(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 65: Trú mưa
Mây đen kéo đến, sấm sét rền vang, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống.
Một tửu quán nằm giữa rừng, ngay ngã ba đường, là điểm dừng chân lý tưởng cho các lữ khách. Ba con đường mòn ở đây dẫn đến một thị trấn, một tòa thành và một ngọn núi.
"Lại một ngày ế khách rồi." Nữ bồi bàn của tửu quán ngáp một hơi dài.
Nơi này vốn dĩ phải rất đông đúc bởi đây là giao lộ của nhiều tuyến đường, nơi thương nhân, lãng khách và những người quen biết tụ tập nhậu nhẹt. Thế nhưng, trong vòng một tháng gần đây, khách của quán ngày càng thưa thớt. Lý do cho sự thay đổi này là bởi một con hổ không biết từ đâu xuất hiện, hoành hành trong rừng, đe dọa những người đi ngang qua.
"Không ngờ trong rừng cũng có một tửu quán."
"Cuối cùng cũng tìm được nơi trú mưa. Tiểu tử, nhanh chân lên không thì hành lý ướt hết!"
Nữ bồi bàn nghe thấy tiếng trò chuyện bên ngoài liền bật dậy với vẻ mặt hớn hở. Đây là những vị khách đầu tiên trong suốt ba ngày qua. Nhóm khách bước vào gồm ba người: một ông lão và hai người trẻ. Đánh giá sơ bộ thì họ không phải thương nhân hay dân trong làng, có lẽ là khách từ nơi khác đến.
Ba người này chính là nhóm của Lưu lão. Họ tiến đến một bàn trống và gọi món.
"Cháu gái, cho lão bốn cái bánh bao." Lưu lão chọn món rẻ nhất của quán.
"Và một con gà quay!" Khi Lưu lão vừa dứt lời, Ngô Trung liền bổ sung thêm một món khác.
Nàng bồi bàn ghi lại rồi xuống bếp, cả sảnh lúc này chỉ còn lại ba người.
"Tiểu tử, ngươi ỷ có tiền mà lên mặt à? Nếu có lương tâm thì cho ông cháu ta ăn chung con gà đi chứ." Lão Lưu cười bỉ ổi, mong được cùng thưởng thức món gà quay.
Suốt thời gian qua, lão biết Ngô Trung đã kiếm được một khoản tiền không nhỏ. Vì thế mà từ lúc rời Lộ Tư Thành, thằng nhóc này luôn tự chi trả cho việc ăn uống của mình.
"Hành lý thì một mình ta vác. Đánh kẻ thù cũng một mình ta. Đến bữa ăn cũng tự lo, chỗ ngủ còn phải ở chuồng ngựa. Giờ ông còn muốn ăn ké của ta ư? NẰM MƠ ĐI, LÃO GIÀ VÔ LIÊM SĨ!" Ngô Trung phát cáu, bức xúc đáp lại.
Từ lúc bắt đầu đi chung với hai người này, hắn bị đối xử còn tệ hơn cả hạ nhân. Rõ ràng đây là một giao dịch, hai bên phải đối xử bình đẳng với nhau chứ. Bỏ qua vấn đề không công bằng đó, Ngô Trung cần ăn uống đầy đủ dinh dưỡng để có sức lực tiếp tục hành trình.
Mặc dù người ta nói rằng võ giả dưới Thập Trùng Thiên có thể sống sót trong 1-2 tháng mà không cần ăn uống, nhưng đó là trong điều kiện không vận động. Trong khi đó, Ngô Trung đã phải lao lực liên tục trong suốt một tháng qua. Do đó, Ngô Trung mới ăn uống thoải mái hơn bình thường so với khi còn ở Vô Thương Thành.
"Thôi nào, đừng chấp nhặt mấy chuyện vặt vãnh đó chứ. Cho ta xin cái đùi." Lão nhanh chóng đưa tay ra sau, đúng lúc người bồi bàn đang mang đĩa gà ra.
Với động tác cực kỳ dứt khoát, Lưu lão lấy được cái đùi gà trên đĩa và đưa vào miệng ngay trước mặt Ngô Trung.
"Lão già thối tha!" Ngô Trung lao lên giành lại cái đùi gà.
Thiếu nữ bên cạnh làm thinh, như không quan tâm mọi việc đang xảy ra xung quanh.
"Mình nhớ sự náo nhiệt này quá." Nữ bồi bàn nhìn cảnh tranh cãi của nhóm Lưu lão thì phì cười.
Kể từ ngày con hổ kia quấy phá, những vị khách đến quán không chỉ thưa thớt dần mà còn mang đến bầu không khí nặng nề cho quán. Bất cứ ai cũng chỉ biết ăn cho nhanh để còn lên đường, mong sao tránh được con hổ đáng sợ kia.
Trong lúc lơ đãng, có thêm một nhóm khách khác vào quán.
"Ồ, lại có thêm khách!" Nữ bồi bàn chạy đến bàn của nhóm khách mới để lấy thực đơn.
"Cho năm bình rượu ngon nhất, ba đĩa thịt luộc chấm mắm, hai đĩa cá kho tiêu,..." Người có vẻ là trưởng nhóm lên tiếng gọi món.
Nhóm người này bao gồm bảy người, đều là những nam thanh nữ tú. Bọn họ mang theo nhiều loại binh khí như kiếm, đao, cung, thương... Có thể thấy rằng những người này đều là người tu luyện.
"Cô nương, chúng ta hỏi cô vài điều được không?" Trong lúc thưởng thức bữa ăn, một thiếu nữ trong nhóm quay sang gọi nữ bồi bàn.
"Quý khách cứ hỏi ạ." Nàng nhanh chóng chạy đến, nhẹ nhàng trả lời.
"Tửu quán này nằm ở nơi địa thế thuận lợi, giao lộ của các tuyến đường lớn nên sẽ gặp rất nhiều người đi qua. Không biết cô có nghe được tin tức gì về con hổ gây họa gần đây không?" Người khách đưa ra một vấn đề quan trọng, khiến nữ bồi bàn nhất thời biến sắc.
"Thôi đừng nhắc đến con súc sinh đó nữa. Vì nó mà quán ngày càng ế ẩm, các đoàn thương nhân đã không còn chọn con đường này nữa. Còn chưa kể đến việc số người chết đã lên đến chục người, người dân trong thành còn đỡ, chứ người trong làng chỉ biết sống trong lo sợ. Giá mà có ai đó ra tay diệt trừ để cho dân chúng được an lòng." Nàng bồi bàn thở dài, trả lời ngao ngán.
Việc quán ế ẩm khiến nàng phiền muộn, nhưng điều làm nàng lo lắng hơn là sự nguy hiểm của sinh vật rừng rậm kia. Ban đầu chỉ là một số vật nuôi biến mất, sau đó thì có vài người biến mất. Ban đầu, không ai để tâm lắm, cho rằng họ đã bỏ xứ mà đi. Cho đến khi có một người may mắn phát hiện ra dấu vết rồi nhìn thấy một con hổ đang ăn thịt người. Từ đó thông tin này mới đến được tai của cộng đồng xung quanh.
"Cô không cần đợi lâu nữa đâu." Một người khác trong nhóm nói không được rõ ràng lắm, nhưng ai cũng hiểu được ý tứ.
"Vậy các vị sẽ giải quyết sinh vật kia hả?" Nàng không trả lời mà hỏi lại một cách kinh ngạc.
"Mục đích của chúng ta khi đến đây là vậy. Nhưng tất cả những gì ta biết là con hổ đó chuyên ăn thịt những người qua đường, những nạn nhân hầu hết là người thường, có một vài người ở giai đoạn Luyện Thể. Từ đó có thể thấy rằng thực lực của sinh vật kia vẫn chưa đạt đến cấp bậc yêu thú. Cô nương có gì mới hơn không?" Thiếu nữ có vẻ là trưởng nhóm nói ra những gì mình biết rồi nhấn mạnh lại câu hỏi.
"Để xem nào, đầu tiên là..." Nữ bồi bàn suy nghĩ một chút sau đó liền nói ra những gì mình biết.
Một canh giờ trôi qua.
Nhóm thanh niên kia đã lên đường. Có vẻ họ cho rằng việc tiêu diệt con hổ trong cơn mưa sẽ có lợi hơn nên đã nhanh chóng lên đường. Chỉ còn lại nhóm của Lưu lão ở tửu quán, họ sẽ chờ đến khi tạnh mưa thì mới khởi hành. Nữ bồi bàn cũng chẳng bận tâm, bởi quán vắng vẻ thế này thì thêm vài người ở lại cũng chẳng thành vấn đề.
"Ngô Trung, ngươi nghĩ sao về nhóm vừa ra khỏi đây?" Lưu lão không hiểu sao lại hỏi câu này.
"Rất đáng ngưỡng mộ." Ngô Trung trả lời ngắn gọn.
Ngô Trung nghe được cuộc trò chuyện của nhóm kia, không phải là cố tình nhưng bọn họ nói chuyện hơi lớn tiếng nên hắn nghe loáng thoáng được kha khá. Bọn họ đều là những người trẻ tuổi lần đầu xông pha giang hồ, mang trong mình tinh thần hành hiệp trượng nghĩa. Trong một lần du ngoạn, họ đã đi ngang qua một t��a thành gần đây, thấy một tờ cáo thị thông báo về vụ việc hổ ăn thịt người. Họ quyết định ra tay tiêu diệt con súc sinh để giúp đỡ người dân.
"Ngưỡng mộ cơ à."
Cơn mưa cuối cùng cũng đã tạnh, ba người mang theo hành lý và khởi hành. Họ đi theo con đường dẫn đến ngọn núi, có vẻ đây chính là đích đến cuối cùng của họ.
Đến thời điểm hiện tại thì đã là tuần cuối trong thời hạn giao kèo một tháng, cũng có nghĩa điểm đến của hai ông cháu Lưu lão đã rất gần kề. Đồng thời, không hiểu vì lý do gì mà sự truy đuổi của kẻ địch ngày càng ráo riết. Không những vậy, thực lực của đối phương ngày càng mạnh, đến mức hiện tại đã có võ giả Cửu Trùng Thiên truy sát. Nếu không đến đích nhanh thì e rằng sẽ có vài võ giả Thập Nhất, Thập Nhị cảnh giới xuất hiện, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến Ngô Trung nổi da gà.
Bất chợt một cơn gió lạnh lẽo thổi về phía bọn họ, Ngô Trung khựng người lại, sắc mặt cảnh giác nhìn xung quanh.
"Sao đứng lại vậy?" Lưu lão phát hiện ra Ngô Trung đứng sững lại, ngoảnh mặt lại hỏi.
"Lưu lão, ta ngửi thấy mùi máu." Ngô Trung hạ thấp tông giọng, nói nhỏ.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.