Nhân gian bất tu tiên - Chương 1771: Hài Hòa Nguyên Khí: Minh Chứng Cho Triết Lý Vô Vi
Đêm khuya buông xuống, tấm màn nhung đen kịt phủ lấy Thị Trấn An Bình, chỉ còn vài đốm sáng lẻ loi le lói từ những mái hiên chưa vội khép cửa. Trong “Phòng Thí Nghiệm Năng Lượng Mới”, không khí lại đặc quánh bởi sự căng thẳng và hưng phấn. Mùi kim loại mới, mùi dầu máy nhẹ, cùng với mùi giấy cũ và mực in hòa quyện, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của sự miệt mài sáng tạo. Lâm Phong, Mai Hoa và Vũ Minh, ba dáng người trẻ tuổi, gầy gò sau những ngày đêm làm việc cật lực, giờ đây lại càng thêm phờ phạc. Tuy vậy, trong đôi mắt họ, một ngọn lửa rực sáng đang bùng cháy, xua tan mọi mệt mỏi.
Họ vừa rời quán sách của Tạ Trần không lâu, nhưng những lời nói tưởng chừng như vô nghĩa, những câu chuyện phiếm về dòng suối, về cây cối của vị thư sinh ấy, lại như những tia sét đánh thẳng vào tâm trí họ, phá tan màn sương mù bao phủ bấy lâu. Lâm Phong, với vẻ mặt khắc khổ thường ngày, giờ đây đầy suy tư, lật giở những bản vẽ kỹ thuật phức tạp, nhưng ánh mắt lại như đang nhìn xuyên qua chúng để kiếm tìm một điều gì đó vô hình. “Tiên sinh Tạ Trần nói về ‘quy luật của dòng chảy’, ‘sự cân bằng tự nhiên’… Chúng ta đã quá chú trọng vào việc ‘nắm giữ’ và ‘khai thác’ Khí Động, mà quên đi bản chất của nó.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm đục, như đang tự chất vấn chính mình, và cả những nguyên tắc khoa học mà hắn hằng tin tưởng. Hắn nhớ lại những lần Khí Động Nguyên Sinh bùng phát, những cú giật bất ổn mỗi khi họ cố gắng tăng cường sức mạnh, giống như một con thú hoang bị xiềng xích, càng trói buộc nó càng vùng vẫy dữ dội.
Mai Hoa, nữ nhân thanh tú với mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt sáng và linh hoạt, là người đầu tiên thoát khỏi sự mơ hồ. Nàng đặt cây bút than xuống, ánh mắt lấp lánh như vừa khám phá ra một bảo tàng ẩn sâu trong lòng đất. “Nếu chúng ta coi Khí Động như một dòng suối, thay vì cố gắng xây đập ngăn nó lại, chúng ta hãy xây những kênh dẫn để nó tự chảy theo con đường tối ưu của mình, như mạch máu trong cơ thể sống. Có lẽ vấn đề không phải là ‘kiểm soát’ mà là ‘hướng dẫn’?” Nàng nói, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mặt bàn, phác họa những đường cong mềm mại, tượng trưng cho những dòng chảy tự nhiên, cho sự luân chuyển không ngừng nghỉ của năng lượng. Trong lời nói của nàng không còn sự vội vã, mà thay vào đó là một sự chắc chắn, một trực giác nhạy bén dẫn lối. Nàng cảm thấy như Tạ Trần đã không trực tiếp đưa ra lời giải, mà chỉ vén bức màn che phủ một chân lý đã luôn hiện hữu, chỉ chờ được nhận ra.
Vũ Minh, dáng người cao ráo, gương mặt điềm tĩnh, đôi tay khéo léo, thường ngày tỉ mỉ và cẩn trọng đến từng chi tiết nhỏ nhất, giờ đây cũng không khỏi ngạc nhiên. Hắn vẫn còn chút hoài nghi, nhưng sự logic trong lời nói của Mai Hoa lại khiến hắn không thể phản bác. “Hướng dẫn? Nghe có vẻ mơ hồ… Nhưng nếu chúng ta thay đổi cấu trúc của bộ phận thu và phát, tạo ra một ‘mạng lưới’ tương tác thay vì một ‘bộ máy’ cưỡng chế…” Hắn bắt đầu mường tượng ra những cấu trúc vật liệu mới, những hợp kim có khả năng ‘hấp thụ’ và ‘chuyển hóa’ năng lượng một cách êm ái, thay vì chỉ đơn thuần là ‘chịu đựng’ áp lực. Hắn cảm thấy một luồng cảm hứng mạnh mẽ đang chảy qua từng mạch máu, những ý tưởng về vật liệu ‘sống’, vật liệu ‘thở’ đang dần thành hình trong tâm trí hắn.
Họ trải bản vẽ ra bàn, những nét mực đen trên giấy trắng bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết dưới ánh đèn lờ mờ. Tiếng bút chì cọ xát, tiếng giấy sột soạt, tiếng thì thầm thảo luận hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sáng tạo. Mai Hoa vẽ một sơ đồ phức tạp, nhưng lại vô cùng hài hòa, mô phỏng các dòng chảy tự nhiên, những xoáy nước nhẹ nhàng, những con sông uốn lượn. Nàng giải thích cách mà Khí Động Nguyên Sinh, thay vì bị ép buộc đi theo m��t đường thẳng cứng nhắc, sẽ được ‘dẫn dắt’ qua một mạng lưới các kênh dẫn, nơi nó có thể tự điều hòa, tự tìm thấy sự cân bằng nội tại của mình. Lâm Phong và Vũ Minh chăm chú lắng nghe, ánh mắt họ từ từ chuyển từ nghi ngại sang tin tưởng, rồi đến hưng phấn tột độ. Họ đặt câu hỏi, bổ sung ý tưởng, mỗi người một góc nhìn, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: một hệ thống năng lượng không chỉ mạnh mẽ mà còn bền vững, hài hòa với vạn vật.
“Chính xác! Chúng ta đã cố gắng chống lại bản tính của nó, thay vì nương theo nó!” Lâm Phong đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng động vang lên trong phòng thí nghiệm tĩnh mịch, phá vỡ sự im lặng suy tư. “Chúng ta cần một hệ thống ‘dẫn đạo’ thay vì ‘kiểm soát’! Một hệ thống cho phép Khí Động Nguyên Sinh ‘thở’, ‘sống’ theo cách của nó, nhưng vẫn phục vụ mục đích của chúng ta!” Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như đã nhẹ đi rất nhiều, bởi vì giờ đây, họ đã có một hướng đi, một kim chỉ nam rõ ràng. Cái triết lý ‘vô vi’ của Tạ Trần, không phải là không làm gì, mà là làm một cách thuận tự nhiên, đã mở ra một chân trời mới cho khoa học của họ. Họ không còn tìm cách ‘chinh phục’ tự nhiên, mà là ‘hòa mình’ vào nó. Cảm giác mệt mỏi thể xác dường như tan biến, nhường chỗ cho một nguồn năng lượng tinh thần dồi dào, một niềm tin mãnh liệt vào con đường mới mà họ đang khai phá. Ba con người trẻ tuổi ấy, trong đêm khuya tịch mịch của phòng thí nghiệm, đã tìm thấy không chỉ một giải pháp kỹ thuật, mà còn là một triết lý sống mới, một con đường để tương lai của nhân gian được thắp sáng mà không cần đến phép thuật hay linh khí suy tàn của Thiên Đạo. Sự hài hòa nguyên khí, một khái niệm tưởng chừng như xa vời, giờ đây đã trở thành một mục tiêu cụ thể, một giấc mơ đang dần hiện hữu trong tầm tay.
***
Ba ngày ba đêm sau đó, “Phòng Thí Nghiệm Năng Lượng Mới” biến thành một công trường miệt mài. Mưa phùn nhẹ lất phất ngoài ô cửa sổ, không khí ẩm ướt bao trùm, nhưng bên trong lại sực nức mùi kim loại nóng chảy, mùi mồ hôi mặn chát của sự cố gắng không ngừng nghỉ, cùng mùi dầu máy đặc trưng. Tiếng hàn xì xẹt xẹt, những tia lửa điện tóe lên trong bóng tối, tiếng máy móc chạy rít lên từng hồi, tiếng bước chân vội vã của Lâm Phong, Mai Hoa và Vũ Minh không ngừng vang vọng. Khuôn mặt họ đã phờ phạc đến mức khó có thể nhận ra, quầng thâm dưới mắt sâu hoắm, nhưng ánh mắt lại rực sáng một cách lạ thường, như những ngọn đèn dầu sắp cạn nhưng vẫn cố gắng cháy nốt những giọt dầu cuối cùng.
Trên bục trung tâm, một phiên bản thử nghiệm của hệ thống Khí Động Nguyên Sinh đã hoàn thành. Khác với những cỗ máy thô cứng trước đây, thiết bị này mang một vẻ đẹp hài hòa đến kinh ngạc. Những ống dẫn tinh xảo được uốn lượn mềm mại, mô phỏng theo đường nét của những con sông, những mạch nước ngầm. Các bộ phận thu và phát được chạm khắc tinh xảo với những họa tiết dòng chảy, hoa văn cổ xưa, không chỉ mang tính thẩm mỹ mà còn được tính toán kỹ lưỡng để ‘dẫn dắt’ dòng năng lượng một cách tự nhiên nhất. Nó không còn là một cỗ máy ‘kiểm soát’ mà là một ‘vật dẫn’, một ‘môi trường’ cho Khí Động Nguyên Sinh tự điều hòa.
Lâm Phong đứng trước bảng điều khiển chính, đôi tay hắn run nhẹ, nhưng ánh mắt lại kiên định. Hắn nhìn Mai Hoa và Vũ Minh, những người bạn đồng hành đã cùng hắn trải qua bao đêm trắng. “Mọi thứ đã sẵn sàng. Mai Hoa, Vũ Minh, chúng ta đã đi xa hơn bao giờ hết. Giờ là lúc kiểm chứng.” Giọng hắn khản đặc vì thiếu ngủ, nhưng lại chứa đựng một niềm tin sắt đá. Hắn không còn là một nhà khoa học chỉ tin vào con số và công thức khô khan, mà giờ đây, hắn đã học được cách tin vào trực giác, tin vào sự hài hòa của tự nhiên.
Mai Hoa bước tới, đặt bàn tay thanh tú lên một bộ phận được chạm khắc tinh xảo với các họa tiết dòng chảy. Nàng nhắm mắt lại, như đang cảm nhận từng mạch đập của Khí Động Nguyên Sinh đang ẩn chứa bên trong. “Cầu mong sự hài hòa của vạn vật sẽ dẫn lối cho chúng ta.” Nàng thì thầm, không phải là một lời cầu nguyện theo kiểu mê tín, mà là một sự khẳng định triết lý, một niềm tin vững chắc vào quy luật tự nhiên mà Tạ Trần ��ã khơi gợi. Nàng cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với cỗ máy này, không phải là sự kết nối của một người điều khiển, mà là của một người ‘thấu hiểu’ và ‘hướng dẫn’.
Vũ Minh đứng cạnh đó, gương mặt vẫn còn chút lo lắng, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ quyết tâm. “Không còn cách nào khác. Chỉ có tin tưởng vào những gì chúng ta đã học được.” Hắn nói, tay siết chặt lấy nhau. Hắn đã dành ba ngày qua để hoàn thiện từng mối nối, từng chi tiết nhỏ nhất, đảm bảo rằng vật liệu có thể ‘hòa mình’ vào dòng năng lượng, thay vì chỉ ‘chống chịu’ nó. Hắn đã phá vỡ những giới hạn về vật liệu, tạo ra những hợp chất mới có khả năng ‘thích nghi’ và ‘tương tác’ với Khí Động Nguyên Sinh một cách chưa từng có.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, rồi từ từ ấn nút kích hoạt. Một sự im lặng bao trùm cả căn phòng, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của ba con người. Một khoảnh khắc như kéo dài hàng thế kỷ. Rồi, một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bắt đầu lưu chuyển trong các ống dẫn. Không có tiếng ồn ào, không có sự giật cục, không có những tia lửa điện bất ổn như trước. Ánh sáng ấy chảy êm đềm, uốn lượn qua từng đường cong, như một dòng suối trong vắt đang nhẹ nhàng len lỏi qua khu rừng. Các chỉ số trên bảng điều khiển, vốn luôn nhảy loạn xạ mỗi khi Khí Động Nguyên Sinh được kích hoạt, giờ đây lại ổn định một cách kỳ diệu, như một nhịp thở đều đặn của một cơ thể sống.
Ba đôi mắt dõi theo từng chỉ số, từng đường cong ánh sáng. Một giây, hai giây, mười giây… Khí Động Nguyên Sinh vẫn vận hành êm ái, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng thuần khiết.
“Thành công rồi!” Mai Hoa là người đầu tiên thốt lên, giọng nàng vỡ òa trong niềm hạnh phúc tột độ, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má.
“Thật không thể tin được…” Vũ Minh lẩm bẩm, đôi tay run rẩy đưa lên che miệng, đôi mắt hắn ngập tràn sự kinh ngạc và tự hào.
Lâm Phong đứng lặng người, đôi mắt dán chặt vào dòng ánh sáng xanh lam dịu dàng. Hắn cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng, không chỉ là niềm vui của một nhà khoa học tìm ra lời giải, mà còn là sự mãn nguyện của một người đã tìm thấy chân lý. Một tiếng reo mừng vỡ òa, ba con người ôm chầm lấy nhau, tiếng cười và tiếng khóc hòa lẫn. Họ đã làm được. Họ đã tìm thấy con đường để khai thác nguồn năng lượng vô tận của tự nhiên, không phải bằng cách chống lại nó, mà bằng cách hòa mình vào nó. Khí Động Nguyên Sinh, giờ đây, không còn là một mối đe dọa, mà là một hứa hẹn, một ngọn hải đăng thắp sáng tương lai của nhân gian, không cần đến Thiên Đạo đang suy tàn hay linh khí đang cạn kiệt.
***
Một tuần sau, Thị Trấn An Bình khoác lên mình một chiếc áo lễ hội rực rỡ sắc màu. Nắng vàng rực rỡ trải khắp quảng trường rộng lớn, nơi cờ hoa phấp phới tung bay trong làn gió nhẹ. Tiếng reo hò, tiếng nhạc lễ hội vui tươi, tiếng trẻ con cười đùa giòn tan hòa lẫn với tiếng rao hàng của những người bán đồ ăn vặt, tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi hương hoa dại từ những lẵng hoa trang trí, cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hân hoan, tràn đầy hy vọng.
Hôm nay là ngày công bố chính thức về sự ra đời của Khí Động Nguyên Sinh. Trên một bục cao giữa quảng trường, một mô hình nhỏ của thiết bị được trưng bày, nhưng sức mạnh của nó thì không hề nhỏ bé chút nào. Từ mô hình ấy, những sợi ánh sáng xanh lam dịu nhẹ lan tỏa, thắp sáng hàng trăm chiếc đèn lồng giấy rực rỡ, cung cấp năng lượng cho một máy bơm nước phun lên những cột nước cao vút, tạo thành những cầu vồng lung linh trong nắng. Thậm chí, một chiếc xe đẩy nhỏ, không cần ngựa kéo hay sức người, cũng đang tự động di chuyển nhẹ nhàng, chở đầy hàng hóa, khiến đám đông không khỏi trầm trồ.
Lâm Phong, Mai Hoa và Vũ Minh đứng trên bục, gương mặt họ không còn vẻ phờ phạc của những ngày đêm thí nghiệm, mà rạng rỡ niềm tự hào. Lâm Phong bước tới micro, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, đầy nhiệt huyết và sự tự tin. “Thưa quý vị đồng bào, đây không chỉ là một phát minh khoa học đơn thuần, đây là minh chứng cho triết lý sống của chúng ta – hài hòa với thiên nhiên, thấu hiểu quy luật vạn vật. Chúng ta không chinh phục, chúng ta học hỏi và dẫn dắt!” Hắn nói, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những đứa trẻ thơ ngây. Hắn kể về hành trình tìm kiếm, về những đêm trăn trở, và về những lời gợi mở của Tạ Trần, người đã không trực tiếp can thiệp, nhưng lại là kim chỉ nam dẫn lối.
Trong đám đông, Tạ Trần đứng lẫn vào giữa những người dân thường, thân hình gầy gò, áo vải cũ kỹ, không chút nổi bật. Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An đứng hai bên anh. Ánh mắt Tạ Trần sâu thẳm, nhưng lại ánh lên một tia mãn nguyện hiếm thấy. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người gieo hạt đang chiêm ngưỡng thành quả của mình.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, râu quai nón rậm rạp, đứng cạnh một nhóm dân làng. Ánh mắt kiên nghị của hắn giờ đây ngập tràn sự kinh ngạc và niềm vui sướng. “Thật không thể tin được! Năng lượng này… nó không gây tiếng ồn, không khói bụi! Đây mới là tương lai mà ta từng mơ ước!” Hắn thốt lên, giọng trầm hùng, đầy khí phách. Hắn đã trải qua bao cuộc chiến, bao thăng trầm của Thiên Đạo, chứng kiến sự suy tàn của linh khí, nhưng chưa bao giờ thấy một viễn cảnh tươi sáng đến vậy cho nhân gian. Hắn nhìn những gương mặt rạng rỡ của Lâm Phong, Mai Hoa, Vũ Minh, và trong lòng trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt về thế hệ trẻ.
Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, kéo nhẹ vạt áo Tạ Trần, giọng nói hào hứng. “Anh Tạ Trần, nhìn xem! Những chiếc đèn này sáng đẹp quá! Không cần đốt dầu hay gỗ nữa sao?” Cậu bé ngưỡng mộ nhìn những ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, một sự kỳ diệu mới mẻ mà cậu chưa từng thấy trong sách vở. Cậu cảm thấy một niềm vui sướng giản dị, một sự an tâm rằng tương lai sẽ không còn cảnh thiếu thốn.
Cố Tiểu Ngư, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, mỉm cười nhìn Tạ Trần. “Mọi người đều vui vẻ và tự hào. Anh đã đúng, Tạ Trần. Triết lý của anh đã nảy mầm.” Nàng biết, đằng sau sự thành công rực rỡ này là những lời gợi mở của Tạ Trần, là triết lý ‘vô vi’ mà anh đã kiên trì gieo rắc. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm tin rằng cái “bình thường” mà Tạ Trần mong muốn, cái “bình thường vĩnh cửu” không cần đến tiên nhân, đang dần thành hình một cách mạnh mẽ và vững chắc.
Lâm Phong và Mai Hoa trình diễn thêm các ứng dụng khác của Khí Động Nguyên Sinh, mỗi lần một ứng dụng mới lại khiến đám đông reo hò, vỗ tay nhiệt liệt hơn. Những tiếng vỗ tay vang dội, không chỉ là sự tán thưởng cho một phát minh, mà còn là sự hoan nghênh cho một kỷ nguyên mới đang mở ra. Tạ Trần khẽ gật đầu, nở một nụ cười khó nhận ra. Hắn thấy những hạt mầm hắn gieo đã không chỉ nảy mầm, mà còn đơm hoa kết trái, mang lại ánh sáng và hy vọng cho nhân gian. Bách Lý Hùng đứng cạnh đó, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hy vọng vào thế hệ trẻ, những người đang kiến tạo nên một tương lai mà hắn, một chiến binh từng kinh qua bao phong ba bão táp, chưa từng dám mơ tới. Sự ra đời của Khí Động Nguyên Sinh, một nguồn năng lượng thuần khiết, bền vững, không phụ thuộc vào linh khí hay tu vi, là minh chứng hùng hồn nhất cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân, một văn minh được xây dựng trên nền tảng của trí tuệ con người và sự hài hòa với vạn vật.
***
Màn đêm buông xuống, trả lại sự yên tĩnh vốn có cho Thị Trấn An Bình. Tuy nhiên, khác với những đêm trước, ánh sáng xanh lam dịu nhẹ từ Khí Động Nguyên Sinh đã thắp sáng một phần thị trấn, lung linh hơn bao giờ hết, như những vì sao nhỏ lấp lánh trên mặt đất. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn dịu nhẹ hắt lên những chồng sách cũ kỹ, mùi giấy cũ, mực, và thảo dược khô thoang thoảng, tạo nên một không gian thanh bình, trầm lắng, nhưng mang theo dư âm của một ngày trọng đại.
Tạ Trần ng���i bên cửa sổ, bàn tay thon dài lật giở một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt hắn lại dán chặt vào khung cửa sổ, nơi những ánh đèn xanh lam đang lấp lánh ngoài kia. Hắn không nói gì nhiều, chỉ cảm nhận sự chuyển mình của nhân gian. Cái sự “vô vi” của hắn, không phải là không làm gì, mà là tạo ra những điều kiện, gieo những hạt mầm triết lý, để rồi mọi thứ tự nhiên nảy nở, tự tìm thấy con đường phát triển của mình. Hắn không cần phải là người hùng đứng trên bục vinh quang, hắn chỉ cần là người quan sát, người thấu hiểu, và người kiến tạo nên những dòng chảy nhân quả.
Cố Tiểu Ngư pha trà, đặt cạnh anh. Mùi trà thơm dịu lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo của đêm khuya. Nàng nhìn thấy sự bình yên sâu sắc trong đôi mắt của Tạ Trần, một sự mãn nguyện không lời. Tiểu An đã ngủ gật trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, cuốn sách còn dang dở trên ngực, miệng vẫn mỉm cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Có lẽ cậu bé đang mơ về những ánh đèn xanh lam, về một thế giới không còn bóng tối.
“Hôm nay mọi người đều rất phấn khởi. Thị trấn chúng ta lại có thêm một điều kỳ diệu mới.” Cố Tiểu Ngư nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo, phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi xuống đối diện Tạ Trần, ánh mắt trìu mến. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần gieo những hạt mầm triết lý từ rất lâu, chứng kiến chúng bén rễ, và giờ đây, nàng đang chứng kiến chúng đơm hoa kết trái, mang lại ánh sáng cho toàn bộ nhân gian.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay hắn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng xanh lam dịu nhẹ của Khí Động Nguyên Sinh đang tỏa ra, không phải là ánh sáng chói lòa của phép thuật, mà là ánh sáng ấm áp, bền bỉ của trí tuệ và sự hài hòa. “Kỳ diệu không nằm ở bản thân phát minh, mà ở sự thấu hiểu. Khi con người thực sự hòa mình vào quy luật của vạn vật, mọi thứ sẽ tự nhiên nảy nở.” Hắn nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nói về Khí Động Nguyên Sinh như một cỗ máy, mà như một biểu tượng của sự thấu hiểu, của triết lý sống. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng tìm tòi, không ngừng sáng tạo, nhưng luôn trên nền tảng của sự cân bằng và hài hòa.
Cố Tiểu Ngư mỉm cười dịu dàng, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Nàng hiểu ý Tạ Trần. “Cái ‘bình thường’ mà anh muốn, nó đang dần thành hình, phải không?” Nàng hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, đối với Tạ Trần, “bình thường” không có nghĩa là tầm thường, mà là một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người sống hài hòa với nhau và với vạn vật, không cần đến những sức mạnh siêu nhiên hay sự can thiệp của Thiên Đạo.
Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, nhìn ra bên ngoài. Hắn thấy những ánh đèn mới, nghe tiếng cười nói xa xa, cảm nhận sự sống động mà không cần đến linh khí hay phép thuật. Những ánh đèn ấy, không chỉ chiếu sáng đường phố, mà còn chiếu sáng cả một tương lai mới, nơi khoa học và triết lý hòa quyện, nơi con người không còn khao khát thành tiên mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống trần thế của mình. Hắn biết, đây chính là “Bình Thường Vĩnh Cửu” mà hắn hằng mong đợi, một cuộc sống được xây dựng trên nền tảng của trí tuệ và sự hài hòa, nơi nhân gian tự mình định hình vận mệnh, không cần đến sự ban ơn hay ràng buộc của bất kỳ vị thần hay đạo luật nào. Hạt mầm đã được gieo, và hắn biết, chúng sẽ nảy nở thành những điều kỳ diệu, dẫn lối cho vô vàn thế hệ tương lai trên con đường khám phá ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.