Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1775: Hài Hòa Kiến Tạo: Nâng Tầm 'Vô Vi' Từ Sản Phẩm Đến Không Gian

Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu sáng những hạt bụi gỗ vàng óng lơ lửng trong không khí, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo. Mùi gỗ bào mới, tươi mát và dễ chịu, tràn ngập căn phòng. Mộc Thanh nhắm hờ mắt, cảm nhận từng sợi gỗ dưới tay mình. Anh không chỉ dùng mắt để nhìn, tay để chạm, mà còn dùng cả tâm hồn để lắng nghe. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với vật liệu, như thể anh và khúc gỗ đã hòa làm một, cùng nhau kiến tạo nên một hình hài mới.

Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ phía sau xưởng vọng vào, nhẹ nhàng và trong trẻo. Mộc Thanh mỉm cười, đôi mắt anh không còn sự trăn trở hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự thanh thản và một niềm vui thầm lặng. Anh không còn nghĩ đến những lời khen ngợi hay sự chấp thuận của người khác, mà chỉ tập trung vào khoảnh khắc hiện tại, vào từng cử động của đôi tay, vào từng thớ gỗ đang dần hiện hình dưới bàn tay mình.

Chiếc bàn trà nhỏ dần thành hình. Nó không hề cầu kỳ, không có những chi tiết chạm khắc rồng phượng tinh xảo như những tác phẩm trước đây của anh. Thay vào đó, nó đơn giản đến bất ngờ. Mặt bàn được đánh bóng nhẵn mịn, để lộ những vân gỗ tự nhiên uốn lượn như dòng sông chảy. Chân bàn được làm từ những cành cây nhỏ, được gọt giũa khéo léo nhưng vẫn giữ nguyên được sự mộc mạc, cong vút tự nhiên của chúng. Toàn bộ chiếc bàn toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, tinh tế, và một cảm giác bình yên khó tả. Nó không "kêu gào" sự chú ý, mà trầm lặng, khiêm tốn, như đang chờ đợi để kể một câu chuyện.

Mộc Thanh nhẹ nhàng đặt chiếc bàn xuống, ánh mắt anh tràn đầy sự thỏa mãn và thanh thản. Anh vuốt ve bề mặt bàn, cảm nhận sự mát lạnh và mịn màng của gỗ đã được đánh bóng. Một nụ cười nở trên môi anh, nụ cười chân thành, chưa bao giờ anh cảm thấy trọn vẹn với tác phẩm của mình đến vậy.

"Đúng vậy... không phải ta tạo ra nó, mà ta giúp nó bộc lộ bản thân." Anh lẩm bẩm, giọng nói đầy cảm xúc. Anh đã tìm thấy cái "hồn" mà anh hằng tìm kiếm, không phải bằng cách áp đặt, mà bằng cách lắng nghe và tôn trọng. Chiếc bàn trà này không chỉ là một vật dụng, nó là một minh chứng cho sự hài hòa giữa con người và tự nhiên, một biểu tượng của triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' được ứng dụng vào đời sống thường nhật.

Mộc Thanh biết rằng, từ giờ trở đi, anh sẽ không chỉ là một người thợ mộc tài hoa, mà còn là một "nghệ nhân triết lý," một người sẽ truyền tải những giá trị nhân văn, những triết lý sâu sắc vào từng tác phẩm của mình. Anh sẽ tạo ra những món đồ không chỉ đẹp về hình thức mà còn có ý nghĩa, mang lại sự bình yên cho người sử dụng, nuôi dư���ng tâm hồn họ. Sự thành công của anh không nằm ở sự giàu có hay danh tiếng, mà nằm ở sự trọn vẹn trong tâm hồn, sự bình yên mà anh tìm thấy trong chính công việc của mình. Và anh tin rằng, những tác phẩm của anh sẽ không chỉ dừng lại ở Thị Trấn An Bình, mà sẽ lan tỏa khắp Nhân Gian, mang theo thông điệp về sự hài hòa, về ý nghĩa đích thực của cuộc sống bình thường, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần đến sức mạnh siêu nhiên hay con đường thành tiên. Đó là cách mà 'Nhân Đạo' được xây dựng, từng chút một, từ những điều nhỏ bé nhất, từ những bàn tay lao động cần mẫn và những tâm hồn thanh khiết.

***

Buổi sáng muộn, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng vốn có, như một ốc đảo an yên giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời. Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ bằng giấy dầu, nhảy nhót trên từng kệ sách cũ kỹ, đậu lại trên những trang giấy đã ngả màu thời gian. Không khí trong quán thoang thoảng mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà sen dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí v���a trang trọng vừa ấm cúng.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của y ẩn sau chiếc bàn gỗ nặng trịch. Đôi tay thon dài, trắng nhợt của y đang nhẹ nhàng pha trà. Từng cử động của Tạ Trần đều toát lên vẻ ung dung, tự tại, như thể y đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa, mỗi lần rót nước, mỗi lần vặn nắp đều chứa đựng sự tập trung tuyệt đối. Hơi nước ấm áp bốc lên từ chén trà, mang theo hương thơm thanh khiết của lá trà mới hái, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ góc phòng, khiến tâm hồn người ta tự nhiên mà lắng đọng. Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, như có thể nhìn thấu vạn vật, mà lại chẳng để bất cứ điều gì làm xao động tâm can.

Đối diện y, Mộc Thanh ngồi trên một chiếc ghế gỗ đơn giản, hai tay đặt trên bàn, giữa y và Tạ Trần là một vài bản vẽ phác thảo. Khuôn mặt anh vẫn còn nét mệt mỏi của những đêm dài trăn trở, nhưng ánh mắt đã thay bằng sự quyết tâm, xen lẫn một chút bối rối. Anh vẫn mặc chiếc áo vải thô thường ngày, dính chút mùn cưa, đôi tay chai sạn nhưng khéo léo vẫn run nhẹ khi đặt những bản vẽ xuống. Những đường nét trên bản vẽ đã tinh tế hơn, mang đậm phong cách tự nhiên mà anh vừa khám phá, nhưng dường như lại có một gánh nặng mới đè nén lên tâm trí người nghệ nhân trẻ.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, ngồi bên cạnh Mộc Thanh. Nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn những bản vẽ, đôi mày nhỏ khẽ nhíu lại vì tò mò. Nàng không hiểu sâu sắc những triết lý mà Tạ Trần và Mộc Thanh đang theo đuổi, nhưng nàng luôn cảm nhận được sự chân thành và vẻ đẹp trong những gì họ làm. Đôi tay nàng đang thoăn thoắt xếp lại những cuốn sách đã đọc xong, động tác thuần thục và nhẹ nhàng, không hề làm xao động không khí trong quán.

Ở một góc quán, Thư Đồng Tiểu An gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng chiếu vào trang giấy, làm nổi bật những hàng chữ nhỏ li ti. Đôi lúc, cậu bé lại khẽ gật gù, đôi lúc lại nhíu mày suy nghĩ, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của tri thức, như thể không hề hay biết đến cuộc trò chuyện đang diễn ra xung quanh.

Mộc Thanh hít một hơi thật sâu, hương trà và mùi gỗ khiến tâm trí anh dịu lại. Anh ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn còn vương vấn sự trăn trở:

"Tiên sinh, chiếc bàn trà của con được mọi người đón nhận rất nồng nhiệt. Ai cũng bảo nó mang lại cảm giác bình yên, khiến tâm hồn họ thanh thản. Điều đó khiến con thực sự mừng rỡ, vì đã tìm được cái 'hồn' mà con hằng khao khát. Nhưng... con muốn lan tỏa triết lý này, muốn nhiều người hơn nữa được hưởng cái bình yên ấy. Con muốn làm nhiều hơn, tạo ra nhiều tác phẩm hơn, không chỉ là những món đồ nhỏ bé nữa. Nhưng làm sao để mỗi sản phẩm, dù lớn hay nhỏ, dù do một mình con làm ra hay do nhiều người cùng hợp lực, vẫn giữ được cái 'hồn' và sự 'vô vi' khi con không thể tự mình làm tất cả?"

Mộc Thanh dừng lại, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy mong đợi. Đây không chỉ là câu hỏi về nghề mộc, mà là câu hỏi về cách duy trì một triết lý sống khi đối mặt với sự mở rộng, sự phát triển, khi cái "tôi" cá nhân phải hòa mình vào cái "chúng ta" của cộng đồng.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, một tiếng chạm nhẹ nhàng vang lên, như một dấu chấm lửng cho những suy tư của Mộc Thanh. Y nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa khắp khoang miệng, rồi chậm rãi cất lời, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng của triết lý:

"Ngươi thấy dòng sông này không?" Tạ Trần không chỉ vào một con sông cụ thể, mà là vào khái niệm về dòng sông trong tâm trí Mộc Thanh, một hình ảnh ẩn dụ quen thuộc với những người sống gần tự nhiên. "Mỗi viên sỏi đều có hình dáng riêng, kích thước riêng, nhưng khi chúng hòa mình vào dòng chảy, chúng không mất đi bản chất của mình. Chúng cọ xát, mài giũa lẫn nhau, rồi cùng nhau xuôi về biển lớn, tạo nên một bản hòa âm của tự nhiên. Mỗi viên sỏi đều là một phần của dòng sông, và dòng sông là sự tổng hòa của vô vàn viên sỏi. Chúng không cần phải giống nhau, nhưng chúng cần cùng một hướng đi, cùng một 'ý niệm' của dòng chảy."

Y tạm dừng, ánh mắt lướt qua Mộc Thanh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một cơn gió nhẹ đang thổi qua hàng cây, làm rung rinh những tán lá xanh. "Hay một bản giao hưởng. Mỗi nhạc cụ đều có tiếng nói riêng, có âm sắc riêng, từ tiếng sáo véo von đến tiếng trống trầm hùng. Nhưng khi chúng được chỉ huy bởi một ý niệm chung, một bản nhạc chung, chúng tạo nên một tác phẩm vĩ đại, lay động lòng người. Không ai trong số chúng phải chơi tất cả các nốt, nhưng mỗi người đều phải hiểu được 'hồn' của bản nhạc, cái 'vô vi' ẩn chứa trong từng giai điệu, để rồi cùng nhau tấu lên một khúc ca trọn vẹn."

Cố Tiểu Ngư lắng nghe, đôi mắt nàng mở to. Nàng không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của lời Tạ Trần, nhưng nàng cảm nhận được sự uyên thâm trong đó. Nàng thầm nghĩ, Tạ Trần lúc nào cũng vậy, dùng những điều bình dị nhất để nói lên những đạo lý thâm sâu nhất.

Mộc Thanh trầm tư, ánh mắt anh dõi theo dòng suy tưởng của Tạ Trần. Anh bắt đầu hiểu ra. Vấn đề không phải là làm tất cả một mình để giữ "hồn," mà là làm sao để "hồn" đó, cái triết lý "vô vi" đó, trở thành một "ý niệm chung," một "dòng chảy chung" mà mọi người cùng nhau vun đắp.

Đúng lúc đó, Thư Đồng Tiểu An, người vẫn đang vùi đầu vào sách, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc, một câu hỏi ngây thơ mà lại chạm đến bản chất của vấn đề:

"Vậy tiên sinh, ý nghĩa của 'vô vi' là không làm gì hay là làm mọi thứ một cách tự nhiên ạ?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự hài lòng. Y biết, hạt mầm triết lý đã bắt đầu nảy nở trong tâm hồn non trẻ của Tiểu An. "Vô vi," y nghĩ, không phải là không làm gì, mà là làm mà không chấp trước, làm mà thuận theo tự nhiên, làm mà không cưỡng cầu. Đó là nghệ thuật của sự buông bỏ, của sự hòa hợp, của sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Y nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt lại dừng trên Mộc Thanh, người đang từ từ gật đầu, như thể đã tìm thấy một lối đi mới trong mớ bòng bong suy nghĩ của mình. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, như sưởi ấm cả căn quán sách, xua đi những lo toan, trăn trở, để lại một cảm giác bình yên đến lạ.

***

Buổi chiều tà, nắng vàng dịu như mật ong trải khắp Thị Trấn An Bình. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây và đất mới. Tại một khu đất rộng lớn ở rìa thị trấn, nơi vốn là bãi đất trống hoang hóa, giờ đây đang rộn ràng tiếng người. Đây là nơi sẽ mọc lên một "Vườn Trà Công Cộng" mới, một dự án đầy tham vọng của Lão Gia Phủ, người đã thay đổi rất nhiều sau khi tiếp xúc với triết lý của Tạ Trần.

Lão Gia Phủ, với thân hình béo tốt nhưng giờ đây lại mang vẻ trang trọng, ăn mặc gọn gàng hơn, không còn vẻ hống hách như trước. Râu dài của ông phất phơ trong gió nhẹ. Ông đứng giữa khu đất, tay cầm một bản vẽ lớn, chỉ trỏ về phía những khu vực khác nhau trong bản thiết kế. Nét mặt ông tràn đầy sự nghiêm túc và trân trọng, ánh mắt không còn chỉ nhìn vào lợi nhuận, mà đã có thêm tầm nhìn về giá trị cộng đồng và sự hài hòa.

Đối diện ông là Mộc Thanh. Người thợ mộc trẻ vẫn còn một chút ngỡ ngàng trước quy mô của dự án, nhưng trong ánh mắt anh đã có thêm sự quyết tâm. Anh lắng nghe Lão Gia Phủ nói, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ lên bản vẽ, như đang cảm nhận "hồn" của khu vườn tương lai. Sau buổi nói chuyện với Tạ Trần sáng nay, tâm trí anh đã thông suốt hơn rất nhiều. Anh đã hiểu rằng, để lan tỏa triết lý "vô vi," không nhất thiết phải tự mình làm mọi thứ, mà là phải truyền tải được cái "ý niệm chung" đó cho những người khác, để họ cùng nhau kiến tạo.

"Mộc Thanh," Lão Gia Phủ cất lời, giọng nói không còn vẻ ra lệnh mà thay vào đó là sự chân thành và kỳ vọng. "Ta muốn vườn trà này không chỉ đẹp mắt, không chỉ là nơi để thưởng trà, mà còn phải là nơi mọi người có thể tìm thấy sự bình yên, sự hài hòa trong tâm hồn. Như những gì ta cảm nhận được từ chiếc bàn trà của ngươi. Ta đã dùng nó mỗi ngày, và ta thấy lòng mình thanh thản hơn r���t nhiều. Ta muốn cái cảm giác ấy được lan tỏa ra cả thị trấn này, cả Nhân Gian này."

Lão Gia Phủ chỉ tay về phía một khoảng đất rộng, nơi dự kiến sẽ là khu vực trồng trà chính. "Ở đây, chúng ta sẽ trồng những loại trà quý, nhưng không chỉ để thu hoạch. Chúng ta sẽ để chúng phát triển tự nhiên, như một khu rừng nhỏ. Người dân có thể đến đây dạo chơi, hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn những cây trà xanh tươi. Nơi này phải là một biểu tượng cho sự 'hòa hợp với tự nhiên', không phải là sự 'chinh phục tự nhiên'."

Mộc Thanh gật đầu, anh đã hình dung ra được một phần ý tưởng của Lão Gia Phủ. Đây thực sự là một thách thức lớn, không chỉ về mặt kỹ thuật mà còn về mặt triết lý. Làm sao để một công trình kiến trúc lớn như vậy, một không gian công cộng cho hàng ngàn người, vẫn giữ được cái "hồn" tĩnh lặng, cái "vô vi" mà anh đã tìm thấy trong từng thớ gỗ?

"Đây là một dự án lớn, Lão Gia," Mộc Thanh đáp, giọng anh trầm xuống. "Con e rằng một mình con khó lòng..."

Anh chợt ngừng lại, lời nói lơ lửng giữa không trung. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Tạ Trần nhấp trà, và lời nói của y về những viên sỏi trong dòng sông, về những nhạc cụ trong bản giao hưởng, lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí Mộc Thanh. "Mỗi viên sỏi đều có hình dáng riêng, nhưng khi chúng hòa mình vào dòng chảy, chúng tạo nên một bản hòa âm của tự nhiên." "Mỗi nhạc cụ đều có tiếng nói riêng, nhưng khi chúng được chỉ huy bởi một ý niệm chung, chúng tạo nên một tác phẩm vĩ đại."

Không phải là một mình anh phải làm tất cả. Mà là anh phải trở thành "ý niệm chung," trở thành người "chỉ huy" cái "hồn" đó, để những người khác, dù không phải là anh, vẫn có thể cùng nhau kiến tạo nên một không gian mang đậm triết lý "vô vi." Anh không cần phải là người duy nhất chạm vào từng gốc cây, từng tảng đá, nhưng anh phải là người truyền tải được tinh thần, cái "hồn" của dự án cho những người thợ, những nghệ nhân khác.

Từ xa, Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư tình cờ đi ngang qua. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, toát lên vẻ thư sinh giản dị. Y bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khung cảnh công trường đang dần hình thành. Y nhìn thấy Lão Gia Phủ đang nói chuyện đầy tâm huyết, và Mộc Thanh, người đang trầm ngâm suy nghĩ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y không cần phải nói, không cần phải can thiệp trực tiếp. Y biết, Mộc Thanh đang tự mình tìm thấy lời giải đáp. Cái triết lý "vô vi" không phải là một công thức khô khan, mà là một hạt giống cần được gieo vào những tâm hồn sẵn sàng đón nhận, để rồi chúng tự nảy mầm và phát triển theo cách riêng của mình.

Cố Tiểu Ngư quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn như muốn hỏi: "Chàng đang nghĩ gì vậy?" Nàng biết Tạ Trần luôn nhìn thấy những điều sâu xa hơn những gì hiện hữu trước mắt.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi y càng sâu hơn. Y không nói gì, chỉ trong suy nghĩ, y thầm nhủ: "Sự hài hòa không chỉ ở vật chất, mà còn ở sự liên kết giữa những con người tạo ra nó. Một dòng sông cần vô vàn viên sỏi, một bản giao hưởng cần vô vàn nhạc cụ. Một khu vườn bình yên cũng cần vô vàn bàn tay, nhưng tất cả đều phải cùng hướng về một 'hồn', một 'ý niệm' chung." Y nhìn khung cảnh đó, một công trình lớn đang được thai nghén không phải vì sự xa hoa hay quyền lực, mà vì sự bình yên của cộng đồng. Đây chính là 'Nhân Đạo' đang dần hình thành, không phải bằng pháp thuật hay tiên khí, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu về bản chất cuộc sống.

***

Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng tròn vành vạnh bắt đầu leo lên đỉnh trời, soi sáng Thị Trấn An Bình bằng thứ ánh sáng bạc huyền ảo. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ. Xưởng mộc của Mộc Thanh, vốn dĩ thường chìm trong tĩnh lặng khi đêm về, giờ đây lại rộn ràng một cách lạ thường. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ra, hắt lên những bóng hình đang miệt mài làm việc, tạo nên một khung cảnh vừa ấm cúng vừa tràn đầy năng lượng.

Khác với vẻ cô độc của những ngày trước, xưởng mộc giờ đây không còn chỉ có một mình Mộc Thanh. Có đến gần mười nghệ nhân trẻ tuổi, mỗi người một công đoạn, nhưng đều làm việc với sự tập trung cao độ và niềm say mê. Có người đang tỉ mẩn gọt dũa một cành cây nhỏ thành chân bàn, người khác lại cẩn trọng đánh bóng một tấm ván gỗ lớn, để lộ ra những đường vân tuyệt đẹp. Tiếng bào gỗ đều đặn, tiếng cưa xẻ trầm bổng, tiếng chà nhám nhè nhẹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một "bản giao hưởng lao động" êm tai và đầy cảm hứng. Mùi gỗ tươi, mùi mùn cưa mới bào tràn ngập không gian, quyện với hơi trà ấm từ những chén trà đặt trên bàn, xua đi cảm giác mệt mỏi.

Mộc Thanh đi lại giữa các nghệ nhân, ánh mắt tinh anh lướt qua từng động tác, từng sản phẩm. Anh không còn trực tiếp cầm đục, cầm bào nhiều nữa, mà dành thời gian hướng dẫn, chỉnh sửa, và quan trọng hơn cả, truyền cảm hứng. Anh không áp đặt ý tưởng của mình, mà khuyến khích họ cảm nhận vật liệu, để gỗ "dẫn dắt" họ, như cách Tạ Trần đã gợi mở cho anh.

"Hãy cảm nhận từng thớ gỗ, từng nét chạm," Mộc Thanh nói, giọng anh trầm ấm nhưng vang vọng khắp xưởng. Anh d��ng lại bên một nghệ nhân trẻ đang vật lộn với một khúc gỗ sần sùi. "Đừng vội vàng, đừng ép buộc. Cây gỗ này đã sống hàng trăm năm, nó đã trải qua nắng mưa, gió bão. Nó có câu chuyện của riêng nó. Hãy lắng nghe câu chuyện ấy. Đừng cố gắng biến nó thành một cái gì đó mà nó không muốn. Hãy để cái tâm của chúng ta hòa vào vật liệu, và vật liệu sẽ tự nói lên câu chuyện của nó, tự bộc lộ vẻ đẹp vốn có của nó."

Người nghệ nhân trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng bừng. Cậu bé gầy gò, đôi tay còn non nớt nhưng ánh mắt đã ánh lên sự hiểu biết. Cậu vuốt ve khúc gỗ, rồi lại nhìn vào chiếc bàn trà mẫu mà Mộc Thanh đã làm, hiểu ra điều anh muốn nói.

"Con hiểu rồi, sư huynh," cậu đáp, giọng nói đầy chân thành. "Đây không chỉ là làm mộc, đây là tu tâm."

Một nghệ nhân khác, một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc phơ, đang tỉ mẩn chạm khắc những chi tiết hoa văn đơn giản lên một tấm ván gỗ. Nàng cũng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Mộc Thanh. Hồi xưa, chúng ta chỉ nghĩ đến việc làm sao cho nhanh, cho đẹp mã, để bán được giá. Giờ đây, ta thấy mỗi nhát đục là một lần mình gọt giũa tâm hồn. Ta thấy bình yên hơn rất nhiều khi làm việc theo cách này."

Mộc Thanh mỉm cười. Anh thấy rõ, triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà Tạ Trần đã gieo vào lòng anh, giờ đây đã được anh gieo vào những người khác, và đang nảy mầm, đơm hoa kết trái theo những cách riêng. Họ không chỉ là những người thợ mộc, họ là một "cộng đồng nghệ nhân Vô Vi," cùng nhau kiến tạo những giá trị tinh thần, không chỉ là những món đồ vật chất. Dự án "Vườn Trà Công Cộng" giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một cơ hội để họ cùng nhau thể hiện triết lý sống.

Ngoài cửa sổ xưởng, ẩn mình trong bóng tối dịu nhẹ của đêm, Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư đang đứng lặng lẽ quan sát. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng trên môi y nở một nụ cười hài lòng, một nụ cười ấm áp hiếm thấy. Ánh mắt y lướt qua từng gương mặt đang miệt mài làm việc, rồi dừng lại ở Mộc Thanh, người đang say sưa hướng dẫn.

Cố Tiểu Ngư khẽ tựa đầu vào vai Tạ Trần, ánh mắt nàng cũng tràn đầy sự ấm áp. "Họ đều rất vui vẻ," nàng thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật. "Chàng thấy không? Chàng đã giúp họ tìm thấy một con đường mới."

Tạ Trần không đáp lời, y chỉ khẽ gật đầu. Y biết, đây không phải là công lao của riêng y. Y chỉ là người gợi mở, người gieo hạt. Chính những con người này, bằng sự chân thành và khao khát tìm kiếm ý nghĩa, đã tự mình vun trồng, để hạt giống "Vô Vi Chi Đạo" nảy nở thành cây xanh tươi tốt. Y nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn mắt nhìn đang chứng kiến sự chuyển mình của Nhân Gian.

Trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt này, khi con người không còn khao khát thành tiên, khi sức mạnh siêu nhiên không còn là thước đo giá trị, chính những hành động nhỏ bé, những triết lý giản dị như "vô vi," như sự hài hòa với tự nhiên, như việc tìm thấy ý nghĩa trong từng công việc thường nhật, lại đang dần định hình một nền văn minh mới. Một nền văn minh của "Nhân Đạo," nơi con người sống trọn vẹn, không "mất người," tìm thấy bình yên ngay trong chính cuộc đời phàm tục của mình.

Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự hình thành 'cộng đồng nghệ nhân Vô Vi' này sẽ là một mô hình mới cho sự phát triển của các ngành nghề thủ công, nghệ thuật trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi giá trị tinh thần được đề cao hơn lợi nhuận. Dự án 'Vườn Trà Công Cộng' sẽ trở thành một biểu tượng cho sự hài hòa giữa con người và môi trường, và là minh chứng cho sức mạnh của 'Vô Vi Chi Đạo' khi được ứng dụng vào đời sống cộng đồng. Triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' sẽ tiếp tục lan tỏa và định hình các khía cạnh khác của văn minh phàm nhân, không chỉ trong sản phẩm mà còn trong cách tổ chức xã hội và xây dựng không gian sống. Y lặng lẽ quan sát, như một người chèo đò thầm lặng, đưa dòng chảy nhân gian đến một bến bờ mới, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free