Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 47: Bắt nhầm

Thiếu niên họ Diệp ban đầu có chút đắn đo, nhưng rồi vẫn quyết định kể ra. Nàng cũng như hắn, đều là tộc nhân dòng chính của một đại gia tộc, cụ thể là Dương Gia ở Vô Thương Thành. Vì nàng và tỷ tỷ của hắn là bạn thân, nên hắn cũng khá thân thiết với nàng. Thiếu nữ đó tên là Dương Vy. Đáng lẽ ra, nàng phải là người sáng chói nhất trong lứa trẻ của Vô Thương Thành. Nhưng đáng tiếc thay, cùng thế hệ với nàng lại tồn tại một cặp thiên kiêu tuyệt thế ngàn năm có một, khiến tài năng của nàng bị lu mờ trong mắt thế nhân.

Qua lời kể của thiếu niên họ Diệp, Ngô Trung đã nắm được đại khái tình hình. Nàng lớn tuổi hơn Trần Thanh Sơn một chút, nhưng thực lực lại cao hơn không biết bao nhiêu lần, bởi nàng đã đạt tới Tam Thập Nhất Trùng Thiên. Nghĩ đến đây, Ngô Trung càng khiếp sợ hơn khi biết một tổ chức dám bắt cóc cả bọn họ, và còn có thể bắt được thiếu nữ tuyệt thế này, điều đó chứng tỏ chúng đáng sợ đến mức nào.

"Ây da, đây là đâu?" Một âm thanh dễ nghe phát ra từ phía bên kia chỗ Ngô Trung, có vẻ nữ tử kia đã tỉnh lại.

"Dương tỷ tỷ, tỷ tỉnh lại rồi sao?" Thiếu niên họ Diệp vui mừng hỏi.

"Giọng nói này... Diệp Tuấn đó sao? Đệ cũng bị bắt đến đây ư?" Hóa ra thiếu niên họ Diệp chính là Diệp Tuấn. Dương Vy nghe thấy giọng nói quen thuộc lập tức nhận ra.

"Chuyện kể ra dài lắm." Diệp Tuấn thở dài, rồi từ tốn kể lại cho nàng những chuyện hắn biết.

...

"Ra là vậy. Nhưng không biết vị tiểu đệ luôn im lặng ở đây có thân phận gì? Ta tên Dương Vy, 25 tuổi, đến từ Dương Gia của Vô Thương Thành." Mặc dù không thể nhìn thấy Ngô Trung, Dương Vy vẫn cảm nhận được có một người thứ ba ở đây, và việc đối phương luôn im lặng đã khiến nàng phải chủ động lên tiếng hỏi.

"À đúng rồi, ta cũng quên hỏi huynh đệ là ai?" Diệp Tuấn chợt nhớ ra bản thân cũng chưa từng hỏi về thân phận của đối phương.

"Vì nhiều lý do cá nhân, ta không thể tiết lộ tên thật. Ta chỉ có thể nói rằng ta đến từ Trần Gia của Vô Thương Thành, 14 tuổi." Điều này không phải nói dối, vì hắn thật sự đến từ Trần Gia. Ngô Trung không dại gì tiết lộ thân phận thật của mình, nên hắn sẽ chỉ nói một nửa sự thật và để hai người kia tự suy đoán. Riêng về tuổi tác, hắn sẽ nói thật vì dù biết tuổi cũng chẳng lộ ra điều gì.

"Những người bị bắt đều thuộc các đại gia tộc. Xem ra tổ chức lần này đang nhắm đến các đại gia tộc của Vô Thương Thành." Dương Vy có vẻ đã cảm thấy sự kỳ lạ trong sự kiện này, khi cả ba người bị bắt đến đây đều xuất thân từ cùng một nơi và có thân phận cực cao trong gia tộc.

Ngô Trung đã nhận ra được điều này từ lúc biết thiếu niên kia họ Diệp, và đến khi biết nữ tử mới bị bắt có họ Dương, hắn càng có thể khẳng định suy nghĩ của mình. Hắn bị bắt đến đây là do tổ chức kia lầm tưởng hắn là tộc nhân của Trần Gia. Nhưng tại sao lại có sự nhầm lẫn này? Chẳng lẽ chỉ vì hắn đang trên đường về Trần Gia sao? Ngô Trung lập tức lắc đầu phủ nhận. Từ vị trí hắn, tuy có thể nhìn thấy Trần Gia, nhưng bên cạnh đó cũng có nhiều gia tộc hạng trung lưu khác, nên không thể chỉ dựa vào đó mà xác nhận hắn là người Trần Gia. Để biết được hắn sống ở Trần Gia, chúng phải theo dõi hắn trong một khoảng thời gian dài. Nhưng như thế lại vô lý, vì nếu đã theo dõi Trần Gia, chúng ắt phải biết hắn chỉ là một gia nhân thôi chứ. Ngô Trung vắt óc suy nghĩ lý do gì khiến chúng lầm tưởng hắn là tộc nhân, mà lại còn là tộc nhân dòng chính Trần Gia. Hắn có gì mà giống một tộc nhân dòng chính được chứ?

"Không liên quan lắm, nhưng hai người đều có lệnh bài gia tộc đúng không?" Ngô Trung lên tiếng hỏi, hình như hắn đã nghĩ ra điều gì đó.

"Điều đó là hiển nhiên. Chúng ta đều được phát một lệnh bài, đây chính là đặc quyền dành riêng cho tộc nhân dòng chính của đại gia tộc mà. Chẳng lẽ Trần Gia của ngươi không làm vậy ư?" Dương Vy cảm thấy đó là một câu hỏi vô nghĩa.

"Đệ cũng có, nhưng đã bị những kẻ kia tịch thu rồi. Đã vậy, chúng còn trấn lột tất cả vật phẩm đệ mang theo nữa chứ." Diệp Tuấn ở phòng giam khác lên tiếng phụ họa.

Bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ. Hắn bị hiểu lầm là tộc nhân dòng chính là do tấm lệnh bài kia. Ngày đó, hắn vừa giơ ra lệnh bài để được đi nhờ Thương Đoàn của Diệp Gia, và ngay tối hôm đó, hắn đã trở thành mục tiêu của bọn bắt cóc vốn chỉ nhắm vào tộc nhân dòng chính của các đại gia tộc. Nếu nói hai sự kiện này chỉ là trùng hợp, thì có chết hắn cũng không tin.

"Thế thì xui xẻo quá rồi. Biết thế thì ta đã tìm cách khác rồi." Ngô Trung chỉ biết cười khổ, hắn lâm vào tình trạng này chỉ vì một quyết định nhất thời của mình. Ngô Trung chỉ hối hận vì đã giơ ra lệnh bài, chứ không hối hận vì đã ra tay giúp đỡ Xích Lâm, bởi đó là điều lẽ phải.

"Kẻ đã bắt mình chắc chắn không ở trong Thương Đoàn khi ta đưa ra lệnh bài. Bởi lúc đó ta đã khẳng định lệnh bài đó là của chủ tử, nên chắc chắn hắn phải ở một khoảng cách xa, chỉ có thể thấy hắn cầm lệnh bài chứ không thể nghe rõ cuộc trao đổi." Ngô Trung suy ngẫm lại tình tiết hôm đó và phân tích.

"Ta là người đầu tiên bị bắt, nên chắc chắn kế hoạch chỉ mới được triển khai không lâu, trước khi ta gặp Xích Lâm. Con mẹ nó chứ, tên khốn bắt ta cũng quá cẩu thả. Thậm chí còn không thèm đợi vài ngày để xác minh mà đã động tay, thì không phải dạng thông minh gì." Ngô Trung phát cáu. Nếu tổ chức kia nhắm đến tộc nhân Trần Gia thì cứ bắt đi, liên quan quái gì đến hắn chứ.

"Chờ chút, nếu tên đó đủ cẩn thận, thì người bị bắt sẽ là tộc nhân dòng chính của Trần Gia. Mà trong gia tộc hiện tại, người duy nhất còn giữ thân phận này lại là tiểu thư Thanh Sam." Ngô Trung chợt nghĩ lại, sau đó hắn toát mồ hôi lạnh khi nhận ra mục tiêu chân chính của tổ chức này là ai.

Tộc nhân dòng chính ám chỉ hậu duệ của gia chủ hiện tại trong một gia tộc. Trước kia, Trần Gia có ba người phù hợp danh phận này là Trần Thanh Sam và hai vị ca ca của nàng. Nhưng hai vị ca ca đó đã rời khỏi Vô Thương Thành từ lâu, nên hiện tại chỉ còn Trần Thanh Sam. Do đó, nếu tổ chức muốn bắt, thì người đó chắc chắn phải là Trần Thanh Sam.

"Không biết ta đây là xui xẻo hay may mắn đây." Gọi là xui xẻo vì hắn đã bị bắt nhầm trong khi vụ việc này không liên quan đến hắn; gọi là may mắn vì hắn đã bị bắt thay cho tiểu thư Thanh Sam. Ngô Trung lúc này tâm trí quay cuồng. Hắn sợ cái chết, hay nói đúng hơn là sợ bản thân sẽ chết một cách vô nghĩa. Nhưng nếu cái chết của hắn có thể thay cho tiểu thư của mình, thì hắn nguyện ý hy sinh.

Giả sử, nếu hắn đã sử dụng hết tất cả con bài mà vẫn không thể trốn thoát khỏi đây, thì đó cũng là số mệnh của hắn. Ngô Trung không biết tổ chức kia định làm gì với các tộc nhân bị bắt về, nhưng chắc chắn chúng chỉ hành động khi đã đủ người. Cho dù có bị phát hiện ra thân phận và hắn bị giết tại chỗ, thì các đại gia tộc cũng đã đề cao cảnh giác, tăng cường phòng bị. Không thể nào tổ chức này dễ dàng ra tay bắt cóc thêm một lần nữa. Khi đó, Trần Thanh Sam sẽ an toàn dưới sự bảo hộ toàn lực của đại gia tộc. Chỉ cần nghĩ đến Trần Thanh Sam an toàn, Ngô Trung đã an tâm được phần nào. Đây chính là tâm nguyện của hắn khi tiếp nhận vai trò hộ vệ.

...

Tại một nơi khác trong địa đạo, có hai kẻ đang nói chuyện với nhau.

"Bên kia sao rồi?" Một gã trung niên lên tiếng hỏi.

"Bọn nhóc chỉ nói chuyện phiếm mà thôi, thậm chí còn chẳng lên được một kế hoạch chạy trốn nào, thật khiến ta thất vọng." Một kẻ mập mạp xấu xí trả lời, có vẻ tên mập này đang có nhiệm vụ canh gác tù nhân.

"Ngươi đã có thể nghe được chúng nói gì, thì có kế hoạch gì cũng không lọt khỏi tai ngươi. Thế thì ngươi còn mong chờ gì?" Nghe đồng bạn nói vậy, gã trung niên liền thắc mắc.

"Ngươi không biết canh gác ở đây nhàm chán đến thế nào đâu. Nếu chúng vượt ngục thì ta có cớ để hành hạ một chút, đặc biệt là con nhóc họ Dương kia. Vấy bẩn một thiên kiêu như vậy thật khiến người khác hứng thú. Và cả tên tiểu tử họ Diệp da trắng kia cũng không tệ, có thể chơi đùa được, hắc hắc." Tên mập vừa cười vừa chảy nước dãi. Chỉ cần nhìn thôi là biết hắn đang nghĩ đến những thứ đen tối, trụy lạc để thỏa mãn dục vọng của mình.

"Tên bệnh hoạn." Gã trung niên nghĩ thầm. Mặc dù là đồng bọn, nhưng cái suy nghĩ của đối phương vẫn khiến hắn kinh tởm.

"Ta cảnh báo ngươi, chủ nhân đặc biệt quan tâm đến phi vụ lần này. Nếu ngươi vì mong muốn cá nhân mà ảnh hưởng đến kế hoạch, thì chính tay ta sẽ giết ngươi." Gã trung niên lạnh lùng cảnh cáo, hắn sợ tên mập này sẽ làm điều gì đó ngu ngốc nếu không có ai trông chừng.

"Đùa thôi, ngươi chẳng có khiếu hài hước gì hết." Tên mập nghe ra được lời uy hiếp liền nghiêm chỉnh trả lời.

Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free