Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 92: Loạn

Lúc này, nếu phải miêu tả tình hình quận Giang Trà bằng một từ, thì chỉ có thể là "hỗn loạn".

Hỗn loạn vì chính quyền thiếu nhân lực xử lý nội vụ, vì một nửa lực lượng trị an phải điều động đi làm nhiệm vụ, vì sự hoang mang lan rộng trong cộng đồng, và vì những thành phần cực đoan trở nên vô pháp vô thiên.

...

Tại Phủ Thái thú, lượng người ra vào tương đối tấp nập.

"Cấp báo! Lại có một vụ ẩu đả nữa, lần này hơn mười người bị thương nặng!"

"Cái này mà cũng báo lên đây làm gì? Bảo Tri huyện ở đó cử người dàn xếp đôi bên, nếu cần thiết thì dùng vũ lực áp chế."

"Cấp báo! Một vụ cướp của vừa xảy ra tại cơ sở sản xuất pháo hoa, đã có người thiệt mạng. Vài tấn thuốc nổ đã không cánh mà bay."

"Cử ngay một tổ đến đó điều tra. Không ngờ lại có kẻ dám lộng hành đến mức này!"

"Cấp báo! Có vụ cháy ở kho lương của huyện Bàn Nông!"

"Con mẹ nó! Liên hệ Cai cơ, cử một Cai đội cùng 5 Thập đến xử lý ngay. Tuyệt đối không được để mất nguồn lương thực này!"

"Cấp báo, có một..."

"Cấp báo, có.."

"Cấp ..."

"Cấp ..."

...

"Mụ nội nhà chúng mày! Lũ ăn không ngồi rồi không có gì làm cứ báo đời!"

Trong phút chốc, vị Thái thú chửi đỏng một mình trong phòng làm việc, âm thanh lớn đến mức những người gần đó cũng nghe thấy. Đây là chuyện thường tình từ khi quận Giang Trà bị cô lập, số vụ việc gửi lên cấp quận ngày càng nhiều. Chỉ riêng sáng hôm nay thôi đã gần hai chục vụ cần xử lý gấp, vị Thái thú gần như phát điên.

Vị quan già ngồi sau bàn làm việc, hai mắt đã thâm quầng, dưới đất lấm tấm sợi tóc rụng vì áp lực. Cái nóng của mùa hè oi bức càng khiến ông thêm mệt mỏi.

"Nếu biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra thế này thì ta đã nghỉ hưu từ năm ngoái rồi!" Vị Thái thú thở dài than thở.

Lão đã già, đã gần đến tuổi nghỉ hưu theo quy định của đất nước. Vì vẫn còn ham quyền luyến chức, lão muốn gắng gượng thêm một năm nữa, hi vọng sẽ sống nhàn hạ qua ngày mà vẫn nhận bổng lộc chức vụ. Nào ngờ, vừa tiếp tục nhiệm kỳ chưa được bao lâu thì hết vấn đề này đến nan đề khác liên tục ập đến. Công việc chồng chất, thiếu hụt nhân lực xử lý khủng hoảng, vị Thái thú này phải gồng mình gánh vác bộ máy để quận Giang Trà không sụp đổ.

Bỗng có tiếng bước chân dần đến gần, sau đó cánh cửa mở ra và một người lính bước vào.

"Bẩm báo đại nhân, có người muốn gặp ngài." Người lính chắp tay, kính cẩn thông báo cho vị quan già.

"Ai?" Vị quan già nhíu mày hỏi lại anh lính trẻ.

Đây là lần đầu tiên có người chủ động gặp ông từ khi những cây cầu sụp đổ. Hầu như tất cả mọi người đều đang lo cho bản thân; các tri huyện chính thức và tạm thời chỉ biết gửi công văn. Phía quân đội thì chưa từng chủ động tìm lão nếu không có gì nghiêm trọng. Ông tự hỏi đối tượng nào đang tìm mình và với lý do gì.

"Người đó nói có một manh mối về kẻ đứng đằng sau." Người lính bỏ tay xuống, thuật lại.

Anh lính vốn là gác cổng, nay cũng đang làm việc như mọi ngày thì có một người thanh niên đến. Người này không gửi cáo trạng mà đòi gặp trực tiếp người đứng đầu, thái độ bình tĩnh của đối phương là điều khá kỳ lạ đối với dân thường. Anh lính ban đầu từ chối vì theo quy định, Thái thú chỉ trực tiếp nhận vụ việc của dân khi vấn đề ở phạm vi cấp huyện trở lên. Nhưng sau khi nghe lý do, anh ta lập tức chạy báo ngay.

"Cái gì? Mau đưa người đó vào đây!" Thái thú nghe vậy liền đứng bật dậy, chiếc ghế theo đà đổ rầm xuống, một số giấy tờ rơi tán loạn. Ông lập tức ra lệnh cho người lính dẫn người đó vào.

Đây là một tin chấn động, có thể giúp ông giải quyết phần nào những vấn đề hiện tại. Tinh thần mệt mỏi lập tức vơi đi phần nào, bỗng nhiên có một tia hi vọng để quận thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo này thì không vui mới lạ.

Một lúc sau, người lính dẫn đối tượng vào. Vị quan già quan sát một lượt, tự đưa ra đánh giá ban đầu. Đây là một gã trung niên râu tóc xồm xoàm, quần áo xộc xệch, rách rưới. Người này đội một chiếc nón lá che mất nửa khuôn mặt, sau lưng mang theo một túi hành lý. Thật lòng mà nói, đối phương có vài phần giống một tên ăn mày, cũng không sai.

"Chào Thái thú đại nhân!" Kẻ trông như ăn mày hạ chiếc nón lá xuống, lộ ra khuôn mặt lấm lem bùn đất. Gã nở nụ cười hơi vô lại, để lộ hàm răng vàng khè vì dơ bẩn.

"Bỏ qua mấy cái chào hỏi mà vào thẳng vấn đề đi. Ngươi nói rằng có thông tin mà chúng ta cần. Vậy có gì làm bằng chứng không?" Vị quan già ngồi lại vào ghế với thái độ nghiêm nghị, ánh mắt sắt bén nhìn thẳng vào đối phương.

Ông chưa già đến mức tin tưởng bất cứ lời nói nào của đối phương một cách mù quáng. Cho nên ông cần bằng chứng xác thực cho những gì đối phương sắp nói là thật, để rồi quyết định có nên tiếp tục trao đổi hay không.

"Ngài thật đa nghi đấy, Thái thú đại nhân. Được rồi, vậy ta sẽ cho ngài một thông tin. Chỉ có điều..." Kẻ lạ mặt không tỏ ra chút lo sợ hay khó chịu với yêu cầu.

Gã còn thoải mái mỉm cười và đồng ý chứng minh, nhưng lại liếc nhìn người lính đứng phía sau. Vị Thái thú thấy vậy liền hiểu ý, cho anh lính kia lui ra ngoài, chỉ còn lại mình ông và đối phương trong phòng làm việc.

"Tô Diệu Linh không phải kẻ đứng sau vụ án của Lữ gia, và cái chết của nàng ta là do chủ mưu thật sự gây ra!" Đến lúc này, kẻ trông như ăn mày mới đưa ra một thông tin đủ để gây chấn động.

Vị Thái thú sắc mặt trầm trọng. Điều đối phương vừa nói là một bí mật. Mặc dù theo công bố bên ngoài chỉ đề cập đến Lữ phu nhân, nhưng qua điều tra thì có rất nhiều chi tiết khả nghi, từ hậu quả quá mức nghiêm trọng so với âm mưu giả thiết đến cái chết bí ẩn của nàng ta. Ông có cảm giác những thứ đang hiện hữu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, còn rất nhiều điều đang diễn ra trong bóng tối mà vẫn chưa được phát hiện. Kẻ lạ mặt này có thể nói ra thông tin bí mật ấy, chứng tỏ gã đang nắm được những tin tức quan trọng.

"Chàng trai, chỉ cần tất cả những gì cậu nói là thật, ta sẽ đại diện quận để ban thưởng, trao tặng danh hiệu cùng bằng khen cho cậu. Miễn nằm trong phạm vi quyền hạn của ta, ta đều có thể đáp ứng." Vị quan già trở nên vội vàng, đưa ra những điều kiện hấp dẫn nhằm lôi kéo đối phương tận tâm giúp mình.

"Đại nhân bình tĩnh, ta chỉ là một người dân muốn góp sức mọn cho nơi mình sống mà thôi. Nhưng thông tin này rất nghiêm trọng và có ảnh hưởng lớn, ta nghĩ ngài nên triệu tập những người đứng đầu trong phủ để thảo luận." Gã lạ mặt đưa tay ra trước để chặn Thái thú lại, sự vồ vập của ông khiến gã hơi giật mình.

"Cậu nói đúng ý ta đấy." Vị quan già nghe vậy thấy cũng hợp lý, liền sai lính gọi những người có chức vụ cao nhất trong phủ Thái thú đến.

Trong thời gian chờ đợi, một nữ nhân bưng trà đến mời kẻ lạ mặt và Thái thú. Chỉ một lúc sau, có khoảng năm người bước vào phòng, ba nam hai nữ. Đây đều là những người có chức vị chủ chốt liên quan đến dân sự và hành chính của quận Giang Trà.

Vị Thái thú đến trao đổi ngắn gọn cho những người này hiểu tình hình, sau đó mời mọi người ngồi vào chiếc bàn lớn ở giữa phòng họp.

"Được rồi, tạm thời đây đều là những cự đầu của quận Giang Trà. Cậu có thể nói ra thông tin cho bọn ta được rồi chứ?" Vị quan già với ánh mắt chờ đợi, nhìn thẳng vào đối phương.

...

Tại sân vườn của Lữ gia, có hai đường vạch trắng song song nhau, cách nhau khoảng năm bước chân, được vẽ thành một vòng tròn dọc theo bờ tường. Ngô Trung và Thanh Sam đang đứng đó, khởi động. Nàng tiểu thư không mặc trang phục màu xanh đặc trưng như mọi khi, lần này là một bộ võ phục màu trắng với tay áo và ống quần rộng, có khả năng co giãn và độ bền tốt. Ngô Trung vẫn là bộ đồ màu xám thường lệ.

Hai người bước đến vạch kẻ ngang, nối giữa hai vạch trắng lớn. Đến lúc này có thể nhìn rõ, đây là một đường đua và hai người kia là những người tham gia. Mọi cuộc đua đều cần trọng tài, và Ngọc Hoa chính là người đó.

"Chuẩn bị!" Tiếng hô thứ nhất vang lên.

Trần Thanh Sam bước chân phải lên, cúi người về phía trước, chống hai tay xuống đất, trong tư thế chuẩn bị chạy đà. Ngô Trung cũng cúi người về phía trước, nhưng thay vì vào tư thế chuẩn bị như Thanh Sam, hắn lại vào tư thế trồng cây chuối. Hắn dồn toàn bộ trọng lượng bản thân vào hai ngón tay. Người ta gọi hành động này là chấp hai chân.

"Sẵn sàng!" Tiếng hô thứ hai vang lên.

Thanh Sam thẳng chân sau, phần hông được nâng lên, người hơi nghiêng về phía trước, chờ đợi khẩu hiệu hành động. Ngô Trung vẫn giữ nguyên tư thế, ngón trỏ và ngón giữa hơi cong về sau, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước.

"Chạy!" Tiếng hô thứ ba vang lên.

Tiếng hô vừa dứt, Thanh Sam dồn hết lực vào chân phải và lao về phía trước. Mỗi bước chạy đều chỉ tiếp đất bằng nửa bàn chân trước, đây là kỹ thuật giúp tăng tốc nhanh nhất mà nhân loại tích lũy qua lịch sử. Nhìn về phía bên cạnh, Ngô Trung cũng đang chạy nhưng lại bằng hai ngón tay. Không có bất cứ kỹ thuật nào, chỉ đơn giản là sức mạnh cơ thể thuần túy. Tên nhóc này đã là võ giả Thập Tam Trùng Thiên trong khi nàng tiểu thư mới chỉ ở Luyện Cốt. Cách bi��t đã lớn, lại còn dùng Nguyên Khí, đúng là bắt nạt trẻ con. Một phần là vì hắn không biết có kỹ thuật nào để chạy bằng hai ngón tay.

Bước chân của Thanh Sam nhanh, nhưng những bước chạy bằng ngón tay của Ngô Trung còn nhanh hơn, thậm chí đường hắn đi qua đều có bụi bay lên. Vốn khởi đầu Thanh Sam là người dẫn trước, nhưng cũng dần bị Ngô Trung bắt kịp. Đến khúc rẽ, Ngô Trung gặp chút khó khăn, vì toàn thân dồn hết vào ngón tay nên không thể xoay người đổi hướng đột ngột như Thanh Sam. Hắn đành phải chạy chậm lại, tạo cơ hội cho Thanh Sam vượt lên. Chẳng mấy chốc, hai người đã chạy gần xong một vòng quanh sân.

Vạch đích đã ở trước mặt, hai người gần như chạy ngang nhau, không chút chênh lệch.

"Và người chiến thắng là Ngô Trung!" Ngọc Hoa ở ngoài đọc tên người chiến thắng.

Những gia nhân khác của Lữ gia không biết từ khi nào đã đứng ngoài làm khán giả, cũng vỗ tay phụ họa.

"Lại thua nữa, muội không muốn học chút nào cả!" Trần Thanh Sam nét mặt u sầu, ngồi bẹp xuống đất, ngón tay chà chà xuống đất.

"Tiểu thư, chính người đã đồng ý giao kèo mà. Nếu không giữ lời hứa thì không có ai muốn chơi với người nữa đâu!"

Thanh Sam thở dài, chậm rãi đi về phía thư phòng.

"Chúng ta phải tiếp tục cái trò này trong bao lâu?" Chờ Thanh Sam rời khỏi, hắn mới hỏi Ngọc Hoa.

Vì không biết sẽ phải kẹt lại đây trong bao lâu, Ngọc Hoa quyết định để tiểu thư nhà mình tiếp tục việc học hành, tránh làm trễ nải tiến độ. Nhưng khi không có gia chủ và phu nhân ở đây, việc họ ép Thanh Sam tự học gần như là không thể. Do đó, Ngọc Hoa nghĩ ra một cách, đánh vào sự ham chơi và tinh thần dám chơi dám chịu của Thanh Sam.

Nàng sẽ cùng Ngô Trung bày ra một trò chơi khiến Thanh Sam hứng thú: nếu nàng tiểu thư thắng, hôm đó sẽ không cần học bài và được dẫn đi chơi; nếu thua, Thanh Sam buộc phải dành cả ngày để đọc sách. Thanh Sam nghe vậy liền đồng ý ngay lập tức, vì có cơ hội để bỏ học một cách hợp lý. Cô bé nào biết rằng giao kèo cứ tưởng công bằng ấy lại bất công đến nhường nào. Thật ra chỉ cần nàng tiểu thư không muốn thì sẽ chẳng có ai ép buộc nàng học được, chứ không cần đến điều kiện kia. Cộng thêm Ngô Trung thực lực vượt bậc, dù có nhường đến mức nào thì cũng sẽ thắng mà thôi. Đây chính là nghệ thuật tâm lý của Ngọc Hoa, đến Ngô Trung cũng phải thán phục rất nhiều.

"Đến khi nào chúng ta có thể rời khỏi đây thì thôi. Mà ta thấy đệ chơi cũng vui mà, nhỉ?" Ngọc Hoa trả lời, đồng thời nhìn Ngô Trung với ánh mắt đầy ẩn ý.

Ngô Trung nghe vậy liền ngoảnh mặt đi, có chút ngượng ngùng hiện lên khuôn mặt.

Bùm.

Ánh mắt hắn chợt trở nên nghiêm trọng, vừa rồi có tiếng nổ xảy ra. Âm thanh không lớn nên Ngọc Hoa và những gia nhân khác không phát hiện ra. Ngô Trung nhảy vọt lên ngọn cây gần đó, nhìn về hướng âm thanh thì thấy một đám khói đen nghi ngút bốc lên. Thiếu niên dựa vào quan sát cùng với trí nhớ địa lý của bản thân mà phán đoán xem nơi bốc khói đó là nơi nào.

"Hình như... đó là Phủ Thái thú thì phải!" Nghĩ đến đây, Ngô Trung vô thức nuốt nước bọt.

Thiếu niên có linh cảm, một điều gì đó rất kinh khủng sắp xảy ra.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free