(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 95: Cẩu quan
Tại tổng doanh trại quân đội của quận Giang Trà, lúc này đang có một cuộc tấn công. Cánh cổng lớn đã vỡ nát thành nhiều mảnh, xác chết nằm la liệt dưới đất. Có cả quân lính và những kẻ như côn đồ đang cầm vũ khí hỗn chiến. Do căn cứ nằm gần vùng núi nên với lợi thế địa hình, những người lính đã đẩy lùi được đám phản trắc. Nhưng họ chỉ có thể dừng lại ở đó, vì thiếu sự chỉ huy của Cai cơ và các Cai đội, số quân lính còn lại đành án binh bất động trong doanh trại.
Cảnh Tuấn Điền, nguyên là Cai cơ của quận Giang Trà, đồng thời là người nắm quyền cao nhất vào thời điểm này. Để tiện bề cai quản, hắn tạm thời chiếm dụng nha môn lớn nhất của một huyện lệnh.
Nhưng nha môn đó giờ đã trở thành bãi chiến trường, mặt đất chằng chịt những vết lõm sâu chục tấc, toàn bộ công trình đổ sập, cây cỏ trong khuôn viên cháy rụi hết thảy. Giữa đống đổ nát, xác người nằm la liệt, không còn toàn thây. Nếu dựa vào màu sắc trang phục còn sót lại, có thể nhận ra đã có hai nhóm người ở đây: nhóm quân lính và những kẻ còn lại.
Ở giữa bãi chiến trường, chỉ còn ba người sừng sững đứng vững.
Một bên là một người trung niên, tay cầm trường thương với mũi thương hình tứ giác, dưới mũi thương là rất nhiều tua chỉ đỏ. Gã mặc bộ quân phục màu xanh lục, đầu đội mũ trụ kim loại chắc chắn, bên hông treo lệnh bài hổ phù bằng đồng. Kẻ này chính là Cảnh Tuấn Điền. Hắn lau đi vệt máu ở khóe miệng, nhìn chằm chằm đối thủ và bày tỏ sự khó chịu.
Phía đối diện, hai kẻ trông có vẻ chật vật. Thạch Ngưu với ngọn giáo làm vũ khí chính. Vũ khí này về cơ bản giống thương, nhưng phần đầu được gia công bằng kim loại hình thoi, có cạnh sắc bén và mũi nhọn. Bộ quân phục hắn đang mặc để trà trộn vào đã bị hủy hoại không ít, lượng thương tổn đã vượt quá sức chịu đựng của bộ giáp.
Kề vai sát cánh với Thạch Ngưu là một trong chín Cự Đầu thế giới ngầm của quận, tên hắn là Mông Xung, đồng thời cũng là kẻ mạnh nhất trong chín người. Hắn ta cao gầy, trông như một bộ xương bọc da, mái tóc xanh lá ngả đen ở gốc, ánh mắt cáu kỉnh, cười nhe răng man rợ. Hai tay cầm cặp liềm lớn, lưỡi cong hình bán nguyệt, cán ngắn chừng hai gang tay, nối với nhau bằng sợi xích dài.
Thạch Ngưu cùng ngọn giáo của mình lao đến như mũi tên. Tuấn Điền cũng dùng mũi thương của mình để chống lại. Mũi giáo và mũi thương va chạm, cán vũ khí hơi cong rồi bật ra. Mông Xung tranh thủ lúc đó, xuất hiện ngay bên cạnh và chém vào cổ đối phương. Gã Cai cơ phản xạ kịp thời, vung thương ngang để phòng thủ. Mông Xung cúi thấp người để tránh né, một tay chống xuống đất, một tay cầm ngược chiếc liềm lại và vung lên. Nhờ sợi xích kết nối mà tầm công kích được kéo dài, chiếc liềm còn lại đang trên đà chém từ dưới lên. Nhưng ngay khi sắp tiếp cận được cằm thì đã bị né được.
Tên Cai cơ sút thẳng vào mặt, khiến kẻ gầy gò này văng đi. Thạch Ngưu nhảy lên không trung rồi vận dụng chiêu thức, khiến ngọn giáo trong tay xoay với tốc độ cao và đâm thẳng xuống. Một cơn địa chấn làm rung chuyển toàn bộ công trình trong bán kính chục trượng. Nhưng tại đó, Tuấn Điền giơ vũ khí lên để phòng thủ, dường như không mấy hiệu quả. Gã nghiêng vũ khí, khiến Thạch Ngưu mất thăng bằng đôi chút. Tuấn Điền lấy một chân làm trụ, xoay người một vòng rồi đánh mạnh vũ khí xuống. Một đường nứt ngoằn ngoèo xé toạc mặt đất, kéo dài ra ngoài phạm vi nha phủ, khiến các tòa nhà lân cận cũng đổ sập theo.
May thay, Thạch Ngưu đã né được đòn đánh trực diện, nhưng vẫn bị dư chấn đẩy lùi. Gã tận dụng đ��a hình, đạp mạnh một phát xuống đất để đất đá hất tung lên không. Thạch Ngưu vận dụng Nguyên Khí, quật mạnh vào không khí, tạo ra lực đẩy khiến đống đất đá này bay vút đi. Gã quân nhân giơ vũ khí ra trước rồi xoay nó thành hình tròn, tạo thành một tấm khiên bảo vệ. Những mảnh vỡ còn lại cứ thế tiếp tục bay, đục thủng vài lỗ trên tường, thân cây hoặc làm bị thương người qua đường cách đó không xa.
Linh cảm nguy hiểm, Tuấn Điền vội giơ cao vũ khí ngang đầu.
Âm thanh va chạm chói tai vang lên, hai cây liềm đang chém thẳng xuống đã bị chặn đứng. Chẳng biết từ bao giờ, tên gầy gò này đã xuất hiện từ sau lưng để đánh lén. Khi đòn công kích bị ngăn lại, Mông Xung lập tức đổi tư thế. Một tay tiếp tục ghì chặt vũ khí đối phương làm điểm tựa, tay còn lại chém ngang. Nhưng chưa được nửa đường, tay kia của hắn đã bị nắm lấy. Tuấn Điền buông một tay ra, siết chặt cổ tay Mông Xung, dùng toàn bộ sức mạnh để bóp nát nó trong lòng bàn tay mình.
Mông Xung hét lên đau đớn, nhưng không hề suy yếu chiến ý. Hắn dồn sức vào tay còn l���i, kéo toàn bộ thân thể lên, lên gối vào cằm Tuấn Điền rồi thoát khỏi khống chế.
"Vẫn còn dùng được." Gã tự xem xét cổ tay mình, cảm thấy vẫn có thể cầm nắm vũ khí.
Thạch Ngưu lúc này đã đứng kế bên, hai người liếc mắt rồi cùng xông lên. Với những cú đâm cực nhanh và mạnh kết hợp cùng lưỡi liềm phối hợp công kích. Nhưng không tài nào chiếm được lợi thế trước Tuấn Điền. Từng cú đâm đều bị hóa giải, từng cú chém đều bị phá vỡ, từng cú vung đều không có tác dụng.
Thạch Ngưu siết chặt vũ khí, đưa ngọn giáo ra sau lưng rồi quét mạnh một vòng xuống đất. Một cơn sóng bằng đất đá và gạch vỡ cuộn lên, cao đến vài trượng. Với lượng vật chất khổng lồ như vậy, đủ sức chôn sống bất kỳ người phàm nào. Gã Cai cơ nhìn vật chắn trước mặt mà không hề biến sắc, lấy mũi thương làm trọng tâm, lao thẳng vào cơn sóng hỗn tạp.
Một phần của cơn sóng lập tức biến thành cát vụn, tạo thành một lỗ tròn, và Tuấn Điền từ đó lao đến. Nhưng Thạch Ngưu đã chờ sẵn, lập tức vung vũ khí đọ sức mạnh.
Vũ khí va ch��m, cả hai lộ ra toàn bộ sức mạnh của bản thân rồi tạm thời khựng lại trong chốc lát. Nhưng ngay sau đó, Thạch Ngưu đã lép vế, phải gắng gượng cầm cự. Ngay lập tức Tuấn Điền nhận ra sự bất thường, Mông Xung đã không còn trong tầm mắt của hắn. Chỉ trong một nhịp thở, cặp liềm đã áp sát hai bên cổ gã, chỉ còn cách vài phân nữa là chạm vào.
Khi Thạch Ngưu tạo ra cơn sóng vật chất rắn, Mông Xung liền chạy dọc lên đó. Với chướng ngại vật lớn và âm thanh ầm ĩ được tạo ra, hắn dễ dàng che giấu hành tung. Và cứ thế Mông Xung đã xuất hiện ở sau lưng gã quân nhân mà không bị phát hiện. Thậm chí lưỡi liềm đã kề cổ, chỉ chút nữa thôi là đầu sẽ lìa khỏi xác.
"Biết ngay mà!" Tuấn Điền chợt nói ra một câu dù không quay lưng lại, khiến Mông Xung đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Do tầm nhìn bị bóng lưng che khuất, tên tội phạm không thể thấy được những gì đang diễn ra phía trước. Hắn không kịp phản ứng với vũ khí đang nhắm thẳng vào đầu. Gã chỉ có thể kéo căng sợi xích để đỡ chiêu, nhưng lực công kích cực mạnh khiến các mắt xích đứt lìa ngay lập tức. Đòn đánh trời giáng trúng ngay đỉnh đầu. Chỉ một chiêu, đã tạo thành chấn thương sọ não nghiêm trọng. Hai chân hắn không thể trụ vững, lập tức khuỵ xuống, cột sống cũng bị tổn thương theo, rồi hắn đổ gục xuống đất. Uy lực từ đòn đánh vẫn chưa dừng lại, một cái hố sâu khoảng ba tấc xuất hiện ngay chỗ Mông Xung ngã xuống.
Mông Xung đã bị loại khỏi cuộc chiến. Dù vậy, hắn vẫn để lại hai vết cắt sâu ở cổ Tuấn Điền, có thể nói là chí mạng.
'Tái tạo'.
Dị năng được triển khai, vết thương trên cổ lập tức lành lại, cứ như chưa từng có gì xảy ra.
"Đám nha môn thật vô dụng, để một tên như thế này tung hoành khó dễ trong nhiều năm. Trong khi ta chỉ cần một đòn là xong." Gã Cai cơ dừng thế tấn công, nghiêng đầu nhìn xuống và lẩm bẩm một mình.
Tuấn Điền hoàn toàn phớt lờ Thạch Ngưu, đơn giản vì gã đã xem đối thủ không còn khả năng chiến đấu. Nếu nhìn vào Thạch Ngưu lúc này, có thể hiểu tại sao Tuấn Điền lại cư xử như vậy. Thạch Ngưu vẫn đứng vững, nhưng dưới chân gã là cánh tay trái đầm đìa máu, vẫn còn nắm chặt một phần cán giáo. Nhìn lên trên một chút, có thể thấy một vết chém từ vai trái chạy dọc xuống hông phải. Lớp áo giáp bị cắt đôi dễ dàng như tờ giấy.
Vào thời điểm hai người đọ vũ khí, linh cảm được trui rèn qua vô số trận mạc giúp gã Cai cơ nhận ra nguy hiểm tiềm t��ng dù không nhìn thấy đối thủ. Gã tăng cường truyền Nguyên Khí vào mũi thương để tăng độ sắc bén, sau đó chém thẳng một đường cực gọn, cắt đứt cả cánh tay và vũ khí. Trong khoảnh khắc mũi thương lướt qua tầm mắt, Tuấn Điền thoáng thấy bóng người phía sau lưng. Và rồi, gã thay đổi lực tay, vung thương ra sau lưng để triệt hạ Mông Xung.
Máu vẫn tuôn ra xối xả từ vết nứt. Vết thương đủ sâu để có thể thấy cả xương và nội tạng. Hai chân mềm nhũn, cả thân thể đổ gục và dồn toàn bộ trọng lượng vào hai đầu gối. Hắn không còn sức cầm vũ khí, hơi thở nặng nề như cố hớp từng ngụm khí. Khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu. Nhưng ánh mắt hắn vẫn không đổi, sắc bén như mũi tên hướng về đối thủ.
"Thật thú vị! Ngươi không hề sợ ta. Đúng hơn là ngươi căm thù ta, đó là cái ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ thù. Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?" Tuấn Điền thấy ánh mắt đó liền cảm thấy kỳ lạ.
Trong tình huống đang đứng trước cửa tử, thay vì hoang mang lo lắng hoặc sợ hãi, mà vẫn còn có thể nhìn gã như vậy. Điều này cho thấy Thạch Ngưu tìm đến gã không phải vì lợi ích cá nhân như tên Mông Xung. Lý do chỉ có một: đối phương mang nỗi hận thù to lớn đến mức cái chết cũng không thể lay chuyển ý chí.
"Tên cẩu quan, ngươi đã quên những việc làm thương thiên hại lý của mình rồi sao?" Thạch Ngưu vươn tay nhặt lên cánh tay trái đang nằm dưới đất, sau đó đưa nó vào vị trí vốn thuộc về nó. Một luồng Nguyên Khí truyền khắp cơ thể, lan đến cánh tay trái đã đứt lìa.
'Tái tạo'.
Các tế bào như được cung cấp thêm nguồn sống, vết thương nhanh chóng lành lại, nội tạng và xương cốt đều được chữa khỏi. Đặc biệt là cánh tay vốn đã lìa khỏi thân thể thì được nối lại như cũ, chỉ còn một vết sẹo lớn quanh bả vai. Nhưng đi đôi với sự phục hồi đó là sự vắt kiệt thể lực. Việc nối lại cánh tay đã tiêu tốn gần như toàn bộ sức lực của Thạch Ngưu. Dù các vết thương biến mất, hắn không còn sức để di chuyển. Tuấn Điền đương nhiên hiểu rõ điều đó nên mới trơ mắt nhìn, vì dù vết thương có phục hồi cũng không thay đổi đư���c gì.
Thay vào đó, lão ta cố gắng nhớ xem bản thân từng gặp Thạch Ngưu khi nào mà lại gây ra sự căm thù lớn đến vậy. Đối phương gọi mình là "Cẩu quan" chứng tỏ khúc mắc này xuất phát từ quá trình lão ta lạm dụng chức quyền và các mối quan hệ khi còn là võ quan. Lão không tài nào nhớ ra, bởi tất cả những vụ lùm xùm trong quân đội đều đã bị lão che đậy kỹ càng và xử lý sạch sẽ. Sau đó Tuấn Điền nhìn kỹ vào mặt của đối phương để quan sát từng nét trên khuôn mặt. Quả thật có nét gì đó rất quen thuộc.
"Khoan đã, hai mươi năm rồi. Ngươi là huynh trưởng của con ả đó!" Sau khi vắt óc suy nghĩ, Tuấn Điền chợt nhớ ra.
Cuối cùng, lão ta cũng nhận ra đối phương là ai, và vụ việc dẫn đến sự kiện ngày hôm nay là một trong những nỗi nhục nhã nhất mà lão đã cố che giấu.
Nội dung này được biên tập độc quyền và thuộc sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.