(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 102: Kẻ phản bội
Quay lại thời điểm Tứ trưởng lão và ông già tóc trắng vẫn đang giao chiến, tình hình chiến sự bên dưới gần như đã ổn thỏa. Dù bị áp đảo về số lượng, nhưng nhờ sự phối hợp chặt chẽ và hành động kịp thời nên tất cả kẻ thù đều đã bị triệt hạ. Vài kẻ dùng độc, có thực lực ngang lão Chu mà họ từng gặp, cũng đã bị hai chấp sự đánh bại. Sau khi dọn dẹp hiện trường xong xuôi, mọi người mở rộng phạm vi cảnh giới ra xung quanh, chỉ riêng hai chấp sự ở lại gần đó. Họ không thể tùy tiện đi xa bởi xung quanh vẫn có thể còn cạm bẫy, đành phải ở lại để tùy cơ ứng biến.
Cho đến khi tất cả phát hiện dưới chân mình bỗng xuất hiện một cái bóng đang lớn dần. Ngay lập tức, cả bọn ngước lên nhìn, kinh hoàng khi phát hiện một ngọn núi đang sà xuống ngay trên đầu mình. Tốc độ rơi của vật thể này quá nhanh, không ai có thể chạy thoát kịp trong thời gian ngắn. Khoảng một nửa gia nhân hiện rõ vẻ sợ hãi trước khung cảnh kinh hoàng đó, nửa còn lại thì trở nên trầm mặc.
"Tất cả hãy tập trung lại, bảo vệ tiểu...". Chấp sự Cố Trường định ra hiệu cho những người khác tập trung lại một chỗ, tăng cường bảo vệ Thanh Sam khỏi mưa đá. Nhưng gã chưa kịp dứt lời thì đã bị một đường kiếm chém ngay cổ từ phía sau.
Nhưng khi nhìn kỹ lại, thứ bị chém chỉ là ảnh tàn của gã, còn bản thân gã, ngay khi cảm nhận nguy hiểm, đã lập tức cúi thấp người né tránh. Cố Trường xoay người, tung một cú đấm đầy uy lực về phía đối thủ. Kẻ đánh lén kịp thời dùng kiếm chống đỡ, bị đẩy lùi vài bước chân. Khoảng cách được kéo giãn, đủ để gã nhìn rõ kẻ vừa đánh lén mình là ai.
"Lạc Chi Mai?". Cố Trường không tin nổi vào mắt mình, kẻ tấn công gã lại chính là người đồng hành bấy lâu nay.
Cũng vào thời điểm đó, các gia nhân vốn đang canh gác xung quanh đều bất ngờ lâm vào trận chiến. Không có bất cứ kẻ địch nào tấn công, nhìn quanh chỉ thấy chín gia nhân vốn có đang tấn công lẫn nhau. Người vừa khoảnh khắc trước còn là cộng sự kề vai sát cánh, giờ đã trở thành kẻ thù của nhau. Hàng loạt lời la hét, chất vấn tra hỏi vang lên, nhưng không hề có câu trả lời đáp lại, mà chỉ là những ánh mắt lạnh lùng đầy tàn nhẫn.
Chỉ cần như thế thôi, Cố Trường lập tức nhận ra tình hình. Nơi đây hoàn toàn khuất tầm nhìn so với vị trí của Trần Thanh Sam, gã cần phải đưa ra lời cảnh báo.
"Ngô Trung, mau dẫn tiểu thư chạy đi. Lạc Chi Mai/Cố Trường là kẻ phản bội". Giọng nói được cường hóa bằng Nguyên Khí vang đến tận chỗ Ngô Trung, nhưng lại là do hai người cùng lúc nói ra.
"Tưởng ta sẽ cho ngươi muốn làm gì thì làm sao?". Lạc Chi Mai vừa nói vừa cười khanh khách.
Nàng ta đâm kiếm xuống đất, chỉ sau vài giây thì dưới chân Cố Trường có hàng loạt kiếm khí đâm thẳng lên. Bản thân gã cũng không phải tay mơ, ngay khi cảm nhận Nguyên Khí di chuyển dưới chân, gã lập tức đấm mạnh một cú xuống đất, đánh gãy toàn bộ kiếm khí, đồng thời tạo thành một vết nứt lớn kéo dài về phía đối thủ.
"Đối phương rõ ràng đang muốn tách mình ra khỏi tiểu thư. Hi vọng tên nhóc kia đủ thông minh để không bị lừa!". Cố Trường không thể phân tâm quá nhiều. Gã cần tập trung đánh bại kẻ trước mặt để loại bỏ chiến lực của địch.
Về phía Ngô Trung, hắn hầu như rối bời trước mọi thứ đang diễn ra xung quanh. Mới khoảnh khắc trước đó, giọng nói của hai chấp sự được khuếch đại để cảnh báo, đồng thời tố cáo nhau là kẻ phản bội. Ngay sau đó, âm thanh chém giết đã vang lên từ bốn phương tám hướng.
"Trong đoàn có kẻ phản bội, có âm thanh chiến đấu nghĩa là không phải tất cả đều phản bội. Phải tin ai đây?". Ngô Trung dồn toàn bộ tâm trí để suy nghĩ.
Trong số những người bảo vệ Thanh Sam, giờ chỉ còn mình hắn là có thể tin tưởng.
"Ngô Trung ca ca, chúng ta nên làm sao đây?". Thanh Sam, bị những thứ xung quanh làm cho hoảng sợ, cô bé nắm chặt tà áo của cậu hộ vệ mà hỏi.
Ngọc Hoa ở phía sau cũng nhìn hắn để chờ đợi câu trả lời.
"Chúng ta cần phải rời khỏi đây, muội hãy...". Ngô Trung suy nghĩ một lát rồi đưa ra quyết định, nhưng chưa kịp dứt lời, hắn đã không thể nói tiếp.
Chẳng biết từ đâu, một sợi xích từ phía sau bay vút đến và quấn quanh cổ cậu thiếu niên rồi kéo mạnh về phía sau. Cổ họng bị bóp nghẹt không thể thở nổi, sợi xích siết chặt đau đớn. Theo phản xạ, Ngô Trung cào vào cổ, cố luồn các ngón tay vào giữa sợi xích để tìm cách thoát thân.
"Dừng lại, bỏ ta ra". Bỗng nhiên có tiếng Ngọc Hoa từ phía xa.
Trong khi vẫn đang bị kéo lê dưới đất, hắn nhìn thấy cảnh Ngọc Hoa và Thanh Sam bị hai gia nhân của Trần gia, vốn là người trong đoàn, đánh úp từ phía sau và mang đi khuất tầm mắt. Trong lòng cậu ta nóng như lửa đốt, tiểu thư của hắn đã bị bắt đi ngay trước mắt, không thể trì hoãn thêm một khắc nào ở đây nữa.
Hỏa Tuyệt bao phủ bàn tay, nhưng nhiệt lượng của chiêu thức không đủ để nung chảy thứ trên cổ.
Chẳng còn cách nào khác, Ngô Trung cào mạnh vào cổ, các ngón tay, với lực kéo mạnh cùng sự kết hợp Hỏa Tuyệt, đã có cơ hội len lỏi vào giữa. Cũng vì lẽ đó, trên cổ hắn đã xuất hiện tám vết bỏng dài, khiến da bong tróc. Sức mạnh Thập Tứ Trùng Thiên bộc phát, nhiệt độ đã đạt đến cực hạn mà hắn có thể tạo ra.
"Gaaah!". Ngô Trung hét lên một tiếng, sức lực trong khoảnh khắc đó đã đủ sức làm đứt mắt xích yếu nhất.
Ngay khi vừa thoát ra, thân thể vừa chạm mặt đất, hắn đã dùng hai tay đập mạnh xuống để tạo sức đẩy, bật dậy ngay lập tức.
'Thập Tứ Trùng Thiên, Phong Tuyệt - Phong Ảnh Bộ'
Cơ thể như được một lực vô hình nâng đỡ, trọng lượng cơ thể nhẹ đi hẳn. Đôi chân nhẹ tựa cơn gió, hắn chạy vút đi chỉ trong chớp mắt. Do quá lo lắng, toàn bộ hành động vừa rồi của Ngô Trung chỉ diễn ra trong vài nhịp thở. Hắn không biết nếu bản thân chỉ chậm đi một chút thôi thì một sợi xích khác sẽ bay đến và trói hắn lại một lần nữa. Lần này, chủ nhân của võ khí đã tiến lại gần, kinh ngạc nhìn tốc độ của tiểu tử phía trước.
...
"Bọn họ đi đâu rồi?". Ngô Trung đã chạy được một đoạn, liên tục quan sát xung quanh.
Không một dấu chân, cành cây gãy hay bất cứ dấu vết nào xuất hiện ở đây. Hắn không thể ngừng lại để xem xét kỹ, mỗi chút chậm lại là mỗi lúc Thanh Sam càng rời xa hắn, chưa kể kẻ dùng xích bí ẩn chắc chắn đang đuổi theo sát phía sau.
"Không được, phải giữ bình tĩnh!". Hắn nhớ lại những lời dạy cơ bản của học viện.
Nội tâm phải luôn bình lặng trong mọi tình huống, chỉ có cái nhìn khách quan mới mang lại sự thấu đáo nhất.
Thân là võ giả, luyện tâm không thua kém gì luyện thân.
Ngô Trung vò đầu bứt tai, cố gắng dằn xuống mọi nỗi lo, tập trung toàn bộ sức lực và các giác quan. Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn phát ra. Âm thanh vang lớn đến mức ngay cả những người đang ở trên không như Tứ trưởng lão hay Cố Trường đều nghe thấy rõ, hiển nhiên Ngô Trung cũng không phải ngoại lệ. Hắn không biết âm thanh này có liên quan gì không, nhưng khi không có bất cứ manh mối nào khác, hắn đành phải liều một phen. Tiểu tử này lập tức đổi hướng, chạy thẳng về trung tâm vụ nổ.
Khi đến gần đó, Ngô Trung dần thấy được tình trạng tại đó. Hai người Ngọc Hoa và Thanh Sam đang nằm bất động dưới đất, hai kẻ bắt cóc có vẻ đã chết lăn ra dưới đất, trong đó có một kẻ bị đâm xuyên người bởi Tạ Thu Phượng. Nàng ta đang quỳ trên thân thể hung thủ, hai tay cắm chặt lưỡi kiếm thẳng vào tim y.
"Ngô Trung, cuối cùng đệ cũng đã đến!". Thu Phượng quay sang khi nhận thấy có người đến gần. Khuôn mặt vốn đang căng thẳng liền trở nên hòa hoãn hơn một chút.
Nàng ta thở hổn hển như thể vừa trải qua một cuộc chiến lớn, đầu tóc rối bời, còn có một vết máu chảy từ đỉnh đầu xuống má trái.
"Tỷ có sao không? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?". Hắn lại gần hỏi thăm.
Thấy người quen thuộc trước mặt, Ngô Trung đã giảm bớt sự cảnh giác.
"Ta cũng không biết nữa, những người khác đột nhiên tấn công lẫn nhau. Sau khi đánh bại kẻ phản bội, ta thấy tiểu thư bị hai kẻ này bắt cóc. Bọn chúng thật sự rất mạnh, ta phải dốc hết sức mới tiêu diệt được. Tiểu thư và Ngọc Hoa do dư chấn từ cuộc chiến nên đã bất tỉnh, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng". Nàng ấy quay sang giải thích, khuôn mặt nàng cũng hoang mang không khác gì hắn.
Thu Phượng nghe vậy, trầm ngâm một lát rồi ngồi xuống điều dưỡng vết thương.
Ngô Trung lập tức quỳ bên cạnh Thanh Sam, một tay đưa lên trán cảm nhận nhiệt độ, một tay bắt mạch theo dõi tình hình sức khỏe.
"Mạch đập bình thường, nhiệt độ bình thường, như vậy là tốt rồi!"
Tiếp đến là đến lượt Ngọc Hoa, cơ thể nàng có chút suy nhược, ngoài ra còn có nhiều vết trầy xước do va chạm. Điều này khá dễ hiểu, cơ thể nàng vẫn chưa đạt đến mức võ giả, nếu ở gần vụ nổ như vậy thì khó mà bảo toàn.
"Mà nghĩ lại thì, sao lại có vụ nổ đó nhỉ? Hai kẻ vừa rồi không thể mạnh đến mức tạo ra chiêu thức khủng khiếp như vậy. Lát nữa phải hỏi Tạ tỷ xem sao". Ngô Trung chợt nhớ lại khoảnh khắc đó và cảm thấy kỳ lạ.
Trải qua một thời gian dài đồng hành, hắn đại khái đã nắm được thực lực mọi người trong đoàn, đương nhiên là trừ vị Tứ trưởng lão mới gặp vài ngày. Bọn chúng mạnh nhất cũng chỉ đạt Thập Thất Trùng Thiên, dù hợp sức thế nào cũng không thể có uy lực lớn đến vậy.
"Hửm, cái gì đây?". Ngô Trung vô tình nhìn xuống dưới đất và phát hiện ra một thứ.
Đó là một phần nhỏ của thứ gì đó màu vàng, như thể một tờ giấy có chất liệu đặc biệt. Suy nghĩ một hồi, hắn đành bỏ cuộc, rõ ràng thứ này nằm ngoài phạm vi hiểu biết của bản thân.
"Ư... ơ...". Một âm thanh khẽ khàn rên đau chợt vang lên.
Theo phản xạ, Ngô Trung nhìn về phía đó và thấy cơ thể Ngọc Hoa đang động đậy. Hắn liền chạy đến đỡ nàng dậy.
"Ngọc tỷ, có ổn không?". Hắn hỏi han, một tay đỡ đầu nàng lên.
Tầm mắt Ngọc Hoa vẫn còn mơ màng, chưa thể định hình lại tâm trí sau cơn chấn động. Một lát sau, nàng mới lờ mờ thấy rõ khuôn mặt màu bánh mật của cậu thiếu niên.
"Ngô Trung... cẩn thận... kẻ phản bội...". Từng chữ một tuôn ra từ khuôn miệng cô gái, đôi mắt mở to, nắm chặt vai đối phương, cùng thái độ vô cùng hốt hoảng.
Đây là một lời cảnh báo.
"Tỷ yên tâm, hai kẻ kia đã chết rồi". Hắn từ tốn giải thích, nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình.
"Là... ả ta...". Dù đã nghe vậy, Ngọc Hoa vẫn không thay đổi sắc mặt, cố gắng nói hết câu, đưa ánh mắt về phía sau cậu hộ vệ.
"Ả ta? Không lẽ...". Ngô Trung như thể đã nhận ra điều gì đó.
Ngay lúc đó, hắn cảm nhận được điều gì đó không ổn từ phía sau lưng. Không chậm trễ một chút nào, Hỏa Tuyệt cùng Phong Tuyệt đồng thời triển khai, lập tức vào tư thế chiến đấu. Trên không trung, có hàng loạt đường kiếm khí màu hồng uốn lượn, như thể những cánh hoa sen bay nhờ cơn gió. Đằng sau chúng là một thiếu nữ xinh đẹp, mái tóc đen ngắn cùng đôi mắt lạnh lùng.
'Thập Cửu Trùng Thiên, Bạo Liên Hoa'.
Vì phía sau còn có Ngọc Hoa và Thanh Sam, Ngô Trung không thể tránh né. Hắn đành đối đầu trực tiếp, luân phiên dùng các chiêu đánh, gạt, chặn để phòng thủ. Hiển nhiên hắn chỉ có thể cầm cự trong chốc lát vì khoảng cách sức mạnh tương đối lớn. Một lúc sau, các vết thương đã xuất hiện ở hông, ngực, vai, má, tay chân, v.v... Ban đầu chỉ là những vết sướt nhỏ, nhưng sau đó đã cắt sâu hơn vào thịt và cơ bắp. Cuối c��ng, Ngô Trung đã lãnh trọn chiêu thức đó.
Do cả hai đều ở cùng một phe nên hắn không nhận thức rõ thực lực của nàng. Hắn đã không biết rằng trong trận chiến với lão già ở Trần gia, nhờ công của Thu Phượng mà một kẻ Thập Tam Trùng Thiên mới có thể nhảy nhót như vậy. Chứng tỏ nàng chỉ kém hơn đối phương một chút mà thôi. Cho nên, việc đánh bại Ngô Trung cũng không quá khó khăn.
Thiếu niên quỳ gục xuống, một tay chống xuống đất, tay còn lại bịt lấy vết thương trên chiếc áo đã thấm đẫm máu, ánh mắt hoang mang nhìn Thu Phượng.
"Từ bao giờ?". Hắn vẫn khó tin vào mắt mình, người đã cùng mình vào sinh ra tử, cứu hắn nhiều lần, giờ đây lại trở thành kẻ thù.
Không hợp lý chút nào.
"Không phải quá rõ ràng rồi sao, là ngay từ đầu". Tạ Thu Phượng thấy đối phương đã trọng thương, khó lòng xoay chuyển tình thế, nên cũng không ngại nói vài câu.
Vừa dứt câu, nàng tiến lại gần Ngô Trung. Bất chợt, nàng sút một cú thật mạnh vào mặt, khiến Ngô Trung bay đi một đoạn xa. Ngọc Hoa chỉ có thể giương mắt nhìn toàn bộ vụ việc, không làm được bất cứ điều gì. Thu Phượng đi về phía nàng hầu. Sự hiện diện của nàng ở đây là không cần thiết, nhưng lại quan trọng với Trần Thanh Sam, cho nên Thu Phượng đánh ngất nàng từ phía gáy.
"Ngươi đã đầu quân cho ai mà dám phản bội gia tộc? Con khốn!". Ngô Trung nằm úp dưới đất, lớn tiếng chất vấn.
Sự hoang mang trong mắt đã chuyển thành sự căm thù.
"Hình như có hiểu lầm nào đó, ta vẫn luôn trung thành với gia tộc, người ra lệnh cho ta là người cấp cao trong gia tộc". Thu Phượng lạnh lùng trả lời.
Nàng ta mặc kệ hai cô gái đang bất tỉnh trên mặt đất, bước về phía chàng trai đang bị thương.
"Đây là một cuộc nội đấu trong gia tộc!". Ngô Trung trừng mắt, lập tức hiểu rõ tình hình.
Có ai đó trong gia tộc đang nhắm vào gia chủ, bằng chứng là họ muốn bắt lấy tiểu thư làm con tin.
"Ta vẫn không hiểu, nếu mục đích của các ngươi là tiểu thư thì sao lại đợi đến giờ mới ra tay? Chưa kể, có vô số lần ta lâm vào hiểm nguy, ngươi cũng đã cứu ta. Tại sao phải tốn công như vậy?". Hắn tiếp tục chất vấn, cũng là điều khúc mắc lớn nhất của mình.
Suốt cuộc hành trình, những kẻ phản bội đã có vô số lần có thể ra tay. Bản thân hắn cũng là một chướng ngại vật, nên đáng lẽ phải bị loại bỏ ngay từ đầu. Nhưng không hề có bất cứ hành động nào như vậy, thậm chí những lúc hiểm nguy như gặp lão Chu, lão già ở Lữ gia hay Biên Kiếm Thú ở quận Giang Trà, Thu Phượng đã nhiều lần ra tay cứu hắn khỏi cửa tử. Lúc ấy, chỉ cần nàng ra tay chậm một chút thôi là hắn chắc chắn phải chết mà không bị tiểu thư truy cứu.
"Đứa trẻ tội nghiệp không biết bất cứ điều gì hết, chỉ là một quân cờ nhảy nhót từ ô này sang ô khác. Nói cho người biết cũng không sao, vai trò của ngươi trong chuyến đi này không phải là hộ vệ thân cận. Ngươi cứ nghĩ mình là con chó đang bảo vệ chủ, nào ngờ đâu chỉ như con chim hoàng yến của thợ mỏ mà thôi". Thu Phượng nghe vậy thì phì cười, trả lời với hàm ý khinh thường và thương hại.
Truyện được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, giữ nguyên tinh thần nguyên tác.