Nhân gian bất tu tiên - Chương 1772: Hồi Ức Hoang Dã: Triết Lý Bảo Tồn Trong Kỷ Nguyên Nhân Gian
Màn đêm buông xuống, trả lại sự yên tĩnh vốn có cho Thị Trấn An Bình. Tuy nhiên, khác với những đêm trước, ánh sáng xanh lam dịu nhẹ từ Khí Động Nguyên Sinh đã thắp sáng một phần thị trấn, lung linh hơn bao giờ hết, như những vì sao nhỏ lấp lánh trên mặt đất. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn dịu nhẹ hắt lên những chồng sách cũ kỹ, mùi giấy cũ, mực, và thảo dược khô thoang thoảng, tạo nên một không gian thanh bình, trầm lắng, nhưng mang theo dư âm của một ngày trọng đại.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, bàn tay thon dài lật gi��� một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt hắn lại dán chặt vào khung cửa sổ, nơi những ánh đèn xanh lam đang lấp lánh ngoài kia. Hắn không nói gì nhiều, chỉ cảm nhận sự chuyển mình của nhân gian. Cái sự “vô vi” của hắn, không phải là không làm gì, mà là tạo ra những điều kiện, gieo những hạt mầm triết lý, để rồi mọi thứ tự nhiên nảy nở, tự tìm thấy con đường phát triển của mình. Hắn không cần phải là người hùng đứng trên bục vinh quang, hắn chỉ cần là người quan sát, người thấu hiểu, và người kiến tạo nên những dòng chảy nhân quả.
Cố Tiểu Ngư pha trà, đặt cạnh anh. Mùi trà thơm dịu lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo của đêm khuya. Nàng nhìn thấy sự bình yên sâu sắc trong đôi mắt của Tạ Trần, một sự mãn nguyện không lời. Tiểu An đã ngủ gật trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, cuốn sách còn dang dở trên ngực, miệng vẫn mỉm cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Có lẽ cậu bé đang mơ về những ánh đèn xanh lam, về một thế giới không còn bóng tối.
“Hôm nay mọi người đều rất phấn khởi. Thị trấn chúng ta lại có thêm một ��iều kỳ diệu mới.” Cố Tiểu Ngư nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo, phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi xuống đối diện Tạ Trần, ánh mắt trìu mến. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần gieo những hạt mầm triết lý từ rất lâu, chứng kiến chúng bén rễ, và giờ đây, nàng đang chứng kiến chúng đơm hoa kết trái, mang lại ánh sáng cho toàn bộ nhân gian.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay hắn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng xanh lam dịu nhẹ của Khí Động Nguyên Sinh đang tỏa ra, không phải là ánh sáng chói lòa của phép thuật, mà là ánh sáng ấm áp, bền bỉ của trí tuệ và sự hài hòa. “Kỳ diệu không nằm ở bản thân phát minh, mà ở sự thấu hiểu. Khi con người thực sự hòa mình vào quy luật của vạn vật, mọi thứ sẽ tự nhiên nảy nở.” Hắn nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nói về Khí Động Nguyên Sinh như một cỗ máy, mà như một biểu tượng của sự thấu hiểu, của triết lý sống. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá �� nghĩa cuộc sống, không ngừng tìm tòi, không ngừng sáng tạo, nhưng luôn trên nền tảng của sự cân bằng và hài hòa.
Cố Tiểu Ngư mỉm cười dịu dàng, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Nàng hiểu ý Tạ Trần. “Cái ‘bình thường’ mà anh muốn, nó đang dần thành hình, phải không?” Nàng hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, đối với Tạ Trần, “bình thường” không có nghĩa là tầm thường, mà là một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người sống hài hòa với nhau và với vạn vật, không cần đến những sức mạnh siêu nhiên hay sự can thiệp của Thiên Đạo.
Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, nhìn ra bên ngoài. Hắn thấy những ánh đèn mới, nghe tiếng cười nói xa xa, cảm nhận sự sống động mà không cần đến linh khí hay phép thuật. Những ánh đèn ấy, không chỉ chiếu sáng đường phố, mà còn chiếu sáng cả một tương lai mới, nơi khoa học và triết lý hòa quyện, nơi con người không còn khao khát thành tiên mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống trần thế của mình. H���n biết, đây chính là “Bình Thường Vĩnh Cửu” mà hắn hằng mong đợi, một cuộc sống được xây dựng trên nền tảng của trí tuệ và sự hài hòa, nơi nhân gian tự mình định hình vận mệnh, không cần đến sự ban ơn hay ràng buộc của bất kỳ vị thần hay đạo luật nào. Hạt mầm đã được gieo, và hắn biết, chúng sẽ nảy nở thành những điều kỳ diệu, dẫn lối cho vô vàn thế hệ tương lai trên con đường khám phá ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.
***
Vài ngày sau, vào một buổi chiều tà, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, quảng trường Thị Trấn An Bình lại một lần nữa trở thành tâm điểm của sự chú ý, nhưng lần này không phải vì một phát minh công nghệ, mà là một cuộc tranh luận sôi nổi về sự sống và cái chết, về sự can thiệp và buông bỏ. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng tranh luận lớn nhỏ vang vọng khắp nơi, bị gió heo may thổi đi, xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ rợp bóng mát. Mùi đồ ăn từ các hàng quán xung quanh, mùi mồ hôi của đám đông, cùng với mùi đất ẩm còn vương sau cơn mưa nhỏ buổi sáng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng rõ rệt. Dù vậy, vẫn có một niềm nhiệt huyết cháy bỏng trong ánh mắt của nhiều người, thể hiện sự quan tâm sâu sắc của cộng đồng đối với vấn đề đang được thảo luận.
Cuộc họp cộng đồng lần này xoay quanh một vấn đề nan giải: số phận của loài Hổ Xám Sơn Cước. Đây là một loài thú săn mồi hùng mạnh, biểu tượng của sự hoang dã, nhưng giờ đây lại đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng. Tuy nhiên, sự tồn tại của chúng cũng đôi khi gây ra xung đột với cuộc sống của người dân, đặc biệt là những người chăn nuôi gia súc ở các vùng rìa thị trấn.
Trên bục gỗ tạm bợ giữa quảng trường, Thanh Loan, nhà sinh vật học trẻ tuổi với mái tóc xanh biếc như ngọc và đôi mắt long lanh đầy nhiệt huyết, đang trình bày các dữ liệu khoa học một cách khẩn trương. Nàng mặc bộ trang phục màu xanh lá cây nhẹ nhàng như lông vũ, mỗi cử chỉ đều toát lên sự duyên dáng nhưng cũng đầy kiên định. Nàng giơ cao một tấm bản đồ vẽ tay, chỉ vào những khu vực được đánh dấu đỏ. “Nếu chúng ta không can thiệp, loài Hổ Xám sẽ biến mất mãi mãi! Khoa học đã chứng minh, cần có hành động quyết liệt để bảo vệ chúng!” Giọng nàng trong trẻo, líu lo như chim hót, nhưng lại mang một sức nặng thuyết phục. Nàng đề xuất xây dựng một khu bảo tồn, và di dời một số cá thể hổ đến đó, tạo một môi trường sống an toàn cho chúng, tách biệt với con người. “Chúng ta có trách nhiệm bảo tồn sự đa dạng của nhân gian này, bảo vệ những sinh linh yếu ớt khỏi sự biến mất!”
Trong đám đông, Lão Quán Chủ, người con cháu của vị Quán Chủ đời trước, một người đàn ông hiền lành với bộ râu tóc đã điểm bạc, gương mặt chất phác nhưng ánh mắt tinh anh và đầy kinh nghiệm sống, nhẹ nhàng tiến lên, vẫy tay ra hiệu cho sự chú ý. Ông mặc bộ trang phục vải thô đơn giản, toát lên vẻ an nhiên tự tại. Ông nhìn Thanh Loan với ánh mắt trìu mến, nhưng cũng không giấu được sự thận trọng trong lời nói. “Thanh Loan cô nương nói không sai, bảo tồn sinh linh là việc thiện. Nhưng, vạn vật có sinh có diệt. Can thiệp quá sâu vào quy luật tự nhiên, liệu có phải là nhân đạo chân chính?” Ông vung tay lên cao, như đang cố gắng nắm bắt một khái niệm vô hình. “Đôi khi, sự can thiệp của con người, dù với ý tốt, lại vô tình phá vỡ một sự cân bằng khác, mà ta chưa thể nhìn thấu.” Lời của ông chậm rãi, sâu lắng, gợi cho người nghe những suy tư về luật nhân quả và sự vô thường.
Ngay sau Lão Quán Chủ, một Người Chăn Cừu với làn da đen sạm, vẻ mặt khắc khổ vì sương gió, bước lên phía trước. Ông ta ôm chặt cây gậy chăn cừu cũ kỹ, ánh mắt đầy lo âu. “Hổ đói thì ăn thịt người, ăn thịt cừu! Chúng ta phải bảo vệ chính mình trước chứ!” Giọng ông ta thô ráp, pha lẫn sự sợ hãi và bất lực. “Gia súc là miếng cơm manh áo của chúng tôi. Nếu cứ để hổ hoành hành, chúng tôi lấy gì mà sống? Mấy hôm trước, con hổ xám đã vồ mất hai con cừu của lão Trương ở bìa rừng. Con người còn chưa sống yên, thì nói gì đến việc bảo tồn con vật?” Lời lẽ của ông ta tuy giản dị, nhưng chạm đến nỗi lo cơm áo gạo tiền của nhiều người dân thường, những người đang phải đối mặt trực tiếp với nguy hiểm. Sự thực tế phũ phàng của cuộc sống đã tạo nên một bức tường ngăn cách giữa lý tưởng bảo tồn và nhu cầu sinh tồn. Ông ta không có học thức uyên thâm, nhưng nỗi sợ hãi và kinh nghiệm sống đã dạy cho ông một bài học khắc nghiệt: sự sống của con người phải được đặt lên hàng đầu.
Dương Quân, người lãnh đạo cộng đồng với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã, đứng bên cạnh bục, lắng nghe các ý kiến với vẻ mặt nghiêm trọng. Đôi mắt hắn sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng giờ đây lại ánh lên sự trăn trở. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Hắn gật đầu suy tư, cố gắng điều hòa các ý kiến trái chiều. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là vấn đề của một loài vật, mà còn là một bài toán khó về đạo đức, về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên trong kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo đã suy tàn và con người phải tự mình định đoạt mọi thứ. Trong lòng hắn, những câu hỏi triết lý của Tạ Trần về sự cân bằng và hài hòa liên tục vang vọng, khiến hắn càng thêm bối rối khi phải đưa ra một quyết định có thể làm hài lòng tất cả. Hắn biết, đây là một trong vô vàn vấn đề phức tạp mà nhân gian sẽ phải đối mặt trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu," một kỷ nguyên mà con người không thể dựa vào tiên nhân hay Thiên Đạo để giải quyết mọi rắc rối.
***
Tiếng tranh luận từ quảng trường cứ thế vọng lại, xa dần rồi lại gần, như những con sóng vô hình xô vào quán sách của Tạ Trần. Hoàng hôn buông xuống, phủ một màu vàng cam dịu nhẹ lên những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình. Gió heo may bắt đầu thổi, mang theo chút se lạnh của buổi tối, luồn qua khung cửa sổ gỗ, làm những trang sách cũ khẽ xào xạc. Trong quán, ánh đèn dầu đã được thắp lên, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực, và hương trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng, dễ chịu, giúp tâm hồn người ta lắng đọng.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cổ, bìa đã ngả màu thời gian, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía quảng trường, nơi những âm thanh ồn ào vẫn còn vương vấn. Hắn không đọc, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không chỉ là những lời lẽ tranh luận mà còn là những nỗi lo toan, những chấp niệm ẩn sâu trong lòng mỗi người. Hắn cảm nhận rõ sự phức tạp của vấn đề, không chỉ là bảo tồn một loài vật, mà còn là triết lý sống của con người trong một thế giới không còn 'thiên đạo' định đoạt. Đó là sự mâu thuẫn giữa lý tưởng và thực tế, giữa lòng nhân đạo và bản năng sinh tồn, giữa sự can thiệp của trí tuệ và sự buông xuôi cho tự nhiên.
Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang nhẹ nhàng sắp xếp lại những chồng sách trên giá. Nàng thi thoảng liếc nhìn Tạ Trần, thấy hắn vẫn trầm ngâm, không nói lời nào. Nàng hiểu, Tạ Trần đang suy nghĩ, đang thấu hiểu. Nàng pha một ấm trà mới, đặt chén trà nóng hổi trước mặt hắn, hơi ấm từ chén trà phả vào không khí, làm dịu đi chút se lạnh. Mùi trà thơm dịu lan tỏa, mang theo sự tĩnh lặng.
Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, chăm chú lật giở một cuốn sách giáo khoa cũ kỹ. Khuôn mặt gầy gò của cậu bé toát lên vẻ thông minh, đôi mắt sáng ngời. Thỉnh thoảng, cậu bé lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cố Tiểu Ngư, giọng nói trong trẻo, mang theo chút hiếu kỳ.
“Cô Tiểu Ngư, con vẫn chưa hiểu lắm. Sao mọi người lại tranh cãi về con hổ vậy ạ?” Tiểu An hỏi, ánh mắt ngây thơ nhìn về phía quảng trường. “Thưa tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu…” cậu bé lẩm bẩm, rồi lại quay sang Cố Tiểu Ngư.
Cố Tiểu Ngư mỉm cười dịu dàng, xoa đầu cậu bé. “Họ đang bàn về cách để con người và loài hổ có thể sống chung hòa thuận, Tiểu An ạ. Nhưng mỗi người lại có một ý kiến khác nhau.” Nàng giải thích một cách đơn giản nhất có thể. Nàng biết, những vấn đề như thế này quá phức tạp đối với một đứa trẻ, nhưng việc để cậu bé tiếp xúc với những cuộc tranh luận của người lớn là một phần của việc học hỏi, của việc thấu hiểu nhân gian.
Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi của Cố Tiểu Ngư hay Tiểu An. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng có chút bi tráng. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm họng. “Mỗi loài vật, mỗi con người, đều có một ‘đạo’ riêng để tồn tại. Vấn đề là, ta có thể tìm thấy điểm giao thoa của chúng hay không.” Giọng hắn tr���m ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh của quán sách, không phải là một câu trả lời trực tiếp, mà là một gợi mở, một triết lý sâu sắc hơn. Hắn không muốn đưa ra một giải pháp cụ thể, mà muốn hướng họ đến một cách tư duy, một cách nhìn nhận vấn đề.
Trong tâm trí Tạ Trần, vấn đề về Hổ Xám Sơn Cước không chỉ là về việc bảo tồn một loài vật, mà là một ví dụ điển hình cho những thách thức mà nhân gian sẽ phải đối mặt trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu." Không còn Thiên Đạo hay các tiên nhân can thiệp, con người phải tự mình tìm ra con đường, tự mình định đoạt số phận của mình và của các sinh linh khác. Điều này đòi hỏi không chỉ trí tuệ khoa học, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về triết lý, về sự cân bằng tự nhiên, về mối quan hệ nhân quả giữa mọi sự vật. Hắn nhận ra, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng tìm tòi, không ngừng sáng tạo, nhưng luôn trên nền tảng của sự cân bằng và hài hòa. Đây là một bài học mà nhân gian phải t�� mình học hỏi, tự mình trải nghiệm.
Cố Tiểu Ngư hiểu ý Tạ Trần. Nàng biết hắn không bao giờ đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà luôn dùng những lời lẽ ẩn dụ, những câu hỏi gợi mở để người khác tự tìm thấy chân lý. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn xanh lam từ Khí Động Nguyên Sinh bắt đầu tỏa sáng, lung linh huyền ảo. Nàng tin rằng, dù có những tranh cãi, những mâu thuẫn, nhân gian vẫn sẽ tìm được con đường của mình, bởi vì hạt mầm triết lý mà Tạ Trần đã gieo đang dần bén rễ và nảy nở trong lòng người.
Tạ Trần nhẹ nhàng lật trang sách, ánh mắt vẫn trầm tư. Hắn biết, đêm nay sẽ có những vị khách đến tìm hắn, không phải để hỏi về một công thức hay một phép thuật, mà để tìm kiếm sự khai sáng, tìm kiếm một góc nhìn khác, một triết lý để dẫn lối cho những quyết định khó khăn. Và hắn, với vai trò là người quan sát, người gieo mầm triết lý, sẽ sẵn lòng lắng nghe và gợi mở, để rồi mọi thứ tự nhiên nảy nở, tự tìm thấy con đường phát triển của mình, đúng như cái "vô vi" mà hắn luôn theo đuổi.
***
Tối muộn, ánh trăng tròn vành vạnh đã treo lơ lửng trên nền trời trong vắt, đổ những tia sáng bạc huyền ảo xuống khắp Thị Trấn An Bình, làm nổi bật những đường nét kiến trúc cổ kính. Tiếng ồn ào từ quảng trường đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm khuya. Trong quán sách của Tạ Trần, không gian trở nên trang trọng và tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng ấm trà reo khe khẽ, tiếng gió đêm nhẹ nhàng lùa qua khung cửa sổ. Mùi hương trà đậm đà, quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một bầu không khí trầm tư, thích hợp cho những cuộc đối thoại sâu sắc.
Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Thanh Loan đã đến. Họ ngồi đối diện Tạ Trần, trên những chiếc ghế gỗ cũ kỹ, xung quanh chiếc bàn trà nhỏ. Chén trà bốc khói nghi ngút, hơi ấm lan tỏa, xua đi cái se lạnh của đêm khuya.
Dương Quân, với vẻ mặt đầy trăn trở, là người mở lời trước. Hắn trình bày tóm tắt lại cuộc tranh luận gay gắt ở quảng trường, những ý kiến trái chiều, những nỗi lo lắng và cả những lý tưởng cao đẹp. “Vấn đề bảo tồn Hổ Xám đang gây chia rẽ lớn trong thị trấn, Tạ huynh có cao kiến gì không?” Hắn nói, giọng trầm xuống, ánh mắt cầu thị nhìn Tạ Trần, như thể đang tìm kiếm một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Hắn đã cố gắng hết sức để điều hòa, để tìm kiếm một giải pháp dung hòa, nhưng những ý kiến đối lập quá mạnh mẽ, khiến hắn cảm thấy bất lực. Trong lòng hắn, những câu hỏi về đạo đức và trách nhiệm cứ xoáy sâu, khiến hắn gãi đầu, mày nhíu lại.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, khẽ nhắm mắt, lắng nghe tất cả một cách trầm tư. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng thốt ra đều mang sức nặng của ngàn năm tuế nguyệt. “Cái giá của sự can thiệp, đôi khi còn lớn hơn cái giá của sự chấp nhận.” Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, không chút biểu cảm, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về quy luật của vạn vật. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi của Thiên Đạo, quá nhiều sự sụp đổ của các nền văn minh, để hiểu rằng sự can thiệp của con người, dù với ý tốt, cũng có thể mang lại những hậu quả khôn lường, phá vỡ sự cân bằng mà đôi khi phải mất hàng vạn năm mới hình thành.
Thanh Loan, với mái tóc xanh biếc như ngọc, vẫn đầy nhiệt huyết bảo vệ quan điểm can thiệp của mình. Nàng nắm chặt hai tay, đôi mắt toát lên vẻ ngây thơ nhưng cũng đầy kiên định. “Nhưng nếu không hành động, chúng sẽ biến mất mãi mãi! Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn một loài vật tuyệt diệt sao? Đó không phải là nhân đạo!” Giọng nàng líu lo, tràn đầy sự lo lắng cho các sinh linh. Nàng là người trẻ tuổi, mang trong mình lý tưởng và khát vọng thay đổi, chưa từng trải qua những năm tháng dài đằng đẵng của sự suy tàn, nên chưa hiểu hết được cái giá của sự “vô thường” mà Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắc đến. Nàng tin vào khoa học, tin vào khả năng của con người có thể làm nên điều kỳ diệu.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt thâm sâu nhìn từng người một. Hắn không đưa ra một phán quyết, cũng không trực tiếp đưa ra một giải pháp. Thay vào đó, hắn chậm rãi nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua lá, nhưng lại chứa đựng những tầng lớp ý nghĩa sâu xa. “Một dòng sông không cần ta ép nó chảy, nó vẫn tìm được đường ra biển. Một khu rừng không cần ta dạy nó lớn, nó vẫn um tùm. Vấn đề là, chúng ta có thể học cách ‘thuận theo’ mà vẫn ‘bảo vệ’ được hay không?” Hắn ngừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào tâm trí của họ.
“Bảo tồn không chỉ là cứu một loài khỏi sự tuyệt chủng hữu hình, mà còn là bảo tồn sự cân bằng của cả một hệ sinh thái, bao gồm cả con người. Khi ta chỉ nhìn vào một điểm, ta sẽ mất đi cái nhìn tổng thể về dòng chảy nhân quả. Hổ Xám Sơn Cước là một phần của ngọn núi, ngọn núi là một phần của rừng, rừng là một phần của nhân gian. Và nhân gian, với con người ở trong đó, cũng là một phần của quy luật vận hành lớn lao.” Tạ Trần nói tiếp, từng lời lẽ như những viên ngọc quý được sắp đặt tinh xảo, gợi mở những khái niệm triết lý sâu sắc. Hắn đang dùng những phép ẩn dụ từ tự nhiên, từ cuộc sống đời thường, để giúp họ nhìn thấy bức tranh lớn hơn.
“Cái giá của sự can thiệp, như Lăng Nguyệt tiên tử đã nói, đôi khi nằm ở chỗ ta cố gắng áp đặt ý chí của mình lên tự nhiên, mà quên mất rằng tự nhiên có trí tuệ riêng của nó. Nhưng cái giá của sự buông bỏ hoàn toàn, lại là sự thờ ơ trước nỗi đau của những sinh linh, trước sự mất mát của nhân gian.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt vẫn bình thản. “Vậy thì, đâu là điểm giao thoa? Đâu là ‘đạo’ mà chúng ta cần tìm? Chẳng phải là sự thấu hiểu, sự cân bằng, và sự hài hòa sao? Không phải là chúng ta phải chọn giữa can thiệp và buông bỏ, mà là tìm cách để hành động một cách ‘vô vi’, thuận theo tự nhiên mà vẫn mang lại lợi ích cho vạn vật.”
Dương Quân gãi đầu trăn trở, những lời của Tạ Trần như một luồng gió mát thổi qua tâm trí đang rối bời của hắn. Hắn bắt đầu nhìn nhận vấn đề không chỉ từ góc độ bảo v��� con người hay bảo vệ loài hổ, mà từ góc độ của một hệ sinh thái phức tạp. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mở mắt, ánh mắt nàng ánh lên một tia sáng thấu hiểu, như thể Tạ Trần đã nói ra chính những điều nàng đang suy tư. Nàng gật đầu nhẹ, đôi môi khẽ mím lại. Còn Thanh Loan, mặc dù vẫn còn chút bướng bỉnh trong ánh mắt, nhưng đã bắt đầu suy nghĩ sâu hơn về khái niệm "thuận theo" và "hài hòa" mà Tạ Trần đã nói. Nàng nhận ra rằng, sự can thiệp không nhất thiết phải là đối đầu với tự nhiên, mà có thể là một sự hợp tác, một sự dẫn dắt tinh tế hơn.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn tỏa sáng vằng vặc. Hắn biết, con đường để xây dựng một 'Nhân Gian' bền vững đòi hỏi không chỉ công nghệ mà còn là triết lý sống sâu sắc, không ngừng thích nghi và tìm kiếm cân bằng. Triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn sẽ tiếp tục là kim chỉ nam gián tiếp, ảnh hưởng đến nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống trong kỷ nguyên mới, từ công nghệ đến đạo đức xã hội. Và thế hệ trẻ như Thanh Loan sẽ là những người kế thừa và phát triển 'Nhân Đạo', kết hợp trí tuệ khoa học với triết lý nhân văn để giải quyết các vấn đề tương lai. Khái niệm 'bảo tồn' sẽ không chỉ dừng lại ở động vật mà có thể mở rộng ra các yếu tố khác của tự nhiên và văn hóa trong các chương sau. Hắn tin rằng, qua những cuộc tranh luận như thế này, nhân gian sẽ ngày càng trưởng thành, ngày càng thấu hiểu hơn về ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và về mối quan hệ không thể tách rời giữa con người và vạn vật.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.