Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 32: Vật phẩm về tay

Đôi giày này được làm từ da của một Yêu Thú có tu vi Nhị Thập Trùng Thiên. Ưu điểm đầu tiên phải kể đến là nó vô cùng nhẹ, mỏng và bền bỉ, chỉ khi bị công kích vượt quá Nhị Thập Ngũ Trùng Thiên mới có thể bị tổn hại. Nhưng ưu điểm lớn nhất chính là khả năng tăng cường tốc độ của người sử dụng. Theo tính toán của các chuyên gia giám định, đôi giày có thể giúp người dùng nhanh hơn ít nhất một thành, bởi lẽ đây là da của một loại Yêu Thú chuyên về tốc độ, bản thân chất liệu đã thấm đẫm Nguyên Khí thuộc tính phong. Tuy nhiên, khuyết điểm chính là Yêu Thú kia chỉ có Nhị Thập Trùng Thiên nên không quá giá trị với các võ giả bậc cao. Giá khởi điểm là 800 kim tệ, mỗi lần ra giá tăng thêm 50 kim tệ. Lão giải thích cơ bản về vật phẩm rồi tiến hành đấu giá.

850 kim tệ cho Bính 5!

900 kim tệ cho Giáp 1!

1150 kim tệ cho Tân 2!

...

"Giá tăng nhanh một cách đáng sợ." Chỉ qua vài lượt ra giá, giá đã vượt quá giới hạn tài sản của Ngô Trung, khiến hắn không khỏi thầm than.

"Ngươi cứ yên tâm, ta đã hứa giúp ngươi thì sẽ giúp tới cùng." Trần Thanh Sơn vỗ vai Ngô Trung, thấy sắc mặt hắn không tốt nên nói vài lời khích lệ.

"Đành phải trông cậy vào công tử vậy." Ngô Trung vốn định tự mình chi trả, nhưng cuối cùng đành phải nhờ cậy người khác.

Nghe vậy, Thanh Sơn khẽ mỉm cười, thể hiện phong thái của một người anh lớn trước tiểu đệ, tay trái giơ lên một tấm bảng màu xanh.

2000 kim tệ cho Kỷ 7!

2500 kim tệ cho Mậu 5!

Hắn tiếp tục giơ bảng màu xanh, tăng thêm 500 kim tệ.

3000 kim tệ cho Kỷ 7!

3500 kim tệ cho Mậu 5!

"Có vẻ vị khách ở phòng Mậu 5 kia có công pháp liên quan đến bộ pháp nên mới kiên quyết đến vậy." Trần Thanh Sơn suy nghĩ, ba nghìn kim tệ đã chẳng phải là con số nhỏ, vậy mà đối phương vẫn tiếp tục ra giá, chứng tỏ đôi giày này vô cùng phù hợp với công pháp của kẻ đó.

Đến lúc này, chỉ còn phòng Kỷ 7 và Mậu 5 thay phiên nhau ra giá. Không phải ai cũng tu luyện bộ pháp nên không nhất thiết phải sở hữu vật phẩm này. Nhiều người suy đoán rằng, theo giá thị trường, đôi giày này đạt 3000 kim tệ đã là cao lắm rồi, vậy mà giờ đã lên đến 3500 kim tệ mà vẫn còn tăng thì quả là không đáng chút nào.

Trần Thanh Sơn cảm thấy số tiền đã vượt quá giá trị thực của sản phẩm, nên không còn dùng bảng màu xanh nữa mà chuyển sang bảng màu vàng, với ý nghĩa tăng 250 kim tệ. Không phải hắn không đủ tiền, mà là muốn mua được vật phẩm ở mức giá tối ưu nhất. Nhiều năm tự sinh sống bên ngoài khiến hắn trở nên coi trọng tiền bạc.

3750 kim tệ cho Kỷ 7!

4000 kim tệ cho Mậu 5!

"Kẻ kia cũng giơ bảng vàng, nghĩa là hắn đã cảm thấy chi tiền hơi quá tay rồi, hoặc không đủ tài chính để tiếp tục tăng thêm 500 kim tệ mỗi lượt." Trần Thanh Sơn thấy giá tiền chỉ tăng 250 kim tệ, chắc chắn đối phương đã giơ bảng vàng. Có thể kẻ đó cũng cùng suy nghĩ với hắn, hoặc đã chạm đến giới hạn kim tệ có thể bỏ ra. Trần Thanh Sơn tiếp tục giơ bảng vàng, từ từ tăng giá để xem rốt cuộc đối phương là loại người nào.

4250 kim tệ cho Kỷ 7!

4750 kim tệ cho Mậu 5!

"Kẻ này cũng thật chịu chi, để xem hắn có dám mạnh tay thêm nữa không." Trần Thanh Sơn cau mày, hắn dự định ban đầu chỉ cần 4000 kim tệ là có thể mua được, nào ngờ giờ giá lại tăng cao đến thế. Hắn giơ lên bảng màu vàng, thử xem đối phương có còn tiếp tục tăng giá không.

5000 kim tệ cho Kỷ 7!

Mọi người đều nín thở chờ xem phòng Mậu 5 có tiếp tục ra giá không, thì lão nhân kia đã tiếp lời.

5000 kim tệ cho Kỷ 7 lần 1!

Có vẻ vị khách ở phòng Mậu 5 đã bỏ cuộc. Cũng phải thôi, 5000 kim tệ cho đôi giày kia đã là quá nhiều.

5000 kim tệ cho Kỷ 7 lần 2!

5000 kim tệ cho Kỷ 7 lần 3!

"Chốt! Đôi giày này thuộc về phòng Kỷ 7." Lão nhân công bố người thắng cuộc rồi chuyển sang vật phẩm đấu giá tiếp theo.

"Có vẻ vị khách ở phòng Mậu 5 kia không có gia thế tốt bằng ta." Trần Thanh Sơn cười đắc chí.

"Đa tạ công tử đã ban bảo vật." Ngô Trung cúi đầu tạ ơn, nếu không có Trần Thanh Sơn, hắn sẽ chẳng có tư cách nào để sở hữu vật này.

"Đôi giày kia làm hao tổn không ít tích lũy của ta đấy." Trần Thanh Sơn than vãn, hắn không ngờ lại phải dùng nhiều tiền đến thế. Dù vẫn còn mang theo không ít kim tệ, nhưng giá của món đồ này đã quá cao so với giá trị thực tế.

"Nếu công tử muốn, sau này thuộc hạ sẽ trả lại ngài số tiền đó." Ngô Trung nghe vậy, có chút áy náy.

"Thôi thôi, với đồng lương của gia nhân như ngươi, ta mà đợi thì có khi đến già mất. Ta đã nói sẽ dẫn ngươi đi mua sắm, sao có thể để ngươi trả tiền được? Cứ coi như đây là quà cảm ơn của bọn ta đi." Trần Thanh Sơn phẩy tay từ chối. Hắn đã chủ động dẫn Ngô Trung đến đây, lẽ nào lại để hắn gánh một món nợ lớn đến thế? Hắn cảm thấy có chút không đành lòng.

"Bọn ta?" Ngô Trung nghe thấy từ này thì thắc mắc trong lòng, nhưng chỉ dám thầm nghĩ.

Ngô Trung không biết lời hứa của Trần Thanh Sơn với gia đình Mộng Xuân. Thanh Sơn đã không thể hoàn thành trọn vẹn lời hứa với huynh đệ mình lúc lâm chung, hắn chỉ đủ sức cứu được mẹ con Mộng Xuân mà thôi. Từ đó, đạo tâm của hắn bắt đầu xuất hiện vết nứt. Nếu lúc đó Ngô Trung không cứu Vương Nhất An, thì cả hai mẹ con đã chết trong tay tên trại chủ kia. Khi đó, đạo tâm hắn sẽ tan vỡ, sinh ra tâm ma cản trở con đường tu luyện, hoặc tệ nhất là bỏ mạng.

Nếu hắn là kẻ vô tình, thì việc thất hứa với một người sẽ chẳng ảnh hưởng gì. Nhưng hắn không phải loại người đó. Nếu hắn vô tình, hắn đã bỏ mặc cả Mộng Gia để chạy trốn; nếu hắn vô tình, hắn đã nghe lời Mộng Xuân mà ôm đứa trẻ chạy trốn một mình, bỏ lại nàng; nếu hắn vô tình, hắn sẽ không đau đớn khi chứng kiến cảnh Mộng Gia bị diệt tộc.

Về phần Mộng Xuân, trước khi qua đời, câu nói cuối cùng của nàng là cảm ơn Ngô Trung. Nàng dù ra đi với nhiều điều hối tiếc, nhưng đồng thời lại thanh thản khi biết con mình vẫn an toàn, và điều đó là nhờ Ngô Trung. Nàng biết mình nợ thiếu niên này, nên đã liếc mắt nhìn Trần Thanh Sơn với ý muốn nhờ hắn giúp nàng trả món ân tình này. Dù xét về tình hay về lý, cả Trần Thanh Sơn và vợ chồng Mộng Xuân đều nợ Ngô Trung một ân tình. Do đó, Trần Thanh Sơn mới đưa thiếu niên kia đến buổi đấu giá này.

Thực ra, hắn có thể khiến mọi việc đơn giản hơn bằng cách trực tiếp ban thưởng kim tệ. Nhưng với thân phận gia nhân, Ngô Trung sẽ không có nhiều cơ hội tìm đến những võ khí tốt. Hắn lại không có bất cứ võ khí nào phù hợp cho Ngô Trung, đồng thời cũng không còn nhiều điểm cống hiến để đổi một võ khí trong Võ Khí Đường của Trần Gia. Thanh Sơn bèn nhân dịp có buổi đấu giá này, cho Ngô Trung một cơ hội tham gia.

"Được rồi, chúng ta về thôi." Trần Thanh Sơn không muốn giải thích thêm, đứng dậy chuẩn bị rời phòng.

"Công tử không định tham gia đấu giá các vật phẩm tiếp theo sao?" Ngô Trung hỏi. Sau đôi giày kia còn cả chục vật phẩm nữa, thậm chí có cả công pháp thất truyền. Dù không muốn công pháp, thì vẫn còn nhiều món khác để đấu giá.

"Những món ta hứng thú thì kiểu gì cũng sẽ vượt quá vạn kim tệ, ta không đủ sức đọ lại tài lực của mấy lão già kia." Trần Thanh Sơn từ chối. Vốn dĩ hắn đến đây chỉ để trả một mối ân tình cho Ngô Trung, bình thạch nhũ kia là mua được ngoài ý muốn, nên giờ không còn lý do gì để ở lại nữa. "Đến nhận hàng của chúng ta nào."

Trần Thanh Sơn và Ngô Trung rời phòng, đi đến nơi giao dịch được ghi trên tờ giấy có tên phòng của hai người. Họ đến một căn phòng ở tầng trệt, trong một khu vực khá vắng người. Ở đó, hai người canh cửa có thực lực cường đại đến mức Trần Thanh Sơn cũng không thể nhìn thấu.

"Khách quan vui lòng xuất trình thẻ phòng của mình." Một người yêu cầu kiểm tra giấy tờ.

Trần Thanh Sơn đưa tờ giấy ra. Người canh cửa cầm lấy, đối chiếu thông tin với xấp giấy tờ về người thắng đấu giá đang cầm trên tay.

"Mời vào." Người canh cửa thấy thông tin trùng khớp, liền trả lại tờ giấy và cho phép hai người đi vào.

Bên trong phòng khá rộng nhưng lại trống trải, có hai nữ tử đang đứng ở quầy.

"Xin phép hai vị cho tiểu nữ nhận lại mặt nạ và thẻ phòng." Thấy có khách đến giao dịch, một nữ tử lập tức lên tiếng yêu cầu.

Trần Thanh Sơn đưa tờ giấy ra và cởi mặt nạ, Ngô Trung cũng nhanh chóng làm theo. Nữ tử kia nhận lấy hai chiếc mặt nạ cùng tờ giấy, ghi chép lại điều gì đó rồi ra hiệu cho nữ tử bên cạnh. Người kia rời đi một lúc rồi quay lại với một hộp gỗ trên tay.

"Phòng Kỷ 7 đã đấu giá được một bình thạch nhũ giá 1200 kim tệ và một đôi giày giá 5000 kim tệ. Hai vị vui lòng thanh toán 6200 kim tệ để nhận vật phẩm."

Thanh Sơn lấy ra một hộp gỗ khác đưa cho nàng. Ngô Trung đứng giữ khoảng cách ở phía sau và nhìn về hướng khác, nên không biết hộp gỗ đó chứa gì mà có giá trị đến 6200 kim tệ.

"Giao dịch đã hoàn tất. Các vật phẩm của công tử đều nằm trong hộp này, mời công tử kiểm tra lại hàng." Nữ tử kia nhận đủ 6200 kim tệ, xác nhận xong xuôi rồi giao hộp gỗ đựng vật phẩm đấu giá.

Trần Thanh Sơn mở hộp gỗ ra, bên trong có đủ bình thạch nhũ kia cùng đôi giày của Ngô Trung. Hắn mở bình nhỏ ra, xác nhận đúng là thứ mình cần.

"Được rồi, ta xác nhận không có vấn đề gì." Trần Thanh Sơn đáp.

"Vậy mời công tử đi theo hướng kia để ra khỏi phòng đấu giá, sẽ có người dẫn đường cho hai vị." Nữ tử kia chỉ tay về phía một cánh cửa. Ở đó, một nữ tử khác đã chờ sẵn hai người. Trần Thanh Sơn và Ngô Trung đi về phía cánh cửa đó.

"Mời hai vị công tử đi theo tiểu nữ." Nữ tử đứng ở lối ra của căn phòng lên tiếng, dẫn hai người rời đi.

Hai người đi trên một hành lang khá dài và ngoằn ngoèo. Không khí vốn đang yên tĩnh, bỗng nhiên một âm thanh già nua lạnh lẽo vang lên bên tai Trần Thanh Sơn.

"Tiểu tử kia, nhìn ngươi quen lắm. Nói thật cho ta biết, Trần Thanh Viêm là gì của ngươi?"

Mọi quyền lợi đối với nội dung văn bản này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free