Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1776: Dấu Ấn Vô Vi: Vườn Trà Hài Hòa Nơi Thị Trấn An Bình

Buổi sớm mai nơi Thị Trấn An Bình luôn mang một vẻ đẹp dịu dàng, tựa như bức họa thủy mặc còn vương sương. Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mảnh mai, lách qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, rải đều trên trang sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần. Không gian quán sách chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần, đều đặn như nhịp thở của thời gian. Y ngồi đó, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể xuyên thấu mọi tầng lớp vật chất mà chạm đến bản chất của vạn vật. Mùi giấy cũ, mùi mực thoang thoảng quyện cùng hương trà thanh khiết vừa được pha, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ.

Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An vẫn đang chăm chú luyện chữ. Nét bút của cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lướt trên giấy trắng một cách cẩn trọng, từng chữ từng nét đều chứa đựng sự tập trung cao độ. Cậu bé đã học được từ Tạ Trần không chỉ kiến thức mà còn là thái độ đối đãi với cuộc sống, sự kiên nhẫn và lòng tôn trọng cái đẹp của sự giản dị. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngước mắt nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, bởi cậu hiểu rằng, trong khoảnh khắc này, tiên sinh của cậu đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, và sự tĩnh lặng là điều đáng trân trọng nhất.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Cố Tiểu Ngư vang lên, như tiếng lá rơi trong gió. Nàng mang ra một khay trà mới, đặt nhẹ xuống bàn, không gây ra một tiếng động nhỏ. Khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi của nàng tràn đầy sức sống, nhưng trong khoảnh khắc này, nàng cũng chọn cách lặng lẽ, không muốn phá vỡ sự yên tĩnh đang bao trùm. Nàng khẽ vuốt mái tóc đen tết hai bím nhỏ, trên đó vẫn cài một bông hoa dại nhỏ xíu, tươi tắn. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Tiểu An, một nụ cười ấm áp nở trên môi. Cuộc sống giản dị này, đối với nàng, chính là sự trọn vẹn.

Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện ở cửa quán sách, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Đó là Mộc Thanh. Khác với vẻ trăn trở, ưu tư của những lần trước, giờ đây trên khuôn mặt anh toát lên sự rạng rỡ, tự tin và một niềm tự hào khó che giấu. Những vết chai sần trên tay anh vẫn còn đó, là dấu ấn của những ngày tháng miệt mài với gỗ, nhưng ánh mắt anh giờ đây lại sáng bừng, đầy sự tập trung và tinh tế của một nghệ nhân đã tìm thấy con đường của mình. Anh đứng đó, không vội vã bước vào, như muốn để hơi thở của mình hòa vào không gian trước khi lên tiếng.

"Tiên sinh, Vườn Trà Công Cộng đã hoàn thành," Mộc Thanh nói, giọng anh trầm ấm nhưng vang vọng một niềm hân hoan. "Đây là thành quả của cả một cộng đồng nghệ nhân, một chút tâm huyết của chúng con để kiến tạo nên một không gian bình yên cho Thị Trấn An Bình. Xin mời tiên sinh và Tiểu Ngư cô nương, Tiểu An đến thưởng lãm."

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu lên, đặt cuốn sách cổ xuống một cách nhẹ nhàng. Một nụ cười hiếm hoi nở trên môi y, một nụ cười không chỉ là sự hài lòng mà còn ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Ồ? Nhanh vậy sao?" y đáp, giọng điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Chắc hẳn ngươi đã đổ rất nhiều tâm huyết vào đó, Mộc Thanh. Và không chỉ là tâm huyết của riêng ngươi, đúng không?" Lời nói của Tạ Trần không phải là một câu hỏi nghi vấn, mà là một sự khẳng định tinh tế, cho thấy y đã nhìn thấu quá trình mà Mộc Thanh đã trải qua, từ sự trăn trở cá nhân đến việc kiến tạo một cộng đồng.

Cố Tiểu Ngư, đôi mắt lấp lánh sự háo hức, lập tức lên tiếng. "Thật sao, Mộc Thanh? Ta rất tò mò muốn thấy 'Vô Vi' được kiến tạo thành không gian sẽ như thế nào!" Nàng tiến lại gần Mộc Thanh, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và vui vẻ. "Mỗi lần chàng nói về việc để gỗ 'dẫn dắt', ta cứ hình dung mãi. Giờ thì ta có thể tận mắt thấy rồi!" Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, vẻ mặt nài nỉ dễ thương.

Tiểu An, nghe thấy Vườn Trà đã hoàn thành, cũng không giấu nổi sự phấn khích. Cậu bé đặt bút xuống, đôi mắt mở to. "Con cũng muốn đi xem ạ! Chắc là đẹp lắm!" Giọng nói trong trẻo của cậu bé mang theo sự hồn nhiên, chất phác. Đối với Tiểu An, những câu chuyện về triết lý "Vô Vi" mà Tạ Trần và Mộc Thanh thường trao đổi luôn là những bài học sống động, và cậu luôn háo hức được chứng kiến chúng hiện hình trong đời sống.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y lướt qua vẻ rạng rỡ của Mộc Thanh, sự háo hức của Cố Tiểu Ngư và Tiểu An. Y gật đầu đồng ý, không nói thêm lời nào. Với y, việc chứng kiến triết lý được ứng dụng vào đời sống thực tế, mang lại niềm vui và sự bình yên cho con người, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường "Nhân Đạo" mà y vẫn luôn theo đuổi. Y khép cuốn sách cổ lại, đặt ngay ngắn trên bàn.

"Vậy thì đi thôi," y nói, đứng dậy. Dáng người y tuy gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường. Cố Tiểu Ngư và Tiểu An lập tức hào hứng chuẩn bị, thu dọn vài thứ lặt vặt. Mộc Thanh đi trước, dẫn đường, trong lòng ngập tràn niềm vui sướng khi được chia sẻ thành quả lao động và tư duy của mình. Cả ba cùng Mộc Thanh rời quán sách, bước ra con đường lát đá nhỏ, hòa mình vào ánh nắng ban mai của Thị Trấn An Bình, hướng về phía Vườn Trà Công Cộng, nơi một không gian hài hòa và bình yên đang chờ đợi được khám phá.

***

Bước vào Vườn Trà Công Cộng, Tạ Trần và những người đồng hành lập tức cảm nhận được sự khác biệt, như thể họ vừa bước qua một cánh cổng vô hình dẫn vào một thế giới khác. Nơi đây không hề hào nhoáng hay phô trương, không có những công trình kiến trúc cầu kỳ hay đồ sộ, mà toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, tĩnh lặng và hài hòa đến lạ kỳ. Đó là một không gian rộng lớn, mở, với nhiều loại cây xanh được sắp đặt tự nhiên, không theo bất kỳ quy tắc đối xứng cứng nhắc nào, mà thuận theo địa hình và dòng chảy của đất trời. Một hồ nước nhỏ trong vắt nằm giữa vườn, mặt nước phẳng lặng phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những gợn mây trắng bồng bềnh. Những con đường lát đá quanh co, uốn lượn mềm mại, dẫn lối đến những góc vườn yên tĩnh, nơi người ta có thể tìm thấy sự riêng tư để suy ngẫm.

Tâm điểm của vườn là một khu nhà trà với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, mái hiên rộng mở đón gió và nắng. Toàn bộ công trình được xây dựng bằng gỗ tự nhiên, những đường vân gỗ mộc mạc được giữ nguyên, tạo nên một vẻ đẹp chân thật, không chút giả tạo. Âm thanh ở đây cũng thật đặc biệt: tiếng nước chảy róc rách từ hồ nhỏ, tiếng gió xào xạc qua tán lá cây, tiếng chim hót líu lo đâu đó, và cả tiếng cười nói nhỏ nhẹ, thư thái của người dân đang thưởng trà, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm ái của tự nhiên và con người. Mùi hương cũng vậy, mùi gỗ mới thơm dịu, mùi hoa cỏ tự nhiên từ những khóm hoa dại ven đường, quyện lẫn mùi trà thanh khiết lan tỏa từ nhà trà, tạo nên một cảm giác khoan khoái, dễ chịu đến lạ lùng. Bầu không khí hài hòa, bình yên, thư thái, tràn đầy sức sống nhưng không hề ồn ào hay huyên náo.

Mộc Thanh cùng Lão Gia Phủ đã đứng chờ ở lối vào, nụ cười rạng rỡ trên môi. Lão Gia Phủ, với vẻ ngoài béo tốt, ăn mặc sang trọng và bộ râu dài đặc trưng, không còn vẻ hống hách thường thấy, mà thay vào đó là sự mãn nguyện và tự hào. Ông ta gật đầu chào Tạ Trần và những người đồng hành, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ dành cho Mộc Thanh.

"Tiên sinh, Tiểu Ngư cô nương, Tiểu An, mời vào," Mộc Thanh nói, giọng anh tràn đầy niềm tự hào nhưng vẫn giữ được sự khiêm tốn. "Đây là thành quả mà chúng con đã cố gắng hết sức để kiến tạo."

Anh dẫn họ đi qua từng khu vực của vườn, chậm rãi chỉ cho họ thấy từng chi tiết, từng món đồ nội thất gỗ được đặt khắp nơi. "Tiên sinh xem, đây là 'Bàn Trà An Nhiên'," anh chỉ vào một chiếc bàn trà làm từ một tấm gỗ nguyên khối lớn, mặt bàn phẳng lì nhưng vẫn giữ nguyên những đường vân gỗ tự nhiên uốn lượn, tựa như những dòng sông nhỏ. "Vân gỗ được giữ nguyên, không chạm khắc quá nhiều, để tự nhiên dẫn dắt. Chúng con không cố gắng ép buộc nó thành một hình dáng nào đó mà chỉ đơn thuần là tôn trọng vẻ đẹp vốn có của nó. Cảm giác tĩnh lặng đến từ sự không cưỡng cầu, sự thuận theo lẽ tự nhiên."

Cố Tiểu Ngư vươn tay khẽ vuốt ve bề mặt gỗ nhẵn mịn, cảm nhận sự mát lạnh và sự rắn chắc của vật liệu. "Thật kỳ diệu, Mộc Thanh," nàng thì thầm, đôi mắt tròn xoe ngập tràn vẻ thích thú. "Ngồi vào đây, ta cảm thấy tâm hồn thật sự nhẹ nhõm, không chút vướng bận. Như thể mọi lo toan đều tan biến, chỉ còn lại sự an nhiên tĩnh tại. Đúng là ta chưa từng thấy một chiếc bàn nào có thể mang lại cảm giác này."

Lão Gia Phủ, với vẻ mặt đầy mãn nguyện, gật gù đồng tình. "Đúng vậy, Mộc Thanh đã làm được điều ta mong muốn, thậm chí còn vượt xa mong đợi. Không chỉ là một vườn trà để thưởng thức trà đạo, mà là một nơi để tìm thấy chính mình giữa bộn bề cuộc sống. Những nghệ nhân khác cũng đã đóng góp hết sức mình, mỗi người một phần, nhưng tất cả đều hướng về cùng một triết lý. Sự hài hòa này không phải đến từ một cá nhân, mà từ sự đồng lòng của cả một cộng đồng." Ông ta nhấn mạnh, như muốn khẳng định thêm sức mạnh của sự hợp tác.

Tạ Trần không nói nhiều, y chỉ lặng lẽ quan sát. Y khẽ vuốt tay qua bề mặt gỗ của chiếc "Bàn Trà An Nhiên," cảm nhận từng thớ gỗ, từng đường vân như đang kể một câu chuyện về thời gian, về sự sống và về triết lý "Vô Vi." "Sự tĩnh lặng không phải là sự trống rỗng, mà là sự đầy đủ bên trong," y nói, giọng trầm ấm, nhưng lời nói lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc. "Các ngươi đã tìm thấy điều đó trong vật chất, trong sự hợp tác. Đó là sự hợp nhất giữa cái vô hình và hữu hình, giữa ý niệm và thực tại."

Mộc Thanh sau đó chỉ cho họ những "Ghế Thiền Định" được đẽo gọt vừa vặn với dáng người, đường cong mềm mại ôm trọn cơ thể, tạo cảm giác thư thái tuyệt đối khi ngồi. Rồi đến những "Vách Ngăn Lưu Vân" với họa tiết vân gỗ uốn lượn như mây trời, không cố gắng tạo hình cụ thể mà để trí tưởng tượng của người nhìn tự do bay bổng. Mỗi món đồ, mỗi góc vườn đều kể một câu chuyện về sự vô vi, về việc để tự nhiên dẫn dắt và con người khéo léo hòa mình vào đó, không cưỡng ép, không đối kháng.

Tiểu An, với sự hiếu kỳ của trẻ thơ, chạy loanh quanh, thích thú chạm vào từng thớ gỗ, cảm nhận sự mát lạnh của đá lát đường, sự mềm mại của cỏ xanh dưới chân. "Những cái cây này cũng rất đẹp, như là tự do mọc vậy ạ!" cậu bé reo lên, chỉ vào một khóm tre xanh rì ven hồ. "Không bị ép buộc theo một hình dáng nào cả, nhưng lại đẹp một cách tự nhiên." Cậu bé ngây thơ đã vô tình chạm đến một trong những cốt lõi của triết lý "Vô Vi."

Họ đi sâu vào khu nhà trà, nơi đã có khá nhiều người dân đang thưởng thức trà. Bà Chủ Quán Trà phúc hậu, với vẻ mặt hiền từ, đang rót trà cho khách. Nàng nhìn thấy Tạ Trần và những người đồng hành, nở một nụ cười thân thiện. "Ôi, từ ngày có cái vườn trà này, Thị Trấn An Bình mình như có thêm linh hồn vậy. Mỗi sáng ra đây, tâm hồn thanh thản hẳn!" nàng nói, giọng nói đầy sự hân hoan. "Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!"

Không xa đó, một lão già gầy gò, râu dài, đang ngồi đối diện với một người bạn trên chiếc bàn gỗ đơn giản, chăm chú vào ván cờ. Ông ta tay cầm quân cờ, ánh mắt tập trung cao độ, nhưng trên môi vẫn nở một nụ cười mãn nguyện. "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ!" ông ta lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần. "Nơi đây yên tĩnh, dễ tập trung suy nghĩ. Mỗi quân cờ như có thêm sức nặng vậy." Ông ta nói, rồi lại cúi xuống ván cờ, dường như đã tìm thấy một nguồn cảm hứng mới trong không gian bình yên này.

Tạ Trần quan sát tỉ mỉ từng chi tiết, từ cách sắp đặt những hòn đá nhỏ ven hồ sen, đến cách ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Y thấy rõ, đây không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là một tác phẩm nghệ thuật sống động, nơi mỗi vật liệu, mỗi không gian đều được thổi hồn bởi triết lý "Vô Vi," bởi sự tôn trọng tự nhiên và bởi lòng chân thành của những nghệ nhân. Mỗi hơi thở của gió, mỗi tiếng nước chảy, mỗi nụ cười của người dân đều là minh chứng cho sự thành công của một ý niệm vĩ đại, được kiến tạo từ những điều giản dị nhất.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Vườn Trà Công Cộng, Tạ Trần cùng nhóm ngồi lại bên hồ sen nhỏ, ngắm nhìn vẻ đẹp tĩnh lặng của cảnh vật. Những cánh sen hồng chúm chím khẽ lay động trong làn gió chiều, mặt nước hồ phản chiếu sắc vàng cam rực rỡ của bầu trời, tạo nên một bức tranh huyền ảo, thơ mộng. Tiếng gió xào xạc qua những tán cây, tiếng lá sen xao động nhẹ nhàng, và tiếng cười nói xa xa của những đứa trẻ vẫn còn đang nô đùa trong vườn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc bình yên của buổi chiều tà. Mùi sen thoang thoảng quyện với mùi gỗ ấm áp, mang lại một cảm giác thanh khiết, thư thái đến lạ.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận sự an lạc đang lan tỏa khắp không gian. Y quan sát những người dân vẫn đang tận hưởng không gian, từ người già trầm ngâm bên bàn cờ, cố gắng giải một thế cờ khó, cho đến những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, tiếng cười khúc khích vang vọng trong không gian bình yên. Mỗi người đều tìm thấy sự bình yên theo cách riêng của mình, không ai bị ép buộc, không ai bị gò bó. Đó chính là vẻ đẹp của sự tự do trong khuôn khổ của sự hài hòa.

Mộc Thanh đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt anh đầy vẻ biết ơn và sự tự tin mới mẻ, không còn chút hoang mang nào như những ngày đầu. Anh giờ đây đã tìm thấy được mục đích thật sự của cuộc đời mình, không chỉ là một người thợ mộc tài năng, mà là một nghệ nhân, một kiến trúc sư của những giá trị tinh thần. Anh đã dùng đôi tay và khối óc của mình để kiến tạo nên một không gian, một nơi chốn không chỉ để ngắm nhìn mà còn để cảm nhận, để chiêm nghiệm.

Tạ Trần khẽ mở mắt, nhìn về phía hồ sen, rồi quay sang Mộc Thanh. "Vẻ đẹp của nó không chỉ ở hình thức, mà ở sự thấu hiểu," y nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự chiêm nghiệm. "Khi một vật phẩm được tạo ra bằng lòng chân thành và sự vô vi, nó sẽ tự nhiên mang theo 'hồn' của sự bình yên. Các ngươi đã không chỉ tạo ra một vườn trà, mà là một nơi chốn cho tâm hồn, một nơi để con người có thể buông bỏ chấp niệm, tìm về bản ngã."

Mộc Thanh cúi đầu, ánh mắt anh sáng bừng lên. "Tiên sinh đã khai sáng cho con," anh đáp, giọng nói chân thành, chất chứa lòng biết ơn vô hạn. "Con nhận ra rằng, chúng con không chỉ làm ra đồ vật, mà còn kiến tạo nên cảm xúc, kiến tạo nên một phần của 'Nhân Đạo' mà tiên sinh hằng mong muốn. Đây là con đường mà con sẽ đi, và con tin rằng, cộng đồng nghệ nhân của chúng con sẽ tiếp tục phát triển theo triết lý này, mang lại nhiều giá trị hơn nữa cho Thị Trấn An Bình, và xa hơn nữa." Anh ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên niềm hy vọng và sự kiên định.

Lão Gia Phủ, ngồi bên cạnh, khẽ gật gù hài lòng, thưởng thức chén trà cuối ngày. "Đây sẽ là nơi an dưỡng tâm hồn của cả thị trấn, của cả nhân gian," ông ta nói, giọng tràn đầy sự tin tưởng. "Ta tin rằng, nó sẽ trở thành biểu tượng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy giá trị thực sự trong sự bình dị, nơi không cần những phép thuật hay quyền năng siêu phàm để đạt được sự trọn vẹn." Ánh mắt ông ta nhìn về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.

Cố Tiểu Ngư khẽ tựa đầu vào vai Tạ Trần, đôi mắt nàng cũng ánh lên sự ấm áp. "Giống như quán sách của huynh vậy," nàng thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật. "Nơi đây cũng khiến người ta muốn dừng lại, muốn sống chậm lại, và cảm nhận mọi thứ bằng cả trái tim. Thật kỳ diệu, khi những điều giản dị lại có thể mang đến sự bình yên lớn lao đến vậy."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra xa xăm, nơi ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Y biết, Vườn Trà Công Cộng này không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là một dấu ấn, một biểu tượng. Nó là minh chứng cho thấy sự hình thành 'cộng đồng nghệ nhân Vô Vi' này sẽ là một mô hình mới cho sự phát triển của các ngành nghề thủ công, nghệ thuật trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi giá trị tinh thần được đề cao hơn lợi nhuận. Dự án này sẽ trở thành một mẫu hình cho các dự án cộng đồng khác, nơi nghệ thuật và triết lý hòa quyện để nâng cao chất lượng cuộc sống, không chỉ trong Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng ra các khu vực khác.

Sự lan tỏa của triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' không chỉ giới hạn trong các sản phẩm thủ công hay kiến trúc, mà sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến các lĩnh vực khác như giáo dục, y học, và cách con người tương tác với nhau, hình thành một nền văn minh phàm nhân toàn diện. Y thấy rõ, sức mạnh của 'Nhân Đạo' không nằm ở quyền năng siêu phàm hay tu vi, mà ở khả năng tạo ra sự hài hòa, bình yên và ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống đời thường, từng bước định hình một nền văn minh phàm nhân bền vững và trọn vẹn. Tạ Trần vẫn là một người chèo đò thầm lặng, đưa dòng chảy nhân gian đến một bến bờ mới, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên, chỉ bằng chính trí tuệ và trái tim của con người.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free