Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 44: Băng Cung Vỡ Nát: Lời Ngụ Ngôn Về Cội Nguồn Bất Tử

Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi đá cũ kỹ, và một mùi hương khó chịu, tanh tưởi, nhưng lại mang theo một chút ngọt ngào kỳ lạ, hòa quyện vào nhau, khiến mọi giác quan đều bị kích thích. Đây chính là mùi của luồng khí tức tà dị, giờ đây đã trở nên đậm đặc và rõ ràng hơn bao giờ hết, như một thực thể sống đang thở trong lòng phế tích.

“Nơi này… có gì đó rất cổ xưa, và rất sai trái,” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nàng lạc đi vì kinh ngạc và một cảm giác bất an. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang ẩn chứa trong phế tích này, một thứ năng lượng đã từng rất mạnh mẽ, nhưng giờ đây lại mục ruỗng và biến chất, tựa như một vết thương lở loét của thế giới. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng lạnh buốt, không còn chút hơi ấm nào, như thể nó đang cảnh báo nàng về một nguy hiểm cận kề.

Tạ Trần bước đi chậm rãi, đôi mắt hắn sâu thẳm nhìn khắp nơi, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không nói, nhưng 'nhân quả chi nhãn' của hắn đang hoạt động hết công suất. Trong tầm nhìn của hắn, phế tích này không chỉ là những tảng đá vô tri, mà là một cuốn sách lịch sử sống động, ghi lại vô số sợi chỉ nhân quả đan xen. Hắn thấy những mảnh ghép rời rạc của một sự kiện 'Thượng Cổ', một thảm họa kinh hoàng đã từng làm lung lay tận gốc rễ Thiên Đạo. Không phải là một sự suy yếu dần dần, mà là một sự đổ vỡ đột ngột, một "phá cục" của thời đại. Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: những tu sĩ hùng mạnh cố gắng "vá trời", nhưng lại tạo ra những vết nứt sâu hơn, những sinh linh vô tội bị biến đổi, và một chấp niệm vĩnh cửu được sinh ra từ sự tuyệt vọng. Tất cả đều dẫn đến hiện tượng 'mất người' và sự suy tàn của Thiên Đạo ngày nay. Có lẽ, đây chính là khởi nguồn của lời đồn về 'Ma Chủ Cửu U' và sự hỗn loạn sắp tới.

Luồng khí tức tà dị từ Bán Yêu Chi Địa, giờ đây đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dường như đang dao động dữ dội từ trung tâm của phế tích, như một trái tim bệnh hoạn đang đập những nhịp cuối cùng. Nó không chỉ là một mùi hương, mà là một áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí và thể xác, khiến Dương Quân phải liên tục hít thở sâu để giữ bình tĩnh.

Trong lúc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử bất chợt dừng lại. Nàng cúi xuống, ánh mắt nàng dán chặt vào một phiến đá cổ nằm vùi nửa mình dưới lớp rêu phong và đất đá. Phiến đá này không quá lớn, nhưng bề mặt của nó được khắc đầy những văn tự kỳ lạ, những ký hiệu cổ xưa mà nàng chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch nào của tiên môn. Chúng không phải là tiên văn, cũng không phải là yêu văn, mà là một thứ ngôn ngữ đã thất truyền từ rất lâu. Nàng đưa tay chạm vào phiến đá, cảm thấy một luồng lạnh buốt thấu xương, nhưng đồng thời lại có một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Như thể, có một sự thật đau lòng, một bí mật đã bị chôn vùi từ vạn cổ, đang chờ đợi được nàng hé lộ.

“Mỗi tàn tích đều là một lời nhắc nhở về những lựa chọn trong quá khứ, và hệ quả của chúng,” Tạ Trần nói, giọng hắn vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, tựa như tiếng vọng của lịch sử. Hắn nhìn phiến đá cổ, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử. Hắn biết rằng, cánh cửa dẫn đến một sự thật tàn khốc, một sự thật về Thiên Đạo, về tiên phàm, và về ý nghĩa thực sự của 'cứu thế', đã bắt đầu hé mở. Và Lăng Nguyệt, với sự hoài nghi và khao khát tìm kiếm chân lý của mình, sẽ là người đầu tiên bước qua cánh cửa ấy.

Dương Quân đứng phía sau, nhìn cảnh tượng hoang tàn, nghe những lời nói bí ẩn của Tạ Trần, và cảm nhận được luồng khí tức tà dị đang cuộn trào. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một sự thay đổi lớn lao, nơi mà mọi thứ hắn từng tin tưởng đều có thể sụp đổ. Hắn không còn là một thư sinh tu tiên với lý tưởng đơn thuần, mà là một người đang đối mặt với những câu hỏi triết lý sâu sắc nhất về sự tồn tại, về ý nghĩa của tu luyện, và về bản chất thực sự của thế giới này. Con đường phía trước, dẫu mù mịt, nhưng hắn biết, đây mới là chân chính là con đường đi tìm kiếm đạo của chính mình.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đứng giữa phế tích đổ nát. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng, như thể có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên phiến đá cổ, nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử vừa chạm vào. Một luồng linh lực vô hình lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, không phải là sức mạnh tấn công, mà là sự thấu cảm, sự liên kết với dòng chảy nhân quả bị chôn vùi. Ngay lập tức, trong tâm trí Tạ Trần, những hình ảnh chớp nhoáng trở nên rõ ràng hơn, như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ đang dần hiện ra.

Hắn thấy những tiên nhân Thượng Cổ, với dung nhan rạng rỡ và khí chất siêu phàm, đứng giữa một bầu trời rách nát, từng mảng Thiên Đạo nứt toác như thủy tinh vỡ. Họ khao khát "vá trời", khao khát cứu vãn chúng sinh, nhưng lại không hiểu được cái giá phải trả. Từng người, từng người một, họ lao vào cuộc chiến không hồi kết, dùng linh hồn mình làm vật tế, dùng đạo tâm mình làm trụ cột. Nhưng Thiên Đạo không phải là một bức tường có thể vá lành bằng sức mạnh. Nó là một dòng chảy, một quy luật, và khi quy luật bị cưỡng ép, nó sẽ phản phệ.

“Họ khao khát bất tử, khao khát quyền năng vĩnh cửu, nhưng lại quên mất cái giá của sự tồn tại,” Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm bổng như tiếng gió rì rào qua những cột đá đổ nát, nhưng lại mang theo một sức nặng đến rợn người. “Để vá một cái trời, họ đã xé toạc linh hồn mình, và cái vết thương đó, Thiên Đạo vẫn đang gánh chịu, biểu hiện qua hiện tượng 'mất người' mà các ngươi đang thấy. Họ dùng sức mạnh để thay đổi Thiên Đạo, nhưng lại tự biến mình thành một phần của Thiên Đạo bị biến chất, một vết sẹo vĩnh viễn.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ đầy vẻ bàng hoàng và đau đớn. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng hơi rối bởi gió. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày, giờ đây mở to, chứa đựng sự hoài nghi tột độ. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn lạnh buốt, nhưng không phải vì ngoại cảnh, mà vì chính nội tâm nàng đang bị đóng băng bởi sự thật phũ phàng. Nàng lùi lại một bước, bàn tay siết chặt chuôi trâm, khớp ngón tay trắng bệch.

“Không... không thể nào,” Lăng Nguyệt thốt lên, giọng nàng run rẩy, gần như vỡ òa. “Đại đạo làm sao lại... phản bội chúng sinh như vậy? Vậy nỗ lực của chúng ta... vô nghĩa sao? Bao nhiêu đời tiên nhân đã hy sinh vì lý tưởng ‘vá trời’... tất cả chỉ là một sai lầm?” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt vừa chất vấn vừa tuyệt vọng. Nàng đã sống cả đời mình với một niềm tin tuyệt đối vào con đường tu tiên, vào ý nghĩa của việc trở thành tiên nhân để cứu vãn thế giới. Giờ đây, niềm tin ấy đang lung lay đến tận gốc rễ. Cái lạnh từ Nguyệt Quang Trâm dường như thấm vào tận xương tủy, không phải là cái lạnh của linh khí, mà là cái lạnh của sự tuyệt vọng.

“Vô sỉ! Kẻ phàm nhân ngươi dám phỉ báng tiên tổ, bôi nhọ đại đạo!” Một tiếng gầm giận dữ vang lên, phá tan bầu không khí u ám. Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú nhưng ánh mắt đầy tự phụ, rút thanh Bích Lạc Kiếm sáng loáng ra khỏi vỏ. Kiếm khí sắc lạnh tỏa ra, chĩa thẳng vào Tạ Trần. Hắn ta không thể chấp nhận những lời nói này. Đối với hắn, tiên tổ là biểu tượng của sự cao cả, Thiên Đạo là chân lý bất di bất dịch. “Chân lý là kẻ mạnh sống sót, kẻ yếu bị đào thải! Các tiên tổ dùng sức mạnh để định đoạt vận mệnh, đó là quy luật của thế gian! Ngươi, một kẻ phàm nhân không tu hành, sao dám dùng cái nhìn thiển cận của mình mà phán xét?”

Tạ Trần không hề tỏ ra sợ hãi trước kiếm khí sắc lạnh. Hắn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt vẫn tĩnh lặng nhìn Liễu Thanh Phong. “Liễu đạo hữu, kẻ mạnh hay kẻ yếu đều là những khái niệm tương đối trong dòng chảy của nhân quả. Cái giá của sức mạnh, không phải lúc nào cũng là vinh quang.” Hắn nói, giọng điệu vẫn ôn hòa, nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển.

Dương Quân đứng phía sau, tuấn tú nhưng bối rối. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng giờ đây lại mang chút mệt mỏi. Anh đã từng hừng hực nhiệt huyết với lý tưởng tu tiên, nhưng những gì Tạ Trần nói, những gì anh chứng kiến ở Bán Yêu Chi Địa, và cả luồng khí tức tà dị đang cuộn trào từ sâu thẳm phế tích, đang dần xói mòn niềm tin của anh. Anh nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử đang thất thần, rồi lại nhìn Liễu Thanh Phong đang phẫn nộ. Tâm trí anh là một mớ bòng bong của những câu hỏi không lời đáp. Anh muốn tin vào những gì mình đã được dạy, nhưng trực giác mách bảo anh rằng có một sự thật khác, một sự thật sâu sắc và đau lòng hơn rất nhiều. Hắn nuốt khan, cảm thấy cổ họng khô khốc.

Liễu Thanh Phong thấy Tạ Trần không hề nao núng, ánh mắt hắn càng thêm gay gắt. Hắn chần chừ, tay nắm chặt chuôi kiếm. Hắn muốn ra tay, muốn dùng sức mạnh để bịt miệng kẻ phàm nhân dám phỉ báng tiên tổ, nhưng một phần lý trí lại mách bảo hắn rằng, những lời Tạ Trần nói, dù khó nghe đến mấy, lại chạm đến một nỗi sợ hãi mơ hồ trong sâu thẳm tâm hồn hắn. Hắn nhớ lại những lời đồn về hiện tượng 'mất người' trong các tông môn, nhớ lại những tiền bối một thời lừng lẫy, nhưng rồi đột nhiên trở nên lạnh lẽo, vô cảm, chỉ còn là những cỗ máy tu luyện. Hắn không muốn tin, nhưng những gì đang diễn ra trước mắt lại quá chân thực.

Gió lạnh từ ngoài phế tích vẫn không ngừng thổi vào, mang theo những hạt bụi thời gian và hơi lạnh thấu xương. Tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc, cùng tiếng chim kêu lạ lùng, tạo nên một bản nhạc u ám, rờn rợn, như bản giao hưởng của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Tạ Trần vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ cắm sâu rễ vào lòng đất, vững chãi trước mọi phong ba. Hắn không ép buộc ai, chỉ đơn thuần trình bày những gì 'nhân quả chi nhãn' của hắn đã thấu triệt. Hắn biết rằng, hạt giống của sự hoài nghi đã được gieo, và một khi đã nảy mầm, nó sẽ không ngừng lớn lên, cho đến khi phá vỡ mọi vỏ bọc của niềm tin cũ.

Theo dấu vết của luồng khí tức tà dị còn sót lại, và những gợi ý từ phiến đá cổ về một nơi 'phong ấn nỗi đau vĩnh cửu', nhóm Tạ Trần tiến sâu vào một dãy núi phủ tuyết chưa từng được khám phá. Dãy núi này sừng sững như những bức tường thành trắng xóa của một vương quốc băng giá, che khuất chân trời. Cuộc hành trình im lặng và lạnh lẽo. Tuyết rơi nhẹ, từng bông tuyết nhỏ li ti như những hạt pha lê, lấp lánh trong ánh chiều tà yếu ớt. Gió mạnh rít lên từng hồi, luồn lách qua các khe núi, tạo ra những âm thanh rùng rợn như tiếng ai oán của vạn linh. Mỗi bước chân của họ đều nặng trĩu trên lớp tuyết dày đặc, tạo thành những tiếng lạo xạo khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Không khí lạnh buốt thấu xương, mang theo mùi băng giá thanh khiết và vị ẩm của tuyết, khiến hơi thở của mỗi người đều hóa thành những làn sương trắng mờ ảo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đi bên cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng khẽ lay động trong gió, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng lại chìm trong suy tư sâu sắc. Đôi mắt phượng của nàng nhìn xa xăm, ẩn chứa sự giằng xé nội tâm đến cùng cực. Từ khi Tạ Trần hé lộ sự thật về các tiên nhân Thượng Cổ và cái giá của việc 'vá trời', niềm tin của nàng đã bị lung lay dữ dội. Nàng đôi lúc nhìn Tạ Trần với ánh mắt phức tạp, vừa hoài nghi về những gì hắn nói, vừa tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường mới trong sự hỗn loạn của tâm hồn. Nàng thì thầm với chính mình, hơi thở tạo thành sương trắng mịt mờ trong không khí lạnh lẽo: “Nếu đại đạo đã mục ruỗng từ căn nguyên... vậy ta tu luyện vì điều gì? Vì một lý tưởng rỗng tuếch sao?” Giọng nàng khàn đi, chứa đựng sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Cái lạnh của tuyết, của gió, dường như không thấm vào nàng bằng cái lạnh của sự thật đang gặm nhấm tâm can.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, giờ đây cũng không còn vẻ hăng hái như trước. Anh khoác trên mình bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng bước chân lại nặng nề hơn bao giờ hết. Anh vẫn bối rối, nhưng bắt đầu nhìn Tạ Trần với sự kính trọng hơn. Những lời nói của Tạ Trần, dù không phải là phép thuật hay thần thông, nhưng lại có một sức mạnh lay động tâm hồn, khiến anh phải suy nghĩ về mọi thứ mình từng tin tưởng. Anh không còn đơn thuần coi Tạ Trần là một thư sinh phàm nhân may mắn, mà là một người có khả năng nhìn thấy những điều mà ngay cả các tu sĩ cũng không thể. Anh không khỏi hỏi: “Tiên sinh Tạ, liệu có con đường nào khác không, để không phải... mất người, để thực sự cứu vãn?” Giọng anh tràn đầy sự khát khao và một nỗi lo lắng vô định.

Liễu Thanh Phong, với thanh Bích Lạc Kiếm vẫn đeo bên hông, gương mặt thanh tú của hắn giờ đây đầy vẻ căng thẳng. Hắn vẫn cố chấp đi theo, như một cái bóng mờ nhạt trong đoàn người. Hắn muốn phản bác, muốn gào lên rằng những gì Tạ Trần nói đều là ma thuyết, là lời lẽ mê hoặc. Nhưng sự tự tin của hắn đã lung lay dữ dội. Hắn cảm nhận được sự bất thường và áp lực của một loại năng lượng cổ xưa đang tỏa ra từ sâu thẳm dãy núi. Hắn cảm thấy mình đang bị bao vây bởi một sự lạnh lẽo không chỉ từ tuyết, mà từ một sự thật tàn khốc đang dần hiện hữu. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, như muốn tìm một điểm tựa cho niềm tin đang sụp đổ của mình. “Chỉ là ảo ảnh! Kẻ ma đạo đang thao túng tâm trí các ngươi! Thiên Đạo vẫn tồn tại, chúng ta phải tin vào nó!” Hắn lặp lại, nhưng giọng nói đã yếu ớt hơn rất nhiều, như đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là những người khác.

Càng đi sâu vào dãy núi, không khí càng lạnh, linh khí băng hệ càng lúc càng nồng đậm. Nó không phải là linh khí tinh khiết, mà là một thứ linh khí cô đọng đến mức đóng băng, như có một thứ gì đó đang hút cạn sự ấm áp, sự sống từ thế giới. Tạ Trần, thân hình gầy gò của hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi cái lạnh cắt da cắt thịt. Hắn vẫn bước đi vững vàng, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trước. Hắn dừng lại, nhìn về phía xa, nơi có một luồng sáng xanh lam mờ ảo xuyên qua màn tuyết dày đặc. Đó không phải là ánh sáng của mặt trăng hay các vì sao, mà là một thứ ánh sáng nội tại, phát ra từ một vật thể nào đó bị chôn vùi trong lòng núi.

“Đó là dấu vết của ‘nỗi đau vĩnh cửu’,” Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm lắng như tiếng vọng từ ngàn xưa. “Nó không chỉ là một nơi phong ấn, mà là một lời nhắc nhở về cái giá của sự cố chấp, và sự tuyệt vọng của những kẻ không muốn buông bỏ.” Hắn đưa tay chỉ về phía luồng sáng xanh lam, đôi mắt hắn dường như nhìn xuyên qua lớp tuyết, xuyên qua núi đá, để thấy được bí mật ẩn giấu bên trong.

Cả nhóm tiếp tục hành trình, mỗi bước chân đều mang theo một sự nặng nề của nội tâm. Tuyết vẫn rơi, gió vẫn rít, nhưng không ai còn chú ý đến những điều đó nữa. Tâm trí họ đều đang bị cuốn vào những câu hỏi triết lý về sự tồn tại, về ý nghĩa của tu luyện, và về bản chất thực sự của thế giới này. Họ đi theo Tạ Trần, như những con thuyền nhỏ bé đang lênh đênh trên biển cả mênh mông, tìm kiếm một ngọn hải đăng trong màn đêm mịt mùng của niềm tin đang sụp đổ. Luồng sáng xanh lam dẫn lối, như một lời mời gọi kỳ lạ, hứa hẹn một sự thật, dù có thể tàn khốc, nhưng lại là điều họ cần phải đối mặt. Cái lạnh thấu xương của dãy núi không chỉ là của thời tiết, mà còn là của sự cô độc khi đối diện với chân lý.

Cuối cùng, sau một chặng đường dài và gian nan trong màn đêm phủ tuyết, họ tìm thấy Hang Động Băng Phách. Cửa hang động không phải là một lối vào thông thường, mà là một vết nứt khổng lồ trên sườn núi, được bao phủ bởi những tinh thể băng lấp lánh ánh xanh lam. Bước vào bên trong, họ như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Đó là một cung điện băng giá vĩ đại dưới lòng đất, rộng lớn đến kinh ngạc, với những cột băng khổng lồ vươn lên từ nền đất, những thạch nhũ băng sắc nhọn rủ xuống từ trần hang, và vô số tinh thể băng nhỏ lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Ánh sáng xanh lam huyền ảo tỏa ra từ những bích ngọc ẩn sâu trong vách đá, chiếu rọi khắp không gian, tạo nên một cảnh tượng vừa đẹp đẽ đến nao lòng, vừa rùng rợn đến lạnh người.

Không khí bên trong hang lạnh thấu xương, nhưng lại tĩnh lặng một cách đáng sợ. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đóng băng khe khẽ, tiếng gió rít nhẹ từ những khe nứt, và đôi khi là tiếng băng vỡ vụn nhẹ, vang vọng trong không gian rộng lớn, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ. Mùi băng giá thanh khiết hòa quyện với mùi đá ẩm, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự cô độc và vĩnh cửu.

Càng đi sâu vào lòng hang, luồng khí tức tà dị càng trở nên đậm đặc hơn, không còn là mùi tanh tưởi, mà là một cảm giác nặng nề, u uất, như hàng ngàn nỗi oán hận đang bị giam cầm. Linh khí băng hệ ở đây nồng đậm đến mức hóa thành sương mù trắng xóa, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ và bí ẩn.

Ở trung tâm của cung điện băng giá, một khung cảnh khiến tất cả phải đứng hình. Đó là một quần thể tượng băng khổng lồ, hàng trăm, hàng ngàn tượng người, mỗi tượng cao lớn hơn người thường rất nhiều, được tạc từ băng tinh khiết. Chúng đứng sừng sững, bất động, với những vẻ mặt đau khổ, tuyệt vọng, giằng xé đến tột cùng, như thể nỗi đau của họ đã bị đông cứng vĩnh viễn trong thời gian. Tuy nhiên, từ những tượng băng này lại toát ra một thứ linh khí cường đại đến đáng sợ, một thứ năng lượng hùng vĩ nhưng lại vô cùng lạnh lẽo và rỗng tuếch.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây trắng bệch như tuyết. Nàng lảo đảo vài bước, đôi mắt phượng mở to vô hồn nhìn những tượng băng. Nàng nhận ra đây chính là những tiên nhân Thượng Cổ đã 'mất người' vì nỗ lực 'vá trời' thất bại, bị phong ấn vĩnh viễn trong băng. Linh hồn và cảm xúc của họ đã bị đông cứng, chỉ còn lại lớp vỏ ngoài của sức mạnh và một nỗi tuyệt vọng không thể giải thoát. Luồng khí tức tà dị mà họ đã theo dấu bấy lâu, chính là oán khí và sự mục ruỗng còn sót lại từ những linh hồn bị mắc kẹt này, một vết thương lở loét của Thiên Đạo.

“Không thể nào... Đây là... cái giá của sự bất tử sao?!” Lăng Nguyệt thét lên, giọng nàng vỡ òa trong tuyệt vọng, tiếng vang vọng khắp hang động băng giá, như một tiếng kêu xé lòng. “Đây là kết cục của những người muốn 'cứu thế'?! Họ đã hy sinh tất cả, để rồi trở thành những khối băng vô tri này sao?!” Nàng run rẩy, đôi chân mềm nhũn, gục xuống nền băng lạnh lẽo. Chiếc Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm hộ thân và biểu tượng của niềm tin, trượt khỏi tay nàng. Một tiếng “choang” thanh thúy vang lên, Nguyệt Quang Trâm không chịu nổi sự lạnh lẽo của sự thật, rơi xuống, vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ trên nền băng, như chính niềm tin của nàng vào con đường tu tiên truyền thống đã vỡ vụn. Những mảnh vỡ lấp lánh ánh bạc, phản chiếu ánh sáng xanh lam huyền ảo, càng làm tăng thêm vẻ bi tráng của khoảnh khắc.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, lùi lại vài bước, ánh mắt kinh hãi. Hắn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Lý tưởng về sự bất tử, về sức mạnh vĩnh hằng mà hắn luôn theo đuổi, giờ đây lại hiện ra dưới hình hài những khối băng vô cảm này. “Họ... họ vẫn còn linh lực, nhưng tại sao lại... như những khối băng vô tri?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy sự bối rối và sợ hãi. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo không chỉ từ băng tuyết, mà từ chính sự thật trần trụi này.

Tạ Trần bước tới gần một bức tượng băng, thân hình gầy gò của hắn như bị nuốt chửng giữa không gian rộng lớn và những khối băng khổng lồ. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ xót xa. Hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào lớp băng lạnh giá, cảm nhận được cái lạnh thấu xương và luồng oán khí vô hình đang cuộn trào bên trong. “Bất tử mà không còn là chính mình, khác gì cái chết? Thậm chí còn bi thảm hơn... họ là những linh hồn bị mắc kẹt vĩnh viễn giữa sự sống và cái chết,” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm lắng, như đang đọc một điếu văn cho những linh hồn bất hạnh. Hắn nhìn những khuôn mặt đau khổ bị đông cứng trong băng, thấu hiểu được nỗi tuyệt vọng cùng cực của họ. Họ đã đánh đổi tất cả, chỉ để rồi mất đi chính bản ngã của mình, trở thành những vật trang trí lạnh lẽo cho một quá khứ bi thảm.

Liễu Thanh Phong đứng chết lặng, ánh mắt hắn thất thần nhìn những bức tượng, nhìn mảnh vỡ của Nguyệt Quang Trâm lấp lánh trên nền băng. Niềm tin của hắn, niềm kiêu hãnh của một tu sĩ chân chính, một đệ tử của tông môn danh tiếng, đang tan chảy như băng tuyết dưới mặt trời. Hắn đã từng khinh miệt Tạ Trần, coi hắn là kẻ phàm nhân thiển cận, nhưng giờ đây, sự thật trần trụi này đang giáng một đòn chí mạng vào mọi lý tưởng mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một nỗi đau không tên đang gặm nhấm tâm can.

Trong sự tuyệt vọng tột cùng của Lăng Nguyệt, khi nàng gục xuống trước những bức tượng băng và mảnh vỡ của Nguyệt Quang Trâm lấp lánh, Tạ Trần bước tới. Hắn không an ủi bằng lời nói suông hay hứa hẹn một giải pháp dễ dàng. Hắn chỉ đơn thuần ngồi xuống bên cạnh nàng, đặt một tay lên vai nàng, không nói một lời. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào những bức tượng băng vĩ đại, nhưng lời nói lại hướng về tâm hồn người nghe, không chỉ Lăng Nguyệt mà cả Dương Quân và Liễu Thanh Phong đang đứng gần đó. Hắn bắt đầu kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng hắn trầm bổng, như tiếng gió luồn qua những khe băng, mang theo hơi thở của vạn cổ.

“Xưa kia, có một con chim nhỏ, tên là Lam Vũ,” Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến mọi người phải lắng nghe. “Lam Vũ là một con chim tuyệt đẹp, lông xanh biếc như trời, tiếng hót trong trẻo như suối ngàn. Nó sống trong một khu rừng ấm áp, có tổ ấm riêng, có bạn bè, và mỗi ngày nó đều cất tiếng hót vui tươi, ca ngợi vẻ đẹp của nhân gian. Nhưng một đêm nọ, nó nhìn thấy vầng trăng tròn vành vạnh trên cao, lấp lánh ánh bạc, vĩnh hằng và xa xôi. Lam Vũ say mê vẻ đẹp của trăng, nó tin rằng ở đó có sự vĩnh hằng, có sức mạnh tối thượng, một chân lý cao cả hơn tất cả những gì nó đang có.”

Tạ Trần ngừng một lát, ánh mắt lướt qua gương mặt thất thần của Lăng Nguyệt, rồi đến Dương Quân đang cúi đầu suy tư, và cả Liễu Thanh Phong đang đứng bất động như tượng đá. “Nó bắt đầu bay lên,” hắn tiếp tục, “bay cao hơn những ngọn cây, cao hơn những đám mây. Nó bỏ lại tổ ấm, bỏ lại bạn bè, bỏ lại tiếng hót vui tươi. Nó không ngừng bay, ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, với một khao khát duy nhất: chạm tới vầng trăng. Càng lên cao, không khí càng loãng, càng lạnh giá. Lông nó dần hóa băng, ��ôi cánh trở nên nặng nề, linh hồn nó cũng dần lạnh lẽo và cô đơn. Nó nhìn xuống, thấy khu rừng ấm áp ngày nào giờ chỉ còn là một chấm nhỏ bé, xa xôi. Nó đã quên mất tiếng hót của mình, quên mất niềm vui của những sớm mai thức dậy trong tổ ấm.”

Một sự im lặng bao trùm hang động, chỉ có tiếng băng vỡ vụn khe khẽ và tiếng gió rít nhẹ. Tạ Trần nhìn những tượng băng, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt. “Và rồi, một ngày nọ, khi nó đã bay đến giới hạn cuối cùng của mình, nó vẫn không chạm tới trăng. Nó chỉ thấy hình bóng của mình phản chiếu trên mặt băng lạnh giá của một ngọn núi cao nhất, một hình bóng rỗng tuếch, xa lạ, không còn chút hơi ấm nào của con chim Lam Vũ ngày nào. Nó đã biến thành một khối băng, mang hình hài của mình, nhưng đã đánh mất tất cả những gì làm nên nó. Nó đã bất tử, nhưng không còn là chính mình. Nó đã chạm tới cái lạnh của sự vĩnh hằng, nhưng lại mất đi sự ấm áp của một kiếp sống hữu hạn.”

Lời ngụ ngôn của Tạ Trần không chỉ gieo mầm suy nghĩ về sự chấp nhận giới hạn, về giá trị của những gì mình đang có, mà còn nói lên sự nguy hiểm của việc theo đuổi những lý tưởng xa vời mà đánh đổi đi bản chất của chính mình và những điều bình dị, chân thật.

“Con chim ấy, cho rằng trăng là vĩnh hằng, là cao cả,” Tạ Trần kết thúc, giọng hắn vang vọng trong không gian băng giá. “Nó không biết rằng, ánh trăng đẹp nhất, lại là khi nó soi rọi những điều bình dị dưới trần gian. Khi nó chấp nhận sự hữu hạn của mình, và tìm thấy niềm vui trong tiếng hót của mình, trong tổ ấm của mình, đó mới là sự vĩnh hằng chân thật nhất. Sự vĩnh hằng không phải là không chết, mà là sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn của nàng dần lấy lại tiêu cự, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Trong đôi mắt nàng, giờ đây không còn sự tuyệt vọng tột cùng, mà là một sự mệt mỏi sâu sắc và một dòng chảy suy tư không ngừng. Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy quyết tâm: “Vậy... vậy chúng ta phải làm gì? Từ bỏ tất cả sao? Từ bỏ việc 'cứu thế'?”

Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Không phải từ bỏ, mà là tìm lại. Tìm lại con đường mà không cần phải 'mất người'. Con đường mà chúng ta vẫn là chính mình, vẫn là con người. Con đường của sự chấp nhận, không phải tranh đấu vô hạn.” Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn truyền cho nàng một tia hy vọng mong manh.

Dương Quân cúi đầu, bàn tay siết chặt, ánh mắt đăm chiêu. Hắn lẩm bẩm, như đang tự hỏi chính mình: “Tìm lại... chính mình...” Những lời ngụ ngôn của Tạ Trần đã gieo vào tâm trí hắn một hạt giống hoài nghi về con đường tu tiên truyền thống, và một khát khao mãnh liệt muốn tìm kiếm một ý nghĩa khác cho sự tồn tại.

Liễu Thanh Phong đứng bất động, gương mặt hắn biến sắc. Niềm tin kiên cố của hắn vào Thiên Đạo, vào sức mạnh, vào sự bất tử, đang dần tan chảy. Hắn cảm thấy mình như con chim Lam Vũ trong câu chuyện, đã từng khao khát vầng trăng xa vời, nhưng giờ đây lại đối mặt với viễn cảnh biến thành một khối băng vô tri. Một sự rung động mạnh mẽ, một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong tâm can hắn.

Cả ba tu sĩ, mỗi người một tâm trạng, đều lắng nghe lời Tạ Trần. Hang động băng giá vẫn lạnh lẽo, nhưng trong không khí lại dường như có một tia ấm áp len lỏi, tia ấm áp của triết lý và sự thấu hiểu. Tuy nhiên, sự yên tĩnh không kéo dài. Đột nhiên, từ sâu thẳm lòng đất, một tiếng gầm rú trầm đục, cổ xưa và đầy hung bạo vang lên, rung chuyển toàn bộ Hang Động Băng Phách. Những tinh thể băng trên trần hang rơi lả tả, tạo ra âm thanh lanh canh chói tai. Luồng khí tức tà dị ban nãy, giờ đây bỗng bùng phát dữ dội, không còn là sự u uất, mà là một cơn thịnh nộ khổng lồ, như một thế lực cổ xưa đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài vạn năm. Tiếng gầm rú ấy không chỉ làm rung chuyển băng đá, mà còn làm rung chuyển tận sâu thẳm linh hồn của mỗi người, báo hiệu một mối hiểm họa còn lớn hơn đang chực chờ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free