Nhân gian bất tu tiên - Chương 1770: Khí Động Của Tương Lai: Triết Lý Của Sự Cân Bằng
Trong tĩnh lặng của đêm khuya, tâm trí Tạ Trần lại càng thêm minh mẫn. Hắn không cần Nhân Quả Luân Bàn để suy diễn, bởi lẽ, mọi nhân quả đều đã hiện rõ ràng trước mắt. Hắn không cần cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo' để tham chiếu, bởi lẽ, hắn đã sống và thực hành nó một cách tự nhiên nhất. Những gì hắn chứng kiến trong ngày hôm nay, từ sự lan tỏa của cuốn sách Lão Hồ đến những câu chuyện đời thường được sẻ chia tại quán trà, đều là minh chứng sống động cho triết lý mà hắn đã kiên định theo đuổi.
"Mỗi hạt mầm đều cần thời gian để n��y nở," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, trầm ấm và sâu sắc. "Kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' này, không phải do một người tạo nên, mà là do hàng vạn câu chuyện đời người cùng viết nên. Ta không ‘phá cục’ bằng cách can thiệp vũ lực hay bằng những phép tắc thần thông. Ta ‘phá cục’ bằng cách khơi gợi, bằng cách làm sống dậy những giá trị cốt lõi nhất của nhân gian, những thứ đã bị che lấp bởi chấp niệm về quyền năng và sự bất tử."
Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một cảm giác bình yên nội tâm không gì sánh được. Sự ‘vô vi’ của hắn không phải là không làm gì, mà là làm những điều cần làm một cách tự nhiên nhất, thuận theo dòng chảy của nhân quả, để vạn vật tự sinh sôi nảy nở. Hắn không muốn trở thành một vị thần, một vị tiên nhân được tôn thờ, bởi lẽ, những kẻ đó thường phải trả giá bằng việc 'mất người', đánh mất đi cảm xúc và nhân tính. Hắn chỉ muốn làm một phàm nhân, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và bằng trí tuệ của mình, dẫn dắt nhân gian tìm về với chính nó.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa cả một biển sâu thấu hiểu. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy vô tận của nhân quả và ý nghĩa cuộc sống. Thiên Đạo có thể đang suy kiệt, các tiên môn có thể đang tranh giành cơ duyên cuối cùng, nhưng ở nơi đây, trong Thị Trấn An Bình nhỏ bé này, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, không cần đến Thiên Đạo, không cần đến tiên môn. Đó là kỷ nguyên của con người, của những câu chuyện đời thường, của những giá trị nhân văn được trân trọng.
Hắn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong từng tế bào. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ luôn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và đổi mới, không ngừng kiến tạo nên những điều kỳ diệu. Và hắn, Tạ Trần, sẽ vẫn ở đây, như một điểm neo nhân qu��� thầm lặng, dõi theo, và đôi khi, gieo thêm những hạt mầm mới vào dòng chảy bất tận của nhân gian.
***
Đêm khuya, trong lòng một tòa nhà kiến trúc kim loại pha gỗ ở ngoại ô Thị Trấn An Bình, ánh sáng trắng từ hàng trăm bóng đèn tinh xảo chiếu rọi căn phòng rộng lớn. Đó là Phòng Thí Nghiệm Năng Lượng Mới, nơi những khối óc ưu tú nhất của nhân gian đang ngày đêm tìm kiếm lời giải cho bài toán năng lượng. Mùi kim loại đặc trưng hòa lẫn với mùi ozone nhẹ, đặc trưng của dòng điện cao thế, lẩn quất trong không khí. Tiếng máy móc vận hành êm ái, như tiếng thở đều của một con quái vật khổng lồ, đôi lúc bị phá vỡ bởi những tiếng loẹt xoẹt nhỏ của dòng điện chạy qua các thiết bị. Bầu không khí nơi đây luôn căng thẳng, nhưng cũng rực cháy một nhiệt huyết không gì dập tắt nổi.
Trung tâm căn phòng là một thiết bị hình cầu khổng lồ, đường kính hơn ba trượng, được cố định bởi vô số dây cáp và ống dẫn trong suốt. Từ bên trong khối cầu, một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ tỏa ra, khiến những khuôn mặt đang cúi mình xung quanh nó ánh lên vẻ tập trung cao độ. Đó là Lâm Phong, người đứng đầu dự án "Khí Động Nguyên Sinh", dáng người cao ráo, trạc ba mươi tuổi, ánh mắt sắc sảo ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy nhiệt huyết. Trang phục gọn gàng của hắn vẫn vương vài vết bẩn kỹ thuật, bằng chứng cho những giờ làm việc không ngừng nghỉ. Bên cạnh hắn là Mai Hoa, cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi, vẻ ngoài thanh tú, mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt sáng và linh hoạt liên tục lướt qua các bảng điều khiển. Và Vũ Minh, chuyên gia vật liệu, khoảng hai mươi tám tuổi, thân hình rắn rỏi, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt tập trung đến mức có vẻ hơi cứng nhắc, đang chăm chú vào các chỉ số trên màn hình.
Họ đã ở đây suốt nhiều giờ, lặp đi lặp lại hàng trăm thí nghiệm, điều chỉnh từng tham số nhỏ nhặt nhất. Nhưng kết quả vẫn là một sự bất lực. Mỗi khi họ cố gắng tăng công suất của "Khí Động Nguyên Sinh", một dạng năng lượng tinh túy được cho là có nguồn gốc từ chính sinh khí của vạn vật trên nhân gian, sự ổn định của thiết bị lại giảm s��t nghiêm trọng. Khối cầu rung động dữ dội hơn, ánh sáng xanh lam chớp tắt một cách hỗn loạn, và những thông số trên màn hình nhảy loạn xạ như muốn thoát khỏi sự kiểm soát.
Lâm Phong thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa sự kiệt sức và thất vọng. "Lại thất bại... Khí Động Nguyên Sinh này rõ ràng là nguồn năng lượng của tương lai, một nguồn sống mới cho nhân gian, nhưng chúng ta không thể nào làm chủ được sự cuồng bạo của nó." Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhức nhối đang bùng lên. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Thiên Đạo suy kiệt, linh khí cạn kiệt, và sự cần thiết cấp bách của một nguồn năng lượng mới cho nhân gian không ngừng ám ảnh. Hắn gánh trên vai trọng trách nặng nề, không chỉ là thành công của một dự án khoa học, mà còn là tương lai của cả một kỷ nguyên.
Mai Hoa trầm tư, đôi mắt tinh anh nhìn chằm chằm vào khối cầu đang dần ổn định trở lại sau khi Lâm Phong giảm công suất. "Chúng ta đang cố gắng ép nó vào một khuôn khổ quá cứng nhắc, Lâm Phong huynh trưởng. Hay nên tìm cách để nó tự vận hành một cách hài hòa hơn? Giống như một dòng suối, nếu cứ cố gắng nhốt nó vào một ống dẫn nhỏ hẹp, nó sẽ tìm cách phá vỡ." Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự nhạy bén đặc biệt, một trực giác mà đôi khi những con số và công thức không thể diễn tả hết. Nàng cảm thấy có điều gì đó không ổn trong cách tiếp cận của họ, một sự thiếu sót trong việc thấu hiểu bản chất của nguồn năng lượng này.
Vũ Minh cau mày, ngón tay trỏ chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên màn hình hiển thị. "Dữ liệu không nói dối. Cứ tăng công suất, sự mất cân bằng lại tăng theo cấp số nhân. Có một ngưỡng giới hạn mà chúng ta không thể vượt qua, hoặc ít nhất là chưa tìm ra cách để vượt qua. Vật liệu của chúng ta đủ tốt, cơ chế hấp thụ và chuyển hóa cũng đã được tối ưu hóa, nhưng 'Khí Động Nguyên Sinh' dường như có một ý chí riêng, một bản tính khó thuần hóa." Hắn là người của thực tế, người tin vào những gì mắt thấy tai nghe, vào những con số và định luật vật lý. Sự trừu tượng trong lời nói của Mai Hoa đôi khi khiến hắn cảm thấy mơ hồ, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận rằng những phương pháp thực nghiệm hiện tại của họ đang đi vào ngõ cụt.
Lâm Phong gật đầu, sự mệt mỏi trong đôi mắt càng sâu đậm. "Ta biết, Vũ Minh huynh. Nhưng chúng ta không thể từ bỏ. Nhân gian cần nguồn năng lượng này. Chúng ta đã dành quá nhiều năm, đổ quá nhiều tâm huyết vào nó." Hắn đưa tay tắt thiết bị, tiếng ồn của máy móc dừng lại đột ngột, để lại một khoảng lặng đáng sợ trong căn phòng. Ba người nhìn nhau, ánh mắt chất chứa sự bất lực và trăn trở.
Trong khoảng lặng đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phong. Hắn nhớ về những câu chuyện, những lời đồn đại mà hắn đã nghe được từ những người dân trong Thị Trấn An Bình về một quán sách nhỏ, về một thư sinh tên Tạ Trần, người không tu tiên nhưng lại có trí tuệ siêu phàm, có thể nhìn thấu nhân quả, thấu hiểu vạn vật. Những câu chuyện về Lão Hồ, về Bách Lý Hùng, về những cuộc đời bình dị được Tạ Trần khơi gợi giá trị, đã trở thành những huyền thoại mới, lan truyền khắp nơi. Hắn từng xem đó là những câu chuyện triết lý xa vời, không liên quan đến khoa học thực nghiệm của mình. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự bế tắc, hắn chợt nghĩ đến lời Mai Hoa: "một góc nhìn khác".
Lâm Phong quay sang nhìn Mai Hoa, đôi mắt lóe lên tia hy vọng mong manh. "Mai Hoa muội nói đúng, có lẽ chúng ta cần một góc nhìn khác. Em có nhớ những câu chuyện về tiên sinh Tạ Trần ở quán sách không? Chuyện về việc hắn có thể 'giải mã' những vấn đề phức tạp nhất của cuộc đời, bằng cách nhìn nhận chúng từ một góc độ hoàn toàn khác biệt?" Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một niềm tin mơ hồ rằng người thư sinh phàm tục kia có thể nắm giữ một chìa khóa nào đó, không phải là công thức khoa học, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của sự vật. Trong tâm trí hắn, việc tìm đến Tạ Trần không phải là một sự từ bỏ khoa học, mà là một sự mở rộng tầm nhìn, một cuộc tìm kiếm sự hài hòa giữa trí tuệ nhân gian và quy luật tự nhiên. Đó là một bước đi đầy mạo hiểm, nhưng hắn cảm thấy mình không còn gì để mất.
Vũ Minh, dù vẫn hoài nghi, nhưng cũng không phản đối. Hắn đã quá mệt mỏi với những thất bại lặp đi lặp lại. "Bất cứ điều gì có thể mang lại một tia sáng, chúng ta đều nên thử." Hắn nói, giọng nói vẫn mang vẻ cứng nhắc nhưng đã có chút mềm mỏng hơn. "Nếu tiên sinh Tạ Trần có thể giúp chúng ta nhìn nhận vấn đề theo một cách khác, thì cũng đáng để thử. Dù sao, chúng ta cũng không thể tiếp tục như thế này mãi."
Mai Hoa gật đầu, ánh mắt sáng rỡ. Nàng đã từng nghe rất nhiều về Tạ Trần, và nàng cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với những triết lý mà người thư sinh đó đại diện. "Có l��, chúng ta đã quên mất một điều gì đó cơ bản nhất. Thiên Đạo suy kiệt, linh khí cạn kiệt, nhưng nhân gian vẫn tiếp tục sinh sôi. Chắc chắn có một quy luật nào đó mà chúng ta chưa thấu hiểu." Nàng tin rằng, sự hiểu biết về 'Khí Động Nguyên Sinh' không chỉ nằm trong các công thức và thí nghiệm, mà còn nằm trong sự thấu hiểu về sự sống, về dòng chảy của vạn vật.
Quyết định đã được đưa ra. Ba khối óc khoa học ưu tú, những người đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng logic và thực nghiệm, giờ đây lại tìm kiếm một sự chỉ dẫn từ một thư sinh phàm tục, người mà họ tin rằng có thể nhìn thấy những sợi dây nhân quả vô hình, những quy luật ẩn giấu đằng sau mọi sự tồn tại. Đêm đó, trong Phòng Thí Nghiệm Năng Lượng Mới, không còn tiếng máy móc ồn ào, chỉ còn lại sự chờ đợi, một niềm hy vọng mong manh vào một con đường mới.
***
Sáng hôm sau, Thị Trấn An Bình đón chào một ngày mới với ánh nắng nhẹ len lỏi qua những tán cây cổ thụ, gió mát lành mơn man trên những mái ngói rêu phong. Quán sách của T��� Trần, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, vẫn yên bình như mọi ngày. Tiếng lật sách xào xạc của khách quen, mùi giấy cũ và mực thơm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, an nhiên đến lạ. Một vài người khách đang trầm tư đọc sách ở các góc quán, thỉnh thoảng lại khẽ gật gù hoặc mỉm cười với nội dung trên trang giấy.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi sau quầy tính tiền, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang lật dở một cuốn sách cổ bìa đã ố vàng. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng tôn lên vẻ thanh đạm của hắn. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một khí chất bình thản, an nhiên, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời.
Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang thoăn thoắt sắp xếp lại kệ sách. Nàng mặc một chiếc váy vải thô màu xanh lam đơn giản, mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại, trông thật hoạt bát và tràn đầy sức sống. Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang say sưa chép lại những câu chuyện hay mà cậu nghe được vào một cuốn sổ cũ, nét mặt vô cùng chăm chú. Cậu bé vẫn nhớ như in những lời Tạ Trần nói về giá trị của mọi cuộc đời, và cậu bé đang nỗ lực để ghi lại những "dòng chảy ký ức" của nhân gian.
Khi ba nhà khoa học bước vào, bầu không khí yên tĩnh của quán sách dường như được phá vỡ một chút, nhưng không quá đáng kể. Lâm Phong, Mai Hoa và Vũ Minh, dù đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nét mặt họ vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi của một đêm dài trăn trở, và ánh mắt họ ánh lên một tia hy vọng khó tả. Họ ngạc nhiên khi thấy quán sách nhỏ này lại thanh tịnh và cổ kính đến vậy, hoàn toàn khác với hình dung về một nơi ồn ào, náo nhiệt của những kẻ phàm tục.
Lâm Phong tiến đến gần quầy, khẽ khom người. "Kính chào tiên sinh Tạ Trần." Hắn nói, giọng có chút ngượng nghịu, bởi dù đã nghe nhiều về Tạ Trần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp đối diện với người thư sinh bí ẩn này. Hắn không biết phải bắt đầu câu chuyện của mình như thế nào, làm sao để một người chỉ quen với sách vở và triết lý có thể hiểu được những vấn đề phức tạp về năng lượng và vật lý.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn lướt qua ba vị khách lạ, nhưng không có vẻ gì là ngạc nhiên. Hắn đã nhìn thấy dấu vết của sự mệt mỏi, của sự trăn trở trong đôi mắt họ, và cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm tâm hồn họ. "Mời các vị an tọa. Các vị đến đây, chắc hẳn có điều muốn hỏi?" Giọng nói của hắn trầm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, mang theo một sự thấu hiểu khiến người nghe cảm thấy an tâm.
Lâm Phong gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Mai Hoa và Vũ Minh cũng ngồi theo, ánh mắt không rời khỏi Tạ Trần. Lâm Phong hắng giọng, cố gắng trình bày vấn đề của mình một cách dễ hiểu nhất, tránh dùng những thuật ngữ khoa học chuyên ngành. Hắn kể về dự án "Khí Động Nguyên Sinh", về việc họ đã phát hiện ra một nguồn năng lượng tinh túy từ sinh khí của vạn vật, một nguồn năng lượng có thể thay thế linh khí đang suy kiệt của Thiên Đạo. Hắn cũng kể về những khó khăn mà họ đang gặp phải, về sự bất ổn của nguồn năng lượng khi công suất tăng cao, về việc nó dường như không thể bị "thuần hóa" hay "điều khiển" hoàn toàn bằng những phương pháp khoa học mà họ đang áp dụng.
Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi khi khẽ gật đầu. Hắn không ngắt lời, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào, chỉ đơn thuần là lắng nghe. Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An đứng lặng lẽ ở một góc, tò mò về cuộc trò chuyện khác thường này. Cố Tiểu Ngư chưa bao giờ thấy Tạ Trần tiếp đón những vị khách ăn mặc chỉnh tề, toát ra vẻ tri thức như vậy, và Thư Đồng Tiểu An thì cảm thấy một sự quan trọng đặc biệt trong từng lời nói của Lâm Phong.
Sau khi Lâm Phong kết thúc, Tạ Trần nhắm mắt lại một lát, như đang suy nghĩ, hoặc như đang cảm nhận dòng chảy nhân quả vô hình. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt thâm thúy nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Các vị đang cố gắng 'điều khiển' một dòng chảy, hay đang muốn 'hòa mình' vào nó? Một dòng sông, liệu có thể ép nó chảy ngược lên nguồn mãi không?" Câu hỏi của hắn nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng triết lý to lớn, khiến ba nhà khoa học giật mình.
Mai Hoa, vốn nhạy cảm với những khái niệm trừu tượng, lẩm bẩm. "Thuận theo... hài hòa..." Nàng cảm thấy một tia sáng chợt lóe lên trong đầu, một sự gợi mở mà nàng đã từng cảm nhận được nhưng chưa thể gọi tên.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, mời ba người ngồi xuống ghế cạnh quầy. Hắn không đưa ra bất kỳ công thức hay lời giải khoa học nào. Thay vào đó, hắn rót trà mời họ, cử chỉ chậm rãi, điềm tĩnh. Mùi trà thơm thoang thoảng lan tỏa trong không gian yên tĩnh của quán sách, làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng những vị khách. "Các vị đến đây, không phải để tìm một lời giải đáp kỹ thuật, mà là để tìm một sự thấu hiểu. Phải không?" Hắn hỏi, ánh mắt như nhìn thấu tâm can họ.
Lâm Phong gật đầu, cảm thấy lời nói của Tạ Trần đã chạm đúng vào trọng tâm vấn đề mà họ đang bế t��c. "Đúng vậy, tiên sinh. Chúng tôi cần một góc nhìn khác, một sự thấu hiểu về bản chất của 'Khí Động Nguyên Sinh' mà chúng tôi chưa thể nắm bắt được bằng những phương pháp khoa học thông thường." Hắn đưa ra bản vẽ sơ bộ của thiết bị, mong muốn Tạ Trần có thể cho một lời khuyên, dù chỉ là một câu nói vu vơ, một gợi ý nhỏ nhặt cũng đủ để họ có một hướng đi mới.
Vũ Minh, dù vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cũng không khỏi cảm thấy một sự tò mò. Hắn đã từng nghĩ rằng triết lý chỉ là những lời nói suông, nhưng sự bình thản và trí tuệ của Tạ Trần lại khiến hắn phải suy nghĩ lại. "Chúng tôi đã thử mọi cách, tiên sinh. Nhưng nguồn năng lượng này dường như không muốn bị kiểm soát. Nó cứ như một con thú hoang, càng bị xiềng xích thì càng muốn phản kháng."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa cả một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn không nhìn vào bản vẽ, chỉ nhìn vào đôi mắt của từng người trong số họ, như đang đọc được những suy nghĩ, những trăn trở sâu kín nhất.
***
Trong quán sách yên bình, dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, cuộc trò chuyện tiếp diễn. Tạ Trần không nhìn vào bản vẽ phức tạp của các nhà khoa học, mà chỉ nhìn vào đôi mắt của họ, như đang tìm kiếm điều gì đó sâu thẳm bên trong. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát thanh thoát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chậm rãi cất lời.
"Vấn đề của 'Khí Động Nguyên Sinh' này, e rằng không nằm ở những con số hay cấu trúc vật lý, mà nằm ở bản chất của sự sống, của dòng chảy tự nhiên." Tạ Trần không đưa ra bất kỳ công thức hay lời giải khoa học nào. Hắn chỉ kể về một dòng suối nhỏ chảy qua những ngọn núi hùng vĩ, về cách nó uốn lượn theo địa hình, khi thì nhẹ nhàng êm ả, khi thì ào ạt dữ dội, nhưng luôn tìm thấy con đường của riêng mình. "Dòng suối không cần ai phải 'điều khiển' nó chảy về đâu. Nó tự tìm thấy con đường của mình, thuận theo địa thế, thuận theo trọng lực. Khi gặp đá tảng, nó không cố gắng phá vỡ mà tìm cách lách qua, hoặc tích tụ sức mạnh để vượt qua. Nó không bao giờ cưỡng ép, mà luôn nương theo."
Hắn kể về cách những cây cối trong rừng sâu đan xen rễ vào lòng đất, không phải để trói buộc đất, mà để giữ đất lại, tạo thành một thể thống nhất, bền vững. "Sự liên kết ấy, không phải là sự kiểm soát, mà là sự cộng sinh, sự hài hòa. Mỗi cái cây, mỗi sợi rễ đều có một 'khí động' riêng, một 'nhịp điệu' vốn có. Khi chúng hòa mình vào nhau, chúng tạo nên một sức mạnh lớn hơn, một sự cân bằng của một hệ sinh thái. Nếu cưỡng ép một cái cây phải mọc theo ý mình, nó sẽ gãy đổ. Nếu thấu hiểu và nương theo bản tính của nó, nó sẽ phát triển xanh tốt, mang lại bóng mát và quả ngọt."
Tạ Trần nhìn Mai Hoa, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. "Mọi sự tồn tại đều có một 'khí động' riêng, một 'nhịp điệu' vốn có. Nếu cưỡng ép, nó sẽ phản kháng. Nếu thấu hiểu và nương theo, nó sẽ trở thành một phần của các vị, và các vị sẽ trở thành một phần của nó. Một dòng sông, nếu bị chặn đứng hoàn toàn, nó sẽ tìm cách phá vỡ đê đập. Nhưng nếu biết cách xây đập, biết cách dẫn dòng, nó sẽ trở thành nguồn năng lượng vô tận, mang lại sự sống cho vạn vật, không gây hại cho chính nó và cho những gì xung quanh."
Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười thanh đạm nhưng mang theo sức mạnh lay động lòng người. "Vấn đề không phải là làm cho dòng chảy mạnh hơn, mà là làm cho dòng chảy tìm thấy con đường tự nhiên nhất của nó, để nó không gây hại cho chính nó và cho những gì xung quanh. Đó là sự cân bằng, là 'vô vi' trong hành động." Hắn không hề đề cập đến tiên thuật hay sức mạnh siêu nhiên, chỉ đơn thuần là những quy luật tự nhiên, những triết lý sống động mà bất cứ phàm nhân nào cũng có thể cảm nhận được.
Khi Tạ Trần dứt lời, cả ba nhà khoa học đều im lặng, như đang tiêu hóa từng câu chữ mà hắn vừa nói. Trong đầu họ, những hình ảnh về dòng suối, về cây cối, về hệ sinh thái tự nhiên đang dần kết nối với những công thức, những biểu đồ phức tạp về "Khí Động Nguyên Sinh". Sự đối lập giữa phương pháp tiếp cận 'khai thác' mạnh mẽ và phương pháp 'hài hòa, dẫn dắt' năng lượng mà họ vẫn theo đuổi đang dần được làm rõ. Sự thất vọng và nghi ngờ về khả năng giải quyết vấn đề kỹ thuật của họ đang được thay thế bằng một tia sáng mới, một hướng đi hoàn toàn khác.
Bỗng nhiên, Mai Hoa đứng bật dậy, ánh mắt nàng rạng rỡ như vừa khám phá ra một bí mật động trời. "Đúng rồi! Tiên sinh nói đúng!" Giọng nàng đầy sự phấn khích, gần như hét lên. "Chúng ta đã quá chú trọng vào việc 'nắm giữ' năng lượng, vào việc 'điều khiển' nó bằng những bộ phận máy móc cứng nhắc, mà quên mất việc 'dẫn dắt' nó! Giống như một dòng sông, không thể chặn đứng nó hoàn toàn, vì nó sẽ phá vỡ mọi thứ. Nhưng chúng ta có thể xây đập, có thể đào kênh, để khai thác sức mạnh của nó một cách có trật tự, để nó chảy theo ý muốn của chúng ta mà vẫn thuận theo bản tính của nó!"
Nàng vội vàng rút ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút than, bắt đầu ghi chép lia lịa những suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu. "Không phải là ép buộc nó, mà là tạo ra một môi trường, một 'kênh dẫn' để nó tự cân bằng, tự điều hòa. Chúng ta cần thiết kế một hệ thống không chỉ 'chứa' năng lượng, mà còn 'tương t��c' với nó, để nó tự tìm thấy sự ổn định nội tại! Giống như một cái đập nước, nó không chỉ ngăn dòng chảy mà còn biến dòng chảy đó thành sức mạnh!" Nàng vừa nói vừa vẽ những sơ đồ phác thảo nhanh trên giấy, những ý tưởng mới mẻ tuôn trào không ngừng.
Lâm Phong và Vũ Minh nhìn nhau, rồi cũng vỡ òa theo. Khuôn mặt Lâm Phong từ trăn trở chuyển sang hưng phấn tột độ. Hắn đã hiểu. Hắn đã tìm kiếm một lời giải đáp kỹ thuật, trong khi vấn đề lại nằm ở triết lý, ở cách họ nhìn nhận nguồn năng lượng. "Sự cân bằng nội tại... Không phải là ép buộc, mà là tạo ra môi trường để nó tự cân bằng!" Vũ Minh thốt lên, giọng nói không còn cứng nhắc mà tràn đầy sự kinh ngạc. Hắn là một chuyên gia vật liệu, và lời nói của Tạ Trần đã mở ra một hướng đi mới cho hắn trong việc nghiên cứu những vật liệu có khả năng "hòa mình" vào "Khí Động Nguyên Sinh" thay vì chỉ đơn thuần là "chịu đựng" nó.
"Chúng ta đã cố gắng chống lại bản tính của nó, thay vì nương theo nó!" Lâm Phong đập tay xuống bàn, tiếng động vang lên trong qu��n sách yên tĩnh. "Chính xác! Chúng ta cần một hệ thống 'dẫn đạo' thay vì 'kiểm soát'! Một hệ thống cho phép Khí Động Nguyên Sinh 'thở', 'sống' theo cách của nó, nhưng vẫn phục vụ mục đích của chúng ta!" Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như đã nhẹ đi rất nhiều, bởi vì giờ đây, họ đã có một hướng đi, một kim chỉ nam rõ ràng.
Tạ Trần chỉ khẽ nhấp trà, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. Hắn không cần phải nói thêm lời nào. Những hạt mầm triết lý mà hắn gieo đã nảy nở trong tâm trí của những khối óc khoa học ưu tú này, biến thành những ý tưởng cụ thể, những giải pháp khả thi. Sự ‘vô vi’ của hắn không phải là không làm gì, mà là làm những điều cần làm một cách tự nhiên nhất, thuận theo dòng chảy của nhân quả, để vạn vật tự sinh sôi nảy nở, tự tìm thấy con đường của mình.
Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An, dù không hiểu hết những thuật ngữ khoa học mà Mai Hoa hay Lâm Phong nói, nhưng cũng hiểu được phần nào ý nghĩa của cuộc trò chuyện. Họ cảm thấy một sự bình yên và rõ ràng đến lạ khi nghe Tạ Trần kể về dòng suối, về cây cối. Họ cảm nhận được rằng, không chỉ những câu chuyện đời thường mới có giá trị, mà ngay cả những vấn đề khoa học phức tạp cũng có thể được giải quyết bằng sự thấu hiểu và hài hòa với tự nhiên.
Sự thành công của dự án năng lượng mới này sẽ là một minh chứng hùng hồn cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân, không chỉ về mặt công nghệ mà còn về triết lý sống hài hòa với tự nhiên. Việc kết hợp giữa khoa học và triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' sẽ trở thành một đặc điểm nổi bật của kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người tìm kiếm sự tiến bộ bền vững. Các nhân vật trẻ như Lâm Phong, Mai Hoa, Vũ Minh sẽ trở thành những trụ cột của xã hội mới, đại diện cho thế hệ đã lớn lên trong 'Bình Thường Vĩnh Cửu' và định hình tương lai. Những vấn đề phức tạp trong tương lai, dù là khoa học hay xã hội, sẽ tiếp tục được giải quyết thông qua sự kết hợp giữa trí tuệ con người và triết lý cân bằng, hài hòa, dưới sự dõi theo thầm lặng của Tạ Trần, điểm neo nhân quả vĩnh cửu của nhân gian.
Ba nhà khoa học trẻ tràn đầy năng lượng và hy vọng, cúi chào Tạ Trần đầy cung kính. Họ đã tìm thấy câu trả lời, không phải trong những công thức hay thí nghiệm, mà trong chính triết lý của cuộc sống, trong sự hài hòa với vạn vật. Họ rời khỏi quán sách, mang theo không chỉ những ý tưởng mới mẻ mà còn là một niềm tin sắt đá vào một tương lai tươi sáng hơn cho nhân gian. Tạ Trần nhìn theo bóng họ, khẽ mỉm cười. Hạt mầm đã được gieo, và hắn biết, chúng sẽ nảy nở thành những điều kỳ diệu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.