Nhân gian bất tu tiên - Chương 1786: Biên Niên Sử Nhân Gian: Cây Cổ Thụ Kể Chuyện Đời Người
Tiếng đục đẽo trầm bổng của Lão Thợ Khắc Thanh dần chìm vào màn đêm buông xuống, mang theo hương gỗ thơm thoang thoảng cùng niềm hân hoan của một người nghệ nhân tìm lại chính mình. Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư, sau khi lặng lẽ quan sát sự hồi sinh của Lão Thanh và những hạt mầm Nhân Đạo nảy nở trong lòng người dân Thị Trấn An Bình, đã trở về quán sách của mình. Ánh trăng dịu dàng xuyên qua những tán lá bàng cổ thụ, vẽ nên những họa tiết lung linh trên nền sân gạch, như lời ru êm đềm của một thế giới đang dần tìm lại sự cân bằng.
**Cảnh 1: Quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình**
Ánh nắng chiều vàng ươm, nhạt dần, rọi qua khung cửa sổ gỗ lim đã sờn màu thời gian, tạo nên một vệt sáng mềm mại trên sàn nhà. Không gian quán sách bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường sau một ngày dài ồn ào, tấp nập. Tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần, tựa như hơi thở của thời gian, hòa cùng tiếng chim hót nhẹ từ ngoài vườn, vọng vào từng nhịp êm đềm. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh khiết từ ấm trà đặt trên bàn thoang thoảng trong không khí, vẽ nên một bức tranh của sự yên bình và tri thức. Cảm giác an lành, ấm cúng và đầy suy tư lan tỏa khắp gian phòng, như một vòng tay vô hình ôm lấy mọi ưu phiền.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố quen thuộc, thân hình gầy gò, thanh tú, đang ngồi sau quầy, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ trong cuốn sách cổ. Làn da trắng nhợt của anh dưới ánh chiều tà càng thêm phần nhợt nhạt, nhưng đôi mắt thì vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận hành của thế gian. Anh không tìm kiếm sự thăng tiến trong từng câu chữ, mà tìm kiếm sự thấu hiểu về bản chất của vạn vật, về mối liên hệ vô hình giữa nhân quả và cuộc đời. Bên cạnh anh, Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách mới lên kệ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần với vẻ tò mò. Cô gái trẻ vẫn giữ nét nhanh nhẹn, đôi bàn tay thoăn thoắt nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa, phá vỡ sự tĩnh mịch của quán. Ba người trẻ tuổi, Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi, bước vào. Ánh mắt họ vừa hân hoan, rực sáng bởi niềm khát khao học hỏi và cống hiến, nhưng cũng ẩn chứa một chút ưu tư, một gánh nặng vô hình. Lạc Tâm, cô gái trẻ với ánh mắt sáng ngời và trang phục giản dị, là người đi đầu. Trình Minh, chàng trai thư sinh với cặp kính gọng tròn và cuốn sổ bút luôn kề bên, bước theo sau, vẻ mặt nghiêm túc. Vân Nhi, cô gái hiền hòa với mái tóc tết gọn gàng, ánh mắt dịu dàng nhưng tinh tế, khép lại đội hình. Họ là những sử gia trẻ tuổi, được giao trọng trách biên soạn lại lịch sử Nhân Gian, một công việc không chỉ đòi hỏi kiến thức uyên bác mà còn cần sự dũng cảm để đối mặt với quá khứ.
“Tiên sinh Tạ Trần,” Lạc Tâm khẽ cúi người chào, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc. “Chúng con lại đến làm phiền tiên sinh rồi.”
Tạ Trần ngẩng đầu lên, đặt cuốn sách xuống, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi anh. “Các vị khách quý. Có điều gì khiến những nhà biên niên sử tài ba của chúng ta lại ưu tư đến vậy?” Anh hỏi, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, không giấu nổi sự quan tâm.
Lạc Tâm tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn. “Tiên sinh, chúng con đang gặp phải một vấn đề lớn trong việc biên soạn lại lịch sử thế giới. Những ghi chép cũ mà chúng con thu thập được, từ các đại tông môn cho đến các thư tịch cổ của vương triều, đều quá phụ thuộc vào tiên đạo, vào thần thoại, vào những câu chuyện về các vị tiên nhân, thần linh. Mà chúng con… chúng con muốn một lịch sử chân thực, của con người, do con người tạo nên.” Nàng nói, giọng điệu chất chứa sự sốt ruột và khao khát được thấu hiểu.
Trình Minh đẩy gọng kính, vẻ mặt căng thẳng hiện rõ. “Đúng vậy, tiên sinh. Chúng con đã tìm thấy quá nhiều mâu thuẫn, quá nhiều sự thổi phồng về sức mạnh phi phàm, về những phép thuật lay chuyển càn khôn. Những điều đó đã che lấp đi những thành tựu thực sự của phàm nhân, những câu chuyện về sự kiên cường, về trí tuệ, về lòng dũng cảm của những con người bình thường. Cứ như thể, phàm nhân không hề có giá trị gì nếu không có sự ban ơn từ ‘tiên’ vậy.” Hắn thở dài, sự thất vọng hiện rõ trong từng lời nói.
Vân Nhi khẽ gật đầu đồng tình, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang tắt hẳn. “Có những ghi chép, thậm chí còn mô tả phàm nhân như những sinh linh yếu ớt, chỉ biết cúi mình cầu xin thần linh. Nhưng tiên sinh, qua những gì chúng con đã chứng kiến trong kỷ nguyên mới này, qua những câu chuyện về Thợ Mộc Chu, về Lão Thợ Khắc Thanh, chúng con hiểu rằng con người có khả năng tự mình tạo ra giá trị, tự mình định đoạt số phận.” Nàng nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà thanh thoát lan tỏa trong vòm miệng. Anh đặt tách trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn lần lượt từng người một, như đang cân nhắc từng suy nghĩ, từng cảm xúc ẩn sâu trong họ. “Lịch sử… chẳng phải là dòng chảy của nhân quả sao? Mỗi hành động, mỗi tư tưởng, dù lớn hay nhỏ, dù hiển lộ hay tiềm ẩn, đều để lại dấu ấn, đều tạo nên một nhân, và gặt một quả. Các vị đang tìm kiếm điều gì trong dòng chảy ấy?” Anh hỏi, một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng chiều sâu triết lý, buộc người nghe phải suy ngẫm.
Cố Tiểu Ngư, sau khi sắp xếp xong sách, cũng lặng lẽ đứng lại, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe. Thư Đồng Tiểu An, người vừa mới từ gian hàng của Lão Thợ Khắc Thanh trở về, cũng bước vào quán, vẻ mặt hiếu học thường thấy. Cậu bé lặng lẽ ngồi xuống một góc, cố gắng không gây chú ý, nhưng đôi tai và đôi mắt lại hoàn toàn hướng về cuộc trò chuyện của tiên sinh và các vị khách. Tiểu An biết, những lời của tiên sinh Tạ Trần luôn ẩn chứa những đạo lý sâu xa, và cậu bé luôn khao khát được học hỏi.
Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi nhìn nhau, ánh mắt vẫn còn một chút bối rối trước câu hỏi của Tạ Trần. Họ đã chuẩn bị cho những lời khuyên về phương pháp khảo cứu, về việc tìm kiếm nguồn tài liệu, nhưng Tạ Trần lại đưa họ trở về với bản chất của vấn đề, về cái gốc rễ của lịch sử và sự tồn tại.
“Chúng con… chúng con muốn tìm kiếm sự thật, tiên sinh,” Lạc Tâm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có phần ngập ngừng. “Sự thật về con người, về những gì họ đã thực sự làm, đã thực sự suy nghĩ, chứ không phải những câu chuyện được thêu dệt để tôn vinh một thế lực nào đó.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn trầm tĩnh. “Sự thật… là một khái niệm vô cùng rộng lớn. Đôi khi, một câu chuyện thần thoại lại ẩn chứa một sự thật sâu sắc hơn cả ngàn trang ghi chép khô khan. Vấn đề không phải là loại bỏ, mà là thấu hiểu. Thấu hiểu vì sao những câu chuyện ấy tồn tại, vì sao con người lại cần đến chúng, và chúng đã định hình nên nhân sinh như thế nào.” Anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại gieo vào lòng người nghe những hạt mầm suy tư. Anh hiểu rằng, để xây dựng một lịch sử mới, không chỉ cần sự dũng cảm để phá bỏ cái cũ, mà còn cần sự tinh tế để chắt lọc những giá trị cốt lõi, những "hạt nhân chân lý" mà Lạc Thư sau này sẽ nhắc đến.
Cố Tiểu Ngư khẽ nhíu mày, có lẽ cô bé vẫn chưa hiểu hết được chiều sâu trong lời Tạ Trần. Nhưng Thư Đồng Tiểu An thì không. Cậu bé, với đôi mắt thông minh, đã bắt đầu suy nghĩ, cố gắng nối kết những lời của Tạ Trần với những câu chuyện ngụ ngôn về "Vô Vi Chi Đạo" mà cậu thường được nghe. Cậu bé cảm nhận được rằng, tiên sinh không hề bác bỏ quá khứ, mà đang chỉ dẫn một con đường để nhìn nhận quá khứ một cách toàn diện hơn, nhân văn hơn. Cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và các sử gia trẻ, dưới ánh chiều tà đang tắt, đã mở ra một hướng đi mới, một con đường triết lý cho công trình biên niên sử đầy thách thức của họ.
**Cảnh 2: Thư viện Thành Vô Song**
Ngày hôm sau, không khí của Thị Trấn An Bình dường như vẫn còn vương vấn sự thanh bình của một buổi sớm mai. Thành Vô Song, nơi tọa lạc của thư viện đồ sộ, hiện ra dưới ánh mặt trời rực rỡ, khoác lên mình vẻ uy nghiêm cổ kính. Thư viện Thành Vô Song là một kiến trúc đồ sộ, được xây dựng từ hàng ngàn năm trước, với những bức tường đá xám vươn cao, chạm khắc tinh xảo những hoa văn cổ xưa, như minh chứng cho sự trường tồn của tri thức. Bên trong, hàng vạn cuốn sách và cuộn da cổ được xếp chồng lên nhau thành những kệ cao ngút tầm mắt, tạo nên một mê cung tri thức. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ vòm lớn rọi vào, làm nổi bật những hạt bụi lấp lánh trong không khí, tựa như những vì sao nhỏ xíu đang nhảy múa.
Trong không gian uy nghiêm đó, tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng thì thầm trao đổi khe khẽ, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng trầm bổng của sự học hỏi và khám phá. Mùi giấy cũ đã ngả màu thời gian, mùi mực và mùi gỗ trầm lan tỏa khắp nơi, mang theo hơi thở của hàng ngàn năm lịch sử, khiến bầu không khí trở nên nghiêm túc, học thuật và tràn ngập kiến thức. Tại đây, người ta có thể cảm nhận được sự thách thức và niềm hân hoan của sự khám phá, của việc lật mở từng trang sử để tìm kiếm chân lý.
Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi đang cắm cúi giữa những chồng sách cao ngút, mỗi người đều có một chồng sách và cuộn da cổ chất cao như núi trước mặt. Lạc Tâm, với ánh mắt tinh anh, đang so sánh các ghi chép từ nhiều nguồn khác nhau, khuôn mặt nàng đôi khi nhíu lại vì băn khoăn, đôi khi lại giãn ra vì một phát hiện mới. Trình Minh, chàng thư sinh đeo kính, đang ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ của mình, từng dòng chữ ngay ngắn, thể hiện tư duy logic và cẩn trọng trong từng chi tiết. Vân Nhi, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, lại chú trọng vào những ghi chép về đời sống thường ngày của phàm nhân, những câu chuyện nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa mà thường bị bỏ qua trong lịch sử chính thống.
Lạc Thư, với dáng người thanh thoát và mái tóc dài bạc trắng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, cũng có mặt trong thư viện. Ông không trực tiếp tham gia vào việc biên soạn, nhưng lại đóng vai trò cố vấn quan trọng. Ông trầm ngâm xem xét một cuộn da cổ đã ố vàng, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời khuyên thận trọng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uyên bác.
“Đừng vội vàng loại bỏ tất cả,” Lạc Thư nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những sử gia trẻ. “Ngay cả trong thần thoại, trong những câu chuyện về tiên nhân, cũng có những hạt nhân chân lý về lòng người, về khát vọng của con người. Quan trọng là cách các vị nhìn nhận chúng, cách các vị bóc tách lớp vỏ hư cấu để tìm thấy cái cốt lõi ẩn sâu bên trong.” Ông chậm rãi xoay cuộn da trong tay, như đang lật giở từng trang của thời gian.
Trình Minh ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kiên định. “Nhưng thưa tiền bối, nếu không loại bỏ, làm sao chúng con có thể xây dựng một lịch sử khách quan, không bị chi phối bởi những thế lực đã qua, bởi những niềm tin mù quáng đã từng khiến con người lãng quên chính giá trị của mình? Những câu chuyện về tiên đạo, dù có ẩn chứa chân lý gì đi nữa, cũng đã trở thành công cụ để duy trì quyền lực, để khiến phàm nhân sùng bái sức mạnh phi phàm thay vì tự lực cánh sinh.” Hắn nói, giọng điệu có phần gay gắt, thể hiện sự bức xúc của một người trẻ muốn kiến tạo một tương lai mới.
Lạc Tâm gật đầu phụ họa. “Hơn nữa, tiền bối, những câu chuyện ấy đã khiến con người mất đi nhân tính. Chúng ta đã thấy quá nhiều ví dụ về những tu sĩ ‘mất người’ vì quá mải mê theo đuổi sức mạnh. Lịch sử của chúng ta phải là lịch sử của những người giữ trọn nhân tính, của những người sống một đời bình thường nhưng vĩ đại.”
Vân Nhi, với ánh mắt dịu dàng nhưng sắc sảo, bổ sung thêm. “Chúng con muốn tìm thấy những câu chuyện về những người bình thường đã làm nên điều phi thường, không phải nhờ tiên thuật, mà bằng ý chí và trí tuệ của họ. Những câu chuyện về người nông dân cải tạo đất cằn, về người thợ thủ công tạo ra những kiệt tác, về người mẹ nuôi dưỡng con cái trưởng thành trong nghịch cảnh. Đó mới là những ‘anh hùng’ thực sự của Nhân Gian.” Nàng nói, trong giọng nói chứa đựng sự ngưỡng mộ chân thành.
Lạc Thư trầm ngâm. Ông hiểu những trăn trở của họ. Chính ông, một học giả đã dành cả đời nghiên cứu những thư tịch cổ, cũng từng bị giằng xé giữa việc giữ gìn truyền thống và chấp nhận một góc nhìn lịch sử mới, nhân văn hơn. Ông thấy được ngọn lửa nhiệt huyết và khát khao tìm kiếm sự thật rực cháy trong đôi mắt của những người trẻ này. Họ không muốn phá hủy, mà muốn kiến tạo. Họ không muốn chối bỏ quá khứ, mà muốn diễn giải lại quá khứ dưới một lăng kính mới, một lăng kính của Nhân Đạo.
“Các vị nói không sai,” Lạc Thư cuối cùng cũng cất lời, giọng nói nhỏ nhẹ hơn, như đang tự nói với chính mình. “Nhưng cũng đừng quên rằng, những câu chuyện ấy đã từng là niềm tin, là hy vọng của biết bao thế hệ. Chúng ta không thể hoàn toàn phủ nhận điều đó. Cái chúng ta cần, là một sự dung hòa, một cái nhìn bao quát. Lịch sử không chỉ là những sự kiện khô khan, mà còn là tâm hồn của một thời đại, là những chấp niệm, những ước mơ của con người.” Ông nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh sáng đang dần dịch chuyển, mang theo bóng hình của những cây cổ thụ ngoài kia, lặng lẽ chứng kiến sự xoay vần của thời gian.
Ba sử gia trẻ im lặng, lắng nghe lời của Lạc Thư. Họ hiểu rằng, con đường họ đang đi không hề dễ dàng. Nó không chỉ là việc lật giở những trang sách cũ, mà còn là cuộc đấu tranh nội tâm, cuộc đối thoại giữa quá khứ và hiện tại, giữa huyền thoại và sự thật. Họ miệt mài nghiên cứu, ghi chép, tranh luận, cố gắng tìm ra một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, một phương pháp để có thể kể lại câu chuyện của Nhân Gian một cách chân thực nhất, nhân văn nhất, mà không làm mất đi chiều sâu của nó. Từng khoảnh khắc trôi qua trong thư viện là từng khoảnh khắc của sự khám phá, của trí tuệ được tôi luyện, và của một lịch sử mới đang dần hình thành trong tâm trí họ.
**Cảnh 3: Quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình**
Tối muộn, trời bắt đầu se lạnh, một làn gió heo may khẽ lùa qua khe cửa sổ quán sách, mang theo hơi ẩm của đêm sương. Ánh đèn lồng treo cao tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, dịu nhẹ, đủ để xua đi bóng tối mà không làm mất đi vẻ tĩnh lặng vốn có của căn phòng. Tiếng lật sách đã nhường chỗ cho tiếng gió lùa qua cửa sổ và tiếng bút lông sột soạt khi Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt nghiêm túc và tập trung cao độ, đang chăm chỉ tập viết những nét chữ Hán vững chãi. Mùi giấy mới từ những cuốn sách vừa được nhập về, hòa cùng mùi thảo dược thoang thoảng từ quầy trà, tạo nên một bầu không khí thanh tĩnh, chiêm nghiệm và đầy cảm hứng, như một chốn dung hòa giữa hiện thực và triết lý.
Nhóm sử gia trẻ, cùng với Lạc Thư, lại một lần nữa trở lại quán sách. Lần này, trên gương mặt họ không chỉ có sự băn khoăn mà còn là vẻ mệt mỏi sau một ngày dài đắm chìm trong núi sách khổng lồ. Họ mang theo những băn khoăn mới, những câu hỏi chưa lời đáp về cách làm thế nào để dung hòa giữa lời khuyên của Lạc Thư và khát vọng của chính họ. Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, thanh nhã, đang chậm rãi pha trà, động tác của anh ung dung, tự tại, như thể mọi sự vội vã đều không tồn tại trong thế giới của anh. Ánh mắt sâu thẳm của anh lướt qua những gương mặt trẻ tuổi đầy trăn trở, như một mặt hồ thu tĩnh lặng phản chiếu mọi ưu tư.
“Tiên sinh Tạ Trần,” Lạc Tâm khẽ lên tiếng, giọng nói mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ sự trang trọng. “Chúng con đã suy nghĩ rất nhiều về những lời của tiền bối Lạc Thư, và cả tiên sinh. Nhưng làm sao để tìm ra cái ‘hạt nhân chân lý’ mà không bị cuốn vào vòng xoáy của những huyền thoại? Làm sao để kể một câu chuyện của con người mà không cần đến sự thần thánh hóa?” Nàng hỏi, ánh mắt cầu thị.
Tạ Trần đặt ấm trà xuống, khẽ đẩy chén trà nóng hổi về phía từng người. Hương trà thơm lừng lan tỏa, làm dịu đi sự căng thẳng trong không khí. Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi, mà lại kể một câu chuyện, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu.
“Ở một nơi xa xôi, có một cây cổ thụ,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm. “Nó đã đứng đó hàng ngàn năm, chứng kiến bao đời người đi qua. Những đứa trẻ ra đời, lớn lên, rồi già đi dưới bóng nó. Những đôi uyên ương hẹn hò, rồi kết tóc se duyên. Những cuộc chiến tranh nổ ra, rồi kết thúc. Những làng mạc bị tàn phá, rồi lại được dựng xây. Cây cổ thụ không nói dối. Nó ghi lại mỗi cơn bão táp đã quật qua, mỗi mùa khô hạn đã thiêu đốt, mỗi nụ hoa chớm nở vào mùa xuân, mỗi chiếc lá rụng vào mùa thu. Nó không cần kể về rồng bay phượng múa, về những phép thuật lay chuyển đất trời, bởi bản thân nó không có những điều ấy. Nó chỉ kể về đất mà rễ nó bám vào, về nước mà nó hấp thụ, về ánh sáng mà nó vươn tới, và về con người đã trú ngụ dưới bóng nó, đã chia sẻ hơi thở với nó. Mỗi vết sẹo trên thân cây là một câu chuyện về sự sinh tồn. Mỗi vòng vân gỗ là một kỷ niệm về thời gian. Nó không cần sức mạnh siêu phàm, nó chỉ cần sống, và lắng nghe, và chứng kiến. Lịch sử của con người, chẳng phải cũng là như vậy sao? Là những ‘vân cây’ ghi dấu đời người, không cần đến phép thuật mà vẫn vĩ đại?”
Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ xao động cành cây ngoài hiên và tiếng bút lông của Thư Đồng Tiểu An vẫn đều đặn. Lạc Thư, người lắng nghe câu chuyện của Tạ Trần với vẻ mặt trầm tư nhất, bỗng nhiên đôi mắt sâu thẳm của ông dần sáng tỏ, như có một tia chớp trí tuệ vừa lóe lên trong tâm trí.
“Tiên sinh muốn nói,” Lạc Thư khẽ thốt lên, giọng nói trầm khàn mang theo sự giác ngộ, “lịch sử chân thực nằm ở những điều bình dị nhất, những dấu ấn của sự sống, của nhân tính, mà chúng ta đã bỏ qua khi mải mê nhìn lên trời cao, khi mải chạy theo những huyền thoại về quyền năng?” Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tôn kính và thấu hiểu. “Chúng ta đã quá chú trọng vào những cành l�� rực rỡ, vào những bông hoa nở rộ nhất, mà quên đi cái gốc rễ vững chắc, cái thân cây sần sùi đã trải qua bao phong ba bão táp.”
Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi cũng chợt bừng tỉnh. Ánh mắt họ rực sáng, vẻ mệt mỏi ban nãy dường như tan biến. Lạc Tâm siết chặt tay, gương mặt rạng rỡ. “Chúng con hiểu rồi, tiên sinh! Chúng con sẽ không loại bỏ những câu chuyện cũ, mà sẽ bóc tách chúng, sẽ tìm ra những ‘vân cây’ của lịch sử Nhân Gian, những câu chuyện về sự kiên cường của con người, về tình yêu, về sự đoàn kết, về những phát minh đã thay đổi cuộc sống, những điều không cần đến tiên thuật vẫn có thể lay động lòng người!” Nàng nói, giọng điệu đầy nhiệt huyết, như vừa tìm thấy một con đường mới.
Trình Minh gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khích. “Chúng con sẽ tập trung vào những thành tựu của trí tuệ phàm nhân, những con người đã dùng ý chí và sức lao động để kiến tạo nên thế giới này. Không phải là những vị thần, mà là những người thợ, những nông dân, những học giả, những người đã âm thầm đóng góp cho sự phát triển của Nhân Gian.”
Vân Nhi, với nụ cười dịu dàng, nhìn Tạ Trần đầy biết ơn. “Chúng con sẽ kể lại lịch sử qua góc nhìn của con người, không phải của kẻ mạnh, không phải của thần linh, mà của mỗi cá nhân, của những ước mơ bình dị, của những cuộc sống trọn vẹn. Lịch sử của Nhân Đạo.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự hài lòng. Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ rót thêm trà cho mọi người. Cố Tiểu Ngư, người đã lắng nghe toàn bộ câu chuyện, cũng gật gù như hiểu ra điều gì đó. Thư Đồng Tiểu An, sau khi nghe câu chuyện về cây cổ thụ, đã dừng bút. Cậu bé ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư. Cậu bé cảm thấy như mình vừa được khai sáng, như vừa chạm vào một phần của "Vô Vi Chi Đạo" mà tiên sinh Tạ Trần vẫn thường nhắc đến.
Câu chuyện về cây cổ thụ của Tạ Trần đã không chỉ cho nhóm sử gia một phương pháp luận mới, mà còn cho họ một triết lý sống. Lịch sử không chỉ là những sự kiện đã qua, mà còn là linh hồn của con người, là sự luân hồi của vạn vật, là những bài học mà các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục khám phá và phát triển. Trong không khí se lạnh của đêm tối, một ngọn lửa hy vọng và khai sáng đã bùng lên trong lòng những người trẻ, định hướng cho công trình vĩ đại của họ.
**Cảnh 4: Quảng trường Thành Vô Song**
Mấy tuần sau, Thành Vô Song rộn ràng hơn bao giờ hết. Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống quảng trường rộng lớn, làm nổi bật những mái nhà ngói đỏ và bức tường thành cổ kính. Quảng trường không còn là nơi chỉ để trao đổi hàng hóa hay tụ tập đơn thuần, mà đã trở thành một diễn đàn, nơi những tư tưởng mới được gieo mầm và lan tỏa. Tiếng nói chuyện xì xào của đám đông, tiếng gió thổi nhẹ mang theo mùi thức ăn từ các hàng quán ven đường, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí sôi nổi, tranh luận nhưng cũng đầy hy vọng. Cảm giác của sự thay đổi và một tương lai tươi sáng đang chờ đợi lan tỏa khắp nơi.
Trên một bục gỗ tạm bợ được dựng lên giữa quảng trường, Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi đứng đó, không còn vẻ ưu tư, mệt mỏi như những ngày trước. Thay vào đó là sự tự tin, nhiệt huyết và niềm đam mê rực cháy trong ánh mắt. Lạc Tâm, với ánh mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ, là người đầu tiên cất lời. Nàng không cầm theo những cuộn sách cổ, mà chỉ cầm trong tay một vài tấm thẻ gỗ nhỏ, trên đó khắc những hình ảnh đơn giản nhưng đầy ý nghĩa.
“Hỡi những người con của Nhân Gian!” Lạc Tâm cất cao giọng, âm thanh trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng khắp quảng trường. “Chúng ta đã từng sống dưới bóng những câu chuyện về thần linh, về tiên nhân, về những quyền năng siêu phàm. Chúng ta đã từng tin rằng giá trị của mình nằm ở sự ban ơn từ trời cao. Nhưng hôm nay, chúng con đến đây để nói với các vị: Chúng ta không cần những vị thần để định nghĩa mình. Lịch sử của chúng ta là của những người thợ, những nông dân, những người mẹ, những kẻ đã chiến đấu và xây dựng nên thế giới này bằng chính đôi tay và khối óc của mình!”
Đám đông im lặng lắng nghe, rồi dần dần, những tiếng xì xào đồng tình bắt đầu nổi lên. Có những người ban đầu còn hoài nghi, bởi những câu chuyện thần tiên đã ăn sâu vào tiềm thức của họ qua hàng ngàn năm. Nhưng những lời lẽ chân thành, thiết tha của Lạc Tâm, cùng với những ví dụ cụ thể, sống động mà nàng đưa ra về những người bình thường đã làm nên điều phi thường, đã dần lay động lòng người.
Tiếp lời Lạc Tâm, Trình Minh, chàng thư sinh với vẻ ngoài nghiêm túc nhưng giọng nói đầy nhiệt huyết, bước tới. “Chúng con đã tìm thấy sự thật, không phải ở những điều siêu phàm, mà ở chính những điều bình thường nhất, ở trong mỗi chúng ta. Chúng con đã tìm thấy những câu chuyện về những người nông dân đã dành cả đời để khai hoang, biến đất cằn thành ruộng lúa xanh tươi, nuôi sống biết bao thế hệ. Chúng con đã tìm thấy những người thợ rèn đã ngày đêm đúc ra những công cụ sắc bén, giúp cuộc sống của chúng ta ngày càng tốt đẹp hơn. Chúng con đã tìm thấy những người mẹ đã hy sinh tất cả để nuôi dạy con cái thành người. Đó mới là những cột mốc vĩ đại trong lịch sử của chúng ta!”
Vân Nhi, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, cũng bổ sung thêm bằng những câu chuyện nhỏ, tinh tế về lòng nhân ái, về sự sẻ chia trong cộng đồng, về cách con người đã cùng nhau vượt qua những khó khăn mà không cần đến phép thuật. Nàng kể về những người đã giúp đỡ Thợ Mộc Chu tìm lại niềm tin, về những người đã đặt mua những tác phẩm của Lão Thợ Khắc Thanh để ông tìm lại đam mê. Những câu chuyện giản dị, gần gũi ấy đã chạm đến trái tim của mỗi người dân.
Lạc Thư, với dáng vẻ thanh thoát và mái tóc bạc trắng, ngồi dưới bục, ánh mắt ông nhìn những người học trò của mình với vẻ mãn nguyện. Ông thấy được ngọn lửa Nhân Đạo đang bùng cháy trong thế hệ trẻ, thấy được sự chuyển mình mạnh mẽ của một kỷ nguyên mới. Ông biết rằng, việc biên soạn lại lịch sử này không chỉ là việc ghi chép quá khứ, mà còn là việc kiến tạo tương lai, đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển văn hóa và triết học của Nhân Gian.
Khi nhóm sử gia kết thúc bài diễn thuyết của mình, một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi bao trùm quảng trường, rồi sau đó, như một đợt sóng thần, những tiếng reo hò, ủng hộ bùng nổ.
“Nhân đạo vạn tuế!” Một tiếng hô vang lên từ đám đông, rồi hàng trăm, hàng ngàn người cùng nhau hô vang. “Lịch sử của chúng ta! Lịch sử của con người!”
Những người dân Thị Trấn An Bình, những người đã từng sống trong sự sùng bái tiên đạo, giờ đây cảm thấy một sự tự hào dâng trào. Họ nhận ra rằng, giá trị của họ không cần phải được chứng minh bằng sức mạnh siêu phàm, mà nằm ngay trong chính cuộc sống bình thường của họ, trong những đóng góp nhỏ bé nhưng ý nghĩa mà họ đã tạo ra.
Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư đứng từ xa, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần, trong bộ áo vải bố giản dị, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một nụ cười ẩn hiện. Anh không nói gì, nhưng trong tâm trí anh, anh thấy rõ những hạt mầm của Nhân Đạo đang nảy nở mạnh mẽ, đang định hình lại cách con người nhìn nhận về bản thân và vị trí của họ trong vũ trụ. Sự chấp nhận một lịch sử 'phàm nhân' sẽ dần x��a bỏ hoàn toàn những tàn dư của tư tưởng sùng bái tiên đạo, mở ra một kỷ nguyên nơi các thế hệ mới sẽ lớn lên với một bản sắc mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, không còn bị ám ảnh bởi việc thành tiên hay những quyền năng siêu nhiên. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt rạng rỡ niềm vui, nắm chặt tay Tạ Trần, như muốn chia sẻ niềm hạnh phúc trước cảnh tượng này.
Ánh nắng vẫn vàng rực rỡ, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo mùi thức ăn và những tiếng reo hò. Thiên Đạo cũ có thể đã suy tàn, nhưng một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo của Nhân Gian, đang dần được kiến tạo, không phải bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự đoàn kết của con người. Và Tạ Trần, người phàm nhân không tu hành, vẫn là điểm neo nhân quả, lặng lẽ chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, xây dựng một kỷ nguyên mà ở đó, mỗi cá nhân đều tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.