Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1788: Bản Giao Hưởng Của Những Linh Hồn: Hội Sáng Tạo Nhân Gian

Ánh nến trong Thư viện Hoàng Gia đã tàn lụi từ lâu, nhưng dư âm của những khám phá chấn động vẫn còn vương vấn trong không khí. Lạc Thư, với ánh mắt đong đầy tự hào, đã ghi lại những dòng chữ cuối cùng vào cuốn sổ, phác họa một tương lai nơi con người làm chủ vận mệnh mình. Nhóm sử gia trẻ, sau một đêm thức trắng, vẫn còn vương vấn sự hưng phấn và niềm tin sắt đá. Sự thật về "Trận Đại Hồng Thủy Cứu Thế" đã lật tẩy một phần của bức màn dối trá mà tu sĩ đã giăng ra, và họ biết, đây chỉ là khởi đầu. Họ đã sẵn sàng để viết lại những trang sử vĩ đại nhất, trang sử của chính Nhân Gian, một trang sử chân thực, không tô vẽ.

Vài ngày sau, khi bình minh vừa hé rạng trên Thị Trấn An Bình, mang theo ánh nắng vàng óng dịu nhẹ, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ thanh tĩnh quen thuộc. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, mời gọi những tâm hồn yêu tri thức. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang lật dở từng trang một cuốn sách cổ. Tiếng lá sách sột soạt, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của thời gian. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi và mái tóc tết hai bím nhỏ, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách trên kệ, động tác nhanh nhẹn nhưng không gây ra chút tiếng động nào. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Tr��n, như muốn đọc suy nghĩ của y qua vẻ mặt trầm tĩnh ấy.

Bỗng, tiếng bước chân hối hả từ bên ngoài vọng vào, phá vỡ sự yên bình của buổi sớm. Ba cái bóng quen thuộc xuất hiện ở ngưỡng cửa, mang theo một luồng sinh khí trẻ trung và hưng phấn. Đó là Lạc Tâm, Trình Minh và Vân Nhi. Lạc Tâm, với gương mặt thông minh và ánh mắt sắc sảo, đi đầu, theo sau là Trình Minh với vẻ nhiệt huyết và Vân Nhi với sự tinh anh.

"Tiên sinh Tạ Trần!" Lạc Tâm cất tiếng chào, giọng nàng đầy vẻ hào hứng nhưng cố gắng giữ sự kính trọng. "Chúng con đến báo tin vui!"

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt y tựa hồ đã biết trước sự xuất hiện của họ, nhưng vẫn nở một nụ cười nhẹ, ý bảo họ ngồi xuống. Cố Tiểu Ngư lập tức pha trà mời khách, tiếng nước chảy róc rách trong ấm, tạo nên một giai điệu nhỏ trong không gian tĩnh lặng.

Trình Minh không đợi được, vội vàng lên tiếng: "Tiên sinh, sau những gì chúng con đã lật tẩy về lịch sử, về những sai lệch và sự bóp méo từ thời kỳ tu tiên, chúng con nhận ra rằng, để Nhân Gian này thực sự 'sống' lại, để con người tìm thấy giá trị đích thực của mình, chúng ta cần nhiều hơn là chỉ những trang sử chân thực."

Vân Nhi tiếp lời, đôi mắt lấp lánh: "Đúng vậy, tiên sinh. Chúng con muốn thông qua nghệ thuật để khơi dậy linh hồn của Nhân Gian, để mọi người thể hiện bản thân, khẳng định giá trị của chính mình. Chúng con đã bàn bạc và quyết định tổ chức một sự kiện quy mô lớn, gọi là 'Hội Sáng Tạo Nhân Gian'!"

Lạc Tâm nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy hy vọng và quyết tâm. "Chúng con muốn thông qua nghệ thuật để Nhân Gian này thực sự 'sống' lại, không còn chỉ là những câu chuyện về tiên nhân, không còn bị ám ảnh bởi những phép thuật siêu phàm. Chúng con muốn mọi người nhìn thấy vẻ đẹp và sức mạnh từ chính cuộc sống bình thường, từ những cảm xúc chân thật nhất của con người."

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, khẽ nhấp một ngụm trà. Hơi ấm của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay y, và một cảm giác bình yên nhẹ nhàng bao trùm. Y nhìn ba người trẻ tuổi trước mặt, ánh mắt y thấu hiểu sâu sắc những trăn trở và khát vọng trong lòng họ. "Nghệ thuật, vốn dĩ là tấm gương phản chiếu nhân tâm. Nó không cần thần thánh hóa, chỉ cần chân thực." Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, nhưng mang theo một sức nặng triết lý. "Khi con người dám nhìn thẳng vào tâm hồn mình, dám thể hiện những gì mình cảm nhận, đó chính là lúc nghệ thuật đạt đến đỉnh cao nhất, không cần phải so sánh với bất kỳ 'tiên pháp' hay 'thần thông' nào."

Cố Tiểu Ngư đặt khay trà xuống, khẽ gật đầu đồng tình. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi của Nhân Gian, từ những ngày còn sùng bái tiên nhân đến nay, khi con người bắt đầu tìm thấy giá trị trong chính mình. "Đúng vậy, Lạc Tâm tỷ, Trình Minh huynh, Vân Nhi tỷ. Em thấy mọi người giờ đây sáng tạo hơn rất nhiều. Như bà lão bán rau gần đây, bà ấy còn dùng lá chuối để xếp thành những hình thù rất đẹp để trang trí gánh hàng của mình nữa đó!" Nàng nói, giọng trong trẻo, mang theo vẻ hồn nhiên nhưng cũng đầy sự quan sát tinh tế.

Trình Minh tiếp tục trình bày kế hoạch chi tiết, ánh mắt rực sáng. "Chúng con dự định tổ chức cuộc thi tại Quảng trường Thành Vô Song. Sẽ có nhiều hạng mục khác nhau: hội họa, điêu khắc, thơ ca, âm nhạc, kịch nghệ, kể chuyện, và cả những nghệ thuật truyền thống như dệt lụa, gốm sứ... Tiêu chí đánh giá sẽ không còn dựa vào 'linh khí' hay 'pháp lực' của tác phẩm, mà là sự chân thực, cảm xúc, kỹ năng và khả năng chạm đến lòng người."

Vân Nhi bổ sung: "Chúng con đã mời rất nhiều nghệ nhân lão thành và cả những người dân bình thường có tài năng tham gia. Chúng con muốn tạo ra một sân chơi thực sự cho tất cả mọi người, không phân biệt giàu nghèo, địa vị hay xuất thân." Nàng lấy ra một cuộn giấy đã được phác thảo cẩn thận, mở ra trước mặt Tạ Trần, trên đó là những hình ảnh về các gian hàng, sân khấu, và khu vực trưng bày.

Tạ Trần chăm chú lắng nghe, ánh mắt y lướt qua từng nét vẽ, từng lời nói. Y không trực tiếp đưa ra lời khuyên hay chỉ dẫn, nhưng mỗi khi ánh mắt y dừng lại ở một chi tiết nào đó, nhóm sử gia trẻ lại cảm thấy như được khai sáng, như được tiếp thêm sức mạnh. Y khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Việc biên soạn lại lịch sử đã là một nền móng vững chắc. Giờ đây, các con đang xây dựng những bức tường, những mái nhà cho ngôi đền Nhân Đạo. Hãy để con người tự do biểu đạt, tự do sáng tạo. Khi tâm hồn được giải phóng, khi mỗi người đều tìm thấy tiếng nói của mình, đó chính là khởi đầu của một kỷ nguyên vĩ đại." Y dừng lại, nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy một tương lai mà y đã hình dung từ rất lâu. "Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những gì các con đang làm hôm nay, chính là hạt giống cho những hành trình ấy."

Lời của Tạ Trần không chỉ là sự tán thành, mà còn là một lời khẳng định triết lý sâu sắc, khiến nhóm sử gia trẻ cảm thấy như được tiếp thêm ngọn lửa. Họ biết rằng con đường không dễ dàng, nhưng với sự ủng hộ thầm lặng của Tạ Trần, họ có thêm niềm tin để vượt qua mọi thử thách. Bầu không khí trong quán sách trở nên ấm áp hơn bao giờ hết, không chỉ bởi hơi ấm của chén trà, mà còn bởi ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy trong lòng những người trẻ, được thắp lên từ ánh sáng của tri thức và nhân tính. Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, với những ý tưởng mới được nảy sinh, những kế hoạch được hoàn thiện, tất cả đều hướng tới một "Hội Sáng Tạo Nhân Gian" rực rỡ, nơi giá trị con người sẽ được tôn vinh một cách trọn vẹn nhất.

***

Vài ngày sau, Thành Vô Song rực rỡ như một đóa hoa khổng lồ vừa bừng nở. Quảng trường trung tâm, vốn đã rộng lớn, giờ đây được trang hoàng lộng lẫy, biến thành một không gian nghệ thuật khổng lồ, tràn ngập màu sắc và âm thanh. Nắng vàng rực rỡ trải khắp quảng trường, phản chiếu lên những tấm lụa đủ màu, những bức tranh rực rỡ, và những tác phẩm điêu khắc tinh xảo. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương hoa cỏ, mùi gỗ mới, mùi sơn và cả mùi đồ ăn hấp dẫn từ các quầy hàng ẩm thực nhỏ ven đường.

Tiếng nhạc du dương từ các nhạc cụ dân tộc – tiếng đàn tranh trong trẻo, tiếng sáo trúc réo rắt, tiếng trống phách rộn ràng – hòa quyện với tiếng người nói chuyện huyên náo, tiếng cười nói rộn ràng của đám đông, tạo nên một bản giao hưởng sống động. Đây chính là "Hội Sáng Tạo Nhân Gian", một lễ hội của những linh hồn, nơi mọi người dân, từ già đến trẻ, đều có thể tìm thấy niềm vui và sự biểu đạt của mình.

Tạ Trần, với chiếc áo vải bố cũ kỹ màu nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, cùng Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An, đang dạo bước giữa dòng người tấp nập. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt thông minh lanh lợi, mặc chiếc áo vải thô cũ, ngước nhìn xung quanh với vẻ hiếu kỳ và ngưỡng mộ.

"Anh Tạ Trần, nhiều tác phẩm quá! Cái nào cũng đẹp và lạ mắt!" Tiểu An reo lên, đôi mắt cậu bé mở to, chỉ trỏ khắp nơi. Cậu chưa bao giờ thấy một khung cảnh nào náo nhiệt và đầy màu sắc đến thế.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ, nắm tay Tạ Trần, khẽ mỉm cười. "Đúng là Nhân Gian đã thay đổi, giờ đây ai cũng có thể thể hiện tiếng lòng mình, không còn sợ hãi hay bị ràng buộc bởi những quy tắc vô nghĩa nữa." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và hạnh phúc. Nàng biết, sự thay đổi này có một phần không nhỏ là nhờ Tạ Trần, người đã lặng lẽ gieo những hạt giống của tri thức và nhân tính.

Họ đi qua một gian hàng trưng bày tranh vẽ. Những bức tranh không còn là cảnh tiên giới mờ ảo hay những vị tiên nhân bay lượn, mà là những phong cảnh quen thuộc của Nhân Gian: cánh đồng lúa chín vàng, dòng sông uốn lượn, những ngôi nhà nhỏ bình dị, và cả những khuôn mặt người lao động hằn sâu dấu vết thời gian. Tạ Trần dừng lại trước một bức tranh phong cảnh mộc mạc, vẽ một buổi chiều tà trên một con sông nhỏ. Ánh mắt y lướt qua từng nét cọ, như đang cảm nhận được hơi thở của cuộc sống bình dị ẩn chứa trong đó.

Không xa đó, Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ đẹp thanh thoát và y phục truyền thống, đang ngồi giữa một vòng tròn khán giả. Nàng luôn mang theo bút và giấy vẽ, nhưng hôm nay, nàng không vẽ. Nàng đang chuẩn bị cho màn trình diễn của mình, một bài thơ ngẫu hứng kết hợp với điệu múa uyển chuyển, thể hiện cảm xúc qua nghệ thuật. Đôi mắt nàng đăm chiêu, chứa đựng một thế giới mộng mơ và say mê. Nàng khẽ vuốt mái tóc đen dài, hít thở sâu, chuẩn bị để hòa mình vào những cảm xúc mà nàng muốn truyền tải. Tạ Trần chỉ quan sát nàng từ xa, không đến gần, như không muốn phá vỡ không gian sáng tạo của nàng.

�� một góc khác, Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, mắt cận thị, đang tỉ mỉ điều chỉnh dây đàn của một cây cổ cầm. Đôi ngón tay dài và khéo léo của ông lướt trên từng sợi dây, tạo ra những âm thanh trầm bổng, như tiếng lòng của gỗ và tơ. Ông luôn có mùi gỗ và dây đàn trên người, một mùi hương đặc trưng của sự tỉ mỉ và đam mê. "Mỗi cây đàn là một câu chuyện," ông lẩm bẩm, như đang nói chuyện với chính cây đàn của mình, "và câu chuyện ấy phải được kể bằng cả tâm hồn."

Xa hơn chút nữa, Cô Gái Dệt Lụa, dịu dàng với đôi tay khéo léo, đang trưng bày những tấm lụa thêu tinh xảo. Mỗi sợi tơ trên tấm lụa đều được dệt nên bằng sự cần mẫn và tình yêu thương, tạo thành những họa tiết sống động về cuộc sống, về thiên nhiên, về những ước mơ bình dị. "Mỗi sợi tơ là một ước mơ," nàng thì thầm, bàn tay khẽ vuốt ve tấm lụa, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó.

Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, đang cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, thu hút đông đảo khán giả với câu chuyện về m��t người phàm nhân dũng cảm đã dùng trí tuệ và sự kiên cường của mình để bảo vệ làng khỏi một trận lụt. Giọng ông lúc trầm lúc bổng, lúc hào hùng lúc bi tráng, khiến người nghe say mê, quên cả thời gian.

Tạ Trần dừng lại một lúc trước gian hàng của Cô Gái Dệt Lụa, ánh mắt y khẽ lướt qua những tấm lụa với những họa tiết tinh xảo. Y không nói gì, nhưng khóe môi y khẽ cong lên, một nụ cười nhẹ đầy vẻ tán thưởng. Y cảm nhận được sự tỉ mỉ, sự kiên nhẫn và cả linh hồn của người nghệ nhân được gửi gắm vào từng sợi tơ. Cố Tiểu Ngư và Tiểu An cũng đứng đó, trầm trồ trước vẻ đẹp của những tấm lụa. Cả quảng trường lúc này, với hàng ngàn con người, hàng trăm tác phẩm nghệ thuật, là một minh chứng sống động cho sự trỗi dậy của Nhân Gian, một sự trỗi dậy không cần đến phép thuật, mà bằng chính sức sống và sự sáng tạo của con người. Tạ Trần biết, những gì y đã hình dung, đang dần trở thành hiện thực, một cách bình dị và chân thực nhất.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi nắng đã dịu đi, kh��ng khí tại khu vực trưng bày tranh và điêu khắc trong Quảng trường Thành Vô Song trở nên có phần căng thẳng hơn. Một tác phẩm điêu khắc bằng gỗ, hình ảnh một người nông dân đang gieo hạt, đã thu hút sự chú ý đặc biệt. Người nông dân được khắc họa với vẻ mặt khắc khổ, làn da cháy nắng, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên cường và hy vọng mãnh liệt. Tác phẩm không hề có chút hào quang hay vẻ đẹp siêu phàm nào, mà chỉ tập trung vào sự chân thực, mộc mạc của cuộc sống lao động.

Tuy nhiên, chính sự chân thực ấy lại gây ra một cuộc tranh luận nhỏ. Một số người xem, vẫn còn mang tư tưởng của thời kỳ tu tiên, không thể chấp nhận được vẻ đẹp này.

"Tác phẩm này thì có gì đặc biệt? Chẳng thấy chút tiên khí nào, chẳng thể hiện được cái 'đạo' gì cả," một người xem với vẻ mặt cau có lên tiếng. Y vẫn nhớ những bức tượng tiên nhân uy nghiêm, tỏa ra hào quang rực rỡ mà y từng thấy trong các đền thờ cũ.

Một người khác phụ họa: "Đúng vậy, so với những bức tượng tiên nhân trước đây, nó quá tầm thường. Nghệ thuật phải là thứ đưa con người đến với cõi cao siêu, thoát tục chứ?" Giọng nói của y chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc, như thể tác phẩm này đang thách thức toàn bộ niềm tin cũ của y.

Lạc Tâm, đang đứng gần đó, lắng nghe những ý kiến trái chiều, gương mặt nàng lộ vẻ lo lắng. Nàng và nhóm sử gia đã rất nỗ lực để thay đổi tư duy của mọi người, nhưng dường như thói quen và định kiến cũ đã ăn quá sâu vào tiềm thức của một bộ phận dân chúng. "Chúng ta đã cố gắng để họ hiểu rằng giá trị nằm ở con người, ở sự lao động, ở những cảm xúc chân thực. Nhưng có lẽ thói quen cũ đã ăn quá sâu," nàng khẽ nói với Lạc Thư, người cũng đang đứng cạnh, ánh mắt đăm chiêu. "Họ vẫn tìm kiếm 'linh khí', 'tiên pháp' trong mọi thứ, ngay cả trong nghệ thuật."

Tạ Trần, với vẻ mặt trầm tĩnh thường lệ, đứng cách đó không xa. Y không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát cuộc tranh luận. Y hiểu rõ sự giằng xé trong lòng những người này, sự đấu tranh giữa cái cũ và cái mới. Y tiến lại gần tác phẩm điêu khắc, khẽ nhấc tay, đặt một ngón tay lên bề mặt thô ráp của gỗ, ngay trên khuôn mặt người nông dân. Y không nói gì, nhưng ánh mắt y lướt qua gương mặt được khắc họa, rồi nhìn ra đám đông đang tranh luận. Trong ánh mắt sâu thẳm của y, không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của sự sống.

Lạc Tâm, người đã quen với sự tinh tế trong mỗi cử chỉ của Tạ Trần, nhận ra ánh mắt y. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí nàng. Nàng chợt hiểu ra điều gì đó. Chính sự mộc mạc, chân thực, và sức sống kiên cường ẩn chứa trong tác phẩm này, mới là "linh khí" chân chính của Nhân Gian. Không phải thứ linh khí hư ảo từ cõi tiên, mà là linh khí từ mồ hôi, nước mắt và niềm hy vọng của con người.

Nàng hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức mạnh và sự kiên định. "Thưa các vị, xin hãy nhìn kỹ hơn vào tác phẩm này. Các vị tìm kiếm 'linh khí'? Các vị tìm kiếm 'đạo'? Vậy thì, 'linh khí' của sự sống, của sự kiên cường, của sự gieo trồng và hy vọng, chẳng phải đang hiển hiện rõ ràng đây sao?"

Nàng quay lại chỉ vào tác phẩm điêu khắc. "Người nông dân này, với đôi bàn tay chai sạn, với những vết nhăn hằn sâu trên trán, y đang gieo hạt. Đó không chỉ là gieo hạt giống cây trồng, mà còn là gieo hạt giống của sự sống, của tương lai, của hy vọng. Mồ hôi của y thấm đẫm đất đai, đó chính là 'linh dịch' nuôi dưỡng vạn vật. Sự kiên trì của y, bất chấp nắng mưa, sâu bệnh, đó chính là 'đạo' của sự sinh sôi nảy nở."

Lời nói của Lạc Tâm, được củng cố bởi ánh mắt thấu hiểu và sự hiện diện thầm lặng của Tạ Trần, dần làm dịu đi sự hoài nghi trong đám đông. Những người ban nãy còn tranh cãi, giờ đây im lặng lắng nghe. Họ nhìn lại tác phẩm điêu khắc, không phải bằng con mắt tìm kiếm sự siêu phàm, mà bằng con mắt của sự thấu hiểu và đồng cảm. Họ bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp trong sự khắc khổ, sức mạnh trong sự bình dị.

"Chúng ta đã quá quen với việc thần thánh hóa mọi thứ, với việc tìm kiếm những điều phi thường bên ngoài chính mình," Lạc Tâm tiếp tục, giọng nàng vang vọng trong không khí, "mà quên mất rằng, điều phi thường nhất, vĩ đại nhất, chính là sự sống, là con người chúng ta. Cái 'đạo' mà các vị tìm kiếm, nó không nằm ở cõi tiên giới xa xôi, mà nằm ngay trong mỗi hạt mầm được gieo, trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống, trong mỗi trái tim biết yêu thương và hy vọng."

Đám đông dần gật gù. Những ánh mắt hoài nghi ban nãy đã được thay thế bằng sự suy tư, rồi dần chuyển sang sự thấu hiểu. Họ không còn tranh cãi, mà bắt đầu trao đổi với nhau bằng những lời nói nhẹ nhàng hơn, những cái gật đầu đồng tình. Xung đột nhỏ đã được hóa giải, không phải bằng sức mạnh hay quyền uy, mà bằng trí tuệ, sự thấu hiểu và khả năng kết nối với nhân tính sâu thẳm trong mỗi con người. Tạ Trần, lúc này, khẽ rời khỏi tác phẩm điêu khắc, ánh mắt y bình yên và mãn nguyện. Y biết, một hạt mầm nữa đã được gieo, và nó đang bắt đầu nảy nở trong lòng người.

***

Khi màn đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên Thành Vô Song, ánh đèn lấp lánh từ quảng trường vẫn còn hắt lên bầu trời, như nh���ng vì sao rơi xuống trần gian. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, bầu không khí vẫn ấm áp và yên bình lạ thường. Tạ Trần, với dáng vẻ thanh thoát, ngồi bên bàn trà, thắp một ngọn đèn dầu. Ánh sáng vàng dịu hắt lên khuôn mặt y, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm và vẻ suy tư.

Cố Tiểu Ngư, sau khi dọn dẹp quán sách, mang đến một tách trà nóng, đặt nhẹ nhàng trước mặt Tạ Trần. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự tĩnh lặng. Nàng ngồi xuống cạnh y, cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn từ Thành Vô Song vẫn còn lung linh.

"Tiên sinh, hôm nay thật náo nhiệt," Cố Tiểu Ngư khẽ nói, giọng nàng dịu dàng. Nàng vẫn còn cảm nhận được sự sôi động, sự hưng phấn của "Hội Sáng Tạo Nhân Gian." "Nhưng con nghĩ, mọi người đã thực sự hiểu được điều Tiên sinh muốn truyền tải. Cái cách Lạc Tâm tỷ đã nói về tác phẩm điêu khắc người nông dân, con thấy nhiều người đã thực sự suy ngẫm."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong cơ thể y. Y không nói nhiều, nhưng khóe môi y khẽ cong lên, một nụ cười nhẹ, đầy vẻ mãn nguyện. "Mỗi hạt mầm đều cần thời gian để nảy nở. Điều quan trọng là chúng ta đã gieo đúng hạt giống." Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Cái 'linh khí' mà họ tìm kiếm không nằm ở những điều siêu phàm, mà nằm ngay trong sự sống, trong chính nhân tính của mỗi người. Khi con người nhận ra giá trị của chính mình, của cuộc sống bình thường, đó chính là lúc họ thực sự tìm thấy 'đạo'."

Y nhìn ra bầu trời đêm, nơi trăng sáng vằng vặc và sao lấp lánh như những viên kim cương. Y nhớ lại hình ảnh của Nàng Thơ Mộng Dao say mê trong nghệ thuật, Lão Tiệm Cầm tỉ mỉ điều chỉnh cây đàn, Cô Gái Dệt Lụa cần mẫn với từng sợi tơ, và cả những người dân bình thường tìm thấy niềm vui trong việc thể hiện bản thân. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại hơn, một bức tranh về sự trỗi dậy của Nhân Gian.

Cố Tiểu Ngư tựa đầu vào vai Tạ Trần, cảm nhận sự bình yên tỏa ra từ y. "Con tin rằng, những gì chúng ta đang làm, những gì mọi người đang kiến tạo, sẽ là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà con người không còn phải ngước nhìn lên bầu trời để tìm kiếm sự cứu rỗi, mà sẽ tự mình tạo nên giá trị, tự mình làm chủ vận mệnh." Nàng nói, giọng nàng chứa đựng niềm tin và hy vọng.

Tạ Trần khẽ xoa đầu Cố Tiểu Ngư, ánh mắt y xa xăm. "Sự nở rộ của các hình thái nghệ thuật và văn hóa mới sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của kỷ nguyên Nhân Gian, vượt qua cái bóng của tiên đạo." Y trầm ngâm. "Khả năng thấu hiểu và thích nghi của con người sẽ giúp họ xây dựng một nền văn minh độc đáo, không phụ thuộc vào bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào. Và ta, có lẽ, sẽ vẫn là một người quan sát, một điểm neo thầm lặng, lặng lẽ dẫn dắt thế giới tiến về phía trước bằng những hành động và lời nói nhỏ nhưng sâu sắc."

Y khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự mãn nguyện. Hạt giống đã được gieo, và y đã thấy chúng nảy mầm. Cái "phá cục" mà y hằng theo đuổi, không phải là một sự kiện long trời lở đất, mà là một quá trình chuyển hóa lặng lẽ, thấm đẫm vào từng ngõ ngách của cuộc sống, thay đổi nhận thức và trái tim con người. Thiên Đạo có suy kiệt, tiên môn có không còn, nhưng Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường bình thường, nhưng trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Và y, Tạ Trần, vẫn sẽ là một phàm nhân, mở quán sách nhỏ, tiếp tục gieo những hạt giống tri thức, làm nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free