Nhân gian bất tu tiên - Chương 1787: Chân Lý Ẩn Dấu: Những Sai Lệch Từ Thời Kỳ Tu Tiên
Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một ngày mới rải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thành Vô Song, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn từ đêm qua. Quảng trường trung tâm, nơi chỉ một ngày trước còn vang dội những lời tuyên bố đầy nhiệt huyết về một lịch sử nhân gian mới, giờ đây đã trở lại với nhịp sống hối hả thường nhật. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng lanh canh của các xe ngựa chở hàng, và cả tiếng nhạc du dương phát ra từ các tửu lầu đã mở cửa đón khách sớm. Không khí sầm uất, náo nhiệt bao trùm, mang theo mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán hàng rong, mùi hương liệu thoang thoảng từ tiệm thuốc, và chút hương hoa dại vương vất từ những góc vườn nhỏ.
Trong dòng người xuôi ngược ấy, những lời bàn tán về buổi trình bày của nhóm sử gia trẻ vẫn âm ỉ, không dứt. Chúng như những làn sóng ngầm, lúc ẩn lúc hiện, đôi khi bùng lên thành những cuộc tranh luận nhỏ, đôi khi chỉ là những tiếng xì xào nghi hoặc.
Trước quán sách của mình, Tạ Trần lặng lẽ pha một ấm trà sen thanh đạm. Đôi tay thon dài, trắng nhợt của anh lướt nhẹ trên bộ ấm chén bằng sứ trắng, động tác chậm rãi, ung dung, như thể mọi ồn ào của thế gian đều không thể chạm tới. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, lại phản chiếu rõ ràng từng biểu cảm, từng lời nói vẩn vơ của những người xung quanh. Anh không cố tình nghe, nhưng mọi âm thanh, mọi câu chuyện đều tự nhiên lọt vào tai, được trí óc anh sắp xếp, phân tích một cách tinh vi.
Bà Mối Mai, với vóc dáng béo tròn, mái tóc búi cao và chiếc kính gọng tre thường trực trên sống mũi, đang đứng cạnh một gian hàng bán vải, tay chỉ trỏ vào mấy xấp lụa màu sắc sặc sỡ, nhưng miệng thì liên tục ba hoa với người hàng xóm. “Ôi chao! Mấy cái đứa trẻ đó! Đúng là không biết trời trăng gì cả. Cứ thích nói chuyện ngược đời. Lịch sử là lịch sử, bao đời nay vẫn vậy, sao lại bảo thần tiên không có thật, những phép màu chỉ là lời đồn, chỉ là sự bịa đặt của kẻ mạnh? Nghe mà tức cái lồng ngực!” Nàng nói nhanh như gió, vẻ mặt đầy vẻ phẫn nộ, nhưng đôi mắt nhỏ sau cặp kính vẫn không giấu được sự tò mò. “Hàng ngàn năm nay, chúng ta vẫn tin vào tiên nhân, tin vào phép thuật. Giờ bỗng dưng có mấy đứa trẻ miệng còn hôi sữa rao giảng rằng tất cả chỉ là ảo ảnh. Có ai mà chấp nhận được không chứ?”
Người hàng xóm, một phụ nữ trung niên với vẻ mặt hiền lành, gật gù đồng tình. “Đúng vậy, Bà Mối Mai nói chí phải. Chẳng phải năm xưa, chính Tiên Quân đã giáng thế, diệt trừ yêu ma, cứu vớt chúng sinh khỏi nạn đói hoành hành sao? Sách vở còn ghi rõ ràng, người người đều truyền miệng. Giờ nói đó chỉ là do vỡ đê, do con người chống chọi... nghe nó cứ sao sao ấy!” Bà ta lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ hoài nghi và một chút bất an trước sự lung lay của những niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức.
Cách đó không xa, dưới gốc cây cổ thụ, lão Người Đánh Cờ, với bộ râu dài bạc phơ và vẻ mặt tập trung thường trực vào bàn cờ vây đang dang dở, tai vẫn lắng nghe cuộc nói chuyện của Bà Mối Mai. Lão nhíu mày, tay cầm một quân cờ đen nhưng chưa đặt xuống. “Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ!” Lão lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại trên khuôn mặt trầm tĩnh của Tạ Trần. Lão quay sang người đối diện, một lão nông phu chất phác, gương mặt khắc khổ vì sương gió, chậm rãi nói. “Nhưng mà... cái vụ hạn hán năm xưa, họ nói không phải Tiên Quân giáng tội, mà là do... dòng sông đổi dòng tự nhiên, do con người khai thác quá mức nguồn nước ở thượng nguồn. Nghe cũng có lý chứ. Hồi đó, ta còn nhỏ, cũng nghe người lớn kể lại rằng có một vài ngôi làng ở phía thượng nguồn đã bị hạn hán nặng hơn, và sau đó thì có những dòng suối mới tự nhiên xuất hiện, rồi dần dần con sông chính cũng cạn đi. Mãi sau này mới được ‘ban phép’ cho nước tràn về. Chuyện này cũng trùng khớp với việc các tông môn tiên gia lúc đó khai thác linh thạch ồ ạt ở các mạch nước ngầm.” Lão Người Đánh Cờ đặt quân cờ xuống, tiếng “cạch” nhỏ vang lên, phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi. “Sự thật... có khi không phải lúc nào cũng là điều ta muốn nghe. Nhưng cũng không thể cứ mãi sống trong dối trá được.”
Lão Khách Trọ, với bộ râu tóc bạc trắng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, đang ngồi nhấp trà bên hiên một quán trọ nhỏ. Lão nhìn đám đông ồn ào, ánh mắt xa xăm. Lão đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến nhiều chuyện, và hiểu rằng sự thay đổi là điều tất yếu. “Sự thật vốn dĩ phức tạp hơn những gì ta muốn tin. Con người thường thích những câu chuyện dễ hiểu, dù nó có là huyền thoại đi chăng nữa, bởi nó mang lại sự an ủi, niềm hy vọng, hoặc một sự giải thích đơn giản cho những điều phức t���p. Nhưng lịch sử không phải là một câu chuyện cổ tích để ru ngủ.” Lão thở dài một tiếng, đặt chén trà xuống. “Thế giới này rộng lớn hơn ngươi nghĩ nhiều. Và sự thật... có khi còn đáng sợ hơn cả những con yêu quái trong truyền thuyết.”
Từ xa, Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi đang đi lại trong đám đông, lắng nghe từng lời bàn tán, từng tiếng xì xào, từng ánh mắt dò xét. Lạc Tâm, nữ trí thức trẻ với ánh mắt sáng ngời ý chí, đôi lúc khẽ nhíu mày khi nghe những lời lẽ hoài nghi, nhưng vẻ kiên định trên gương mặt nàng vẫn không hề suy suyển. Nàng hiểu rằng việc thay đổi tư duy của hàng triệu người không phải là chuyện ngày một ngày hai. Trình Minh, chàng thư sinh đeo kính gọng tre, cử chỉ cẩn trọng, ghi chép lại những phản hồi, cả tích cực lẫn tiêu cực. Gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại là sự quyết tâm. Vân Nhi, cô gái trẻ năng động, mái tóc tết gọn gàng, ánh mắt tinh anh, cố gắng giao tiếp với một vài người dân, giải thích thêm về dự án của họ. Nàng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi lúc v��n không giấu được sự thất vọng khi đối mặt với những định kiến quá lớn.
Họ đã dự đoán trước những phản ứng này. Bởi lẽ, việc lật đổ những huyền thoại đã ăn sâu vào máu thịt của con người, những câu chuyện đã trở thành một phần không thể thiếu trong bản sắc của họ, là một hành trình đầy chông gai. Nhưng chính những lời bàn tán ấy, những ánh mắt hoài nghi ấy, lại càng củng cố thêm quyết tâm của họ. Họ biết rằng con đường còn dài, nhưng họ tin vào sức mạnh của sự thật.
Tạ Trần, đứng trước quán sách, khẽ gật đầu. Anh thấu hiểu những thử thách mà nhóm sử gia đang đối mặt. Anh biết rằng sự thay đổi không bao giờ là dễ dàng, đặc biệt là khi nó chạm đến những niềm tin cốt lõi. Tuy nhiên, anh cũng nhìn thấy những hạt mầm của sự suy tư, của sự nghi vấn đã bắt đầu nảy nở trong lòng người dân. Đó là dấu hiệu của một kỷ nguyên mới, nơi con người bắt đầu tự mình tìm kiếm chân lý, không còn phụ thuộc vào những lời răn dạy từ các thế lực siêu nhiên. Đây chính là "nhân quả" đang vận hành, một dòng chảy "vô thường" mà không một ai có thể cưỡng lại. Sự "mất người" trong tu luyện đã dẫn đến sự tha hóa, và giờ đây, chính những con người bình thường, bằng trí tuệ và lòng dũng cảm của mình, đang dần "phá cục," kiến tạo nên một "Thiên Đạo" mới của riêng họ. Anh nhấp một ngụm trà, vị sen thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như một lời khẳng định cho sự khởi đầu chậm rãi nhưng vững chắc của một nền văn minh phàm nhân. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đứng bên cạnh Tạ Trần, cũng quan sát đám đông. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt đầy vẻ quan tâm, hiếu kỳ. Nàng biết, những gì đang diễn ra không chỉ là một buổi trình bày lịch sử, mà là một sự chuyển mình lớn lao, một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức của con người. Nàng tin tưởng vào Tạ Trần, vào những giá trị mà anh đã gieo trồng.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng ươm dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ lớn của quán sách Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ cũ kỹ và những chồng sách chất cao. Mùi giấy cũ, m��c, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình, mang đậm hơi thở của tri thức. Tiếng lật trang sách sột soạt của Thư Đồng Tiểu An từ góc quán là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, nhưng cũng chỉ càng làm tăng thêm vẻ thanh u cho không gian.
Trong quán sách ấm cúng này, Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn vẻ băn khoăn và một chút mệt mỏi từ những phản ứng của buổi sáng. Nàng Lạc Tâm thanh tú, với mái tóc dài được búi gọn gàng, đôi mắt sáng ngời ý chí nay lại thoáng chút u buồn. Nàng siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, vẻ mặt đầy vẻ ưu tư. Trình Minh, chàng thư sinh trẻ tuổi với vẻ mặt thông minh, thường đeo kính gọng tre, cũng khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ gọng kính. Vân Nhi, cô gái trẻ năng động, mái tóc tết gọn gàng, ánh mắt tinh anh, lúc này cũng không còn vẻ hoạt bát thường thấy, mà thay vào đó là sự trầm tư.
Bên cạnh Tạ Trần, Lạc Thư, với dáng người thanh thoát và mái tóc dài bạc trắng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngồi lặng lẽ, tay cầm một cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt lại tập trung vào những người học trò của mình. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, cũng ngồi gần đó, lắng nghe cẩn thận, gương mặt lộ rõ sự quan tâm.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, anh khẽ đưa tay mời ba người họ thưởng thức trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, dường như xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng họ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi tâm tư.
Cuối cùng, Lạc Tâm lên tiếng, giọng nàng khẽ run lên vì xúc động và sự bất lực. "Tiên sinh Tạ Trần, chúng con càng đào sâu, càng thấy những sai lệch khủng khiếp. Nhiều 'kỳ tích' được ghi chép trong tiên sử, khi nhìn lại bằng con mắt phàm nhân, lại đầy rẫy sự vô lý và mâu thuẫn. Chúng con đã lật lại hàng trăm ghi chép cổ, đối chiếu với các tài liệu dân gian, các truyền thuyết được lưu truyền qua các thế hệ phàm nhân, và nhận ra rằng những câu chuyện về 'thần tiên giáng thế' hay 'phép thuật cứu vớt' thường chỉ là vỏ bọc cho những sự kiện hoàn toàn bình thường, hoặc tệ hơn, là sự thao túng của các tông môn tu tiên để củng cố quyền lực của họ."
Trình Minh tiếp lời, giọng anh đầy vẻ phẫn nộ và thất vọng. "Ví dụ như 'Trận Đại Hồng Thủy Cứu Thế' mà các tông môn tiên gia luôn ca tụng. Sách vở tiên gia ghi chép rằng, khi lũ lụt hoành hành, nhấn chìm vạn vật, chính một vị Tiên Quân đã giáng thế, dùng thần thông quảng đại để chặn đứng dòng nước, tiêu diệt yêu quái gây họa, rồi ban phát linh khí, cứu vớt chúng sinh. Nhưng chúng con phát hiện ra rằng nó chỉ là một trận lụt lớn do vỡ đê, một thảm họa tự nhiên mà con người đã phải đối mặt từ thuở hồng hoang. Và việc 'tiên nhân diệt yêu' chỉ là những tu sĩ lợi dụng tình thế hỗn loạn để cướp công, thậm chí còn ra tay với dân thường để bịt miệng, ngăn chặn họ tiết lộ sự thật. Thậm chí, một số ghi chép còn cho thấy chính các tu sĩ đã cố tình làm trầm trọng thêm tình hình để 'phô diễn' thần thông, nhằm mục đích thu hút tín ngưỡng và tài nguyên!" Trình Minh siết chặt tay, gương mặt đỏ bừng. "Họ đã biến nỗi đau của nhân gian thành công cụ để tô vẽ cho sự vĩ đại giả tạo của mình. Thậm chí có những ghi chép địa phương còn kể về việc các tu sĩ đã ra tay ngăn cản những nỗ lực tự cứu của dân làng, để chờ đợi thời cơ 'ra tay' một cách hoành tráng nhất."
Vân Nhi, dù trầm tư hơn mọi khi, cũng không nén nổi sự bức xúc. "Và không chỉ có thế, tiên sinh Tạ Trần. Chúng con còn tìm thấy những ghi chép về các 'phép màu chữa bệnh' của tiên gia, nhưng khi đối chiếu với các y thư cổ của phàm nhân, chúng con nhận ra đó chỉ là những phương pháp chữa trị bằng thảo dược, bằng châm cứu, bằng những kiến thức y học cổ truyền mà các tu sĩ đã học lỏm, rồi thêm thắt yếu tố 'linh khí' để biến chúng thành 'thần dược', 'phép thuật'. Thậm chí, họ còn độc quyền các loại thảo dược quý hiếm, khiến người dân không thể tự chữa bệnh mà phải cầu cạnh đến họ." Nàng nói, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.
Tạ Trần trầm ngâm, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt đầy vẻ xúc động của các sử gia trẻ. Anh khẽ nhấp một ng��m trà, hương sen thanh mát lan tỏa. "Vạn vật hữu hình, đều có nhân quả. Phàm nhân hay tiên nhân, đều là một phần của dòng chảy đó." Giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng mỗi lời nói lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc. "Cái gọi là 'thần tích' thường chỉ là sự thiếu hiểu biết của con người về quy luật tự nhiên, hoặc sự thao túng của kẻ mạnh để củng cố địa vị. Các con cần nhìn vào động cơ, vào hệ quả thực sự của mỗi sự kiện, và ai là người được lợi từ những câu chuyện đó."
Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Lạc Tâm. "Một dòng sông đổi dòng không phải là phép màu, mà là sự biến đổi của địa hình, của khí hậu, của sự tác động của con người. Một cơn lũ lụt không phải là sự trừng phạt của thần linh, mà là quy luật của tự nhiên. Cái gọi là 'yêu ma' gây họa, có khi chỉ là những con thú hoang, hoặc những kẻ cướp bóc lợi dụng hỗn loạn để gieo rắc nỗi kinh hoàng. Và những 'tiên nhân' ra tay, có khi chỉ là những tu sĩ lợi dụng sự mê tín của dân chúng để trục lợi, để xây dựng uy tín, hoặc để che giấu những sai lầm, những thất bại của chính họ."
Lạc Thư, với mái tóc bạc trắng, ánh mắt thấu hiểu, khẽ gật đầu. "Thật khó để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm. Con người, vốn dĩ sợ hãi sự không chắc chắn, thường tìm kiếm những lời giải thích đơn giản, dù chúng có phi lý đến đâu. Họ thà tin vào một vị thần toàn năng có thể cứu vớt họ, hơn là tự mình đối mặt với thực tại khắc nghiệt và tìm kiếm giải pháp. Niềm tin vào tiên nhân, vào phép thuật, đã trở thành một điểm tựa tinh thần cho họ, một cách để trốn tránh trách nhiệm và sự bất lực của chính mình." Ông nhìn các sử gia trẻ, giọng nói đầy vẻ cảm thông. "Nhưng chỉ khi đối mặt với sự thật, con người mới có thể thực sự trưởng thành và xây dựng một nền móng vững chắc cho tương lai. Các con đang làm một việc vô cùng quan trọng, không chỉ là việc ghi chép lại lịch sử, mà còn là việc kiến tạo một tương lai mới."
Tạ Trần tiếp lời, không trực tiếp đưa ra lời giải, mà gợi mở hướng tư duy. "Những 'phép màu' hay 'thần t��ch' mà các con tìm thấy, hãy cố gắng phân tích chúng dưới góc độ khoa học, dưới góc độ của quy luật tự nhiên, hoặc dưới góc độ của sự khéo léo, sự sáng tạo của con người. Hãy tìm kiếm những 'mắt xích' con người trong mỗi sự kiện. Ai đã làm gì? Tại sao họ lại làm vậy? Hệ quả thực sự là gì? Ai là người được lợi? Và ai là người phải chịu thiệt thòi? Đừng chỉ nhìn vào những gì được viết ra, mà hãy nhìn vào những gì ẩn giấu đằng sau những câu chữ đó."
Anh khẽ mỉm cười. "Lịch sử không chỉ là chuỗi sự kiện, mà là dòng chảy của nhân quả, nơi mỗi lựa chọn, mỗi hành động, dù là của phàm nhân hay tiên nhân, đều tạo ra những hệ quả nhất định. Cái giá của quyền năng, đôi khi, là sự đánh mất nhân tính, là sự bóp méo sự thật để phục vụ cho lợi ích cá nhân. Các con đang lật lại những trang sử ấy, không phải để phán xét quá khứ, mà là để tìm kiếm một con đường mới cho hiện tại và tương lai của Nhân Gian, một con đường mà ở đó, con người không còn bị ám ảnh bởi việc thành tiên hay những quyền năng siêu nhiên, mà sống trọn vẹn với chính bản thân mình."
Thư Đồng Tiểu An, từ góc quán, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, như thể đã hiểu được phần nào những lời lẽ sâu sắc của tiên sinh. Cố Tiểu Ngư gật gù, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ trực tiếp ra lệnh, nhưng những lời gợi mở của anh lại có sức mạnh định hướng phi thường, giúp người khác tự mình tìm ra chân lý.
Các sử gia trẻ lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt họ dần dần bừng sáng. Nỗi thất vọng ban đầu dần được thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Họ hiểu rằng, những 'sai lệch' trong lịch sử không chỉ là những hiểu lầm đơn thuần, mà là một sự bóp méo có chủ đích, một công cụ để thao túng và kiểm soát. Và việc lật tẩy chúng không chỉ là một nhiệm vụ học thuật, mà còn là một sứ mệnh cao cả, một cuộc cách mạng tư duy. Tạ Trần đã cho họ một góc nhìn mới, một phương pháp tiếp cận mới, không chỉ dừng lại ở việc thu thập dữ liệu, mà còn phải đào sâu vào bản chất của con người, vào động cơ và nhân quả. Điều này, hơn bao giờ hết, củng cố triết lý "Nhân Đạo" mà họ đang theo đuổi.
***
Vài ngày sau đó, khu vực nghiên cứu trong Thư viện Hoàng Gia Thành Vô Song chìm trong ánh nến lung linh và một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng cũng đầy hưng phấn. Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ lớn, hắt những vệt sáng bạc lên những kệ sách cao ngất, những chồng tài liệu cũ kỹ chất đống, và những gương mặt mệt mỏi nhưng rạng rỡ của Lạc Tâm, Trình Minh, Vân Nhi và Lạc Thư.
Tiếng lật trang sách sột soạt, tiếng bút sột soạt ghi chép, và tiếng gió nhẹ từ ngoài cửa sổ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực, bụi thời gian và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những tài liệu cổ xưa bao trùm không gian, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính, vừa bí ẩn. Họ đã làm việc không ngừng nghỉ kể từ buổi trò chuyện với Tạ Trần, dốc hết tâm sức để áp dụng những lời gợi mở của anh vào công việc nghiên cứu.
Trình Minh, với đôi mắt thâm quầng dưới cặp kính gọng tre, đang cặm cụi so sánh một tấm bản đồ cổ với một ghi chép từ một tông môn tiên gia. Anh ta lẩm bẩm, tay vạch những đường kẻ trên tấm bản đồ, đầu óc liên tục phân tích và đối chiếu. Lạc Tâm, với vẻ mặt vừa phẫn nộ vừa kiên định, đang nghiền ngẫm một chồng thư tịch cổ, từng câu từng chữ đều được nàng đọc đi đọc lại nhiều lần, cố gắng tìm ra những điểm bất hợp lý, những lỗ hổng trong lời lẽ hoa mỹ của tiên gia. Vân Nhi, cẩn trọng và tỉ mỉ, đang sắp xếp các ghi chép địa phương bị lãng quên, những câu chuyện được kể lại từ chính những người dân thường, những nhân chứng sống của quá khứ. Nàng tin rằng, chân lý nằm ở những điều giản dị, ở những câu chuyện không được tô vẽ. Lạc Thư, với sự điềm tĩnh của một người già cả, đang ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ của mình, phác thảo những nguyên tắc cho nền tảng tri thức mới: dựa trên bằng chứng, suy luận logic, và tôn trọng vai trò của con người.
Đột nhiên, một tiếng thốt lên khe khẽ phá vỡ sự im lặng. Vân Nhi, đang ngồi giữa một đống cuộn da cũ nát và thẻ tre, tay run run chỉ vào một cuộn da đã ngả màu ố vàng, gần như mục nát. "Tìm thấy rồi! Đây là ghi chép của một vị quan triều đình thời đó, một vị quan nhỏ bé ở một vùng hẻo lánh, được cất giấu kỹ càng trong một ngôi miếu cổ, dưới một lớp đất dày. Ông ta đã tường thuật lại toàn bộ quá trình vỡ đê, và những nỗ lực tuyệt vọng của dân chúng để chống chọi với lũ lụt. Không hề nhắc đến bất kỳ 'tiên nhân' nào, mà chỉ là sự dũng cảm và hy sinh của phàm nhân! Ông ta kể rằng chính những người dân thường, bằng đôi tay trần, bằng những công cụ thô sơ, đã cố gắng đắp đê, cứu lấy làng mạc của mình. Ông ta cũng ghi chép về việc các tu sĩ đã đến, nhưng không phải để cứu giúp, mà để thu thập linh thạch và quan sát thảm họa, coi đó như một bài học 'thiên tai' để cảnh tỉnh." Giọng Vân Nhi vừa run rẩy, vừa đầy vẻ hưng phấn.
Trình Minh, nghe thấy vậy, ánh mắt rực sáng, anh vội vàng đối chiếu những gì Vân Nhi vừa nói với tấm bản đồ và các ghi chép của tông môn mà anh đang nghi��n cứu. "Và đây! Ta đã đối chiếu với các ghi chép của tông môn đó. Họ đã cố tình sửa đổi thời gian, địa điểm, và thêm thắt chi tiết về 'pháp thuật' để che đậy sự thật rằng họ đã thất bại trong việc ứng cứu, thậm chí còn gây ra thêm tai họa khi cố gắng 'trấn áp' dòng nước bằng những phương pháp sai lầm, dẫn đến việc nhiều làng mạc bị cuốn trôi hơn! Họ đã dùng những 'phép thuật' được cho là để ngăn lũ, nhưng thực chất lại làm suy yếu kết cấu của đê điều, khiến tình hình thêm trầm trọng. Sau đó, khi mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát, họ mới bắt đầu 'diễn kịch' cứu thế, biến thảm họa do chính họ gây ra thành một màn trình diễn thần thông để củng cố địa vị." Trình Minh đập bàn, tiếng vang nhỏ trong thư viện, gương mặt anh lộ rõ sự phẫn nộ tột độ. "Họ không chỉ bóp méo lịch sử, họ còn cố tình gây hại, rồi đổ lỗi cho 'yêu ma' và tự mình làm người hùng!"
Lạc Tâm siết chặt tay, gương mặt nàng vừa phẫn nộ, vừa kiên định. "Những 'sai lệch' này không chỉ là hiểu lầm, mà là sự bóp méo có chủ đích. Họ muốn củng cố quyền uy, và để người dân tin vào sự phụ thuộc vào họ, tin rằng không có tiên nhân thì phàm nhân không thể tồn tại. Họ đã biến lịch sử thành một công cụ để duy trì sự thống trị. Chúng ta phải đưa sự thật này ra ánh sáng, xây dựng một nền tảng tri thức chân thực cho Nhân Gian! Một nền tảng không dựa trên những huyền thoại bịa đặt hay sự mê tín, mà dựa trên sự thật, trên trí tuệ và sự kiên cường của con người!" Nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức mạnh, như một ngọn lửa đang bùng cháy trong đêm tối.
Họ cùng nhau ghép nối các mảnh ghép, từng chút một lột trần sự thật về 'Trận Đại Hồng Thủy Cứu Thế' từng được coi là một huyền thoại tiên gia. Họ tìm thấy những ghi chép về những người nông dân đã dành cả đời để nghiên cứu về thủy lợi, những người thợ mộc đã sáng tạo ra những công cụ để đắp đê, những người thầy thuốc đã tìm ra cách chữa trị dịch bệnh sau lũ. Tất cả đều là phàm nhân, tất cả đều là những người bình thường, nhưng chính họ, chứ không phải tiên nhân, mới là nh��ng người thực sự đã cứu vớt Nhân Gian khỏi thảm họa.
Lạc Thư gật đầu hài lòng, ánh mắt ông nhìn các học trò đầy vẻ tự hào. Ông biết, đây chính là sự khởi đầu của một cuộc cách mạng tri thức. "Việc lật tẩy những 'sai lệch' trong lịch sử sẽ mở đường cho một cuộc cách mạng tri thức sâu rộng hơn trong kỷ nguyên Nhân Gian, đặt nền móng cho khoa học và tư duy logic, không còn bị ràng buộc bởi sự mê tín." Ông nói, giọng nói trầm ấm. "Nền tảng tri thức chân thực được xây dựng sẽ trở thành một 'bức tường thành' vững chắc, bảo vệ con người khỏi những sự mê tín và thao túng trong tương lai, củng cố sự tự chủ của Nhân Gian. Và việc hiểu rõ hơn về quá khứ sẽ giúp các thế hệ mới tránh lặp lại những sai lầm của thời kỳ tu tiên, củng cố giá trị của 'Nhân Đạo' và khẳng định vị thế của con người trong vũ trụ." Ông ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ của mình, những nét chữ phác thảo nên một tương lai mà ở đó, con người sẽ tự mình làm chủ vận mệnh, không còn cần đến sự phù hộ hay can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào.
Ánh nến vẫn lung linh, nhưng không khí trong thư viện không còn sự căng thẳng của những ngày đầu, mà thay vào đó là sự hưng phấn, niềm tin và một quyết tâm sắt đá. Họ biết rằng con đường còn dài, và sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng họ đã tìm thấy chân lý, và họ sẽ không bao giờ lùi bước. Đây chính là "phá cục" của một kỷ nguyên mới, nơi "nhân quả" sẽ được nhìn nhận một cách công bằng, và "Thiên Đạo" sẽ không còn là sự áp đặt từ trên cao, mà là sự kiến tạo từ chính lòng người. Họ đã sẵn sàng để viết lại những trang sử vĩ đại nhất, trang sử của chính Nhân Gian.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.