Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 103: Sao ngươi dám

Các hầm mỏ sâu trong lòng núi hoặc dưới đất thường ẩn chứa nhiều loại khí độc hại. Chúng không màu, không mùi, không vị. Khi thợ mỏ phát hiện thì thường đã quá muộn, cái chết chỉ còn trong gang tấc. Để khắc phục điều này, con người đã tìm đến chim hoàng yến – loài vật vô cùng nhạy cảm với khí độc. Thợ mỏ bắt đầu mang theo chúng, và những chú chim nhanh chóng trở thành "t���m bùa hộ mệnh" cho họ. Khi chim hoàng yến có dấu hiệu bất thường, thợ mỏ sẽ lập tức sơ tán để bảo toàn tính mạng.

Trong trường hợp này, Thanh Sam được ví như thợ mỏ, những hiểm nguy là khí độc, còn Ngô Trung chính là chim hoàng yến. Ngay từ đầu, Tứ trưởng lão đã cùng đoàn nhưng luôn ẩn mình, không để lộ tung tích suốt quãng đường. Ông luôn theo dõi nhất cử nhất động, không gì thoát khỏi mắt vị cường giả này. Nhưng vì muốn tiểu thư nhà mình va chạm với đời nên ông không can thiệp vào hầu hết các tình huống.

Vào thời điểm nàng dâu Lữ gia chuẩn bị các công đoạn hạ độc, ông đã lập tức phát hiện điều dị thường và kiểm tra ngay. Nhận thấy đó không phải tử độc, ông cứ để mọi việc diễn biến tự nhiên, đồng thời âm thầm quan sát hộ vệ Ngô Trung. Cứ thế, ông chứng kiến mọi việc Thanh Sam đã trải qua nhưng chưa bao giờ ra tay.

Lý do là vì "chim hoàng yến" vẫn còn an toàn.

Sự trung thành của Ngô Trung là không thể chối cãi; bất kể hiểm nguy gì, cậu bé này cũng sẽ liều mạng chống đỡ. Nếu Ngô Trung có thể sống sót thì cho thấy mối nguy đó không đáng quan ngại, cứ để Trần Thanh Sam trải nghiệm. Chỉ đến khi nữ nhân tóc vàng tiếp cận, Tứ trưởng lão mới không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa. Thế nhưng, sự tồn tại của Tứ trưởng lão là hoàn toàn bí mật, ngay cả Thanh Sam cũng không hay biết. Vậy thì làm sao đám phản bội nói chung hay Thu Phượng nói riêng lại có thể biết được?

Ngô Trung không biết, cũng không hiểu câu trả lời mập mờ của ả. Bởi hắn vẫn nghĩ Tứ trưởng lão chỉ mới đến sau khi nhận tin cầu cứu, lúc hầu hết mọi người đã hôn mê.

"Chờ chút... Thu Phượng từng nói đã gửi thư cứu viện về gia tộc. Nhưng nếu là kẻ phản bội thì không đời nào làm việc đó. Vậy tại sao ông ta lại đến đúng lúc như vậy?" Ngô Trung chợt nhận ra điều bất thường.

Dù chưa nắm rõ mọi chuyện, hắn đã lờ mờ cảm nhận được điều gì đó.

"Không quan trọng nữa. Mình phải thoát khỏi tình huống này nhanh nhất có thể, nếu không những kẻ khác sẽ đến đây mất!" Ngô Trung dẹp bỏ mọi nghi vấn, tự chấn chỉnh lại suy nghĩ.

Tình huống lúc này vô cùng nguy hiểm, hắn không có bất cứ ai hỗ trợ để đối kháng với đối thủ mạnh hơn mình khá nhiều. Thiếu niên lấy tay sờ ngực nhằm chặn vết thương, vô tình cảm thấy có gì đó cấn cấn. Hắn đưa tay vào túi áo trong thì phát hiện một vật vốn không có ở đó ngay từ đầu.

Đây là một lọ thuốc mỡ to hơn ngón tay cái một chút, loại chuyên dùng để bôi bịt miệng vết thương. Hắn không nhận ra đây là của ai, nhưng khi thấy hình dán con thỏ, hắn như hiểu ra điều gì đó. Bỗng hàng loạt đường kiếm màu hồng lao đến phía thiếu niên. Linh cảm nguy hiểm mách bảo, hắn liền vận dụng Phong Tuyệt đạp mạnh xuống đất, xoay người sang một bên và lăn vài vòng. Trong khi lăn lộn dưới đất, hắn đã tranh thủ dùng thuốc mỡ bôi vào vết thương, tạm thời khép lại miệng vết thương, giảm bớt thể lực gồng cơ bắp để cầm máu. Dù thế, Ngô Trung vẫn cố tỏ ra trọng thương vô cùng nặng để khiến đối phương mất cảnh giác. Từng cái rung rẩy của cơ thể, máu chảy ra từ khóe miệng, ánh mắt sợ hãi như thật, mồ hôi tuôn ra như tắm – từng dấu hiệu đều chứng tỏ hắn đang vô cùng bất lực trước thế sự.

"Vùng vẫy vô ích thôi!" Tạ Thu Phượng không vội kết liễu đối phương, cất lời khiêu khích.

Cái gai cuối cùng đã hết sức phản kháng, giờ đây chỉ như hành hạ một con vật bị thương. Nhưng cứ để con chuột này chạy đi chạy lại ngay trước mặt cũng khá cáu. Ả tiếp cận trong chốc lát, d���m mạnh vào tay Ngô Trung không để hắn còn di chuyển lung tung. Ngô Trung nghiến răng, nén tiếng rên rỉ không quá lớn.

"Tạ tỷ, tha cho ta được không? Giống như cách tỷ đã tha cho Ngọc tỷ ấy." Ngô Trung ngước lên, cầu xin sự nhân từ.

"Ngọc Hoa hay bất cứ ai, ta cũng có thể tha, nhưng riêng ngươi thì không được!" Tạ Thu Phượng chợt cứng người trong chốc lát, sau đó khinh bỉ đáp.

Thanh kiếm trên tay ả xoay nửa vòng, mũi kiếm chĩa xuống đất, cách mục tiêu vài gang tay.

Thu Phượng dồn lực, đâm mạnh xuống. Vị trí nhắm đến là thân thể, nhưng tránh nơi yếu hại như tim. Cho thấy ả không có ý định kết liễu ngay mà là để giày vò đối phương. Vốn định như thế, chỉ trong chốc lát ả đã lãnh một cú đòn vào mặt. Uy lực không quá mạnh, nhưng do bị nhắm vào cằm nên ả bị choáng váng trong phút chốc.

Vào thời điểm Thu Phượng đâm xuống, Ngô Trung đã dồn lực vào cánh tay còn lại để nâng cơ thể, lấy cánh tay đang bị dẫm lên làm điểm tựa, kết hợp cùng các thớ cơ phần thân, tạo thành một cú đá vào hàm đối phương. Tranh thủ lúc đó, hắn đã giành lại thế chủ động.

"Thập Tứ Trùng Thiên, Phong Tuyệt - Phong Ảnh Bộ"

Nhân cơ hội này, Ngô Trung tiếp cận đối thủ bằng tốc độ của gió và tấn công bằng Hỏa Tuyệt. Nhưng Thu Phượng đã kịp tỉnh táo lại, dùng kiếm để chặn đòn. Khi đã vào thế đọ sức, Ngô Trung đương nhiên không phải đối thủ của ả, ngay lập tức phải lùi lại.

"Cú đá vừa rồi, không phải là uy lực của Thập Tứ Trùng Thiên." Tạ Thu Phượng sờ cằm mình, cảm nhận lại lực mà mình vừa lãnh, cảm thấy kỳ lạ.

Ả đã quan sát tiểu tử này rất kỹ; sau khoảng thời gian dài và trải qua nhiều hiểm nguy, ả nhận ra đối phương chỉ có hai chiêu thức, và đương nhiên không có cước pháp nào. Một võ giả Thập Tứ Trùng Thiên không thể xuất ra sức lực vượt qua cấp độ bản thân nếu không dùng công pháp.

Đó là quy luật tự nhiên của thế giới này.

Đúng như suy nghĩ của ả, Ngô Trung đang sử dụng một loại võ công mà trước giờ chưa từng thử.

"Thập tứ trùng thiên, Lưu Tinh Bạo - Đệ nhất tầng."

Thình thịch Thình thịch

Nhiệt độ cơ thể bỗng tăng lên, nhịp tim đ���p thình thịch liên hồi, những giọt mồ hôi ngay khi vừa tuôn ra thì lập tức bay hơi, tạo thành những hạt nước li ti ở phạm vi gần; làn da cũng trở nên ửng đỏ như đang sốt. Đây chính là võ công hắn đã tu luyện suốt chuyến đi, nhưng sau sự kiện của Lữ gia hắn mới nắm được chút ít cốt lõi của võ học này. Vì tác dụng phụ quá lớn nên hắn chưa từng dùng, đến khi đã vào bước đường cùng như thế này thì buộc phải vận dụng.

Các khối cơ bắp, xương khớp cùng cơ quan nội tạng như được cường hóa, Nguyên Khí luân chuyển với tốc độ cao, sinh ra một nguồn năng lượng lớn vượt trội. Trạng thái lúc này không khác là mấy so với khi sử dụng nhân sâm trăm năm dạng linh quả. Chỉ khác ở chỗ, lần này có một loại áp lực rất lớn đè nặng lên cơ thể. Nhờ thế, khoảng cách sức mạnh giữa đôi bên đã được rút ngắn.

Khí thế lúc này dao động khoảng Thập Thất Trùng Thiên.

"Ngươi luôn mang đến những điều bất ngờ nhỉ!" Tạ Thu Phượng nhìn tiểu tử kia, cảm thấy hối hận vì đã không ra tay diệt trừ hắn trong một đòn.

Luân chuyển Nguyên Khí, sức mạnh Thập Cửu Trùng Thiên hiện hữu.

Hai bên nhìn nhau, chờ đối phương ra tay để đối phó. Trong tình huống bình thường, Ngô Trung không ngại làm theo cách này, nhưng với áp lực cơ thể đang chịu đựng, hắn cần ra tay lập tức, không thể chần chừ.

Chiến ý bùng nổ.

Hắn lao đến với tốc độ phi thường; ngay khi dấu giậm chân vừa in xuống, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Thu Phượng trong tích tắc. Thế công dữ dội như lửa, từng đường quyền đều nhắm vào mặt. Đối phương thì không yếu hơn, kiếm chiêu uyển chuyển tấn công những điểm yếu hại. Xét về mặt công kích, hai bên tương đối ngang nhau. Xét về tốc độ, Ngô Trung vượt trội hơn vài phần. Cho nên dù không có giáp phòng ngự như đối thủ, hắn vẫn có thể né được những chiêu hiểm ác trong đường tơ kẽ tóc.

"Cứ tưởng cảnh thương tích đầy mình của ả ta lúc đầu là khổ nhục kế, nhưng có vẻ các vết thương là thật!" Trải qua một hồi giao chiến, Ngô Trung cuối cùng cũng nhận ra.

Ngẫm lại thì sẽ thấy điểm kỳ lạ: Thu Phượng và hai gia nhân kia có lẽ cùng phe, nhưng khi hắn đến thì cả ba đều trọng thương không nhẹ. Bỏ qua khả năng có cao nhân yểm trợ, thì những vết thương này chỉ có thể do tiểu thư Trần Thanh Sam gây ra.

Nhưng bằng cách nào?

Cô bé này thậm chí còn chưa đến trình độ Luyện Cốt, làm sao có thể trọng thương ba võ giả hơn Thập Trùng Thiên?

Đây cũng là một điểm tốt, bởi vì thực lực Thập Thất Trùng Thiên của Ngô Trung là dạng "cố quá sẽ thành quá cố" nên vô cùng bất ổn. Đối với một võ giả Thập Cửu Trùng Thiên đang suy yếu như thế này, quả là may mắn cho hắn.

Khi hai người này đang giao chiến ác liệt, không để ý rằng cách đó không xa đang có một người dần tỉnh lại. Trần Thanh Sam choáng váng đầu óc, chưa hoàn hồn. Chỉ một lúc sau, cô bé mới nhớ lại tình thế, lập tức rơi vào trạng thái khẩn cấp. Vào thời điểm Ngô Trung bị một sợi xích bí ẩn kéo đi, cô bé và hầu cận đã bị hai gia nhân quen thuộc đánh úp từ phía sau và đưa đến nơi khác. Hai kẻ này thậm chí còn cẩn thận hơn khi sử dụng thuốc mê để nạn nhân không thể kêu cứu.

Thanh Sam sẽ nằm yên chịu trói sao?

Hiển nhiên là không.

Con cái của gia chủ từ đại gia tộc nào phải là hoa trong nhà kính hay cá trong bể cảnh. Ngay khi thấy cánh tay lạ nắm lấy mình, Thanh Sam lập tức ngừng thở nên không bị đánh thuốc mê. Ban đầu do quá bất ngờ nên không biết phải làm sao, nhưng khi lấy lại được chút bình tĩnh, Thanh Sam đã lập tức ứng phó tình hình. Cô bé vùng vẫy, giãy giụa như con cá bị bắt. Hai tay nhanh chóng rút những chiếc trâm cài trên tóc, đâm mạnh lên cánh tay kẻ đang bắt mình. Ngoài ra, cô bé còn cắn, cào, ra quyền, tung cước, quằn quại chống trả.

Hai người bị mang đến một nơi đã có người chờ sẵn: Tạ Thu Phượng. Với thực lực của ả, nếu kết hợp với hai kẻ còn lại thì Thanh Sam khó thoát được nếu không có trợ giúp. Đúng lúc này, nàng tiểu thư nhớ đến con át chủ bài, lá Bạo Hỏa Phù cao cấp mà ông nội đã tặng từ lâu. Hiển nhiên, cô bé đã được căn dặn về cách sử dụng cũng như tác dụng, do Thanh Sam chưa thể điều động Nguyên Khí nên tấm phù này đã được cải tạo theo một cách khác. Với số lượng ít ỏi, Thanh Sam đã chờ đợi lúc thích hợp. Ngọc Hoa đã ngấm thuốc mê nên lịm đi, Thanh Sam cũng giả vờ bất tỉnh để tìm cơ hội. Chỉ khi Thu Phượng đến đủ gần và lơ là cảnh giác, cô bé lập tức dùng móng tay rạch ngón trỏ. Dù đau đến mức muốn chảy nước mắt nhưng Thanh Sam cắn răng chịu đựng, máu truyền lên tấm phù và kích hoạt nó.

Nàng tiểu thư lập tức ném nó về phía trước, trong khi bản thân lao về phía Ngọc Hoa để che chắn. Bằng cách nào đó, Thu Phượng nhận ra ngay thứ vừa được ném ra là Bạo Hỏa Phù nên lập tức lấy hai đồng bọn ra để che, còn bản thân thì lùi về sau. Nhưng ngay khi ả vừa quay lưng thì vụ nổ đã xảy ra. Uy lực vượt qua Tam Thập Trùng Thiên, ngay tức khắc diệt sát hai kẻ hạ nhân. Tạ Thu Phượng nhờ nấp đằng sau nên chỉ bị dính dư chấn, dẫn đến thương tích không quá nặng. Thanh Sam và Ngọc Hoa cũng nằm trong phạm vi ảnh hưởng. Nhưng nhờ có bộ võ khí phòng ngự đặc biệt trên người nên nàng tiểu thư đã che hết sát thương và chỉ bị bất tỉnh.

Lúc ấy, chỉ còn Thu Phượng là tỉnh táo, vốn muốn trút giận lên hai kẻ bất tỉnh kia nhưng lại phát hiện c�� người đang đến. Dựa vào phương hướng, ả lập tức phán đoán đó là Ngô Trung. Tình trạng cơ thể hiện tại chưa thể chiến đấu ngay lập tức, đặc biệt là với kẻ khó lường như thiếu niên này. Để kéo dài thời gian, ả tiến đến đâm kiếm vào xác chết của đồng bọn để tạo tình huống giả nhằm đánh lừa và kéo dài thời gian hồi phục. Nếu có cơ hội thì đánh lén và triệt hạ ngay lập tức khi hắn vẫn còn lầm tưởng ả là đồng minh.

Trở lại hiện tại.

"Ngọc Hoa tỷ tỷ, dậy đi mà." Thanh Sam lay gọi nàng hầu, nhưng mãi vẫn không có tác dụng.

Sau đó, cô bé nhìn về phía Ngô Trung đang độc chiến với kẻ thù, sắc thái đầy lo lắng. Cô bé không nhìn ra được thực lực của đôi bên ở cấp bậc nào, nhưng biết Ngô Trung vốn yếu hơn Thu Phượng nên chắc chắn sẽ thua sớm.

"Không được, mình phải giúp Ngô Trung ca ca!" Nàng tiểu thư không nhịn được nữa, rút từ trong người ra một tấm Bạo Hỏa Phù khác, cũng là tấm cuối cùng.

Vốn muốn nhân lúc Thu Phượng đang tập trung vào đối thủ, cô bé sẽ tiếp cận và giáng một đòn nữa. Bỗng chẳng biết từ đâu, nàng tiểu thư đã bị kẻ nào đó nắm lấy cổ tay và tước đoạt tấm phù một cách dễ dàng. Thanh Sam quay lại theo phản xạ, lập tức lãnh ngay một cú đá vào mặt rồi ngã vật ra đất.

"Hóa ra đây là Bạo Hỏa Phù, chỉ có con cháu ruột của Trần lão quỷ mới có." Kẻ này vừa cầm tấm phù lên, nói với vẻ ngưỡng mộ.

Đây là một thanh niên, trên tay cầm một chiếc liềm nối với một cái chùy nhỏ bằng xích. Gã cũng là một trong các gia nhân đi theo đoàn, đồng thời là gia nhân có thực lực chỉ đứng sau Tạ Thu Phượng.

"Trả đây cho ta!" Thanh Sam như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ mình thích, lập tức gào lên đòi lại.

Cô bé chạy đến, nhảy lên người đối phương hòng đoạt lại, vì đây là vật có tầm quan trọng lớn để giúp Ngô Trung.

Mọi thứ đâu thể dễ dàng như vậy.

Tên thanh niên đã chặn đứng Thanh Sam ngay giữa không trung, nắm chặt cổ áo khiến cô bé khó thở.

"Ồn ào quá!" Gã tỏ vẻ bực mình, lập tức ném mạnh đứa trẻ trong tay xuống đất.

"Đau quá!" Đó là suy nghĩ trong đầu Thanh Sam ngay lúc này.

Đau đến mức đã ứa nước mắt, nhưng quyết tâm trong mắt nàng tiểu thư vẫn không thay đổi. Cô bé cố gắng gượng dậy, đôi tay nhỏ bé chống xuống đất để tạo điểm tựa. Bỗng nhiên, một con dao cắm xuống, đâm xuyên qua bàn tay yếu ớt nhằm ngăn cô bé nhúc nhích. Đây đương nhiên là tác phẩm của kẻ trước mặt.

"Aaaaa!" Không thể chịu được nữa, Thanh Sam hét lớn và òa khóc.

Cho dù được rèn luyện đến đâu, sự việc trước mắt vẫn quá tàn nhẫn với đứa trẻ 10 tuổi. Tiếng khóc của cô bé đã vang đến tai Ngô Trung và Thu Phượng dù đang tập trung vào trận chiến. Cả hai đồng loạt dừng chiến, nhìn về phía âm thanh. Thu Phượng tặc lưỡi, tỏ vẻ không hài lòng với hành động của tên kia.

Còn Ngô Trung thì như chết lặng, dồn hết tâm trí vào chủ tử của mình.

"Kẻ đó là ai? Chuyện gì đã xảy ra? Gã đã khiến tiểu thư khóc ư? Khoan, đó là máu... máu của tiểu thư? Hắn làm tiểu thư bị thương?" Hàng loạt câu hỏi xẹt qua đầu, nhưng khi Ngô Trung nhìn thấy dòng máu chảy ra từ vết đâm trên tay tiểu thư, đầu óc hắn trở nên trống rỗng.

Huyết áp tăng mạnh b���t ngờ, nhịp thở và nhịp tim vốn đã nhanh giờ còn nhanh hơn nữa, đến mức nếu đứng đủ gần thì có thể nghe thấy nhịp đập. Đôi mắt hiện lên vài đường màu đỏ, cơ thể khẽ rung, cổ họng hắn như trở nên khô khốc, từng chữ một như phát ra từ vực thẳm, chứa đầy sát ý mãnh liệt.

"SAO NGƯƠI DÁM!"

Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, mong muốn mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free