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng trong không khí, tựa như những mảnh ký ức li ti đang nhảy múa. Mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà còn vương vấn, tạo nên một không khí vừa cổ điển, vừa trầm mặc, dễ khiến người ta phải suy tư. Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn theo bóng dáng lầm lũi của Lão Hồ khuất dần sau con đường lát đá. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần tan ra, để lại dư vị thanh tao nơi đầu lưỡi. Hắn biết, một hạt mầm đã được gieo, và nó đã bắt đầu bén rễ trong tâm hồn Lão Hồ, hứa hẹn một sự thay đổi sâu sắc, không ồn ào nhưng vững bền.

Không lâu sau, một bóng người cao lớn, vạm vỡ xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là Bách Lý Hùng, vị dũng tướng từng lẫy lừng một thời, người đã góp phần bảo vệ Nhân Gian khỏi bao hiểm nguy. Thân hình ông vẫn toát lên vẻ phong trần, nhưng ánh mắt kiên nghị thường thấy nay lại ẩn chứa một nỗi niềm trăn trở khó nói. Mái tóc đen xen lẫn bạc được búi cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con đã bung ra, phảng phất vẻ mệt mỏi. Ông mặc một bộ giáp trụ nhẹ, màu xám tro, dù đã được lau chùi cẩn thận nhưng vẫn hằn lên dấu vết của thời gian, của những trận chiến đã qua. Trên tay ông là một cuốn sổ nhỏ, bìa làm bằng da thuộc cũ kỹ, đó chính là cuốn hồi ký đầu tiên mà Lão Hồ đã mạnh dạn bắt tay vào viết, gửi gắm cho Tạ Trần đọc thử, nhưng Tạ Trần đã trao nó cho Bách Lý Hùng trước khi Lão Hồ rời đi.

Bách Lý Hùng bước vào, tiếng bước chân trầm đục trên sàn gỗ vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh mịch. Ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, đặt cuốn sổ lên bàn trà. Đôi mắt ông dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho những băn khoăn đang vò xé tâm can.

“Tạ Trần,” Bách Lý Hùng khẽ nói, giọng ông vẫn trầm hùng, nhưng pha chút nặng nề, “ta đã đọc cuốn sách này. Lão Hồ viết rất chân thực, bình dị. Từng trang, từng chữ đều thấm đẫm hơi thở của cuộc sống, của những vất vả, niềm vui và nỗi buồn của một phàm nhân. Nó khiến ta phải suy nghĩ, rất nhiều.”

Tạ Trần không vội đáp lời, chỉ nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của Bách Lý Hùng. Hương trà thanh khiết bốc lên, lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng. Hắn biết, Bách Lý Hùng đang vật lộn với những suy nghĩ của riêng mình, và điều hắn cần lúc này không phải là một câu trả lời vội vã, mà là sự lắng nghe thấu đáo.

“Nhưng ta tự hỏi,” Bách Lý Hùng tiếp tục, ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào cuốn sổ cũ kỹ, như thể đang nhìn vào một tấm gương phản chiếu chính cuộc đời mình, “những chiến công hiển hách của ta, những cuộc chiến ta đã trải qua, những lần ta cầm kiếm đứng giữa sinh tử để bảo vệ nhân gian… liệu chúng có ý nghĩa gì trong thời đại này? Liệu chúng có trở nên vô nghĩa khi người ta chỉ còn trân trọng những điều ‘bình thường’ như những gì Lão Hồ đã viết?”

Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. “Cả cuộc đời ta, Bách Lý Hùng này, đã cống hiến cho hai chữ ‘anh hùng’. Ta đã sống vì nó, chiến đấu vì nó, và thậm chí suýt chết vì nó. Ta đã từng tin rằng, chỉ có những chiến công vĩ đại, những sức mạnh phi thường mới có thể định nghĩa giá trị của một con người. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo suy kiệt, khi quyền năng không còn là thước đo tối thượng, khi ‘bình thường’ lại được ngợi ca… ta cảm thấy lạc lõng. Như một chiến binh đã mất đi chiến trường của mình, một ngọn giáo đã không còn đích đến.”

Nỗi lo lắng của Bách Lý Hùng không chỉ là nỗi lo của riêng ông. Nó là tiếng lòng của biết bao tu sĩ, bao anh hùng đã từng sống trong một kỷ nguyên mà sức mạnh và chiến công là tất cả. Họ đã cống hiến cả cuộc đời cho một lý tưởng, để rồi giờ đây, lý tưởng ấy dường như đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho một giá trị hoàn toàn mới. Sự hoài nghi về di sản, về ý nghĩa của những hy sinh trong quá khứ, đang gặm nhấm tâm hồn ông.

Tạ Trần đặt ấm trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhau khe khẽ. Hắn nhìn thẳng vào mắt Bách Lý Hùng, ánh mắt hắn không phán xét, không cao ngạo, mà chỉ chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.

“Giá trị của một cuộc đời, Bách Lý Hùng,” Tạ Trần chậm rãi cất tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, đều đều, như dòng suối chảy qua ghềnh đá, “không nằm ở việc nó được người đời ca ngợi là ‘phi thường’ hay ‘bình thường’. Nó nằm ở những lựa chọn, những cảm xúc, những h���t mầm thiện lương mà người ấy đã gieo. Ngài cứu vớt bách tính, bảo vệ chính nghĩa, đó là những hành động xuất phát từ nhân tính, từ trách nhiệm. Đó mới là điều vĩnh cửu, không phải danh tiếng hay quy mô của trận chiến.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí người nghe. “Hãy nghĩ xem, một dòng sông, dù chảy xiết cuồn cuộn hay hiền hòa uốn lượn, giá trị của nó không nằm ở tốc độ hay độ rộng, mà ở việc nó nuôi dưỡng sự sống, mang phù sa bồi đắp cho những cánh đồng, cung cấp nước cho muôn loài. Cuộc đời ngài, cũng như vậy. Những chiến công của ngài, nếu chỉ là biểu hiện của sức mạnh, của sự hiếu thắng, thì có lẽ chúng sẽ phai tàn theo thời gian. Nhưng nếu chúng xuất phát từ lòng dũng cảm, từ sự hy sinh vì đồng loại, từ tình yêu thương nhân gian, thì đó là những giá trị không bao giờ mất đi.”

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị trà ấm nóng lan tỏa khắp khoang miệng. “Ngài từng là một anh hùng, đúng vậy. Nhưng anh hùng không phải là một danh hiệu, mà là một hành động, một phẩm chất. Ngài đã dùng sức mạnh của mình để bảo vệ người yếu thế, để mang lại hòa bình. Đó là một biểu hiện cao đẹp của nhân tính. Và nhân tính, chính là nền tảng của kỷ nguyên này, của ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’.”

Hắn tiếp tục, giọng nói càng thêm sâu sắc. “Lão Hồ, ông ấy viết về những điều bình dị, về những khó khăn mà ông đã vượt qua, về tình yêu gia đình, về sự kiên cường của một phàm nhân. Đó cũng là một bản anh hùng ca, nhưng là bản anh hùng ca của sự sống, của tình người. Ngài và Lão Hồ, tuy con đường khác biệt, nhưng lại cùng gặp nhau ở một điểm: các ngài đều đã sống một cuộc đời trọn vẹn, với những giá trị nhân văn sâu sắc. Ngài không cần phải lo sợ rằng những gì mình đã làm sẽ trở nên vô nghĩa. Ngược lại, chúng là minh chứng sống động cho việc nhân tính, sự dũng cảm và trách nhiệm luôn tồn tại, dù trong thời đại nào, dưới hình thức nào.”

Bách Lý Hùng trầm ngâm lắng nghe, đôi mắt ông dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Từng lời nói của hắn, như những giọt sương mai thấm vào đất khô cằn, dần làm mềm đi những gai góc trong tâm hồn ông. Ông nhớ lại những khoảnh khắc mà ông đã chiến đấu, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì tiếng kêu cứu của những người dân vô tội, vì lời thề bảo vệ giang sơn xã tắc. Những ký ức ấy, giờ đây không còn là gánh nặng của một quá khứ huy hoàng đã mất, mà là những minh chứng sống động cho những giá trị mà Tạ Trần đang đề cao.

Ông đưa tay vuốt nhẹ cuốn sổ của Lão Hồ, cảm nhận được sự ấm áp từ những trang giấy thô ráp. “Vậy ra,” Bách Lý Hùng khẽ thốt, giọng ông vẫn còn chút băn khoăn, nhưng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, “sự ‘vĩ đại’ không nằm ở việc ta làm được những gì, mà là vì sao ta làm điều đó?”

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. “Chính xác là như vậy, Bách Lý Hùng. Một cái cây, dù là cổ thụ ngàn năm hay một mầm non vừa nhú, đều có giá trị riêng của nó. Cổ thụ vững chãi che mưa che nắng, mầm non mang theo hy vọng của một sự khởi đầu. Giá trị không nằm ở kích thước hay tuổi đời, mà ở sự tồn tại, sự đóng góp của nó vào dòng chảy của sự sống. Ngài đã là cổ thụ vững chãi, giờ đây, ngài vẫn có thể là một ngọn núi sừng sững, một nguồn suối mát lành, không cần phải là một cơn bão tố.”

Bách Lý Hùng im lặng, ông nhắm mắt lại, hít thật sâu hương trà thanh khiết, cảm nhận sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy mình. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, ông cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Nỗi sợ hãi về sự vô nghĩa, về một di sản bị lãng quên, dần tan biến, nhường chỗ cho một nhận thức mới mẻ, sâu sắc hơn về cuộc đời mình. Những chiến công của ông không mất đi giá trị, chúng chỉ được nhìn nhận dưới một lăng kính khác, một lăng kính nhân văn và vĩnh cửu hơn.

Cách đó không xa, trong một góc nhỏ của quán sách, ánh nắng chiều dịu dàng vẫn chiếu rọi lên những kệ sách cũ. Thư Đồng Tiểu An đang ngồi đó, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự thông minh, chăm chú đọc một cuốn sách minh họa về những câu chuyện cổ tích. Cậu bé gầy gò, chiếc áo vải thô đã sờn vai, nhưng tinh thần thì luôn tràn đầy khao khát học hỏi. Cố Tiểu Ngư ngồi bên cạnh, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sách mà Tiểu An đang đọc. Nàng mỉm cười hiền hậu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Tạ Trần và Bách Lý Hùng, những lời đối thoại của họ không quá lớn, nhưng đủ để lọt vào tai nàng và cả Tiểu An.

Cố Tiểu Ngư khẽ cúi xuống, thì thầm với Tiểu An, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối chảy. “Mỗi câu chuyện đều có giá trị riêng, con thấy không? Dù là câu chuyện về một vị anh hùng lẫy lừng như Bách Lý Hùng tướng quân, hay của một người bán rau ngoài chợ, hay thậm chí là một cậu bé thư đồng đang chăm chú đọc sách này.” Nàng dùng ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào cuốn sách trên tay Tiểu An.

Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn Cố Tiểu Ngư, rồi lại liếc nhìn về phía Bách Lý Hùng, người đang chìm đắm trong suy tư. Cậu bé gật đầu một cách nghiêm túc, như thể đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này. “Dạ, con hiểu rồi cô Cố. Những điều nhỏ nhặt nhất, đôi khi lại là những điều quan trọng nhất. Giống như những chiếc lá nhỏ tạo nên một khu rừng lớn, hay những câu chuyện bình dị tạo nên cả một thế giới.”

Cố Tiểu Ngư mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên vẻ mãn nguyện. Nàng biết, những hạt mầm triết lý mà Tạ Trần đã gieo, không chỉ nảy nở trong tâm hồn những người trưởng thành như Lão Hồ hay Bách Lý Hùng, mà còn đang bén rễ sâu sắc trong trái tim và khối óc của thế hệ trẻ. Tiểu An, với sự hiếu kỳ và khả năng thấu hiểu của mình, chính là minh chứng sống động cho điều đó. Cậu bé không chỉ học thuộc chữ nghĩa, mà còn đang học cách cảm nhận, cách tư duy về cuộc đời, về giá trị thực sự của sự tồn tại.

“Con biết không, Tiểu An,” Cố Tiểu Ngư tiếp tục, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức gợi, “những câu chuyện về tiên nhân, về phép thuật, chúng ta thường thấy trong sách vở, chúng lộng lẫy và phi thường. Nhưng những câu chuyện về con người, về những người dân bình thường, về những nỗi lo toan, những niềm hạnh phúc giản dị, đôi khi còn sâu sắc và cảm động hơn gấp bội. Bởi vì chúng là thật, chúng là cuộc sống mà chúng ta đang sống.”

Tiểu An gật đầu, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự hiểu biết. Cậu nhớ lại những câu chuyện mà Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư đã kể, về những người thợ rèn cần mẫn, những bà mẹ tần tảo, những người nông dân một nắng hai sương. Những câu chuyện ấy, dù không có rồng bay phượng múa, không có thần thông quảng đại, nhưng lại mang đến cho cậu một cảm giác ấm áp, một sự trân trọng sâu sắc đối với cuộc sống xung quanh. Cậu bé bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều bình thường nhất, trong nụ cười của người bán hàng rong, trong tiếng chim hót mỗi sáng, trong những trang sách cũ kỹ.

Cậu bé không còn chỉ mơ ước về việc trở thành một đại hiệp hay một tiên nhân như những đứa trẻ khác. Giờ đây, cậu mơ ước được hiểu biết, được lắng nghe, được ghi lại những câu chuyện đời thường, những bản anh hùng ca vô danh của nhân gian. Cậu tin rằng, chính những câu chuyện ấy, những cuộc đời bình dị ấy, mới thực sự tạo nên một thế giới vững bền, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống của mình.

Bách Lý Hùng, sau một h���i trầm tư, cuối cùng cũng mở mắt. Ánh mắt ông đã không còn sự hoài nghi hay lạc lõng, mà thay vào đó là một sự thanh thản đến lạ thường, như bầu trời sau cơn mưa. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại liếc nhìn về phía Tiểu An và Cố Tiểu Ngư, nơi những hạt mầm triết lý đang được ươm mầm một cách tự nhiên nhất.

“Tiên sinh nói chí phải,” Bách Lý Hùng khẽ nói, giọng ông giờ đây đã vững vàng, đầy cảm xúc và sự biết ơn. “Có lẽ, ta đã chấp niệm quá lâu vào hình bóng của một ‘anh hùng’ trong quá khứ. Ta đã quên mất rằng, bản chất của sự anh hùng không nằm ở những gì ta phá hủy, mà ở những gì ta kiến tạo; không phải ở những gì ta đoạt được, mà ở những gì ta bảo vệ. Và quan trọng hơn cả, không phải là ta ‘cao siêu’ đến mức nào, mà là ta ‘con người’ đến mức nào.”

Ông đưa tay cầm lấy cuốn sổ của Lão Hồ, lần này, không còn là sự nghi ngại, mà là một sự trân trọng sâu sắc. “Ta đã từng nghĩ, cuộc đời ta sẽ kết thúc trong sự lãng quên, trong nỗi tiếc nuối về một thời đại đã qua. Nhưng giờ đây, ta thấy rằng, ta vẫn còn có thể sống, vẫn còn có thể đóng góp. Không phải bằng quyền năng hay chiến trận, mà bằng chính kinh nghiệm, bằng sự thấu hiểu của một người đã từng trải qua bão tố, để kể lại, để hướng dẫn, để trở thành một phần của kỷ nguyên mới này.”

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Bách Lý Hùng, nụ cười đầu tiên sau bao tháng ngày trăn trở. Đó là nụ cười của một người đã tìm thấy lại mục đích, một người đã chấp nhận quá khứ và sẵn sàng đón nhận tương lai. Ông đã nhận ra rằng, dù không còn là chiến trường khốc liệt, ông vẫn có thể là một ngọn hải đăng, một bức tường thành vững chãi, hay chỉ đơn giản là một người kể chuyện, chia sẻ những bài học từ cuộc đời mình cho thế hệ sau.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng ấy, nhìn thấy sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn Bách Lý Hùng, nhìn thấy ánh mắt đầy hy vọng của Tiểu An. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc dâng trào trong lòng. Hắn biết, đây chính là “phá cục” mà hắn đã chọn, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự khai sáng và nuôi dưỡng, từng chút một, qua mỗi câu chuyện đời thường, qua mỗi cuộc đối thoại triết lý. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ luôn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới, không ngừng kiến tạo nên những điều kỳ diệu.

Việc Bách Lý Hùng tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc đời mình cho thấy ngay cả những ‘người hùng của quá khứ’ cũng có thể hòa nhập và đóng góp vào kỷ nguyên ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’, có thể ông sẽ trở thành một người cố vấn hoặc tấm gương cho thế hệ trẻ. Sự quan tâm và thấu hiểu của Tiểu An đối với cuộc trò chuyện của Tạ Trần và Bách Lý Hùng khẳng định rằng triết lý ‘Nhân Đạo’ đang dần ăn sâu vào tâm trí thế hệ mới, không cần giáo điều mà thông qua những câu chuyện và bài học đời thường. Sự kiện này, nơi một ‘anh hùng’ tìm thấy bình yên trong ‘bình thường’, là một bước tiến quan trọng trong việc hoàn thiện bức tranh ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’, báo hiệu một kỷ nguyên ổn định và tự phát triển của nhân gian. Tạ Trần biết, những câu chuyện như của Lão Hồ, và giờ đây là của Bách Lý Hùng, chính là những viên gạch đầu tiên, vững chắc cho nền móng của một tương lai vĩnh cửu, một “Bình Thường Vĩnh Cửu” của nhân gian, nơi sự vĩ đại không nằm ở quyền năng siêu nhiên, mà ở chính sự chân thực và ý nghĩa của mỗi cuộc đời con người.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free