Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1784: Sức Mạnh Từ Cộng Đồng: Vực Dậy Tinh Thần Người Thợ Mộc

Những tia nắng chiều tà vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Trường Học Phàm Nhân, như một lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng. Lão Gia Phủ, trong bộ thường phục giản dị hơn thường lệ, vẫn đứng sau thân cây bàng cổ thụ, nhưng ánh mắt ông không còn vẻ hoài nghi hay hống hách. Thay vào đó, nó ánh lên một sự suy ngẫm sâu sắc, như thể ông đang cố gắng thấu hiểu một cuốn sách cổ mà mình chưa từng đ��c. Lời nói của Tiểu An, về bông hoa dại nhỏ bé và sự kỳ diệu của tự nhiên, vẫn văng vẳng trong tâm trí ông, gieo vào đó những hạt mầm của sự thật mới lạ – rằng tri thức không chỉ nằm trong sách vở, mà còn ẩn chứa trong từng hơi thở của vạn vật, trong từng khoảnh khắc của sự sống. Ông ta bắt đầu nhận ra rằng có lẽ, có những con đường để tiếp cận tri thức mà ông ta chưa từng biết đến, những con đường mà những đứa trẻ này đang tự mình khám phá, dưới sự dẫn dắt đầy tinh tế của Thầy Giáo Làng và Nàng Thơ Mộng Dao.

Tiếng cười khúc khích của trẻ thơ, tiếng bút chì lướt trên giấy, và tiếng reo hò khi một cậu bé tìm thấy một viên đá có hình dáng đặc biệt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và khám phá. Đó không chỉ là âm thanh của một buổi học, mà còn là thanh âm của một kỷ nguyên đang chuyển mình, một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã ấp ủ, nơi mỗi cá nhân là một nghệ sĩ, một nhà khoa học nhỏ bé, đang khám phá thế giới bằng chính đôi mắt và trái tim của mình, không cần đến phép thuật hay những lời thần chú. Những gì đang diễn ra tại Trường Học Phàm Nhân không chỉ là một sự thay đổi trong phương pháp giảng dạy, mà còn là sự khởi đầu của một cuộc cách mạng giáo dục âm thầm nhưng sâu rộng trong kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu”. Tri thức không còn là những con chữ khô khan, mà là sự khám phá, là sự sáng tạo không ngừng. Những thế hệ học sinh được nuôi dưỡng bằng phương pháp mới này sẽ không chỉ là những người học thuộc lòng, mà sẽ là những trụ cột của “Nhân Đạo”, có khả năng giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và lòng nhân ái, không cần đến sức mạnh siêu nhiên hay những phép màu hư ảo. Tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù vô vi, vẫn tiếp tục định hình các khía cạnh cốt lõi của xã hội phàm nhân, từ cá nhân đến cộng đồng, từ cuộc sống đời thường đến giáo dục. Và Lão Gia Phủ, cùng những người có tư tưởng truyền thống khác, cũng sẽ dần bị thuyết phục bởi những kết quả thực tế, cho thấy sự thay đổi tư duy trong cộng đồng là một dòng chảy tự nhiên, không thể cưỡng lại. Con đường của "Nhân Đạo" đang mở ra, từng bước một, qua những chuyển biến nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh và ý nghĩa sâu xa.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua mái nhà, nhuộm một màu dịu dàng lên con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, không khí đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường, và tiếng bước chân vội vã của người dân đi làm đã hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của đời sống phàm trần. Mùi bánh bao nóng hổi quyện với mùi gỗ thông thoang thoảng từ các xưởng mộc, cùng hương đất ẩm sau một đêm sương giăng, len lỏi vào từng ngóc ngách, đánh thức mọi giác quan. Tuy nhiên, giữa sự hối hả và vẻ yên bình thường nhật ấy, có một hình bóng gầy gò, khắc khổ ngồi co ro bên đống gỗ vụn trước cửa một xưởng mộc đã đóng im ỉm. Đó là Thợ Mộc Chu, đôi tay chai sạn từng ngày đêm cần mẫn đục đẽo gỗ nay buông thõng, ánh mắt vô hồn nhìn dòng người qua lại, như thể tâm hồn ông đã trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó, không còn thuộc v�� thế giới hiện tại.

Xưởng mộc của ông, từng một thời tấp nập tiếng búa tiếng đục, giờ đây cửa đóng then cài, tấm biển gỗ cũ kỹ đã phủ đầy bụi. Nó giống như một chứng tích câm lặng cho sự thay đổi của thời cuộc, khi những sản phẩm công nghiệp ngày càng lấn át, đẩy lùi những người thợ thủ công truyền thống vào ngõ cụt. Ông lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng gỗ mục: “Kiến thức cả đời... nay thành vô dụng.” Từng câu từng chữ như một nhát đục tạc vào chính tâm can ông, khắc sâu nỗi tuyệt vọng và cảm giác mất mát giá trị bản thân. Ông đã dành cả thanh xuân, cả cuộc đời mình cho từng thớ gỗ, cho từng đường nét chạm khắc, tin rằng đó là lẽ sống, là định mệnh. Vậy mà giờ đây, tất cả đều tan biến như khói mây, để lại ông một mình giữa những mảnh vụn của quá khứ.

Cách đó không xa, quán sách nhỏ của Tạ Trần đã mở cửa. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo trước hiên làm nổi bật tấm biển gỗ khắc chữ “Quán Sách An Bình”. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ k���, đang chậm rãi dùng chiếc khăn ẩm lau đi lớp bụi mỏng trên những kệ sách gỗ. Làn da trắng nhợt của anh dưới ánh sáng mờ ảo càng khiến anh trông thêm thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang giúp anh sắp xếp lại mấy chậu hoa dại vừa hái. Cô bé nhìn thấy Thợ Mộc Chu, lòng trỗi dậy một nỗi xót xa không nói thành lời. “Thợ Mộc Chu tội nghiệp,” cô bé thì thầm, giọng đầy lo lắng, “xưởng đóng cửa rồi, không biết ông ấy sẽ sống sao...” Cô bé biết rằng, đối với những người phàm nhân như họ, việc mất đi kế sinh nhai không chỉ đơn thuần là mất tiền, mà còn là mất đi ý nghĩa của sự tồn tại, mất đi cái gọi là “định vị” của bản thân trong cộng đồng.

Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chỉ khẽ ngẩng đầu, ánh mắt xa xăm hướng về phía Thợ Mộc Chu, nơi có những mảnh vụn gỗ và một tâm hồn đang tan vỡ. Anh không biểu lộ sự thương cảm lộ liễu, nhưng trong ánh mắt anh là sự thấu hiểu sâu sắc, một sự thấu hiểu vượt ra ngoài những lời nói. Anh trầm ngâm một lát, rồi khẽ buông một câu, như thể nói với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó: “Dòng chảy thay đổi, nhưng bản chất của dòng nước thì vẫn vậy.” Lời nói của Tạ Trần nghe có vẻ vô thưởng vô phạt, nhưng Cố Tiểu Ngư biết rằng đó không phải là sự thờ ơ. Đó là cách anh nhìn nhận thế giới, cách anh chấp nhận sự vô thường của vạn vật. Cô bé nhìn theo ánh mắt Tạ Trần, suy ngẫm về câu nói ấy. Dòng chảy thay đổi, có thể là dòng chảy của cuộc đời, của thời đại, của Thiên Đạo. Nhưng bản chất của dòng nước – liệu có phải là bản chất của con người, của nhân tính? Liệu giá trị của một người thợ mộc có thực sự biến mất khi xưởng của anh ta đóng cửa, hay nó chỉ đơn thuần biến đổi, tìm một hình thái khác để tồn tại?

Tạ Trần tiếp tục lau sách, động tác chậm rãi, đều đặn. Anh biết rằng Thợ Mộc Chu không cần những lời an ủi sáo rỗng, cũng không cần một giải pháp tức thời nào đó được áp đặt từ bên ngoài. Cái ��ng cần là một sự thức tỉnh từ bên trong, một tia sáng dẫn lối để ông tự mình tìm lại giá trị của bản thân, tự mình thích nghi với dòng chảy vô thường của thế giới. Đó chính là triết lý “Vô Vi Chi Đạo” mà anh vẫn luôn theo đuổi: không can thiệp trực tiếp, nhưng lại tạo ra những gợi mở, những điểm neo nhân quả để vạn vật tự tìm thấy con đường của mình. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, dù là của một phàm nhân bình thường nhất. Và lúc này, Thợ Mộc Chu, ngồi giữa đống gỗ vụn, chính là hình ảnh rõ nét nhất của một con người đang vật lộn để giữ trọn cái “sống” ấy, để không “mất người” giữa bão táp của thời cuộc.

***

Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt bao trùm Thị Trấn An Bình, mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng và an yên. Những tiếng ồn ào ban ngày đã dịu đi phần nào, chỉ còn lại tiếng gió khẽ xào xạc qua những tán cây cổ thụ, và tiếng lật sách nhẹ nhàng từ quán của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực, và gỗ thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ mà Tạ Trần thường đốt vào mỗi buổi chiều, tạo nên một bầu không khí trầm mặc nhưng ấm áp, mời gọi những tâm hồn tìm kiếm sự tĩnh tại.

Sau một ngày lang thang vô định, bước chân của Thợ Mộc Chu, giờ đây nặng nề hơn rất nhiều, đã vô thức dẫn ông đến trước quán sách của Tạ Trần. Ông không có ý định mua sách, cũng không có bất kỳ mục đích cụ thể nào. Dường như, quán sách và sự hiện diện của Tạ Trần là một nam châm vô hình, thu hút những tâm hồn lạc lối, những trái tim đang mang nặng ưu phiền. Ông đứng lặng lẽ trước hiên quán, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn sâu thẳm, nhìn vào bên trong nơi Tạ Trần đang ngồi an tĩnh bên bàn trà, đọc một cuốn sách cổ.

Bên cạnh Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang cầm một cuốn sách tranh cũ kỹ, vẻ mặt đăm chiêu. Cậu bé vừa học được những điều mới mẻ về cách nhìn nhận thế giới từ Thầy Giáo Làng và Nàng Thơ Mộng Dao, và tâm hồn non nớt của cậu luôn tràn đầy những câu hỏi. Cậu khẽ kéo vạt áo của Tạ Trần, giọng nói trong trẻo vang lên trong không gian tĩnh lặng: “Tiên sinh, tại sao cây khô lại nảy mầm được ạ? Con tưởng nó chết rồi?” Câu hỏi của Tiểu An, tưởng chừng ngây thơ, lại vô tình chạm đến một vấn đề sâu xa, một triết lý về sự sống và cái chết, về sự tái sinh và giá trị của vạn vật.

Thợ Mộc Chu, nghe thấy câu hỏi của Tiểu An, khẽ giật mình. Ông ta không ngờ rằng một đứa trẻ lại có thể đặt ra một câu hỏi đầy triết lý như vậy. Nỗi tuyệt vọng trong lòng ông bỗng chốc được khuấy động, và một tia hy vọng mong manh, như ánh sáng cuối đường hầm, chợt lóe lên. Ông khàn giọng cất tiếng, như một lời cầu xin hơn là một câu hỏi: “Tiên sinh Tạ Trần, người có cuốn sách nào nói về việc một người đã mất đi giá trị của mình không?” Giọng ông run run, chứa đựng tất cả sự giày vò và nỗi đau mà ông đã phải chịu đựng. Ông không hề biết rằng, câu hỏi của Tiểu An và câu hỏi của ông, dù khác biệt về hình thức, lại cùng hướng về một bản chất – bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa.

Tạ Trần chậm rãi đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt anh nhẹ nhàng chuyển sang Thợ Mộc Chu, như thể đã chờ đợi câu hỏi đó từ rất lâu. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi về sách, mà thay vào đó, anh nhìn sâu vào ánh mắt Thợ Mộc Chu, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và lòng nhân ái sâu sắc. “Thân cây khô có thể không ra hoa, kết trái nữa,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói tr���m ấm, đều đều, “nhưng rễ của nó vẫn bám sâu vào đất, nuôi dưỡng sự sống cho những cây non xung quanh. Lá của nó, dù đã úa tàn, vẫn có thể che chở cho những hạt giống bé nhỏ, chờ đợi một ngày nảy mầm.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí của cả Tiểu An và Thợ Mộc Chu.

“Giá trị không chỉ nằm ở việc ‘thấy được’ mà còn ở ‘cảm nhận được’ và ‘truyền lại’,” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt vẫn hướng về phía Thợ Mộc Chu, như thể mỗi lời anh nói ra đều là dành cho riêng ông. “Một người thợ mộc, dù không còn đóng những chiếc bàn ghế lớn, nhưng những kinh nghiệm, những kỹ năng, những tâm huyết mà ông đã dành cho từng thớ gỗ, đó là một kho báu vô giá. Cái kho báu ấy có thể được ‘cảm nhận’ qua từng đường vân gỗ, qua từng nét chạm khắc tinh xảo mà ông đã tạo ra. Và nó có thể được ‘truyền lại’ cho những thế hệ sau, cho những cây non đang chờ đợi được nảy mầm.”

Tạ Trần không nói thêm. Anh chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lại quay về phía cuốn sách đang mở. Nhưng những lời anh nói ra, giản dị mà sâu sắc, đã gieo vào lòng Thợ Mộc Chu một hạt mầm hy vọng. Ông ta ngỡ ngàng, như người vừa bừng tỉnh sau một cơn mê. “Rễ của nó vẫn bám sâu vào đất, nuôi dưỡng sự sống cho những cây non xung quanh… Giá trị không chỉ nằm ở việc thấy được mà còn ở cảm nhận được và truyền lại…” Những lời đó cứ văng vẳng trong đầu ông, mở ra một chân trời mới trong tư duy u ám của ông. Ông đã quá chấp niệm vào việc “thấy được” giá trị qua những sản phẩm cụ thể, qua những đơn hàng tấp nập. Ông đã quên rằng, giá trị thực sự, đôi khi, lại nằm ở những điều vô hình, ở kinh nghiệm, ở tâm huyết, ở khả năng truyền cảm hứng cho người khác.

Cố Tiểu Ngư, đứng cạnh Tạ Trần, cũng chăm chú lắng nghe. Cô bé hiểu rằng, những lời tiên sinh nói không chỉ là câu trả lời cho Tiểu An hay Thợ Mộc Chu, mà còn là một bài học cho tất cả mọi người. Nó nhắc nhở họ về sự vô thường của vạn vật, về khả năng thích nghi và tái sinh của con người. Cô bé nhìn Thợ Mộc Chu, ánh mắt không còn là sự thư��ng cảm đơn thuần, mà là sự thấu hiểu, và một niềm tin mãnh liệt vào khả năng vực dậy của con người. Tạ Trần, với vai trò “điểm neo nhân quả” của mình, đã không trực tiếp giúp Thợ Mộc Chu tìm việc, nhưng anh đã gieo vào lòng ông một hạt mầm triết lý, một tia sáng dẫn lối để ông tự mình tìm thấy con đường của mình trong kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu” này.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng trời trong xanh và ấm áp trải dài khắp Thị Trấn An Bình, xua tan đi màn sương đêm còn vương vấn. Không khí tràn ngập sự tươi mới và một nguồn năng lượng tích cực, như thể cả thị trấn vừa được gột rửa sau một giấc ngủ dài. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng hơn, tiếng bước chân vội vã hơn, và tiếng cười nói cũng rộn ràng hơn. Thế nhưng, giữa dòng chảy hối hả ấy, lại có một luồng thông tin mới mẻ, một câu chuyện đầy nhân văn đang lan truyền nhanh chóng, như một làn gió nhẹ mang theo hương thơm dịu mát.

Lời nói của Tạ Trần, về thân cây khô vẫn có giá trị trong việc nuôi dưỡng sự sống và truyền lại kinh nghiệm, đã không chỉ dừng lại trong quán sách nhỏ. Thông qua Cố Tiểu Ngư, người luôn mang trong mình sự quan tâm cộng đồng sâu sắc, và những khách quen của quán sách, những lời ấy đã được lan truyền đi khắp nơi. Cố Tiểu Ngư, với sự hồn nhiên và lòng trắc ẩn của mình, đã không ngần ngại kể lại câu chuyện về Thợ Mộc Chu và những lời gợi mở của Tạ Trần cho bất cứ ai cô bé gặp. Cô bé không hề biết rằng, chính hành động đơn giản ấy lại là một điểm neo nhân quả quan trọng, khởi đầu cho một chuỗi sự kiện đầy ý nghĩa.

Bà Mối Mai, một người phụ nữ béo tròn, đeo kính, mái tóc búi cao và luôn tươi cười, nổi tiếng với tính cách xởi lởi và khả năng kết nối mọi người trong thị trấn. Khi nghe câu chuyện về Thợ Mộc Chu, bà lập tức không thể ngồi yên. “Ai chứ Thợ Mộc Chu tay nghề đâu có kém!” Bà thốt lên, giọng nói nhanh như gió, “Chẳng qua thời thế thay đổi thôi. Chúng ta phải giúp ông ấy chứ!” Ngay lập tức, bà Mối Mai bắt đầu đi khắp nơi, từ quán trà đến chợ, từ nhà này sang nhà khác, bàn bạc với mọi người về tình cảnh của Thợ Mộc Chu và những cách thức có thể giúp đỡ ông. Bà không chỉ đơn thuần là kể chuyện, mà còn là người khơi gợi ý tưởng, là chất xúc tác cho lòng nhân ái trong cộng đồng.

Tiểu Nhị Quán Trọ, một chàng trai gầy gò, nhanh nhẹn, luôn mặc áo vải thô và rất hoạt bát, cũng không bỏ qua cơ hội này. Với vị trí đặc biệt của mình, thường xuyên tiếp xúc với đủ loại người từ khắp nơi, cậu chính là một kênh thông tin cực kỳ hiệu quả. Khi nghe được lời bàn tán của bà Mối Mai và những người khác, Tiểu Nhị liền hăng hái tham gia. “Tin tức nóng hổi, vừa thổi vừa nghe đây ạ!” cậu rao lên, giọng lanh lảnh, “Nghe nói Lão Gia Phủ đang tìm người làm mấy đồ nội thất kiểu mới đấy. Tay nghề Thợ Mộc Chu chắc chắn làm được!” Cậu không chỉ lan truyền thông tin, mà còn khéo léo kết nối nhu cầu của Lão Gia Phủ với khả năng của Thợ Mộc Chu, như một sợi dây vô hình nối liền hai mảnh ghép tưởng chừng không liên quan.

Và rồi, Lão Gia Phủ, người đàn ông béo tốt, ăn mặc sang trọng với bộ râu dài, người từng bày t�� sự lo ngại về phương pháp giáo dục mới của Trường Học Phàm Nhân, giờ đây cũng không thể thờ ơ. Sau những gì ông đã chứng kiến ở trường học, và giờ đây là câu chuyện về Thợ Mộc Chu cùng những lời gợi mở của Tạ Trần được lan truyền, tư duy của ông đã bắt đầu có sự thay đổi sâu sắc. Ông không còn chỉ nhìn nhận mọi thứ qua lăng kính của lợi ích cá nhân hay những quy tắc truyền thống cứng nhắc. Những lời về “rễ bám sâu vào đất” và “giá trị được truyền lại” của Tạ Trần đã gieo vào lòng ông một hạt mầm của sự thấu hiểu. Ông bắt đầu nhận ra rằng, sự phát triển của một cộng đồng không chỉ nằm ở sự giàu có vật chất, mà còn ở sự gắn kết và khả năng hỗ trợ lẫn nhau.

Khi nghe Tiểu Nhị Quán Trọ đề cập đến nhu cầu của mình, Lão Gia Phủ trầm ngâm một lát. Ông ta gật đầu, râu dài khẽ rung rung theo từng nhịp thở, ánh mắt không còn vẻ hống hách mà thay vào đó là sự suy tính cẩn trọng. “Người thợ mộc đó… đúng là có tâm huyết,” ông ta khẽ nói, như thể tự thuyết phục chính mình. “Việc dạy nghề cho lớp trẻ cũng là một ý hay.” Lão Gia Phủ không chỉ nghĩ đến việc thuê Thợ Mộc Chu làm đồ nội thất cho mình, mà còn nhìn xa hơn, nghĩ đến việc tạo ra một cơ hội mới cho ông, một cơ hội để ông không chỉ có kế sinh nhai, mà còn có thể “truyền lại” những tinh hoa của nghề mộc cho thế hệ mai sau, đúng như lời Tạ Trần đã gợi mở. Sự thay đổi tư duy này của Lão Gia Phủ là một minh chứng rõ ràng cho tầm ảnh hưởng “vô vi” của Tạ Trần, một sự ảnh hưởng không cần đến quyền năng siêu nhiên, mà chỉ cần đến trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và xã hội.

Cộng đồng Thị Trấn An Bình, dưới sự kết nối của Bà Mối Mai và Tiểu Nhị Quán Trọ, cùng với sự thay đổi trong tư duy của những người có địa vị như Lão Gia Phủ, đã không còn chỉ dừng lại ở việc thương cảm. Họ bắt đầu hành động. Những lời bàn bạc không còn là những tiếng thở dài, mà đã trở thành những ý tưởng cụ thể, những kế hoạch thiết thực. Người thì đề xuất tìm một xưởng nhỏ hơn, người thì góp gỗ, người thì gợi ý về những loại sản phẩm mới, phù hợp với thị hiếu hiện đại nhưng vẫn giữ được nét tinh hoa của nghề thủ công. Sức mạnh từ cộng đồng, từ sự gắn kết giữa người với người, đang dần hình thành, không phải để đối phó với một thế lực siêu nhiên nào, mà là để giải quyết một vấn đề đời thường, một vấn đề mang tính nhân sinh sâu sắc. Đó chính là con đường của “Nhân Đạo” đang được vun đắp, từng bước một, qua những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, cho thấy rằng sự trọn vẹn không cần thành tiên, mà đến từ chính khả năng tự thích nghi, từ lòng nhân ái và sự đoàn kết của con người.

***

Một tuần sau, khi những tia nắng chiều tà ấm áp nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, một bầu không khí mới mẻ và tràn đầy hy vọng đã bao trùm lên khu vực rìa thị trấn. Nơi đây, với sự giúp đỡ của cộng đồng, Thợ Mộc Chu đã có một xưởng nhỏ mới. Đó không phải là một xưởng mộc đồ sộ như trước, mà chỉ là một gian nhà gỗ khiêm tốn, nhưng nó lại tràn ngập sức sống và sự ấm áp. Tiếng đục đẽo gỗ nhẹ nhàng, đều đặn, không còn mang âm hưởng của nỗi tuyệt vọng mà thay vào đó là sự hăng say và niềm vui được lao động. Tiếng trò chuyện vui vẻ của vài đứa trẻ, xen lẫn tiếng cười khúc khích, hòa vào mùi gỗ tươi, mùi bụi mộc và cả mùi khói bếp từ những ngôi nhà hàng xóm, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống bình dị và hạnh phúc.

Thợ Mộc Chu, giờ đây không còn dáng vẻ khắc khổ và ánh mắt thất thần như trước. Khuôn mặt ông đã bớt đi những nếp nhăn của lo âu, thay vào đó là một nụ cười mộc mạc, chân chất, ánh lên niềm hạnh phúc giản dị. Đôi tay chai sạn của ông vẫn cần mẫn đục đẽo, nhưng những sản phẩm ông tạo ra giờ đây không chỉ là những chiếc bàn ghế truyền thống. Ông đã bắt đầu nhận làm những món đồ thủ công mới lạ hơn, những món đồ trang trí nhỏ xinh, những đồ chơi bằng gỗ cho trẻ em, mang đậm dấu ấn cá nhân và sự sáng tạo. Những ý tưởng này, một phần đến từ những gợi ý của cộng đồng, và một phần lớn đến từ chính sự thức tỉnh trong tư duy của ông, sau những lời của Tạ Trần. Ông hi��u rằng, giá trị của một người thợ mộc không chỉ nằm ở việc giữ gìn truyền thống, mà còn ở khả năng thích nghi và sáng tạo trong dòng chảy mới của thời đại.

Xung quanh Thợ Mộc Chu, vài đứa trẻ trong làng đang chăm chú học việc. Chúng là những “cây non” mà Tạ Trần đã nhắc đến, những mầm non đang khao khát được học hỏi, được “truyền lại” những tinh hoa của nghề mộc. Thợ Mộc Chu kiên nhẫn hướng dẫn chúng từng đường đục, từng nét chạm, kể cho chúng nghe về các loại gỗ, về cách cảm nhận tâm hồn của từng thớ gỗ. Tiếng cười của lũ trẻ vang vọng khắp xưởng, pha lẫn tiếng chúng hỏi han ngây thơ, và tiếng ông Chu đáp lời đầy trìu mến. Đó là một bức tranh sống động về sự luân hồi của tri thức, về sự tiếp nối giữa các thế hệ, một minh chứng cho sự phát triển của “Nhân Đạo” trong kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu”.

Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư ghé qua thăm xưởng mới. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thư thái như thường lệ, trong bộ áo vải bố cũ kỹ. Đôi mắt anh lướt qua những món đồ gỗ mới, những đứa trẻ đang học việc, và cuối cùng dừng lại ở Thợ Mộc Chu. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu và hài lòng. Cố Tiểu Ngư thì không thể giấu nổi niềm vui. Cô bé nhìn Thợ Mộc Chu, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. “Ông Chu nhìn có sức sống hẳn ra!” cô bé thốt lên, giọng nói trong trẻo, chứa đựng tất cả sự phấn khởi.

Thợ Mộc Chu ngẩng đầu lên, thấy Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư, ông vội vàng đặt dụng cụ xuống, cúi đầu cảm ơn. “Đúng là… giá trị không bao giờ mất đi, chỉ là cách nó biểu hiện khác mà thôi,” ông nói, giọng đầy thành kính và biết ơn. “Nhờ tiên sinh và mọi người mà ta mới hiểu ra. Ta đã quá chấp niệm vào cái cũ, mà quên mất rằng con người phải biết thích nghi, phải biết tìm ra con đường mới.” Những lời này, không chỉ là sự biết ơn, mà còn là sự giác ngộ sâu sắc của ông về triết lý mà Tạ Trần đã gợi mở.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tư. “Con người như cây vậy, mùa này rụng lá, mùa sau lại đâm chồi,” anh nói, giọng đều đều, như một l��i nhắc nhở nhẹ nhàng. “Quan trọng là rễ có vững vàng hay không.” Lời nói của Tạ Trần không chỉ dành cho Thợ Mộc Chu, mà còn dành cho tất cả những ai đang lắng nghe, cho cả cộng đồng Thị Trấn An Bình. “Rễ vững vàng” ở đây chính là bản chất của con người, là nhân tính, là khả năng thích nghi, là lòng nhân ái, là trí tuệ và sự đoàn kết. Đó là những giá trị cốt lõi mà con người cần phải giữ gìn trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù Thiên Đạo có suy kiệt, dù thời thế có đổi thay.

Câu chuyện của Thợ Mộc Chu không chỉ là một câu chuyện cá nhân về sự vực dậy từ tuyệt vọng. Nó còn là một minh chứng sống động cho sức mạnh của cộng đồng, cho triết lý “Vô Vi Chi Đạo” của Tạ Trần, và cho sự phát triển không ngừng của “Nhân Đạo” trong kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu”. Những hạt mầm của sự thích nghi và sáng tạo đã nảy nở, những giá trị của lòng nhân ái và sự đoàn kết đã được củng cố. Tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù vô hình, vẫn tiếp tục định hình các khía cạnh cốt lõi của xã hội phàm nhân, từ cá nhân đến cộng đồng, từ giáo dục đến các vấn đề xã hội. Những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự đoàn kết, xây dựng một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự thay đổi tư duy của Lão Gia Phủ và những người khác, từ những sự kiện nhỏ bé như buổi học của Tiểu An đến câu chuyện của Thợ Mộc Chu, đều cho thấy kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu” đang dần định hình lại các giá trị xã hội, nơi mỗi cá nhân đều có giá trị và được hỗ trợ để tìm thấy con đường của mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free