Nhân gian bất tu tiên - Chương 315: Huyền Cơ Thượng Cổ: Giải Mã Đại Trận
Biển ma khí cuồn cuộn dần lùi lại phía sau, nhưng dư âm của nó vẫn còn bám víu lấy tâm trí mỗi người trong liên minh. Dù đã an toàn rút lui, cảm giác thất bại không trọn vẹn vẫn đè nặng lên vai Tạ Trần, một gánh nặng vô hình nhưng lại rõ rệt hơn bao giờ hết. Y biết, đây không phải là lúc để chìm đắm trong hối tiếc, mà là thời khắc để suy xét, để mổ xẻ từng mảnh vụn của sự kiện vừa qua, tìm ra lối thoát trong mê trận của Ma Chủ Cửu U.
Đêm khuya, căn phòng luyện công cá nhân tại Thái Huyền Tông chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Không còn tiếng binh khí va chạm, không còn tiếng gầm thét của ma vật, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ bằng gỗ mục, và đôi khi là tiếng lật sách sột soạt. Không khí trong phòng đặc quánh sự tập trung, mùi linh khí thanh khiết hòa quyện với mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh vừa căng thẳng. Trên chiếc bồ đoàn chính giữa, Tạ Trần ngồi xếp bằng, thân hình gầy gò của y hiện rõ dưới ánh nến mờ ảo, dường như mỏng manh hơn sau cuộc đối đầu khốc liệt. Đôi mắt y vẫn mở, sâu thẳm và tỉnh táo, lướt qua những bản đồ trận pháp cổ xưa trải rộng trên mặt bàn đá lạnh lẽo. Những nét vẽ phức tạp, những ký hiệu Hán Việt cổ kính dường như đang nhảy múa trong tâm trí y, mỗi đường nét đều ẩn chứa một bí mật, một lời giải đáp.
Xung quanh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng sự quyết tâm không lay chuyển. Nàng đang cẩn trọng đối chiếu một quyển thư tịch cổ dày cộp, bìa sách đã ngả màu úa vàng vì thời gian, với những bản đồ trận pháp. Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc đen nhánh của nàng khẽ lay động dưới ánh nến, phản chiếu một vệt sáng yếu ớt. Bên cạnh nàng là Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt cụp nhẹ, chiếc đuôi lông mềm mại thỉnh thoảng khẽ vẫy, ánh mắt lanh lợi của nàng giờ đây cũng nhuốm màu nghiêm trọng, chăm chú theo dõi từng cử chỉ của Tạ Trần và Lăng Nguyệt. Các trưởng lão khác của liên minh, Trưởng Lão Thanh Vân với râu tóc bạc phơ, Đạo Sĩ Lạc Hà với vẻ mặt kiên nhẫn, và Nữ Tu Sĩ Bích Thủy trẻ tuổi, cũng ngồi quây quần, trầm ngâm lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những câu hỏi hoặc bổ sung thêm thông tin từ kho tàng kiến thức ít ỏi của tông môn mình.
Tạ Trần khẽ thở dài, một làn hơi lạnh lẽo thoát ra từ lồng ngực. "Đại Trận Hoán Đổi này," y bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "không đơn thuần là Ma Đạo. Nó có gốc rễ sâu xa hơn, một sự biến chất từ những nguyên lý Thượng Cổ. Cái cách mà U Linh kích hoạt 'điểm phụ' vừa rồi, nó không giống với bất kỳ ma trận nào mà ta từng biết, không chỉ là bạo lực thuần túy hay sự tàn phá đơn giản."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, ngón tay thanh mảnh của nàng vuốt nhẹ lên một ký hiệu cổ trên quyển thư tịch. "Đúng vậy, Tạ công tử. Sau khi đối chiếu với 'Thiên Địa Trận Đồ' và 'Vạn Pháp Quy Nguyên Lục' của tông môn, ta đã phát hiện ra những nét tương đồng đáng kinh ngạc. Đặc biệt là với 'Cửu Chuyển Luân Hồi Trận' – một trận pháp được cho là đã thất truyền từ thời Thiên Đạo Khai Sinh, một trong những trận pháp sơ khai nhất của thế giới này, liên quan trực tiếp đến sự vận hành của luân hồi và nhân quả. Nó không chỉ là một trận pháp để 'đổi', mà là để 'chuyển hóa' căn nguyên của vạn vật." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm trọng, đôi mắt phượng ánh lên sự kinh ngạc lẫn lo lắng trước quy mô của phát hiện này. Việc tìm thấy những điểm tương đồng với một trận pháp Thượng Cổ, vốn bị coi là cấm kỵ và nguy hiểm đến mức bị phong ấn trong các điển tịch cổ, khiến nàng không khỏi rùng mình. Nhưng sự tò mò của một tu sĩ luôn khao khát tri thức đã lấn át sự sợ hãi.
"Cửu Chuyển Luân Hồi Trận?" Trưởng Lão Thanh Vân khẽ nhíu mày, bộ râu bạc phơ khẽ run. "Lão phu nhớ mang máng trong truyền thừa của Thanh Vân Tông cũng có nhắc đến. Đó là một trận pháp có thể điều khiển cả linh hồn, cải biến số mệnh. Nhưng nó đã thất lạc từ hàng vạn năm trước, chỉ còn là những mảnh vỡ trong lời đồn đại." Ánh mắt ông tràn ngập vẻ hoài nghi và kinh hãi.
"Vậy là Ma Chủ Cửu U đang đào bới những thứ của người chết để làm sống lại cái ác? Hắn thật đáng ghét!" Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thốt lên, đôi tai cụp xuống, thể hiện sự khó chịu. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng những thứ cổ xưa như vậy, sao hắn có thể tìm được?" Lời nói của nàng tuy có chút bướng bỉnh, nhưng lại chạm đến một vấn đề cốt lõi: Ma Chủ Cửu U rốt cuộc đã lấy sức mạnh từ đâu?
Tạ Trần không đáp lời Tiểu Cửu ngay. Y đưa ngón tay gầy gò lướt trên một bản đồ trận pháp, nơi những điểm nút phức tạp được vẽ bằng mực đỏ và đen. "Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là muốn phá hủy Thiên Đạo, mà hắn còn muốn thay thế nó, hoặc ít nhất là chiếm đoạt quyền năng của nó. Việc y vận dụng trận pháp Thượng Cổ này không phải là ngẫu nhiên. Nó liên quan đến mục đích sâu xa hơn về sự thao túng luân hồi, về việc bẻ cong nhân quả để phục vụ cho tham vọng của hắn. Hắn không chỉ là một kẻ phá hoại, mà là một kiến trúc sư của sự hỗn loạn, một kẻ muốn viết lại quy tắc của thế giới này."
Lăng Nguyệt dùng linh lực điểm nhẹ vào một điểm trên bản đồ, nơi các ký hiệu trận pháp Thượng Cổ giao thoa. "Theo ghi chép trong 'Vạn Pháp Quy Nguyên Lục', 'Cửu Chuyển Luân Hồi Trận' có khả năng 'hút' và 'chuyển hóa' sinh mệnh nguyên bản, không chỉ là linh khí hay ma khí đơn thuần. Nó có thể bóp méo dòng chảy nhân quả của một vùng đất, thậm chí của cả một thế giới. 'Điểm phụ' mà U Linh kích hoạt, nó như một 'chốt' trong một cỗ máy khổng lồ, bắt đầu khởi động một quá trình 'hút' và 'chuyển hóa' nào đó." Nàng dừng lại, đôi mắt ánh lên vẻ trầm tư. "Cái giá phải trả để vận hành một trận pháp như vậy là không hề nhỏ. Ma Chủ Cửu U chắc chắn đã tìm thấy một nguồn năng lượng cổ xưa nào đó, hoặc đã dâng tế một thứ gì đó vô cùng quan trọng."
Đạo Sĩ Lạc Hà khẽ cau mày, nhìn những đường linh mạch chằng chịt trên bản đồ. "Nếu nó có thể hút sinh mệnh nguyên bản, vậy thì sự tàn phá của nó sẽ không chỉ giới hạn ở ma khí. Nó sẽ cướp đi sự sống, sự cân bằng của cả nhân gian." Giọng ông trầm đục, đầy lo lắng.
Tạ Trần nhắm mắt lại, 'Nhân Quả Chi Nhãn' vận chuyển trong tâm trí. Y "thấy" những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, những mối liên hệ vô hình từ "điểm phụ" vừa kích hoạt, lan tỏa ra khắp không gian. Y cảm nhận được một sự "mất mát" đang diễn ra, một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng quan trọng đang bị rút cạn từ thế giới phàm trần, không phải linh khí, không phải sinh mệnh, mà là một thứ gì đó cơ bản hơn, liên quan đến bản chất của sự tồn tại. Y linh cảm rằng, nếu để Đại Trận Hoán Đổi hoàn thành, không chỉ Thiên Đạo sẽ suy kiệt, mà cả "nhân tính" của vạn vật cũng sẽ bị bóp méo, biến chất, con người sẽ hoàn toàn "mất người". Đây là điều mà y không bao giờ chấp nhận.
"Trận pháp này phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều," Tạ Trần mở mắt, ánh mắt y sắc như dao. "Nó không chỉ là một kế hoạch phá hoại, mà là một âm mưu nhằm viết lại bản chất của thế giới. Chúng ta phải hiểu rõ hơn về 'Cửu Chuyển Luân Hồi Trận', tìm kiếm những điểm yếu cốt tử của nó, nơi mà 'nhân quả' có thể bị can thiệp." Y nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Chúng ta cần những điển tịch cổ xưa hơn nữa, những thứ mà có lẽ chỉ những nơi như Thiên Cơ Các mới lưu giữ."
Lăng Nguyệt gật đầu, bàn tay nàng vô thức chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm giác lạnh lẽo từ nó dường như tiếp thêm cho nàng sự bình tĩnh. Nàng hiểu gánh nặng đang đè lên vai mình, nhưng đồng thời, nàng cũng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Kể từ khi theo Tạ Trần, nàng đã rời xa con đường tu tiên thuần túy, nhưng lại tìm thấy một mục đích cao cả hơn, đó là bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân gian. Giờ đây, chính tri thức của nàng, thứ mà trước đây nàng dùng để tu luyện, lại trở thành vũ khí quan trọng nhất.
***
Sáng sớm hôm sau, trời âm u, có sương mù nhẹ vương khắp các đỉnh núi Thái Huyền Tông, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo nhưng cũng ẩn chứa sự ảm đạm. Tạ Trần, dưới lớp ngụy trang đơn giản để tránh sự chú ý, cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử đã có mặt tại một trong những tổng bộ bí mật của Thiên Cơ Các. Nơi này, không giống như những tông môn hào nhoáng, được xây dựng ẩn mình trong lòng núi, lối vào được bảo vệ bởi những trận pháp che giấu tinh vi. Kiến trúc bên trong cũng không quá cầu kỳ, chủ yếu là các hành lang đá lạnh lẽo dẫn đến vô số thư các, phòng nghiên cứu.
Âm thanh duy nhất vang vọng trong không gian rộng lớn này là tiếng thì thầm khe khẽ của những học giả Thiên Cơ Các đang miệt mài nghiên cứu, tiếng lật sách cũ sột soạt, và tiếng bút lông cọ sát trên giấy. Mùi giấy cũ, mực tàu, và một chút hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, trầm mặc, nhưng cũng tràn ngập tri thức. Cảm giác nguy hiểm tiềm tàng, một sự giám sát vô hình, luôn lẩn khuất trong từng ngóc ngách, nhắc nhở rằng nơi đây lưu giữ những bí mật có thể lay chuyển cả thiên hạ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt tập trung cao độ, đang dẫn Tạ Trần đi sâu vào một thư các chứa đựng những điển tịch cổ nhất, những quyển sách mà ngay cả những trưởng lão Thiên Cơ Các bình thường cũng ít khi được phép chạm vào. Nàng khoác lên mình một chiếc áo choàng màu xám tro đơn giản, che đi bạch y và dung nhan tuyệt mỹ, nhưng phong thái cao quý và đôi mắt sắc sảo vẫn không thể che giấu hoàn toàn. Ngón tay nàng lướt qua từng kệ sách bụi bặm, tìm kiếm những quyển sách hiếm hoi có nhắc đến 'Cửu Chuyển Luân Hồi Trận' hoặc các trận pháp Thượng Cổ tương tự.
"Thiên Cơ Các này quả nhiên không hổ danh là nơi tụ hội tri thức của nhân gian," Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt y quét qua hàng trăm, hàng ngàn quyển sách cổ. Mùi mực tàu và giấy cũ phảng phất trong không khí, mang theo hơi thở của thời gian. Y cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với những tri thức này, như thể mỗi quyển sách đều là một sợi dây nhân quả kéo dài từ quá khứ đến hiện tại.
Sau một hồi tìm kiếm cật lực, Lăng Nguyệt Tiên Tử đột nhiên dừng lại trước một kệ sách bị che khuất, ánh mắt nàng ánh lên tia sáng. Nàng rút ra một quyển sách nhỏ, bìa làm bằng da thú cổ xưa, không có tên. Quyển sách nặng trịch và tỏa ra một luồng linh lực yếu ớt, dường như đã trải qua vô số năm tháng. "Đây rồi!" Nàng khẽ thốt lên, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự phấn khích hiếm hoi. "Đây là 'Thiên Cơ Bách Giải' – một bộ sách được cho là do Thiên Cơ Lão Tổ, người sáng lập Thiên Cơ Các, tự tay biên soạn. Nó ghi chép về những bí ẩn của Thiên Đạo, những trận pháp Thượng Cổ đã thất truyền, và cả những 'điểm yếu' của luân hồi."
Nàng cẩn thận mở quyển sách ra. Từng trang giấy được làm từ một loại lụa đặc biệt, màu vàng úa, nhưng vẫn giữ được độ bền bỉ đáng kinh ngạc. Những dòng chữ cổ viết bằng một loại văn tự đã gần như thất truyền, vô cùng phức tạp và khó hiểu. Lăng Nguyệt, với sự uyên bác của mình, vẫn có thể đọc được, dù đôi lúc phải dừng lại suy ngẫm. Nàng chỉ vào một đoạn văn, nơi những ký hiệu và hình vẽ trận pháp đan xen chằng chịt.
"Đây là đoạn ghi chép về một 'điểm yếu' của trận pháp Luân Hồi, nơi các yếu tố nhân quả có thể bị can thiệp, bị bẻ cong, thậm chí là bị phá vỡ... Nhưng nó yêu cầu một sự thấu hiểu cực hạn về bản chất của nhân quả, về sự vận hành của Thiên Đạo." Lăng Nguyệt giải thích, ngón tay nàng run nhẹ khi chỉ vào một ký hiệu giống như một nút thắt vô hình. "Và điều đáng sợ là, nó cũng nói đến khả năng 'đảo ngược' sự luân hồi, biến sinh mệnh thành một thứ hoàn toàn khác, một dạng tồn tại phi tự nhiên."
Tạ Trần đưa tay nhận lấy quyển sách. Y không cần đọc từng chữ, chỉ cần chạm vào nó, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y đã bắt đầu vận chuyển. Những sợi dây nhân quả vô hình từ quyển sách tuôn ra, kết nối với tâm trí y. Y cảm nhận được sự phức tạp của những tri thức này, những mối liên hệ sâu xa giữa các khái niệm tưởng chừng như siêu hình. "Thấu hiểu nhân quả..." Y lẩm bẩm, đôi mắt nhắm lại, vẻ mặt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. "Đó là con đường của ta. Ngươi hãy chỉ cho ta những điều ngươi đã tìm thấy."
Khi Tạ Trần nhắm mắt, thế giới xung quanh y dường như biến mất. Y không nhìn thấy những dòng chữ cổ, không nghe thấy tiếng thì thầm xung quanh, mà y "thấy" những mạng lưới nhân quả chằng chịt, những mối liên hệ vô hình giữa mọi sự vật, mọi hành động, mọi sinh mệnh. 'Thiên Cơ Bách Giải' không còn là một quyển sách, mà là một tấm bản đồ của những sợi dây nhân quả, nơi những "điểm yếu" được đánh dấu bằng những nút thắt lỏng lẻo, những dòng chảy bị bóp méo. Y cảm nhận được sự vận hành của 'Cửu Chuyển Luân Hồi Trận' như một cỗ máy khổng lồ đang cố gắng cưỡng ép bẻ cong những sợi dây đó, tạo ra những "khe hở" trong dòng chảy tự nhiên của thế giới. Những hình ảnh mơ hồ, những mối liên hệ dường như vô lý, bắt đầu hiện lên trong tâm trí y, dần dần ghép nối lại thành một bức tranh tổng thể. Đó không phải là phép thuật hay thần thông, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy được những quy luật ẩn giấu đằng sau mọi sự vật. Y nhận ra, điểm yếu của 'Cửu Chuyển Luân Hồi Trận' không nằm ở việc phá hủy nó bằng sức mạnh, mà là ở việc "tháo gỡ" những nút thắt nhân quả mà Ma Chủ Cửu U đã tạo ra.
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng quan sát Tạ Trần, đôi mắt nàng ánh lên vẻ phức tạp. Nàng đã từng chứng kiến Tạ Trần vận dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn' nhiều lần, nhưng mỗi lần đều khiến nàng kinh ngạc. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng vô hình đang bao bọc lấy y, một sự tập trung tinh thần đạt đến cực điểm. Hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng dường như cũng ấm hơn, như thể nó đang phản ứng với sự thấu hiểu sâu sắc mà Tạ Trần đang trải qua. Nàng tin tưởng y, không chỉ vì những gì y đã làm, mà còn vì con đường y chọn – con đường không thành tiên, mà giữ trọn nhân tính. Con đường đó, giờ đây, dường như là hy vọng duy nhất để cứu vãn nhân gian.
Thời gian trôi qua, từng giờ, từng khắc. Mùi hương của sách cũ và linh thạch trong Thiên Cơ Các dường như càng lúc càng trở nên đậm đặc, hòa quyện với không khí căng thẳng. Cuối cùng, Tạ Trần khẽ mở mắt. Trong đôi mắt sâu thẳm của y, sự mệt mỏi đã nhường chỗ cho một sự minh triết rạng rỡ, như thể y vừa nhìn thấy toàn bộ cờ thế. Y đã tìm ra được đáp án, một con đường tuy hiểm nguy nhưng đầy khả thi.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng nhạt dịu dàng xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của căn phòng luyện công cá nhân tại Thái Huyền Tông, vẽ lên sàn đá những vệt sáng vàng óng. Không khí trong phòng vẫn tĩnh lặng, nhưng giờ đây đã pha lẫn một sự kỳ vọng và căng thẳng khó tả. Trên mặt bàn đá, những bản đồ trận pháp đã được sắp xếp lại, và một bản đồ lớn hơn, chi tiết hơn, được Tạ Trần vẽ tay, nằm ở trung tâm. Các đường nét, ký hiệu trên bản đồ không còn rời rạc mà đã được kết nối một cách logic, chỉ ra những điểm mấu chốt, những "điểm neo" mà trước đây không ai nhìn ra.
Tạ Trần đứng trước bản đồ, thân hình gầy gò của y giờ đây dường như cao lớn hơn, vững chãi hơn. Y mặc bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, nhưng phong thái y toát lên vẻ uy nghiêm của một người lãnh đạo thực thụ, một chiến lược gia đã nhìn thấu mọi cục diện. Bên cạnh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng thẳng, trong bạch y thuần khiết, vẻ mặt nàng kiên định như băng, ánh mắt phượng sắc bén dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi trên bồ đoàn, đôi tai cáo vểnh lên, chiếc đuôi khẽ vẫy, ánh mắt lanh lợi của nàng tập trung vào Tạ Trần, không bỏ sót một chi tiết nào. Các trưởng lão liên minh, Trưởng Lão Thanh Vân, Đạo Sĩ Lạc Hà, Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, cùng những tu sĩ tinh anh khác, đều ngồi thẳng lưng, ánh mắt chăm chú, chờ đợi lời công bố kế hoạch phản công cuối cùng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng vẫn lan tỏa trong phòng, hòa cùng hơi ấm từ ánh nắng chiều, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy áp lực.
Tạ Trần đưa tay chỉ vào bản đồ, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Đại Trận Hoán Đổi, dù hùng mạnh, vẫn là một trận pháp. Và mọi trận pháp đều có điểm yếu. Điểm yếu của nó không nằm ở sức mạnh, mà ở 'nhân quả' mà nó cố gắng thao túng." Y dừng lại một chút, quét ánh mắt qua từng người trong liên minh. "Ma Chủ Cửu U đã dùng 'Cửu Chuyển Luân Hồi Trận' từ Thượng Cổ để bẻ cong dòng chảy luân hồi, tạo ra một 'khe hở' giữa U Minh Địa Phủ và nhân gian, mục đích là để 'hút' đi bản nguyên của thế giới này, biến nó thành một thứ gì đó phục vụ cho mục đích của hắn."
Y tiếp tục, ngón tay y di chuyển trên bản đồ, chỉ rõ các v�� trí. "Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện với toàn bộ trận pháp. Đó là một cỗ máy quá lớn, quá phức tạp. Thay vào đó, chúng ta sẽ nhắm vào những 'điểm neo' nhân quả. Đây là những điểm mà Ma Chủ Cửu U đã cố tình bóp méo, những nút thắt mà nếu chúng ta có thể tháo gỡ, sẽ tạo ra hiệu ứng domino, làm sụp đổ toàn bộ Đại Trận Hoán Đổi."
Trưởng Lão Thanh Vân khẽ nhíu mày. "Điểm neo nhân quả? Ý Tạ công tử là, chúng ta sẽ không dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng 'đạo lý' để hóa giải?" Giọng ông đầy vẻ hoài nghi, nhưng cũng pha lẫn sự tò mò.
Tạ Trần gật đầu. "Chính xác. Sức mạnh thuần túy sẽ chỉ khiến trận pháp phản ứng mạnh hơn, có thể gây ra những hậu quả không lường trước được. Chúng ta phải tìm cách 'phá cục' từ bên trong, trả lại sự cân bằng cho những dòng chảy nhân quả đã bị bóp méo." Y chỉ vào một vị trí trên bản đồ, nơi có một ký hiệu đặc biệt, được vẽ bằng mực đen đậm. "Đây là 'điểm neo' cốt lõi nhất, nơi mà Ma Chủ Cửu U đã dồn hết tâm huyết để thiết lập. Nó liên quan đến một sự kiện Thượng Cổ, một 'chấp niệm' đã bị lãng quên, được Ma Chủ Cửu U khai thác để tạo ra sự méo mó lớn nhất trong dòng chảy luân hồi."
Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, người vốn trầm lặng, giờ đây cũng không kìm được mà hỏi. "Vậy chúng ta sẽ làm gì ở những 'điểm neo' đó? Làm sao một phàm nhân như Tạ công tử, hay những tu sĩ như chúng ta, có thể 'tháo gỡ' nhân quả?" Ánh mắt nàng vẫn còn chút hoài nghi, bởi khái niệm về 'nhân quả' trong tu luyện thường rất mơ hồ, khó nắm bắt.
Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt y bình tĩnh. "Chúng ta sẽ không chiến đấu với một trận pháp, mà với một 'chấp niệm'. Tại mỗi 'điểm neo', chúng ta cần thực hiện một 'hành động nhân quả' đối lập với 'chấp niệm' mà Ma Chủ Cửu U đã gieo rắc. Đó có thể là một sự hi sinh, một sự chuộc lỗi, một sự buông bỏ, hoặc một sự thức tỉnh. Mỗi hành động đó sẽ tạo ra một 'làn sóng nhân quả', hóa giải từng nút thắt, cho đến khi 'điểm neo' cốt lõi sụp đổ." Y giải thích một cách đơn giản nhất có thể, nhưng ai cũng hiểu được sự phức tạp và nguy hiểm ẩn ch���a trong đó. Kế hoạch này không chỉ yêu cầu sức mạnh, mà còn đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về bản chất con người, về những giá trị mà họ đang cố gắng bảo vệ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, đặt tay lên vai Tạ Trần, ánh mắt nàng kiên định quét qua toàn bộ liên minh. "Kế hoạch này mạo hiểm," nàng nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy quyền uy. "Nó đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ những phương pháp chiến đấu thông thường, và tin tưởng vào một con đường mà trước đây chúng ta chưa từng nghĩ đến. Nhưng ta tin tưởng vào Tạ Trần." Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung, như một lời khẳng định cho sự tin tưởng của nàng. "Kế hoạch này, là con đường duy nhất để chúng ta không chỉ cứu vãn Thiên Đạo, mà còn bảo vệ 'nhân tính' của chính mình, và của cả nhân gian."
Các thành viên liên minh lắng nghe chăm chú, ánh mắt họ từ hoài nghi dần chuyển sang kiên định. Những lời của Tạ Trần, kết hợp với sự khẳng định của Lăng Nguyệt, đã gieo vào lòng họ một niềm tin mới. Họ hiểu rằng, cuộc chiến này không còn là cuộc chiến của những pháp thuật cường đại hay những binh khí sắc bén, mà là cuộc chiến của tri thức, của nhân quả, và của những giá trị cốt lõi nhất của con người. Tạ Trần đã phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng nhóm, dựa trên thế mạnh và kiến thức của mỗi tông môn. Ai sẽ phụ trách thu thập thông tin về 'chấp niệm' cổ xưa, ai sẽ chuẩn bị cho 'hành động nhân quả', và ai sẽ bảo vệ các 'điểm neo' khỏi sự can thiệp của Ma Chủ.
Khi Tạ Trần chỉ tay vào 'điểm neo' cốt lõi trên bản đồ, nơi mà y cảm nhận được một luồng nhân quả mạnh mẽ đang bị bóp méo, y biết rằng đây sẽ là nơi bùng nổ cuộc đại chiến. Đó không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà là một cuộc đối đầu về vận mệnh, về sự thao túng dòng chảy của thế giới. Y nhìn thoáng qua quyển Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' vẫn nằm trên bàn, một lời nhắc nhở về con đường y đã chọn, con đường không khao khát thành tiên, mà chỉ mong "sống một đời bình thường", giữ trọn "nhân tính". Cái giá của sự bình thường ấy, giờ đây, lại là việc phải gánh vác cả nhân gian.
Kế hoạch đã được định đoạt. Sự mạo hiểm là không thể tránh khỏi, và những biến số bất ngờ chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng trong ánh mắt của Tạ Trần và cả liên minh, không còn là sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa của ý chí kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà Ma Chủ Cửu U và Thiên Đạo có thể mang lại. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.