(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 91: Cô lập Giang Trà
Thông báo:
Hiện nay, tại khu vực quận Giang Trà đang xuất hiện một sinh vật nguy hiểm.
Tên: Biên Kiếm Thú
Đặc điểm nhận dạng: Ngoại hình giống rắn, đuôi lươn, trên đỉnh đầu có một bộ phận nhô ra như đao, răng nanh vàng, hai mắt đỏ ngầu, vảy màu vàng đồng.
Phỏng đoán sức mạnh: Kẻ có thực lực dưới Nhị Thập Trùng Thiên không phải là đối thủ của nó.
Số lượng dự đoán dựa trên báo cáo gần nhất: 1 cá thể.
Đề nghị bà con tránh xa các khu vực bờ biển và những nơi tương tự. Nếu phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào của sinh vật này, hãy lập tức bỏ chạy và báo ngay cho cơ quan chức năng gần nhất. Xin nhắc lại, đây là sinh vật vô cùng nguy hiểm, người dân cần hết sức cẩn trọng, tuyệt đối không tiếp cận dù trong bất kỳ tình huống nào.
Bỗng một buổi sáng, hàng loạt cáo lệnh được dán khắp nơi trong quận, nhằm truyền tải thông tin nhanh chóng và kịp thời đến mọi người. Sự việc này đã gây ra một làn sóng bàn tán xôn xao trong dân chúng.
"Biên Kiếm Thú là con gì đây?"
"Sao tôi có cảm giác đã từng nghe thấy ở đâu rồi nhỉ?"
"Nó đã bặt vô âm tín hơn một trăm năm nay, không ngờ bây giờ lại xuất hiện."
Có ba luồng dư luận như vậy, đại diện cho ba nhóm đối tượng: du khách, người bản địa trẻ tuổi và người lớn tuổi. Điều này cũng dễ hiểu, bởi sinh vật này thuộc loại quý hiếm. Ngay cả các tài liệu phổ thông cũng ít khi đề cập, chủ yếu là truyền miệng.
Những người từ nơi khác đ���n thì khá thờ ơ, dù sao theo thông báo, họ chỉ cần tránh xa khu vực biển là được. Còn với những người sinh ra và lớn lên tại đây, đặc biệt là giới trẻ, lại tỏ ra tò mò và hứng thú. Nơi họ sống bỗng nhiên xuất hiện một sinh vật chưa từng thấy, nên họ muốn tìm hiểu thêm. Thậm chí, vài kẻ có thực lực còn muốn bắt về làm vật nuôi khi thấy chúng chỉ ở mức hơn 20 Trùng Thiên. Riêng những người lớn tuổi lại có suy nghĩ khác, bởi họ đã từng sống trong khoảng thời gian của thế kỷ trước và biết rõ sự đáng sợ của giống loài này. Từng có một sự kiện kinh hoàng xảy ra trong quá khứ, ám ảnh những người còn sống đến tận hôm nay, thậm chí họ còn hy vọng rằng đây là cá thể cuối cùng.
...
"Cuối cùng cũng ra khỏi cái chốn quái quỷ này!" Ngô Trung thở dài, nhìn thông báo trên tay.
Đoàn người Trần gia đã khởi hành về gia tộc, vì họ đã ở lại đây quá lâu so với dự kiến. Ngô Trung lúc này đang ngồi trong cỗ xe ngựa cùng Thanh Sam, đầu hơi nghiêng về phía cửa sổ. Cơ thể hắn vẫn còn băng bó, dù đã được điều trị một thời gian ngắn nhưng vết thương vẫn chưa lành hẳn, người vẫn còn ê ẩm, các khớp xương vẫn đau nhức. Vì thế, hắn được đưa vào trong xe ngựa và để người khác lái.
Ngồi bên cạnh hắn là Thanh Sam và Ngọc Hoa. Họ vẫn cười nói như thường lệ, dù cách đây không lâu, cô bé Thanh Sam đã hồn vía lên mây khi tiếp xúc với Biên Kiếm Thú. Ngô Trung nghe nói, khi nàng tiểu thư chạy về, mặt mày tái mét, miệng không thốt nên lời, chỉ có ánh mắt sợ hãi tột cùng. Ngọc Hoa không biết bằng cách nào, chỉ cần một đêm tâm sự đã giúp Thanh Sam vượt qua ám ảnh và yêu đời trở lại như bình thường. Đây có lẽ là tài năng mà Ngọc Hoa sở hữu, điều mà Ngô Trung không bao giờ bắt chước được.
Ba người họ ngồi cùng một phía trong xe, bởi phía đối diện là Thu Phượng đang nằm. Tình trạng của nàng tệ hơn Ngô Trung rất nhiều. Gần như toàn bộ thân thể nàng đều bị thương, giờ người ta phải cố định từng bộ phận để xương liền lại với nhau, nhìn chẳng khác xác ướp là bao. Với công lao bọc hậu cho tiểu thư cùng Ngô Trung, nàng ấy xứng đáng nhận được sự chăm sóc tối thi��u ở mức độ này.
"Tiểu thư, mau nhìn kìa!" Ngọc Hoa vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một thứ thú vị liền chỉ tay ra hiệu cho tiểu thư.
Trần Thanh Sam nghe vậy, tò mò quay đầu nhìn theo hướng ngón tay đang chỉ, rồi tròn xoe đôi mắt.
"Oa, tàu lớn quá!" Cô bé thích thú, hai tay chống lên thành cửa sổ và vươn người ra ngoài. Hành động này suýt nữa khiến Thanh Sam ngã nhào, may mà Ngọc Hoa kịp ôm lại.
Biểu cảm của Thanh Sam khiến Ngô Trung cũng muốn xem con tàu đó trông như thế nào. Hắn đang ở gần cửa nên từ tốn bước đến, vén màn che qua một bên và hiểu ngay vì sao Thanh Sam lại phấn khích đến vậy. Họ đã đến được quảng trường lớn, một khu vực thông thoáng có thể nhìn thấy vùng biển xung quanh. Hắn thấy một con tàu bằng kim loại, thân tàu sơn màu trắng viền xanh dương, hai cột buồm lớn đã được giăng lên và căng phồng do sức gió. Mũi thuyền được trang trí bằng tượng một loài chim nào đó mà Ngô Trung không biết.
Nhìn từ xa, khó mà biết con tàu này lớn đến mức nào. May mắn là gần đó có một ngọn hải đăng giữa biển làm thước đo. Một ngọn hải đăng luôn phải đủ cao để có thể phát ra ánh sáng cho tàu bè đi lại, vừa để định hướng vừa dẫn đường cho người bị lạc trên biển. Ngọn hải đăng trước mắt phải cao cả trăm thước, nhưng so với con tàu kia thì còn chưa bằng một nửa phần thân. E rằng sức chứa của nó đủ cho vài trăm thuyền viên là ít ỏi.
Con thuyền dần dần tiến về phía họ, đủ gần để hắn thấy rõ lá cờ hình hoa mai đang phất phới trên đỉnh.
"Hình như đó là cờ của..." Ngô Trung nhận ra lá cờ đó là quốc kỳ của nước láng giềng phía bắc. Nhưng đột nhiên, chiếc xe ngựa dừng khựng lại, làm ngắt mạch suy nghĩ của hắn.
Hắn nhìn về phía trước thì thấy những người đi trước đang vội vàng chạy về phía họ. Cố Trường vẫn giữ nguyên tay ra hiệu, không nói không rằng, chỉ nhìn về phía biển khơi, như thể chờ đợi điều gì đó xảy ra. Ngô Trung nhìn theo hướng đó nhưng không thấy gì đặc biệt, ngoài con tàu kia đang tiến đến gần họ với tốc độ ngày càng nhanh.
"Đến gần?" Dường như Ngô Trung nhận ra vấn đề.
"Tại sao con thuyền kia lại đi về hư���ng này?" Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
Trong tình huống bình thường, một con thuyền lớn như vậy muốn cập bến sẽ ghé vào những bến tàu có mực nước sâu và rộng rãi. Thế nhưng, theo hướng đi hiện tại, nó lại đang tiến vào khoảng giữa quần đảo và đất liền. Nếu cứ cố chấp đi thẳng, đó chỉ là ngõ cụt, chẳng có lý do gì để đi hướng này cả. Ngô Trung lúc này trầm lặng quan sát diễn biến tiếp theo.
Nhóm người Trần gia không phải là những người duy nhất nhận ra sự khác thường này, mà chủ yếu chia thành hai nhóm: nhóm cẩn trọng và nhóm không quan tâm.
Nhóm cẩn trọng gồm những người chưa lên cầu thì dừng lại chờ đợi, còn những ai đã lỡ lên cầu thì hoặc lùi lại, hoặc tăng tốc để nhanh chóng vượt qua. Nhóm không quan tâm thì nghĩ rằng sẽ không có gì đặc biệt, con thuyền kia rồi sẽ bẻ lái sang hướng khác nên không cần vội vàng.
Chỉ một lúc sau, mọi người lập tức phát hoảng. Con thuyền kia đã vào khu vực giữa bán đảo và đất liền. Đến hiện tại, nếu muốn đổi hướng, nó phải quay đầu, nhưng lại không có dấu hiệu chậm lại mà tiếp tục tiến đến. Con thuyền dần không còn di chuyển thẳng, phần đuôi chếch về bên trái và đi theo chiều dòng chảy. Đây không phải là chuyện bình thường, con thuyền này chắc chắn có vấn đề mới di chuyển kiểu như vậy.
Nhiều người lập tức tránh xa cây cầu, vì nếu cứ tiếp tục như vậy, va chạm chắc chắn sẽ xảy ra. Và đúng như họ nghĩ, con tàu kia đã đâm thẳng vào cây cầu và tàn phá nó. Không chỉ mũi tàu mà cả phần thân cũng tông vào, dẫn đến diện tích bị phá hủy rất lớn. Do diện tích tiếp xúc với con thuyền quá lớn, sáu phần của cây cầu đã biến thành đống sắt vụn.
Con thuyền vẫn không dừng lại, với cấu trúc đồ sộ như vậy, nó không thể dừng lại chỉ vì va chạm với cây cầu. Con tàu tiếp tục di chuyển. Và mọi thứ tiếp tục lặp lại, lần lượt từng cây cầu nối giữa quận Giang Trà với phần còn lại của đất nước đều bị phá hủy bởi con tàu ngoại quốc. Tất cả những công trình vượt biển, niềm tự hào của quận Giang Trà trong hàng trăm năm nay, giờ chỉ còn là quá khứ.
Con thuyền dù kiên cố, nhưng va chạm với nhiều công trình như vậy cũng đã tạo ra nhiều hư tổn. Cánh buồm bị đổ gục, tượng chim ở mũi thuyền chẳng biết đã rơi xuống nước từ lúc nào, mạn thuyền nứt toác. Chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng thấy rõ những lỗ hổng ở phần thân, khiến nước tràn vào. Rồi nó chậm rãi chìm xuống đáy biển, như một hung thủ trốn khỏi hiện trường vụ án vừa gây ra.
Sự bàng hoàng, sửng sốt hiện rõ trên gương mặt người dân trước sự việc vừa xảy ra.
"Cái quái gì vậy?" Đó là câu hỏi chung của hầu hết những người chứng kiến.
Một số ít người khác, với trí óc nhạy bén, lập tức nhận ra tình hình của quận Giang Trà lúc này. Ai cũng biết quận Giang Trà nằm ở rìa một bán đảo, có ba lối đi lại: đường cầu, đường hầm xuyên núi và đường dọc theo dãy núi. Trong nhiều năm nay, dãy núi đã bị sơn tặc chiếm đóng nên hầu như không thể đi lại. Gần hai tháng trước, đường hầm đã bị sập không rõ nguyên nhân. Ngay lúc này đây, những cây cầu đã bị phá hủy bởi một con tàu bí ẩn. Gần như có thể nói rằng, dân thường của quận Giang Trà đã bị cô lập, ít nhất là đối với những người không tu luyện.
"Vớ vẩn, làm như võ giả chúng ta cần đến cây cầu này vậy." Có người lớn tiếng coi thường, không xem vụ việc ra gì.
Gã luân chuyển Nguyên Khí quanh cơ thể, đột ngột dồn toàn lực vào một chân rồi bật nhảy lên không trung.
Người này nói không sai, tình huống trước mắt chỉ có thể coi là hiện tượng lạ chứ không có gì đặc biệt. Võ giả đạt đến cấp độ nhất định đã có thể đạp gió rẽ sóng, dù chưa đạt đến Ngũ Thập Trùng Thiên cũng có thể phi hành trên không trong thời gian ngắn. Do đã có người khởi xướng, những võ giả còn lại không ngần ngại lao lên.
Có người thì chạy bộ trên mặt nước, kẻ thì dùng dụng cụ đặc biệt để lướt sóng, người thì phi thân trên không trung. Mỗi cá nhân đều vận dụng võ học để vượt biển. Khoảng cách giữa hai đầu còn lại của cây cầu cách nhau gần một dặm, chẳng mấy chốc những người này sẽ đến nơi.
Bỗng nhiên, tiếng la hét vang vọng đến tai mọi người. Tất cả đồng loạt nhìn về hướng đó nhưng không thấy bất cứ điều gì, không một bóng người nào cả.
"Vừa nãy còn vài người ở sau lưng mình cơ mà. Họ đâu hết rồi?" Nhóm những kẻ đi cuối cùng lập tức nhận thấy sự kỳ lạ: đã có một số người mất tích mà không ai ở đây phát giác được.
Mọi người ở dưới cẩn trọng quan sát, liền phát hiện một phần nước ở cuối nhóm người đã chuyển sang màu đỏ.
"Tránh xa mặt nước mau!" Đây là lời nhắc nhở của những người còn đứng trên bờ.
Với góc nhìn tổng thể, quần chúng nhìn thấy rõ những gì đã xảy ra. Những người ấy đang chạy bình thường thì lập tức bị một bóng đen kéo xuống dưới nước.
Tất cả nghe vậy liền nhận thức được nguy cơ đang tồn tại dưới chân mình. Với sự việc trước mắt kết hợp những tờ thông cáo được rải khắp nơi, họ lập tức liên tưởng đến sinh vật đó: Biên Kiếm Thú.
Ngay khi lời cảnh báo vừa dứt, hầu hết mọi người đều nhảy khỏi mặt nước hoặc tăng tốc để đến nơi an toàn. Tưởng chừng như vậy đã đủ, nhưng mọi chuyện không hề dễ dàng như thế. Trong vài nhịp thở, hàng loạt bóng đen từ dưới mặt nước phóng lên không trung, lộ ra chiếc sừng như đao đặc trưng. Số lượng không hề ít, phải đến hàng chục cá thể.
Giác quan sắc bén giúp họ lập tức nhận ra và bình tĩnh phản ứng. Từng người một đều không phải gà mờ, việc chiến đấu với yêu thú đã quen tay. Ban đầu, những người đó dễ dàng đẩy lùi đợt tấn công thứ nhất, bởi thực lực của chúng chỉ nhỉnh hơn Nhị Thập Trùng Thiên một chút. Nhưng dần về sau, những con mạnh hơn cũng lộ diện, cùng với đó là nỗi tuyệt vọng.
Nhị Thập Ngũ Trùng Thiên. Tam Thập Trùng Thiên. Tam Thập Ngũ Trùng Thiên. Tứ Thập Trùng Thiên.
Chênh lệch sức mạnh đã quá cách biệt, không còn bất cứ cơ hội nào cho những võ giả kia. Họ chết vì bị xé xác, bị xiên thủng, bị nuốt chửng... Họ bị giết nhanh chóng như những con mồi yếu ớt trước miệng bầy săn mồi. Không chỉ dưới mặt nước, những võ giả trên không trung cũng không hề yên ổn. Biên Kiếm Thú quẫy mạnh đuôi, nhảy bật khỏi mặt nước để tấn công. Do là yêu thú dưới biển nên việc tấn công trên không rất miễn cưỡng, uy lực giảm bớt và độ chính xác không cao. Một vài kẻ yếu hơn lập tức trở thành nạn nhân và ngoan ngoãn nằm trong miệng yêu thú, chỉ có một số rất ít người chạy thoát.
Trong nhóm những người quyết định vượt biển kia, không có bất cứ ai là kẻ yếu. Kẻ kém cỏi nhất cũng mạnh hơn đám chấp sự Trần gia vài bậc, nhưng cuối cùng, thứ đón nhận họ vẫn là cái chết. Khung cảnh giết chóc trước mặt khiến những người còn đứng trên bờ chết lặng. Không ai biết số lượng Biên Kiếm Thú lại đông đảo đến thế, càng không thể ngờ được thực lực của chúng lại khủng bố đến mức đó. Lúc này, trừ khi là võ giả Ngũ Thập Trùng Thiên có khả năng phản trọng lực, nếu không, họ sẽ hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài.
Bán đảo Giang Trà chính thức bị cô lập.
Phiên bản này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.