Nhân gian bất tu tiên - Chương 1777: Bình Minh Kịch Nghệ: Dư Âm Nhân Văn Nơi Thị Trấn An Bình
Ánh hoàng hôn vừa tàn, để lại những vệt màu cuối cùng trên nền trời phía Tây, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh. Tại Vườn Trà Công Cộng, dưới ánh trăng bạc và những chiếc đèn lồng giấy lung linh, Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy mãn nguyện. Y biết, Vườn Trà này không chỉ là một công trình kiến trúc đẹp đẽ, mà còn là một dấu ấn, một biểu tượng sống động. Nó là minh chứng cho thấy sự hình thành 'cộng đồng nghệ nhân Vô Vi' này sẽ là một mô hình mới cho sự phát triển của các ngành nghề thủ công, nghệ thuật trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi giá trị tinh thần được đề cao hơn lợi nhuận. Dự án này sẽ trở thành một mẫu hình cho các dự án cộng đồng khác, nơi nghệ thuật và triết lý hòa quyện để nâng cao chất lượng cuộc sống, không chỉ trong Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng ra các khu vực khác. Sự lan tỏa của triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' không chỉ giới hạn trong các sản phẩm thủ công hay kiến trúc, mà sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến các lĩnh vực khác như giáo dục, y học, và cách con người tương tác với nhau, hình thành một nền văn minh phàm nhân toàn diện. Y thấy rõ, sức mạnh của 'Nhân Đạo' không nằm ở quyền năng siêu phàm hay tu vi, mà ở khả năng tạo ra sự hài hòa, bình yên và ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống đời thường, từng bước định hình một nền văn minh phàm nhân bền vững và trọn vẹn. Tạ Trần vẫn là một người chèo đò thầm lặng, đưa dòng chảy nhân gian đến một bến bờ mới, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên, chỉ bằng chính trí tuệ và trái tim của con người.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức Thị Trấn An Bình sau một giấc ngủ dài. Một ngày mới bắt đầu với tiếng chim hót líu lo, tiếng lách cách của những gánh hàng rong đang bày biện, và mùi hương của bánh mì nướng cùng trà sớm lan tỏa trong không khí. Thị trấn vốn đã yên bình nay bỗng rộn ràng hơn thường lệ, một sự nhộn nhịp rất riêng, không phải bởi những âm thanh ồn ã của chợ búa mà bởi một luồng khí hưng phấn ngầm đang len lỏi qua từng con ngõ nhỏ.
Tạ Trần cùng Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An đang thong thả dạo bước trên con đường lát đá quen thuộc dẫn ra quảng trường trung tâm. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố giản dị, thân hình gầy gò thư sinh không chút phô trương, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn điều suy tư. Y bước đi điềm tĩnh, như một bóng hình hòa mình vào dòng chảy của cuộc đời mà không hề bị cuốn trôi. Cố Tiểu Ngư bên cạnh, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt to tròn lanh lợi, không ngừng đưa mắt nhìn ngó xung quanh, sự tò mò và niềm vui hiện rõ trên từng đường nét. Nàng khoác tay Tạ Trần, thỉnh thoảng lại khẽ lay nhẹ, chỉ trỏ những điều thú vị mà nàng bắt gặp. Thư Đồng Tiểu An, với vẻ gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, bước theo sau, liên tục hỏi han về mọi thứ xung quanh, tựa như một tờ giấy trắng đang háo hức được lấp đầy tri thức.
Đột nhiên, một âm thanh lạ lẫm, mạnh mẽ và dồn dập, xé tan bầu không khí yên tĩnh vốn có của buổi sáng. Đó là tiếng trống dồn, tiếng kèn đồng vang vọng, cùng với những tiếng hô hào đầy phấn khích, dường như từ phía cổng trấn đang vọng lại. Dân chúng trên đường lập tức ngưng việc, ngoái nhìn về phía tiếng động, những gương mặt giãn ra vì tò mò, xen lẫn sự thích thú.
"Tiên sinh, đó là gì vậy ạ? Sao lại nhiều màu sắc thế?" Tiểu An kéo vạt áo Tạ Trần, giọng nói trong trẻo xen lẫn sự hiếu kỳ. Cậu bé chỉ tay về phía cuối con đường, nơi những cỗ xe ngựa được trang trí rực rỡ đang từ từ tiến vào, mang theo một vẻ lộng lẫy, khác biệt hoàn toàn với sự mộc mạc của Thị Trấn An Bình.
Những cỗ xe ấy không phải là xe chở hàng hóa thông thường. Chúng được sơn phết đủ màu sắc sặc sỡ, từ đỏ tươi, vàng rực đến xanh ngọc, tím than, vẽ lên đó những hình ảnh kỳ lạ về các nhân vật thần thoại, tiên cảnh, hay những cảnh sinh hoạt đời thường được cách điệu. Trên mỗi cỗ xe đều có treo những dải lụa ngũ sắc bay phấp phới trong gió, cùng với những chiếc chuông nhỏ đung đưa tạo nên thứ âm thanh leng keng vui tai. Đi theo sau những cỗ xe là một đoàn người đông đảo, họ m��c những bộ trang phục lấp lánh, thêu hoa kết họa cầu kỳ, khuôn mặt được hóa trang đậm nét, mang theo đủ loại nhạc cụ dân tộc – nào là trống lớn, kèn bầu, sáo trúc, đàn tỳ bà. Tiếng nhạc cụ phối hợp với tiếng trống kèn vang dội, tạo nên một bản hòa âm vừa hào hùng vừa vui tươi, thu hút mọi ánh nhìn.
Người dân Thị Trấn An Bình từ khắp nơi đổ ra, hình thành một đám đông xúm xít ven đường. Ánh mắt họ lấp lánh sự phấn khích và tò mò, những nụ cười tươi rói nở trên môi. Trẻ con reo hò, chạy nhảy theo đoàn xe, cố gắng chạm vào những dải lụa bay. Người lớn thì đứng lặng, chiêm ngưỡng đoàn người lạ lẫm với vẻ kinh ngạc và thích thú. Mùi hương của thức ăn đường phố, mùi gỗ và đất ẩm, giờ đây hòa quyện thêm chút hương phấn sáp từ những bộ trang phục, tạo nên một tổ hợp mùi vị độc đáo, báo hiệu một sự kiện khác lạ sắp diễn ra.
Dẫn đầu đoàn kịch là một người đàn ông trung niên, với bộ râu quai nón rậm rạp và đôi mắt sáng rực như có lửa. Ông ta khoác trên mình một chiếc áo choàng đỏ thêu rồng phượng, đầu đội mũ cao, tay cầm một cây gậy trượng chạm khắc tinh xảo. Vừa đi, ông vừa cất cao giọng, giọng nói âm vang, đầy nội lực, át cả tiếng trống kèn.
"Kính chào quý vị dân làng An Bình! Chúng tôi là đoàn kịch 'Tiếng Vọng Nhân Gian'!" Ông ta dừng lại giữa quảng trường, giơ cao cây trượng, "Chúng tôi đến đây, mang theo những câu chuyện về tình yêu, về sự hy sinh, và về lẽ sống của con người! Chúng tôi sẽ kể cho quý vị nghe những khúc ca bi tráng về lòng dũng cảm, những bản tình ca ngọt ngào về tình yêu đôi lứa, và những bài học sâu sắc về nhân đạo, về sự vô thường của kiếp người!"
Cố Tiểu Ngư ghé sát vào Tạ Trần, đôi mắt nàng mở to đầy kinh ngạc. "Sư phụ, họ là những người kể chuyện bằng cách này sao? Thật náo nhiệt quá!" Nàng chưa từng chứng kiến một màn biểu diễn nào sống động và rực rỡ đến vậy. Cuộc sống của nàng trước nay giản dị, chỉ quanh quẩn với quán sách và những câu chuyện Tạ Trần kể. Nàng cảm thấy như mình vừa được mở ra một thế giới mới đầy màu sắc.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y lướt qua từng gương mặt trong đoàn kịch, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy nhiệt huyết của trưởng đoàn. Y cảm nhận được một ngọn lửa đam mê cháy bỏng, một sự cống hiến mãnh liệt cho nghệ thuật, một khao khát được chia sẻ những câu chuyện và cảm xúc đến với mọi người. Y lặng lẽ quan sát những người dân đang hò reo, những đứa trẻ đang vỗ tay theo nhịp trống.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần suy ngẫm. Thiên Đạo suy kiệt, tiên đạo mờ nhạt. Con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị ám ảnh bởi quyền năng siêu phàm hay những phép thuật hư ảo. Vậy thì, điều gì sẽ lấp đầy khoảng trống đó? Điều gì sẽ tiếp tục nuôi dưỡng tâm hồn con người, gắn kết họ lại với nhau, và giúp họ tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống? Có lẽ, chính là những điều bình dị như thế này. Những vở kịch, những câu chuyện được kể bằng trái tim, sẽ là một sợi dây vô hình kết nối những tâm hồn, đánh thức những giá trị nhân văn sâu thẳm nhất. Đây không chỉ là một đoàn kịch, đây là một dòng chảy của Nhân Đạo, một dòng chảy mang theo những "tiếng vọng" của con người, những khát vọng, những nỗi niềm, nh���ng bài học được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Trưởng đoàn kịch tiếp tục nói, giọng ông ta đầy hào sảng: "Và tối nay, tại Vườn Trà Công Cộng, chúng tôi sẽ trình diễn vở kịch 'Hồi Ức Hoa Lư', một câu chuyện về tình yêu và lòng dũng cảm của người phàm trong thời loạn lạc, nơi không có phép tiên, chỉ có ý chí và trái tim con người!"
Lời tuyên bố của ông ta càng khiến đám đông thêm phấn khích. Vườn Trà Công Cộng, một nơi chốn mới mẻ, thanh bình, giờ đây lại sắp trở thành một sân khấu cho nghệ thuật. Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Sự hài hòa của Vườn Trà, do Mộc Thanh và cộng đồng nghệ nhân Vô Vi kiến tạo, giờ đây lại có thể đón nhận và nâng tầm một loại hình nghệ thuật sôi động như kịch. Đó chẳng phải là một sự dung hợp tuyệt vời sao? Một sự bổ sung cho triết lý 'Vô Vi', nơi sự tĩnh lặng và sự sống động có thể cùng tồn tại, cùng làm phong phú thêm đời sống tinh thần của con người. Y cảm thấy một niềm vui thầm lặng, một sự xác nhận cho con đường 'Nhân Đạo' mà y đã lặng lẽ vun đắp. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại chứa đựng vô vàn điều kỳ diệu và những giá trị vĩnh cửu.
***
Khi màn đêm buông xuống, Vườn Trà Công Cộng, vốn đã mang một vẻ đẹp hài hòa và tĩnh lặng, nay được khoác lên mình một tấm áo mới, lộng lẫy và huyền ảo. Hàng trăm chiếc đèn lồng giấy, đủ mọi hình dáng và màu sắc, được treo lơ lửng giữa những tán cây, trên các khung gỗ mộc mạc của gian nhà chính, và dọc theo lối đi quanh hồ sen. Ánh sáng vàng ấm áp từ những ngọn nến bên trong hắt ra, khiến cả không gian trở nên lung linh, huyền ảo, xua đi bóng tối lạnh lẽo của đêm đen. Mùi hương dịu nhẹ của trà và hoa sen, cùng với mùi gỗ mới của kiến trúc Vô Vi, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ nhàng được đốt ở các góc vườn, tạo nên một bầu không khí thanh khiết, thư thái nhưng cũng đầy mong đợi.
Những chiếc bàn trà 'Vô Vi' của Mộc Thanh, vốn được dùng để thưởng trà và đàm đạo, nay được sắp xếp lại, tạo thành những hàng ghế tự nhiên cho khán giả. Người dân Thị Trấn An Bình, từ người già đến trẻ nhỏ, đã tề tựu đông đủ. Họ ngồi chen chúc nhau, có người mang theo chiếu để trải trên bãi cỏ, có người ngồi trên những phiến đá, tất cả đều hướng về một sân khấu tạm được dựng lên ngay cạnh hồ sen. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ thác nước nhân tạo, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả dường như cũng đang nín thở chờ đợi.
Mộc Thanh, với vẻ mặt hân hoan và tự hào, cùng Lão Gia Phủ, người bảo trợ chính của Vườn Trà, đang ngồi ở vị trí trung tâm, gần sân khấu nhất. Họ đã dành bao tâm huyết cho công trình này, và giờ đây, nó đang trở thành một trung tâm văn hóa sống động cho cả thị trấn. Bên cạnh họ là Tạ Trần, Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt y lướt qua đám đông, quan sát từng gương mặt, từng biểu cảm của những người dân đang háo hức. Cố Tiểu Ngư thì không thể ngồi yên, nàng liên tục nhấp nhổm, đôi mắt to tròn không ngừng đưa nhìn khắp nơi, như muốn thu trọn mọi hình ảnh vào trong lòng. Thư Đồng Tiểu An, dù đã cố gắng giữ vẻ chững chạc, nhưng đôi mắt cậu bé vẫn ánh lên sự tò mò và háo hức không che giấu được.
Đúng lúc sao trời sáng tỏ nhất, tiếng trống dồn dập vang lên, báo hiệu vở kịch bắt đầu. Trưởng đoàn kịch 'Tiếng Vọng Nhân Gian' bước ra, cúi chào khán giả rồi cất giọng trầm bổng giới thiệu về vở diễn 'Hồi Ức Hoa Lư'. Ông ta kể về một thời kỳ loạn lạc, khi con người phải đối mặt với chiến tranh và đói nghèo, nơi không có phép thuật của tiên nhân, chỉ có ý chí kiên cường và lòng trắc ẩn của người phàm.
Vở kịch mở màn bằng cảnh một làng quê bình yên bị giặc cướp tàn phá. Một câu chuyện tình yêu vượt qua định kiến, giữa một cô gái con nhà phú hộ và một chàng trai nghèo khổ, nhưng lại đầy tài năng và lòng dũng cảm. Các diễn viên không sử dụng những chiêu thức hoa mỹ hay kỹ xảo rườm rà, thay vào đó, họ dùng chính cảm xúc của mình, dùng giọng điệu, ánh mắt, và ngôn ngữ cơ thể để truyền tải câu chuyện. Tiếng nhạc cụ dân tộc du dương, lúc trầm buồn thê lương, lúc lại hùng tráng dồn dập, càng làm tăng thêm sự kịch tính và cảm xúc cho vở diễn.
Khán giả hoàn toàn bị cuốn hút. Có người khẽ lau khóe mắt khi chứng kiến cảnh đôi uyên ương phải chia ly trong loạn lạc. Có người lại phẫn nộ trước sự tàn ác của kẻ thù. Cố Tiểu Ngư ngồi cạnh Tạ Trần, đôi mắt nàng đã ướt đẫm từ lúc nào không hay. Nàng dụi dụi mắt, rồi khẽ thút thít.
"Thật cảm động quá, sư phụ... Con muốn khóc mất," nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. Nàng cảm nhận được nỗi đau của nhân vật, sự tuyệt vọng của tình yêu bị chia cắt, và sự mãnh liệt của lòng dũng cảm.
Tạ Trần khẽ xoa đầu nàng, ánh mắt y vẫn chăm chú dõi theo từng diễn biến trên sân khấu. Y không khóc, nhưng trong lòng y, những dòng suy nghĩ sâu sắc đang cuộn trào. Y nhận ra, nghệ thuật, hóa ra, cũng là một dòng chảy của Nhân Đạo. Nó không chỉ kể chuyện, mà còn đánh thức những giá trị sâu thẳm nhất trong lòng người. Nó không cần đến những lời giáo huấn khô khan, không cần đến những phép màu huyền bí, mà chỉ cần sự chân thành trong cách kể, sự đồng cảm trong cách thể hiện, là đã đủ sức chạm đến trái tim, lay động tâm hồn. Nó giúp con người nhìn lại chính mình, nhìn lại những giá trị cốt lõi mà đôi khi họ vô tình lãng quên trong guồng quay của cuộc sống.
Vở kịch tiếp tục với câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ để bảo vệ con cái. Bà mẹ nghèo, không vũ khí, không sức mạnh, chỉ có tình yêu thương vô bờ bến. Bà đã đối mặt với hiểm nguy, dùng chính thân mình che chở cho đứa con thơ, và cuối cùng, cái chết của bà đã thức tỉnh lòng trắc ẩn của cả cộng đồng, dẫn đến sự đoàn kết để chống lại cái ác. Khán giả lại một lần nữa chìm trong cảm xúc. Tiếng khóc thút thít vang lên đây đó, không chỉ riêng Cố Tiểu Ngư. Ngay cả Lão Gia Phủ, người vốn nổi tiếng là cứng rắn, cũng khẽ đưa tay lau khóe mắt.
Mộc Thanh quay sang Tạ Trần, giọng nói anh đầy vẻ kinh ngạc và sự hài lòng. "Không ngờ Vườn Trà của chúng ta lại có thể trở thành một nơi tuyệt vời thế này cho nghệ thuật." Anh nhìn những chiếc đèn lồng lung linh, nhìn những gương mặt xúc động của khán giả, rồi nhìn lại sân khấu nơi những diễn viên đang hóa thân vào nhân vật. Anh cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc. Công trình của anh không chỉ mang lại sự bình yên, mà còn là nơi nuôi dưỡng những cảm xúc, những giá trị cao đẹp.
Vở kịch kết thúc bằng hình ảnh những người dân thường, không dùng vũ lực hay bạo tàn, mà bằng trí tuệ, sự đoàn kết và lòng dũng cảm, đã cùng nhau vượt qua tai ương, xây dựng lại cuộc sống bình yên. Tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Khán giả đứng dậy hò reo, tán thưởng không ngớt. Những nụ cười nở rộ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Họ không chỉ xem một vở kịch, họ đã sống cùng những cảm xúc, cùng những nhân vật, và cùng tìm thấy những bài học quý giá cho chính mình.
Tạ Trần quan sát tất cả. Y thấy một cụ già râu tóc bạc phơ đang nắm chặt tay đứa cháu nhỏ, ánh mắt đầy trìu mến và niềm hy vọng. Y thấy một cặp vợ chồng trẻ đang tựa đầu vào nhau, dường như đã tìm thấy sự đồng điệu sâu sắc hơn qua câu chuyện tình yêu trên sân khấu. Y thấy Thư Đồng Tiểu An, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe vì xúc động, nhưng khuôn mặt lại ánh lên vẻ kiên cường, như đã học được một điều gì đó về lòng dũng cảm.
Y hiểu rằng, trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang dần tan rã, khi con người không còn hướng tới những quyền năng siêu phàm, thì nghệ thuật chính là một trong những cột trụ vững chắc nhất để giữ gìn và phát triển 'Nhân Đạo'. Nó là một chiếc gương phản chiếu cuộc sống, nơi con người có thể nhìn thấy chính mình, nhìn thấy những khát vọng, những yếu đuối, và cả những sức mạnh tiềm ẩn trong trái tim. Nó là một cầu nối, gắn kết những tâm hồn lại với nhau bằng sợi dây cảm xúc, bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Đây không chỉ là một vở kịch, đây là một lễ hội của nhân tính, một minh chứng cho thấy sự trọn vẹn của cuộc sống không nằm ở những điều lớn lao, mà ở chính những cảm xúc chân thật, những giá trị bình dị được nuôi dưỡng và lan tỏa.
***
Đêm đã về khuya, vầng trăng bạc treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, soi rõ từng phiến đá lát đường. Thị Trấn An Bình đã chìm vào giấc ngủ yên bình, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió đêm lướt qua những tán cây. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn còn leo lét, hắt những vệt sáng vàng ấm áp lên những chồng sách cũ kỹ, tạo nên một không gian tĩnh mịch và triết lý.
Tạ Trần ngồi bên bàn trà, nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Bên cạnh y, Cố Tiểu Ngư đã gục đầu ngủ thiếp đi trên bàn, mái tóc đen mượt xõa xuống, đôi môi khẽ mỉm cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Thư Đồng Tiểu An cũng nằm co ro trên chiếc ghế tre gần đó, tay vẫn nắm chặt một quyển sách chưa đọc xong, khuôn mặt ngây thơ chìm vào giấc ngủ sâu. Cả hai đều mang theo dấu ấn của buổi diễn kịch vừa rồi – sự mệt mỏi nhưng cũng đầy những cảm xúc mới mẻ, những bài học vừa được tiếp nhận.
Ánh trăng từ ô cửa sổ nhỏ chiếu thẳng vào trong quán, tạo nên những vệt sáng bạc lung linh trên nền nhà. Tạ Trần khẽ vuốt ve mái tóc của Tiểu An, rồi lại nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi vầng trăng vẫn sáng vằng vặc, như một đôi mắt cổ xưa đang lặng lẽ chứng kiến sự luân chuyển của thế gian. Tâm trí y vẫn còn đọng lại những hình ảnh, những âm thanh, và cả những cảm xúc mạnh mẽ từ vở kịch 'Hồi Ức Hoa Lư'.
Y nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Tiếng trống kèn dồn dập, tiếng hò reo của đám đông, tiếng khóc thút thít của Cố Tiểu Ngư, tất cả giờ đây chỉ còn là những dư âm xa xăm trong tâm trí. Điều còn lại, là một cảm giác sâu sắc về ý nghĩa.
"Tình yêu, hy sinh, lòng nhân ái..." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm bổng, hòa vào sự tĩnh mịch của đêm khuya. "Những điều bình dị nhất lại là sức mạnh vĩ đại nhất. Nghệ thuật đã giúp chúng ta nhìn thấy điều đó, một lần nữa." Y mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, thấu hiểu vạn vật.
Trong một thế giới không còn những phép thuật siêu phàm, không còn những vị tiên nhân quyền uy, con người phải tự mình tìm kiếm ý nghĩa và sức mạnh. Tạ Trần đã luôn tin rằng, sức mạnh chân chính không nằm ở quyền năng mà ở nhân tính, ở khả năng yêu thương, hy sinh, và thấu hiểu. Và đêm nay, vở kịch đã minh chứng điều đó một cách sống động nhất. Nó không phải là một bài giảng đạo đức khô khan, mà là một trải nghiệm cảm xúc, một dòng chảy nhân quả được tái hiện qua nghệ thuật, nơi mọi hành động, mọi lựa chọn đều dẫn đến những hệ quả tất yếu, và nơi những giá trị nhân văn luôn là kim chỉ nam.
Y tự hỏi, phải chăng đây chính là một biểu hiện khác của 'Vô Vi Chi Đạo'? Một sự vô vi không phải là không làm gì, mà là làm mọi việc một cách tự nhiên, thuận theo lẽ sống, để mọi thứ tự nhiên mà thành. Nghệ thuật, với sự chân thành và không cần phô trương, đã tự nhiên chạm đến trái tim, tự nhiên nuôi dưỡng nhân tính, và tự nhiên gắn kết cộng đồng. Nó không cần sức mạnh phi phàm, chỉ cần sự chân thành và thấu hiểu để chạm đến trái tim, để gieo mầm cho những giá trị tốt đẹp.
Vườn Trà Công Cộng, với kiến trúc 'Vô Vi' của Mộc Thanh, đã trở thành một không gian lý tưởng cho sự kiện này. Sự hài hòa và bình yên của Vườn Trà đã tạo nên một bối cảnh hoàn hảo cho những câu chuyện đầy cảm xúc. Nó không chỉ là một nơi chốn để thư giãn, mà còn là một trung tâm văn hóa, một không gian sống động nơi con người có thể cùng nhau trải nghiệm, cùng nhau học hỏi, và cùng nhau trưởng thành. Tạ Trần nhận ra, sự trỗi dậy của các hình thái nghệ thuật và văn hóa khác trong kỷ nguyên Nhân Gian sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong việc định hình 'Nhân Đạo'. Vai trò ngày càng tăng của Vườn Trà Công Cộng (và các không gian cộng đồng tương tự) như trung tâm văn hóa, gắn kết người dân, là điều tất yếu. Và khả năng nghệ thuật trở thành một phương tiện để truyền tải những triết lý sâu sắc, thay thế cho những giáo điều của tiên đạo xưa, sẽ ngày càng rõ nét.
Tạ Trần khẽ nhếch môi cười. Y không cần phải tự mình rao giảng hay thuyết phục. Y chỉ cần là một người quan sát, một điểm neo triết lý, để những hạt giống của 'Nhân Đạo' tự mình nảy mầm và phát triển trong lòng nhân gian. Những vở kịch như 'Hồi Ức Hoa Lư', những không gian cộng đồng như Vườn Trà, chính là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn của một nền văn minh phàm nhân trọn vẹn. Chúng là minh chứng cho thấy con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn, sự bình yên, và ý nghĩa cuộc sống mà không cần phải thành tiên, không cần phải tìm kiếm những quyền năng siêu phàm. Chỉ cần sống một đời bình thường, với trái tim đầy nhân tính, là đã đủ để kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người là một "tiếng vọng" của sự sống, một dòng chảy của ý nghĩa, và một phần của sự luân hồi vĩnh cửu.
Y khẽ đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ xíu như tiếng thì thầm của số phận. Tạ Trần ngả lưng vào ghế, để mặc cho sự tĩnh lặng của đêm khuya ôm trọn lấy mình. Y biết, hành trình của 'Nhân Đạo' vẫn còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã vững chắc. Và y, vẫn sẽ là người chèo đò thầm lặng, đưa dòng chảy nhân gian đến những bến bờ mới, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ ti���p tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên, chỉ bằng chính trí tuệ và trái tim của con người.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.