(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 94: Thiết quân luật
Sau 14 ngày kể từ vụ nổ tại phủ Thái thú, vị tướng chỉ huy quân đội quận Giang Trà đã chính thức nắm quyền cả về dân sự lẫn quân sự. Tình hình an ninh chính trị, trật tự và an toàn địa phương lúc này đã bị xâm phạm nghiêm trọng, đến mức chính quyền hoàn toàn mất kiểm soát. Vì thế, vị Cai cơ với quyền lực tối cao đã quyết định ban bố thiết quân luật và giới nghiêm.
Thiết quân luật chủ yếu bao gồm ba nội dung chính.
Một là, hạn chế người và phương tiện đi lại; đình chỉ hoặc hạn chế hoạt động tại các nơi công cộng.
Hai là, cấm biểu tình, đình công, tụ tập đông người.
Ba là, thiết lập trạm canh gác và kiểm soát địa bàn, tiến hành kiểm tra vật phẩm, hành lý, phương tiện, giấy tờ của tất cả những người qua lại.
Quân lính được điều động canh gác từng con phố nhằm kiểm soát bạo loạn. Họ được quyền sử dụng vũ lực khi cần thiết để trấn áp những phần tử chống đối. Quân đội hành động quả thật nhanh nhẹn và kịp thời như mọi khi. Chỉ trong vài canh giờ, các cuộc biểu tình đã bị dẹp tan, những người tham gia đều bị bắt giam vào ngục chờ ngày xét xử.
Tại một vùng hẻo lánh của bán đảo, một nhóm người đang tụ họp trong một hang động. Nơi đây được thắp sáng bằng những cây đuốc gắn trên vách, hoàn toàn không có lỗ thông khí ra bên ngoài. Mười người ngồi quanh một chiếc bàn tròn, mặt ai nấy đều lộ vẻ thiếu thiện chí. Tất cả bọn họ đều từng là thủ lĩnh các băng đảng trong quận Giang Trà, giờ đây quy phục dưới trướng Thạch Ngưu. Họ đang không ngừng cãi vã về tình hình hiện tại.
"Không ngờ chính quyền lại ban bố thiết quân luật, liệu chúng ta còn đường sống nào nữa không đây!"
"Nên tạm lánh một thời gian, chờ địch sơ hở rồi tập kích."
"Chúng ta phải tập hợp lực lượng và tổng tiến công!"
"Đại ca, chúng ta nên làm gì tiếp theo?" Một kẻ hướng về người ngồi giữa, hỏi ý kiến.
Thạch Ngưu vẫn im lặng suy nghĩ. Khuôn mặt nghiêm nghị, bộ râu quai nón cùng vết sẹo lớn trên má toát lên vẻ uy nghi của một cường giả.
"Tất cả ra ngoài đi!" Giọng nói lạnh lùng của người đứng đầu chợt vang lên sau khoảng thời gian im lặng.
Dù vẫn còn ấm ức, những kẻ đó vẫn nghe lời rời đi, để lại thủ lĩnh một mình trong căn phòng đá. Gã gõ ngón tay lên bàn, từng tiếng lạch cạch vang vọng trong không gian kín mít. Nếu lắng nghe kỹ, có thể nhận ra đó là nhịp bốn.
Cạnh cạch cạch cạch
Bốn nhịp gõ lặp đi lặp lại không ngừng, tựa như giai điệu của một thứ gì đó vô cùng quen thuộc, khiến gã vô thức gõ theo.
"Chỉ còn một viên, nhất định phải tìm được cơ hội thích hợp." Thạch Ngưu s��� tay vào lồng ngực, tự nhủ.
Gã chống tay lên bàn đứng thẳng dậy, bước về phía cửa ra. Đột nhiên, đầu óc hắn choáng váng. Thạch Ngưu dựa vào tường, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Máu cũng bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng hắn.
"Chết tiệt, không còn nhiều thời gian nữa!" Thạch Ngưu đấm mạnh vào bức tường đá, vẻ mặt không cam lòng.
Dường như hắn biết rõ mình đang mắc bệnh gì, và cũng biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Thế nhưng hắn chưa thể chết vào lúc này, vẫn còn mục tiêu cần hoàn thành, dù phải đánh đổi bằng cả tính mạng.
"Nhất định phải giết chết tên đó!" Hắn lau đi vệt máu trên khóe miệng, đôi mắt trở nên kiên định hơn.
Gã ra khỏi hang động, tất cả mọi người lập tức nhìn vị thủ lĩnh rồi quỳ một gối xuống. Dẫn đầu đám đông là chín ông trùm thế giới ngầm của quận. Bất cứ ai trong số chín người này đều không dưới cảnh giới Nhị Thập Trùng Thiên, thậm chí có vài kẻ đã cận kề Tam Thập Trùng Thiên. Ấy vậy mà những kẻ từng là thủ lĩnh một thế lực lớn lại chấp nhận quỳ gối trước mặt Thạch Ngưu, đủ để thấy người đàn ông này hùng mạnh đến mức nào.
"Thủ lĩnh, xin hãy ban chỉ thị!" Cả chín người đồng thanh hô vang.
Thạch Ngưu đứng đó, khí thế oai phong lẫm liệt, ánh mắt quét qua tất cả thủ hạ đang quỳ dưới đất. Gã hít một hơi thật sâu rồi nghiêm giọng nói.
"Ta biết các ngươi đều ham muốn quyền lực và tiền bạc. Sau những tội ác các ngươi đã gây ra trước đây, cùng với sự kiện phủ Thái thú bị nổ tung, tất cả đều đã bị dân chúng ghi nhớ rõ. Nếu chính quyền quận được ổn định trở lại, dù các ngươi có trốn tránh kiểu gì cũng chỉ có một con đường chết." Thạch Ngưu lạnh nhạt nói.
Lời này đã đánh trúng tâm lý những kẻ đang có ý định quy ẩn khi thấy quân đội nhúng tay vào. Chỉ một câu nói của Thạch Ngưu đã lập tức khiến bọn chúng ngộ ra. Vốn dĩ đã có quá khứ không sạch sẽ, cộng thêm những hành động vô pháp vô thiên nhân lúc bạo loạn, giờ đây càng khó lòng trốn thoát.
"Chính vì thế, chúng ta nên nhân lúc kẻ địch bị phân tán lực lượng, nắm lấy cơ hội này để chiếm quyền lãnh đạo quận Giang Trà. Sau đó, ta sẽ tạo thế gọng kìm cùng đám sơn tặc, tiêu diệt nhánh quân còn lại đang chiếm đóng dọc dãy núi." Thạch Ngưu lập tức gieo hy vọng, đưa ra một cơ hội để quật cường.
Những tên lính quèn chợt cảm thấy hào hứng, nghĩ đến viễn cảnh không còn phải lẩn trốn. Bọn chúng tin tưởng thực lực của Thạch Ngưu có thể làm được điều này, dù nghe có vẻ viển vông. Còn những cựu thủ lĩnh thì vẫn im lặng quan sát, chưa biểu lộ thái độ gì. Họ đều là những kẻ có thế lực trong tay, nếu chỉ một chút lợi lộc như thế này thì chưa đủ khiến họ động tâm.
"Và điều quan trọng nhất, khi chúng ta hoàn toàn chiếm được quyền tự chủ trên bán đảo này, ta sẽ rời đi. Lúc ấy, chín người các ngươi hãy tự quyết định ai sẽ là người đứng đầu." Đây chính là con bài cuối cùng để dụ dỗ những kẻ cốt cán nhất.
Cả chín cựu thủ lĩnh lập tức phấn chấn tinh thần. Ban đầu họ nghĩ rằng, nếu mọi việc diễn ra theo đúng dự định thì Thạch Ngưu vẫn sẽ là người đứng đầu. Nếu lời hắn nói là thật, nếu việc rời bỏ ngôi vị là thật, thì bọn chúng sẽ có cơ hội "một bước lên mây". Bộ máy chính quyền tuy phân cấp r��t rạch ròi về chức vụ và quyền hạn, nhưng ở đâu cũng không thiếu những kẻ cấp trên chỉ cần được cung cấp đầy đủ vật tư theo quy định là có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.
"Ta biết đây là một việc khó khăn, khi chúng ta sẽ phải chống đối trực diện quân đội. Cho nên, kẻ nào muốn rút lui thì hãy đi ngay bây giờ, ta sẽ không gây cản trở!" Thạch Ngưu dừng lại một chút, chừa đường lui cho thủ hạ để tỏ vẻ rộng lượng.
Vài nhịp thở trôi qua, không một ai đứng dậy. Mỗi người trong số họ đều bị dục vọng làm mờ mắt.
"Được! Hỡi những kẻ luôn phải sống trong bóng tối, đã đến lúc các ngươi được quang minh chính đại đứng trên vạn người. Huynh đệ, theo ta!" Khi sức mạnh vượt qua Tam Thập Trùng Thiên được triển khai, mặt đất dưới chân Thạch Ngưu chợt nứt nẻ lan rộng. Hiển nhiên, Thạch Ngưu đang thị uy sức mạnh để tạo lòng tin cho thủ hạ.
"Rõ!" Tất cả đồng thanh đáp, đứng theo hàng ngũ và theo chân thủ lĩnh.
...
Sau 17 ngày kể từ vụ nổ tại phủ Thái thú, dân chúng đã phần nào yên ổn trở lại. Thiết quân luật ban hành được vài ngày đã khiến khu dân cư ổn định trở lại, không còn bất cứ ai chống đối. Điều này khiến những người lính canh phòng trở nên lơ là cảnh giác.
Ngay thời điểm giao ca lúc nửa đêm hôm đó, lợi dụng sự sơ hở trong việc canh gác, những bóng đen đã di chuyển thầm lặng vào các vị trí trọng yếu. Những người lính gần một hẻm nhỏ chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc.
Cốc cốc.
"Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa." Một giọng nam khỏe khoắn vang vọng khắp các ngõ ngách.
Đó là một đả canh phu, người chuyên gõ kẻng hoặc ống trúc để đánh canh. Họ vừa có nhiệm vụ thông báo thời gian vừa đi tuần tra. Các đả canh phu được coi là nhân viên làm việc cho chính quyền theo thời vụ, được các cơ quan cấp huyện thuê để đánh canh.
Người vừa rồi là một thanh niên trẻ, quần áo có phần rách cũ kỹ, tay cầm ống trúc, trên trán buộc một mảnh vải trắng trùm kín tóc. Hắn xuất trình giấy thông hành cho người lính đang canh gác tại đây. Sau khi kiểm tra giấy tờ hợp lệ, người lính cho hắn đi qua.
"Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa."
Người lính dõi theo từng bước chân của kẻ trước mặt, bất chợt phát hiện một vết máu ở cổ áo sau gáy. Đúng lúc này, người lính chợt nhận ra sự bất thường của tên đả canh phu. Theo thường lệ, câu "Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa" chỉ được hô vào canh một. Trong khi hiện tại đã là nửa đêm, tương đương với thời điểm bắt đầu canh tư, lẽ ra phải hô "Trời đất lạnh giá, tránh gió độc hại" mới phải.
Từ hai dữ kiện trên, người lính lập tức cảm thấy tên đả canh phu này không hề bình thường. Hắn đưa tay cầm lấy vũ khí, đôi mắt sắt lạnh nhìn kỹ đối phương, chuẩn bị trấn áp để kiểm tra lại. Thế rồi, không hiểu vì lý do gì mà khung cảnh trước mặt đột nhiên thay đổi, trong nháy mắt hắn thấy cảnh tượng đáng lẽ phải ở sau lưng. Sau đó, người lính mất đi ý thức, chết mà không hề nhận thức được mình đã ngã xuống.
Người lính ngã úp xuống đất, nhưng cái đầu lại hướng lên trời. Đây là một cái chết do bị bẻ cổ đột ngột.
"Sao ta lại bị lộ nhỉ?" Đả canh phu quay lại, nhìn cái xác của người lính và thắc mắc.
Đêm nay đã có ba người nhận thấy sự bất thường của hắn, không thể nào là trùng hợp được. Người thanh niên này là một trong chín cựu thủ lĩnh dưới trướng Thạch Ngưu, còn kẻ đang nằm dưới đất chỉ là lính mới. Ngay khi cảm nhận được sát khí từ người lính, tên đả canh phu lập tức bộc phát sức mạnh trong chốc lát.
Với khoảng cách gần, hắn tiếp cận đối phương rồi dùng tay đẩy nhẹ cằm sang một bên. Dù rất nhẹ, nhưng đối với người lính lại là đòn chí mạng. Hộp sọ xoay theo nửa đường tròn, khớp cổ không chịu nổi áp lực mà nứt vỡ ngay lập tức. Một cái chết chỉ trong tích tắc.
Đả canh phu tiếp tục bước về phía trước, bỏ lại cái xác ở đó. Từ trong bóng tối, một nhóm người xuất hiện để xử lý hiện trường. Một trong số đó lột bộ quân phục của người lính đã chết ra, mặc lên người rồi đứng ngay vào vị trí canh gác.
Chỉ trong một canh giờ, hầu hết lính canh của ca này đều đã bị người của Thạch Ngưu thay thế.
Khi đến thời điểm giao ca, đợt lính mới đến nhận vị trí gác. Đám người từ thế giới ngầm không biết rằng, khi bàn giao vị trí gác, lính canh sẽ đọc mật khẩu để xác nhận. Nhưng những kẻ giả mạo này lại không hề hay biết, chỉ trong một giây phút chần chừ, lệnh báo động đã được phát ra từ những người lính tinh ý. Đây cũng chính là lúc cuộc bạo loạn bùng nổ.
Với lượng thuốc nổ đánh cắp từ xưởng pháo hoa, quân phản loạn tiến hành phá hủy những cơ sở trọng yếu như trạm xá, tuyến đường huyết mạch, học viện... Mục đích chính là để phân tán lực lượng đối phương, buộc một phần nhân lực phải tản ra để giúp đỡ người dân.
Với tiếng nổ và âm thanh báo động vang dội, những người lính đã nhanh chóng có mặt trên đường phố. Lúc này, dưới trướng của Cai cơ chỉ còn bốn vị Cai đội, đảm nhiệm xử lý tình huống. Họ chia làm bốn nhánh quân, phân tán ra toàn bộ khu vực quận Giang Trà.
Tại vùng phía Nam khu dân cư, một Cai đội trung niên dẫn đầu nhánh quân này. Khi đến hiện trường, ông ta liền giao nhiệm vụ cho đội của mình hành động. Rất nhiều căn nhà đã đổ sập, tiếng la hét và gào khóc vang lên khắp nơi, lửa cháy bùng cả một vùng rộng lớn. Sau khi đội hình phân tán, ông ấy liền leo lên nóc một căn nhà cao để quan sát tổng thể.
Bỗng nhiên, chẳng biết từ lúc nào đã có hai bóng người tiếp cận gã nhằm đánh lén. Với trực giác đã được tôi luyện nhiều năm, vị Cai đội rút kiếm và tung chiêu. Sự va chạm giữa đôi bên tạo ra dư chấn, cả hai cùng lùi lại. Một người là nam thanh niên, tay cầm đôi liềm sắc bén. Người còn lại là một gã mập mạp to lớn, cầm đôi chùy lớn.
"Là các ngươi!" Gã nhìn hai kẻ trước mặt liền nhận ra ngay, đây chính là một trong những kẻ cầm đầu thế giới ngầm của quận Giang Trà.
Kể từ khi mất đi sự lãnh đạo của Thái thú, những kẻ này đã gây ra không biết bao nhiêu chuyện ác tán tận lương tâm. Cho nên, khi thiết quân luật được thiết lập, những Cai đội cấp cao đều có đầy đủ thông tin về những phần tử phản trắc này.
Cùng thời điểm đó, ba vị Cai đội còn lại cũng đã rơi vào thế phục kích của địch, phải một mình đối phó với hai cựu thủ lĩnh thế giới ngầm.
Mọi bản quyền đối với phiên bản văn bản được trau chuốt này đều thuộc về truyen.free, xin trân trọng.