Nhân gian bất tu tiên - Chương 807: Mầm Hoài Nghi Nảy Nở: Tiếng Vọng Phàm Trần Thập Thiên Niên Trước
Màn đêm buông xuống Thành Vô Song không mang theo sự tĩnh mịch thường thấy, mà ngược lại, nó rực rỡ hơn bao giờ hết, như để khẳng định một khởi đầu mới, một niềm hy vọng vừa được thắp lên. Tạ Trần đứng một mình trên Thiên Đăng Sơn, nhìn xuống vầng sáng lung linh của thành phố. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay anh khẽ rung động, phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, phản chiếu lên đôi mắt sâu thẳm, nơi chứa đựng cả một bầu trời suy tư. Chiến thắng của lý lẽ tại Diễn đàn Nhân Gian, dù không đổ máu, lại mang ý nghĩa sâu xa hơn bất kỳ trận chiến pháp thuật nào. Nó đã gieo những hạt giống, những mầm mống hoài nghi và hy vọng vào lòng người, đặc biệt là vào những kẻ đang lạc lối trong con đường tu tiên đầy cạm bẫy.
***
Sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng vĩnh viễn bị nuốt chửng bởi bóng tối vĩnh cửu, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi tanh của máu tươi khô khốc. Những kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, như những ngón tay gân guốc của quỷ thần vươn lên chọc trời, xen lẫn với những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, tạo thành một mê cung âm u, ghê rợn. Tiếng gió rít qua các khe đá, nghe như những lời thì thầm ai oán của vong hồn, hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và đôi khi là tiếng gầm gừ ghê rợn của ma vật ẩn mình trong bóng tối. Ma khí ở đây nồng đậm đến mức có thể bóp nghẹt mọi sinh linh không đủ sức chống cự, khiến bầu không khí luôn u ám, lạnh lẽo thấu xương, và cảm giác bị đè nén, sợ hãi, chết chóc luôn hiện hữu như một tấm màn vô hình.
Trong một hang động sâu nhất, nơi những cột đá tự nhiên khổng lồ sừng sững như những vị thần canh gác, Trưởng Lão Hư Vô quỳ gối trên nền đất lạnh lẽo, thân hình run rẩy bần bật. Gương mặt y tái nhợt như tờ giấy, ánh mắt thất thần và vô định, phản chiếu nỗi hổ thẹn và sự tuyệt vọng sâu sắc. Y phục tu sĩ màu xám tro của y vốn nghiêm trang, giờ đây lại càng thêm phần tiều tụy, như một chiếc lá khô sắp lìa cành. Trước mặt y, một bóng hình mờ ảo, cao lớn đến mức dường như chạm tới vòm hang, uy áp vô biên, chính là Vô Trần Lão Tổ. Lão Tổ không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối hư ảnh dao động giữa thực và ảo, nhưng mỗi dao động đều mang theo một sức mạnh trấn áp khiến không gian xung quanh như bị vặn xoắn.
"Lão tổ, phàm nhân... phàm nhân đã dùng những lời lẽ vô căn cứ để phản bác. Chúng ta... chúng ta đã thất bại thảm hại." Giọng Trưởng Lão Hư Vô run rẩy, từng chữ như bị siết chặt trong cổ họng, khó khăn lắm mới thoát ra được. Y ngẩng đầu lên một cách yếu ớt, cố gắng nhìn vào hư ảnh của Vô Trần Lão Tổ, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo.
Không gian chìm vào im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài hang động. Rồi, một giọng nói vang vọng, lạnh lẽo như băng từ chín tầng địa ngục vọng lên, chấn động cả không gian: "Thất bại? Ngươi để lý lẽ tầm thường lay chuyển? Sự suy yếu của Thiên Đạo không cho phép chúng ta khoan nhượng những tư tưởng yếu ớt đó!" Giọng nói không hề chứa đựng bất kỳ sự tức giận bùng nổ nào, nhưng chính sự lạnh lùng, vô cảm đó lại càng khiến Trưởng Lão Hư Vô cảm thấy kinh hoàng hơn. Đó là sự lạnh lẽo của một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn cảm xúc, một kẻ đã "mất người" đến mức không còn rung động trước bất kỳ thất bại hay đau khổ nào.
Một làn sóng áp lực vô hình, không phải là linh khí hay ma khí, mà là một loại ý chí tuyệt đối, bao trùm lên toàn bộ hang động. Trưởng Lão Hư Vô như bị hàng ngàn tảng đá đè nén, cơ thể y bỗng chốc co rút lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Y cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân cốt như đang bị xé toạc, linh hồn như đang bị kéo ra khỏi thể xác, một cảm giác đau đớn đến tận cùng nhưng lại không có bất kỳ vết thương vật lý nào. Đây chính là hình phạt tinh thần mà Vô Trần Lão Tổ thường dùng, một loại tra tấn ý chí khiến kẻ bị trừng phạt phải quỳ rạp dưới chân lão, không còn dám có bất kỳ ý niệm phản kháng nào.
Xung quanh, vài chục tu sĩ khác, những người trung thành với Vô Trần Lão Tổ, cũng đang đứng trong hang động. Ngoại hình của họ đều mệt mỏi, trang phục tu luyện có dấu hiệu của sự khắc khổ, ánh mắt thể hiện sự hoài nghi và chán nản đã tích tụ từ lâu. Họ chứng kiến cảnh Trưởng Lão Hư Vô bị trừng phạt, gương mặt ai nấy đều trắng bệch. Một tu sĩ trẻ tuổi, với khuôn mặt xanh xao và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, khẽ nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Trong nội tâm hắn, một câu hỏi lạnh lẽo vang vọng: *Chẳng lẽ, lý lẽ của phàm nhân thực sự yếu ớt đến vậy? Hay là... con đường của lão tổ đã sai?*
Hắn nhớ lại những lời lẽ sắc bén của phàm nhân tại diễn đàn, những câu chuyện về cuộc sống bình dị, về tình yêu thương, về sự đoàn kết. Chúng không hùng vĩ như những lời hứa về sự bất tử hay sức mạnh vô biên của tu tiên, nhưng lại có một sức lay động kỳ lạ, một sự ấm áp mà hắn đã lâu không còn cảm nhận được trong thế giới lạnh lẽo của Ma Vực. Hắn đã theo Vô Trần Lão Tổ hàng trăm năm, tu luyện khổ cực, trải qua bao kiếp nạn, chỉ để đạt được sức mạnh và trường sinh. Nhưng giờ đây, linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, con đường tu tiên ngày càng trở nên khốc liệt, và cái giá phải trả cho mỗi bước tiến chính là sự "mất người", mất đi cảm xúc, mất đi ký ức, mất đi chính bản ngã. Hắn nhìn Trưởng Lão Hư Vô đang quằn quại trong im lặng, rồi lại nhìn lên bóng hình mờ ảo của Vô Trần Lão Tổ, người dường như đã là một tượng đài bất hoại của sự vô cảm. Một cảm giác bất an, một sự trống rỗng lớn lao bỗng trỗi dậy trong lòng hắn, như một vực sâu không đáy.
Một tu sĩ khác, lớn tuổi hơn, râu tóc đã điểm bạc, ánh mắt lờ mờ như những ngọn nến sắp tắt, cũng đang trầm ngâm. Hắn đã từng là một thiên tài tu luyện, nhưng sau hàng ngàn năm, hắn cảm thấy mình chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Hắn nhớ lại lời của một phàm nhân tại diễn đàn: "Sống một đời trọn vẹn, với đủ hỉ nộ ái ố, có khi còn đáng giá hơn vạn năm tu luyện mà đánh mất chính mình." Lời nói đó cứ văng vẳng bên tai hắn, như một lời nguyền rủa, hay một lời giải thoát. Hắn tự hỏi, liệu có phải con đường mà Vô Trần Lão Tổ đang dẫn dắt, con đường mà tất cả bọn họ đang đi, thực sự là con đường cứu thế, hay chỉ là một con đường dẫn đến vực sâu của sự cô độc và hư vô? Sự trừng phạt tinh thần mà Trưởng Lão Hư Vô đang gánh chịu, tuy không chảy máu, nhưng lại là sự hủy diệt ý chí, hủy diệt nhân tính, một cái giá quá đắt mà hắn không chắc mình còn muốn trả nữa. Ánh mắt hắn bắt đầu xuất hiện những tia dao động, bất mãn, như những đốm lửa nhỏ nhoi le lói trong màn đêm của Ma Vực.
***
Đêm khuya tại Thành Vô Song, không khí se lạnh mơn man da thịt, trăng sáng vành vạnh treo giữa trời, những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý rắc trên tấm vải nhung đen. Trong một góc khuất của thành phố, dưới gốc cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân gian, Tạ Trần ngồi tựa lưng vào thân cây sần sùi. Anh vẫn trong bộ áo vải bố quen thuộc, giản dị đến mức hòa lẫn vào bóng đêm, không chút phô trương. 'Nhân Quả Luân Bàn' đã cũ nằm yên trong lòng bàn tay anh, thỉnh thoảng lại phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, như thể tự nó cũng đang lắng nghe nhịp thở của thế giới. Đôi mắt anh sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, từ những sợi nhân quả nhỏ bé nhất đến những biến động vĩ đại của thời cuộc.
Không một tiếng động, Dạ Lan xuất hiện. Nàng như một bóng ma trong đêm, thân hình mảnh mai, y phục đen tuyền che khuất gần như toàn bộ cơ thể, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo ẩn chứa vô vàn bí mật. Nàng đứng cách Tạ Trần vài bước chân, như một bức tượng sống, không phát ra bất kỳ âm thanh hay hơi thở nào đáng kể.
"Vô Trần Lão Tổ đã thất bại. Không chỉ trước lý lẽ, mà còn trước sự suy yếu của Thiên Đạo. Một số kẻ dưới quyền lão đã bắt đầu lung lay niềm tin." Giọng Dạ Lan trầm thấp, khẽ khàng như gió thoảng, nhưng mỗi lời nàng nói ra đều rõ ràng và chứa đựng thông tin cốt lõi. Nàng không dùng những từ ngữ hoa mỹ, chỉ đơn thuần trình bày sự thật, sự thật mà nàng đã dày công điều tra và chứng kiến. "Trưởng Lão Hư Vô đã bị lão tổ trừng phạt tinh thần. Không có vết thương, nhưng ý chí của y đã bị đè nén đến cực điểm. Các tu sĩ khác chứng kiến cảnh đó, và sự hoài nghi trong lòng họ đã trở thành một vết nứt lớn."
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những vì sao đang nhảy múa. "Mầm đã gieo," anh khẽ nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng nước chảy qua đá cuội. "Giờ là lúc để nó nảy nở theo cách tự nhiên nhất. Sự hoài nghi là khởi đầu của sự thay đổi. Một khi hạt giống đã được gieo, nó sẽ tự tìm đường nảy mầm, đâm chồi, miễn là có đủ dưỡng chất." Anh đưa tay chạm vào 'Nhân Quả Luân Bàn', cảm nhận những rung động nhỏ bé truyền từ Luân Bàn vào lòng bàn tay. Anh có thể cảm nhận được những sợi nhân quả mới đang hình thành, những mối liên kết vô hình giữa sự kiện ở Ma Vực và những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Dạ Lan im lặng một lúc, đôi mắt sắc sảo lướt qua khuôn mặt thư sinh của Tạ Trần, cố gắng đọc vị những suy nghĩ sâu xa ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy. "Ngài muốn ta làm gì? Gieo rắc thêm sự bất mãn?" nàng hỏi, giọng nói mang một chút dò hỏi. Nàng đã quen với những mệnh lệnh trực tiếp, những kế hoạch chi tiết, nhưng Tạ Trần lại luôn có một phong cách hành động khác biệt, khó nắm bắt.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ lay động trong gió đêm. "Không. Chỉ cần để họ nhìn thấy một con đường khác. Một con đường mà họ đã quên, hoặc chưa bao giờ dám nghĩ tới." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả một kho tàng tri thức cổ xưa. "Sự bất mãn tự nó sẽ phát triển. Cái chúng ta cần làm là cung cấp một lối thoát, một sự lựa chọn. Không phải ép buộc, mà là gợi mở. Họ đã chán ghét con đường 'mất người' của Vô Trần Lão Tổ, vậy thì hãy để họ tự tìm thấy giá trị của việc 'giữ người', của một cuộc sống bình thường, trọn vẹn. Hãy để những câu chuyện về cuộc sống ấy lan tỏa, không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần để chúng hiện diện. Đôi khi, một câu chuyện nhỏ, một nụ cười, hay một khoảnh khắc yên bình lại có sức mạnh hơn vạn lời thuyết giáo."
Anh nhìn Dạ Lan, ánh mắt anh như nhìn thấu tâm can nàng. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất," anh nhắc lại câu nói quen thuộc của nàng, như một lời khẳng định cho chính triết lý của mình. "Và sự thật về giá trị của nhân gian, về ý nghĩa của cuộc sống phàm trần, cũng vậy. Nó đã bị che giấu bởi những ảo vọng về tiên đạo, về sức mạnh vô biên. Giờ là lúc để nó hé lộ."
Dạ Lan gật đầu, hiểu ý. Nàng đã quen với cách làm việc này của Tạ Trần, nơi mọi thứ đều diễn ra một cách tự nhiên, nhưng lại được sắp đặt một cách tinh vi đến mức gần như hoàn hảo. Nàng biết, những gì Tạ Trần nói không phải là những lời sáo rỗng, mà là những chỉ dẫn mang tính 'gieo mầm' nhân quả. Nàng sẽ không trực tiếp can thiệp, mà sẽ tạo ra những hoàn cảnh, những cơ hội để những tu sĩ đang hoài nghi kia tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận được con đường mà Tạ Trần muốn họ nhìn thấy. Nàng sẽ là người gieo những hạt giống của sự thật, không phải bằng bạo lực hay ép buộc, mà bằng những cách thức tinh tế nhất.
"Ta hiểu rồi, công tử," Dạ Lan nói, giọng nàng có một chút thay đổi, một sự kính phục ẩn chứa. Nàng biết, Tạ Trần đang thực hiện một 'ván cờ nhân tâm' vĩ đại, một ván cờ kéo dài hàng thiên niên kỷ, và mỗi nước đi, dù nhỏ nhất, đều mang ý nghĩa quyết định. Nàng khẽ cúi đầu, rồi tan biến vào bóng đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như một phần của chính màn đêm ấy. Tạ Trần vẫn ngồi đó, dưới gốc cây cổ thụ, ánh sáng từ 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay anh vẫn dịu nhẹ, nhưng giờ đây, dường như nó đã trở nên sáng hơn một chút, như một ngọn hải đăng le lói trong biển cả vô định của thế giới đang chuyển mình. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã đặt đúng những viên gạch đầu tiên, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người.
***
Vài ngày sau, dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, khí hậu ôn hòa và những làn gió mát lành thổi từ dòng sông Vọng Giang, một nhóm tu sĩ của phe Vô Trần Lão Tổ dừng chân tại Quán Trà Vọng Giang. Họ là những người đã chứng kiến thất bại của Trưởng Lão Hư Vô, và nỗi hoài nghi cùng sự bất mãn trong lòng họ đã lên đến đỉnh điểm. Quán trà được làm hoàn toàn bằng gỗ, mộc mạc và giản dị, với ban công rộng rãi nhìn thẳng ra mặt sông lấp lánh ánh bạc. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây ven bờ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những khách trà khác, và tiếng leng keng của chén trà va vào nhau, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi nước sông tươi mát và mùi hoa dại thoang thoảng. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn đối lập với sự u ám, lạnh lẽo của Ma Vực, khiến những tu sĩ này cảm thấy có chút lạ lẫm, thậm chí là khó chịu vì sự an yên không quen thuộc.
Họ chọn một góc khuất, cố gắng giữ kín thân phận, những bộ y phục xám tro khiến họ trông có vẻ lạc lõng giữa những người phàm trần ăn mặc sặc sỡ. Gương mặt họ vẫn còn in hằn vẻ mệt mỏi và chán chường, ánh mắt lờ mờ nhìn ra dòng sông, nhưng tâm trí lại đang chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn loạn về con đường tu tiên của mình. Một trong số họ là tu sĩ trẻ tuổi đã từng hoài nghi tại Ma Vực, giờ đây hắn cảm thấy một sự mỏi mệt thấu xương, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần.
Không xa họ, Tạ Trần đang ngồi đối diện với Ông Lão Tiều Phu. Ông Lão Tiều Phu có dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt ông lại tinh anh và nụ cười hiền hậu, khắc khổ nhưng đầy bao dung. Râu tóc ông bạc phơ như tuyết, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay ông là một cây rìu gỗ cũ kỹ, như một người bạn tri kỷ. Tạ Trần vẫn trong bộ áo vải bố nhã nhặn, đôi mắt anh trầm tĩnh nhìn ra dòng sông, lắng nghe lời ông lão. Cả hai đang nhâm nhi chén trà nóng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong không khí, xua đi cái se lạnh của buổi sáng.
Cuộc trò chuyện của họ không có gì to tát, chỉ là những câu chuyện đời thường, giản dị. "Củi một gánh, rau một mớ, về nhà vợ hiền con ngoan, thế là đủ rồi. Chẳng cần tiên dược, chẳng cầu trường sinh, miễn sao lòng an yên," Ông Lão Tiều Phu chậm rãi nói, giọng ông trầm ấm và từ tốn, mang theo sự từng trải của cả một đời người. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại nhìn ra dòng sông, như đang nhìn về một ký ức xa xôi nào đó. "Ngày xưa ta cũng mơ mộng đủ thứ, muốn làm quan, muốn giàu sang. Nhưng rồi cuộc đời dạy cho ta biết, những thứ đó phù du lắm. Chỉ có cái an yên trong lòng, cái bữa cơm gia đình đạm bạc, cái tiếng cười của con cháu mới là thật."
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi anh nở một nụ cười nhẹ. "Đúng vậy. Sống một ngày trọn vẹn, với đủ hỉ nộ ái ố, có khi còn đáng giá hơn vạn năm tu luyện mà đánh mất chính mình." Lời anh nói không phải là một lời giáo huấn, mà là một sự chia sẻ, một sự đồng cảm. Anh không nói thẳng về tiên đạo, hay sự "mất người", nhưng những lời đó lại thấm sâu vào tâm trí những tu sĩ đang lắng nghe lén. Anh tiếp tục, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng mỗi từ lại như một viên ngọc quý chứa đựng đạo lý sâu xa: "Người ta cứ mải miết đi tìm những điều lớn lao, những phép tắc thần thông, những bí cảnh hiểm nguy, để rồi quên mất rằng hạnh phúc thực sự lại nằm ở những điều nhỏ bé, giản dị nhất. Một bát cơm trắng, một mái nhà che mưa nắng, một người bầu bạn, một buổi sớm mai thức dậy nhìn thấy ánh dương, đó chẳng phải là những món quà quý giá nhất mà Thiên Đạo đã ban tặng cho con người sao?"
Các tu sĩ ngồi ở góc khuất, chén trà trên tay họ đã nguội lạnh. Từng lời của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu như những tia sét đánh thẳng vào tâm can họ. Tu sĩ trẻ tuổi, người đã từng hoài nghi ở Ma Vực, khẽ run lên. Trong nội tâm hắn, một giọng nói vang vọng: *Mất người... Thật vậy sao? Liệu có phải con đường chúng ta đang đi... là một sai lầm?* Hắn nhớ lại những năm tháng tu luyện khắc khổ, nhớ lại những đồng môn dần trở nên lạnh lùng, vô cảm, nhớ lại chính bản thân mình cũng đang dần đánh mất những cảm xúc tươi đẹp nhất của một phàm nhân. Hắn đã từng tin rằng đó là cái giá phải trả để trở thành tiên nhân, để cứu vãn Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, khi nghe những lời lẽ giản dị này, hắn bỗng thấy mình trống rỗng đến lạ.
Một tu sĩ khác, người lớn tuổi hơn với đôi mắt lờ mờ, đặt chén trà xuống bàn, tiếng động nhỏ nhưng lại vang lên như tiếng chuông trong tâm hồn hắn. *Sự an yên này... sao mà xa xỉ đến vậy trong thế giới của chúng ta?* Hắn nhìn Ông Lão Tiều Phu, nhìn nụ cười mãn nguyện trên gương mặt khắc khổ của ông lão, rồi lại nhìn Tạ Trần, người thư sinh với đôi mắt sâu thẳm nhưng lại bình thản đến lạ. Hắn đã sống hàng ngàn năm, chiến đấu không ngừng nghỉ, truy cầu sức mạnh không ngừng nghỉ, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy bình yên như khoảnh khắc này, khi chỉ đơn thuần ngồi lắng nghe một câu chuyện về cuộc sống phàm trần.
"Con người cứ nghĩ mình phải vượt qua phàm trần mới là cao quý," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo phía xa, nơi những tiên môn cao ngạo thường ngự trị. "Nhưng quên mất rằng, chính trong cái phàm trần này, mới có đủ mọi cung bậc cảm xúc, đủ mọi bài học, đủ mọi cơ hội để thực sự 'sống'. Một phàm nhân, sống trọn vẹn một đời, có khi còn viên mãn hơn một tiên nhân trường sinh bất lão nhưng lòng trống rỗng."
Những lời nói đó không hề có ý công kích hay chỉ trích, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Chúng không hướng thẳng vào các tu sĩ kia, nhưng lại thấm sâu vào tâm trí họ, khiến họ bắt đầu so sánh cuộc đời mình với viễn cảnh bình dị mà Tạ Trần đang vẽ ra. Sự hoài nghi đã được gieo mầm trong Ma Vực, giờ đây, những lời lẽ của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu chính là nước tưới, khiến mầm cây hoài nghi ấy bắt đầu nảy nở, đâm chồi. Họ bắt đầu tự hỏi, liệu có phải họ đã theo đuổi một ảo ảnh, một con đường dẫn đến hư vô, trong khi hạnh phúc thực sự lại nằm ngay trước mắt, trong cuộc sống bình thường mà họ đã khinh miệt?
Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện của mình, nhẹ nhàng như những làn gió buổi sớm. Các tu sĩ nghe lén, vẻ mặt từ hoài nghi chuyển sang trầm tư, nội tâm bắt đầu dậy sóng. Một ý nghĩ táo bạo, một ý nghĩ mà trước đây họ không bao giờ dám nghĩ tới, bắt đầu hình thành trong tâm trí họ: *Liệu có một con đường khác? Một con đường không cần sức mạnh vô biên, không cần trường sinh bất tử, nhưng lại có thể mang lại sự trọn vẹn và an yên?* Sự kiện này, dù nhỏ bé, lại là một trong những bước đi đầu tiên của Tạ Trần trong việc định hình lại nhận thức của thế giới, đặt nền móng cho những biến đổi lớn hơn trong tương lai xa. Viễn cảnh cuộc sống phàm trần an yên đã trở thành một "lối thoát" hấp dẫn, một tia hy vọng mong manh cho nhiều tu sĩ đang cảm thấy mệt mỏi với gánh nặng tu luyện và sự "mất người" do linh khí cạn kiệt. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Nhưng Tạ Trần biết, những hạt giống đã được gieo, và chúng sẽ tự mình tìm đường mà lớn lên, theo cách mà nhân quả đã sắp đặt.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.