Nhân gian bất tu tiên - Chương 316: Hồi Ức Thiên Đạo: Khe Nứt Nguyên Khởi
Tiếng gió rít qua khe đá cổ thành, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm khuya, như những lời thì thầm của thời gian đã mục nát. Trong căn phòng tạm bợ, bốn bề là những bức tường đá đổ nát, phủ rêu phong và bụi bặm, ánh nến leo lét trên chiếc bàn gỗ mục phả ra thứ ánh sáng yếu ớt, chập chờn. Trên bàn, tấm bản đồ linh mạch Thượng Cổ đã được trải rộng, những ký hiệu cổ xưa và đường nét rối rắm giờ đây dường như đang sống dậy dưới con mắt của một người.
Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò của y nghiêng về phía trước, hai khuỷu tay chống lên bàn, các ngón tay thon dài đan chặt vào nhau, che khuất một phần khuôn mặt. Làn da y trắng nhợt dưới ánh nến, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng khắc khổ. Đôi mắt sâu thẳm của y mở to, tập trung đến cực điểm, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua tấm bản đồ, xuyên qua thời gian và không gian, để thấu triệt một chân lý đã bị chôn vùi từ lâu. ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y dường như đang hoạt động hết công suất, những luồng thông tin hỗn loạn từ các thư tịch cổ, từ những phân tích của Lăng Nguyệt, từ chính cảm nhận của y về dòng chảy nhân quả, đang xoáy tròn dữ dội trong tâm trí. Y lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đôi khi chỉ là những tiếng thở dốc, đôi khi là những từ ngữ rời rạc: “Nhân quả… nguyên lý… Thượng Cổ… khe nứt… mê cung…”
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây tràn đầy sự lo lắng, dõi theo từng cử động nhỏ nhất của Tạ Trần. Nàng vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng vẻ lạnh lùng thường thấy đã được thay thế bằng một sự mềm mại khó nhận ra. Nàng cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên Tạ Trần, một áp lực không đến từ s���c mạnh vật chất, mà từ gánh nặng của tri thức và vận mệnh. Nàng đã từng nghĩ mình là người gánh vác nhiều nhất, nhưng giờ đây, nhìn Tạ Trần, nàng mới hiểu rằng có những gánh nặng vượt xa mọi pháp lực.
“Tạ Trần, người có ổn không?” Nàng khẽ hỏi, giọng trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Đừng ép buộc bản thân quá mức.” Nàng biết, y không phải là tu sĩ, không có linh lực để chống đỡ cho tinh thần. Mỗi lần y vận dụng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ sâu đến mức này, tinh thần y đều phải chịu đựng những tổn thất không nhỏ. Nàng nhìn thấy những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên vầng trán y, những sợi tóc mái bết lại vì ẩm ướt.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, thì không thể giữ được vẻ tĩnh lặng như Lăng Nguyệt. Nàng ngồi thu lu trong một góc, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ quất nhẹ xuống đất, vẻ mặt đầy bất an. Nàng run rẩy nhẹ, không phải vì cái lạnh của đêm khuya, mà vì một dự cảm không lành đang bao trùm lấy không gian. “Nhìn hắn ta kìa, cứ như bị ai nhập vậy…” Nàng l���m bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có thể tự mình nghe thấy. Tiểu Cửu lo lắng cho Tạ Trần, nhưng cũng sợ hãi cái trạng thái nhập tâm lạ lùng của y. Nàng đã từng thấy y trầm tư, nhưng chưa bao giờ thấy y nhập thần đến mức này, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác để du hành đến một thế giới khác.
Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ của phế tích hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, bí ẩn. Bên ngoài, tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng ai đó đang khóc than, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ. Tạ Trần dường như không nghe thấy, không cảm nhận thấy gì ngoài dòng chảy thông tin đang cuồn cuộn trong tâm trí.
Y đưa tay ra, khẽ chạm vào một phù hiệu cổ xưa trên bản đồ. Đó là một ký hiệu của sự luân chuyển, của vòng sinh tử vô tận, nhưng giờ đây nó lại bị bóp méo, bị giằng xé bởi những đường nét ma khí. Y cảm thấy như mình đang đứng trên một dòng sông lớn, dòng sông của nhân quả, nơi vô số sinh mệnh trôi nổi. Y nhìn thấy những chấp niệm cổ xưa, những lời thề đã bị lãng quên, những ước nguyện đã tan biến, tất cả đều tạo nên những nút thắt, những xoáy nước, làm cho dòng chảy trở nên hỗn loạn.
Tạ Trần hít sâu một hơi, sau đó khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí y, Nhân Quả Luân Bàn vô hình bắt đầu xoay chuyển, những sợi tơ nhân quả vô hình từ bản đồ, từ những lời giải thích của Lăng Nguyệt, từ những suy luận của y, đều được kéo về, cuộn vào trong Luân Bàn. Y không còn nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng 'ý', bằng 'tâm', bằng sự nhạy cảm tuyệt đối với những mối liên hệ ẩn sâu nhất.
Quyển Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' vẫn nằm trên bàn, cuộn tròn một cách khiêm tốn. Tựa như một lời nhắc nhở về con đường y đã chọn, con đường không khao khát thành tiên, mà chỉ mong "sống một đời bình thường", giữ trọn "nhân tính". Nhưng giờ đây, cái giá của sự bình thường ấy, lại là việc phải gánh vác cả nhân gian, phải đối mặt với những bí mật cổ xưa mà ngay cả các Tiên Tôn cũng không thể nắm bắt trọn vẹn. Tạ Trần hiểu rằng, đây không chỉ là việc giải mã một trận pháp, mà là việc giải mã một phần lịch sử của Thiên Đạo, một phần của sự tồn vong của vạn vật. Y không thể lùi bước. Ánh sáng của Nhân Quả Luân Bàn trong tâm trí y bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn đèn soi rọi vào vực sâu thăm thẳm của quá khứ. Y đang tìm kiếm một "khe nứt", một "biến số", một "nguyên khởi" đã bị lãng quên, nơi mà Ma Chủ Cửu U đã đặt chân và bắt đầu kế hoạch phá hoại của mình.
***
Trong 'tầm nhìn nhân quả' của mình, Tạ Trần cảm thấy như mình bị kéo ngược dòng thời gian, vượt qua hàng vạn năm, hàng triệu năm, đến một kỷ nguyên mà ngay cả những thư tịch cổ nhất cũng chỉ dám nhắc đến bằng những lời thì thầm: Thượng Cổ.
Thế giới trong tầm nhìn của y hoàn toàn khác biệt với sự hoang tàn của Phế Tích Cổ Thành. Đó là một vũ trụ rực rỡ, tràn ngập linh khí cuồn cuộn, dày đặc đến mức có thể hóa thành những dải lụa ngũ sắc lượn lờ trong không trung. Bầu trời trong xanh, cao vời vợi, thỉnh thoảng có những luồng sáng tiên linh xẹt qua, tựa như những vì sao rơi từ trời xanh, mang theo một vẻ đẹp thần bí và hùng vĩ. Tiếng chim hót vang lừng, tiếng suối reo trong trẻo, tiếng linh thú gầm gừ từ xa, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của một kỷ nguyên vàng son mà nhân gian hiện tại chỉ có thể mơ ước.
Tạ Trần thấy mình đang đứng giữa một không gian rộng lớn đến vô tận, nơi mà Thiên Địa Trận Nguyên đang được kiến tạo. Đó không phải là một công trình hữu hình, mà là một mạng lưới năng lượng khổng lồ, bao trùm lên mọi giới, mọi cõi, như một trái tim vĩ đại của vũ trụ. Các Tiên Tôn và Thần linh, những tồn tại mà chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ để khiến vạn vật run rẩy, đang cùng nhau hợp lực. Họ không phải là những hình hài cụ thể, mà là những khối ánh sáng rực rỡ, những ý chí hùng mạnh, mỗi cử động đều tạo ra những gợn sóng năng lượng làm biến đổi không gian.
“Trận pháp này sẽ là trụ cột của Thiên Đạo, duy trì vạn vật luân chuyển,” một ý niệm vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, tựa như tiếng nói của một Tiên Tôn. Y cảm nhận được sự uy nghiêm, sự tinh tế trong từng đường nét của trận pháp, mỗi phù văn đều chứa đựng những đạo lý thâm sâu về sinh tử, về luân hồi, về sự cân bằng. Đó là một công trình vĩ đại, được tạo ra để đảm bảo sự ổn định của vũ trụ, để linh hồn có nơi chốn đi về, để vạn vật có thể tuần hoàn không ngừng.
Tuy nhiên, giữa sự hoàn mỹ đó, Tạ Trần cảm nhận được một điều khác thường. Y nhìn thấy, hoặc đúng hơn là cảm nhận được, một 'khe nứt nguyên khởi' nhỏ bé, một điểm yếu cố hữu, ẩn mình sâu trong cấu trúc phức tạp của Thiên Địa Trận Nguyên. Nó không phải là một sai sót, mà là một biến số, một sự bất toàn nhỏ bé mà ngay cả những Tiên Tôn vĩ đại nhất cũng không thể hoặc không muốn loại bỏ hoàn toàn. Đó là một khoảng trống, một sự dao động nhỏ trong dòng chảy nhân quả, một điểm mà tại đó, quy tắc có thể bị bẻ cong, luân hồi có thể bị chệch hướng.
“Nhưng vẫn còn một điểm yếu nhỏ, một biến số của nhân quả… liệu có cần phong ấn?” Một ý niệm khác vang lên, mang theo một chút do dự, một chút lo lắng. Tạ Trần cảm nhận đư���c sự tranh cãi ngầm giữa các Tiên Tôn. Một số muốn loại bỏ hoàn toàn 'khe nứt' đó, xem nó như một mối hiểm họa tiềm tàng. Nhưng số khác lại cho rằng đó là một phần không thể thiếu của sự cân bằng, một sự linh hoạt cần thiết để Thiên Đạo không trở nên quá cứng nhắc, quá tuyệt đối. Cuối cùng, 'khe nứt' đó đã không bị phong ấn hoàn toàn, chỉ được che giấu một cách khéo léo, như một bí mật được cất giữ kỹ lưỡng trong lòng Thiên Đạo.
Tạ Trần 'du hành' qua dòng thời gian, quan sát và hấp thụ thông tin. Y thấy cách năng lượng luân hồi được dẫn dắt qua Thiên Địa Trận Nguyên, cách linh hồn được định hướng, cách vạn vật sinh sôi và hủy diệt trong một chu kỳ vĩnh cửu. Rồi, y chứng kiến sự thay đổi, sự biến chất của trận pháp theo thời gian. Không phải do Ma Chủ, mà là do sự suy yếu dần của Thiên Đạo, do những 'chấp niệm' của vô số sinh linh qua hàng triệu năm, đã dần gieo mầm cho sự suy vong. Cái 'khe nứt nguyên khởi' nhỏ bé kia, theo thời gian, dần trở thành một vết nứt lớn hơn, một con đường mà kẻ nào đó có thể lợi d���ng để thao túng.
Trong tâm trí Tạ Trần, một suy nghĩ lạnh lẽo dâng lên: “Đây chính là khởi nguồn… Ma Chủ đã nhìn thấy nó, và hắn đang khai thác nó!” Y cảm thấy một sự rùng mình. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là phá hoại. Hắn đã nhìn thấy cái 'khe nứt' này, cái điểm yếu cố hữu trong chính Thiên Đạo, và hắn đã dùng nó làm nền tảng cho Đại Trận Hoán Đổi của mình. Hắn không tạo ra một trận pháp hoàn toàn mới, mà là bóp méo, tha hóa một công trình Thượng Cổ, biến nó thành một công cụ tà ác. Cái 'chấp niệm' mà y đã đề cập ở chương trước, chính là những khao khát, những nỗi oán hận, những sự bất mãn đã tích tụ qua hàng vạn năm, dần dần ăn mòn cái 'khe nứt' đó, biến nó thành một lỗ hổng khổng lồ.
Tạ Trần cố gắng 'neo' lấy những điểm mấu chốt, những khoảnh khắc quyết định trong tầm nhìn. Y cảm nhận được cái bản chất của luân hồi, cái ý nghĩa của sự sống và cái chết. Và y cũng cảm nhận được cái sự méo mó kinh hoàng mà Ma Chủ Cửu U đã gây ra, biến một trận pháp duy trì sự sống thành một trận ph��p cướp đoạt sinh mệnh, biến một dòng chảy luân hồi thành một dòng chảy của sự hủy diệt. Tầm nhìn này không chỉ cho y thấy cấu trúc của Đại Trận Hoán Đổi, mà còn cho y thấy mục đích sâu xa hơn của Ma Chủ: không chỉ phá hủy Thiên Đạo, mà là chiếm lấy, thao túng và biến nó thành một công cụ phục vụ cho ý chí của hắn. Cái giá phải trả cho việc nhìn thấu những bí mật Thượng Cổ này là sự đau đớn tột cùng về tinh thần, nhưng Tạ Trần biết, đây là con đường duy nhất để y có thể tìm thấy 'điểm neo' cốt lõi, nơi Ma Chủ sẽ xuất hiện để hoàn tất nghi thức kinh hoàng của mình.
***
Ánh sáng từ Thiên Địa Trận Nguyên Thượng Cổ đột ngột vụt tắt, như một ngọn đèn bị thổi phụt. Tạ Trần đột ngột mở mắt, đồng tử co rụt lại, như thể vừa trở về từ một hành trình quá xa xôi, đôi mắt y vẫn còn mang theo dư âm của sự hùng vĩ và kinh hoàng từ viễn cảnh cổ xưa. Y thở dốc, từng hơi thở nặng nề và gấp gáp, như thể vừa bơi qua một biển cả mênh mông. Trên trán y lấm tấm mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả mái tóc đen rủ xuống. Cơ thể y run rẩy nhẹ, một dấu hiệu của sự kiệt quệ tinh thần.
Tiếng gió bên ngoài đã dịu bớt, nhưng sương mù lại trở nên dày đặc hơn, bao phủ lấy Phế Tích Cổ Thành trong một màn trắng đục, báo hiệu một ngày mới sắp đến, nhưng cũng mang theo một vẻ bí ẩn, mờ mịt. Cảm giác lạnh lẽo của phế tích dường như thấm sâu vào tận xương tủy Tạ Trần, kéo y trở lại thực tại tàn khốc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu lập tức tiến lại gần. Lăng Nguyệt đặt tay lên vai Tạ Trần, cảm nhận được hơi lạnh và sự run rẩy từ cơ thể y. “Tạ Trần, người đã thấy gì?” Nàng hỏi, giọng nói đầy căng thẳng và chờ đợi. Nàng biết, y đã đi đến một nơi mà không tu sĩ nào có thể đặt chân tới, và những gì y mang về chắc chắn sẽ thay đổi tất cả.
Tiểu Cửu rụt rè hơn, nhưng đôi mắt long lanh vẫn dán chặt vào Tạ Trần. Nàng khẽ kéo vạt áo y, đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng lên, lắng nghe. Cái run rẩy của nàng không còn là bất an đơn thuần, mà là sự lo lắng sâu sắc cho người bạn của mình.
Tạ Tr���n từ từ hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Giọng y khàn đặc, nhưng kiên định, mỗi từ ngữ thốt ra đều mang một trọng lượng ngàn cân: “Ta đã thấy… Nguồn gốc của Đại Trận Hoán Đổi. Nó không chỉ là trận pháp của Ma Chủ, mà là một sự bóp méo của một trận pháp Thượng Cổ, một ‘khe nứt nguyên khởi’ đã bị lợi dụng.” Y đưa tay lên vầng trán, xoa nhẹ, như thể vẫn còn cảm nhận được sự nhức nhối từ dòng chảy thông tin khổng lồ vừa tràn qua tâm trí.
Lăng Nguyệt kinh ngạc. “Thượng Cổ? Vậy… vị trí trung tâm là ở đâu? Nơi Ma Chủ Cửu U dự định hoàn tất nghi thức?” Nàng không thể ngờ rằng Đại Trận Hoán Đổi lại có nguồn gốc sâu xa đến vậy, liên quan đến chính sự kiến tạo của Thiên Đạo. Những niềm tin cũ của nàng về sự bất di bất dịch của Thiên Đạo đang dần lung lay.
Tạ Trần đứng dậy, bước đến tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Ngón tay y thon dài, run rẩy nhẹ, chỉ vào một điểm trên đó, một vị trí mà trước đó y từng cảm nhận được một luồng nhân quả mạnh mẽ đang bị bóp méo. “Ở đây… U Minh Địa Phủ.”
Tiểu Cửu, nghe thấy cái tên đó, lập tức rụt người lại, đôi mắt mở to. “U Minh Địa Phủ… đáng sợ hơn ta nghĩ nhiều…” Nàng lẩm bẩm, một bản năng nguyên thủy của linh thú khiến nàng sợ hãi những nơi gắn liền với sự chết chóc và luân hồi.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể vẫn còn đang thấy rõ ràng cái khe nứt cổ xưa kia. “Không phải là một nơi chốn cụ thể trong không gian vật lý, Tiểu Cửu. Mà là một giao điểm, một điểm nút trong dòng chảy luân hồi, nơi mà sinh và tử, linh hồn và thể xác, bị bóp méo.” Y vẽ một vòng tròn trên bản đồ, bao quanh điểm đó, rồi phác họa thêm những đường nét phức tạp khác, mô phỏng lại những gì y đã thấy trong tầm nhìn Thượng Cổ. “Ma Chủ Cửu U sẽ xuất hiện ở đó để hoàn tất nghi thức, biến nó thành nơi hoán đổi sinh mệnh và linh hồn, không chỉ của những kẻ đã chết, mà còn của những người còn sống. Hắn không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo, mà còn muốn kiểm soát luân hồi, biến vạn vật thành những con rối trong tay hắn.”
Lời nói của Tạ Trần trầm thấp nhưng đầy sức nặng, khiến cả Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đều rùng mình. Mục đích của Ma Chủ Cửu U hóa ra còn thâm độc và kinh hoàng hơn họ tưởng. Hắn không chỉ muốn gây ra hỗn loạn, mà còn muốn chiếm đoạt quyền năng tối thượng, quyền năng điều khiển sinh tử, luân hồi.
“Vậy thì… chúng ta phải làm gì?” Lăng Nguyệt hỏi, giọng nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự sốc ban đầu đã qua đi, giờ đây chỉ còn lại quyết tâm. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần đã gánh vác một gánh nặng quá lớn, và nàng cùng liên minh phải đứng vững bên y.
Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt y mang một vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên cường. “Chúng ta phải đến đó. Ngăn chặn hắn. Và nếu có thể… vá lại cái ‘khe nứt nguyên khởi’ đó.” Y chỉ vào điểm trung tâm trên bản đồ. “Đây là nơi mà Ma Chủ Cửu U sẽ xuất hiện. Đây là nơi Đại Trận Hoán Đổi đạt đến đỉnh điểm. Cuộc chiến cuối cùng sẽ nổ ra ở đây.”
Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Y, một phàm nhân kh��ng tu hành, lại có thể nhìn thấu những bí mật Thượng Cổ mà ngay cả những Tiên Tôn vĩ đại nhất cũng từng phải do dự. Y không chỉ nhìn thấy sự suy yếu của Thiên Đạo, mà còn nhìn thấy khả năng cứu vãn nó, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự hiểu biết, bằng việc “vá lại” những lỗi lầm từ thuở ban sơ.
Tiểu Cửu vẫn còn run rẩy nhẹ, nhưng nàng cũng cố gắng trấn an bản thân. Nàng biết, nếu Tạ Trần đã quyết định, nàng sẽ đi theo y đến cùng. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nàng tự nhủ, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang dâng trào.
Tạ Trần gấp lại bản đồ, ánh mắt y dừng lại trên quyển Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'. Cái giá của việc giữ trọn "nhân tính", của việc "sống một đời bình thường", giờ đây lại đòi hỏi y phải đối mặt với một cuộc chiến định đoạt vận mệnh của cả nhân gian, phải bước vào một "U Minh Địa Phủ" nơi luân hồi bị bóp méo. Nhưng trong ánh mắt của y, không còn là sự do dự hay sợ hãi, mà là một ngọn lửa của ý chí kiên cường. Kế hoạch đã được định đo��t, và con đường phía trước, dù đầy gian nan và hiểm nguy, nhưng cũng là con đường duy nhất. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã có một điểm đến rõ ràng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.