Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 96: Cô dâu bất hạnh

Hai mươi năm trước, tại Quận Giang Trà từng xảy ra một vụ đại án chấn động, không hề kém cạnh sự kiện Lữ gia sau này.

Đó chính là "Huyết án đêm tân hôn".

Cả huyện xôn xao bàn tán về sự kiện này. Lý do rất đơn giản: cặp phu thê là một đôi đũa lệch. Cô dâu tên Thạch Ngư, một thiếu nữ bình thường, chẳng có gì nổi bật về gia cảnh, tài năng lẫn nhan sắc. Còn nhà trai lại có gia thế hiển hách, là một thương gia giàu có, của cải chất chồng. Con trai đích tôn của họ tuy anh tuấn khôi ngô nhưng trời sinh thể chất yếu ớt, trói gà không chặt, va nhẹ đã gãy, gió thổi liền xiêu.

Không ai rõ hai con người này đến với nhau vì lẽ gì, liệu có phải vì tiền tài phú quý hay chỉ đơn thuần là tình cảm chân thành. Nhưng điều đó giờ đây chẳng còn quan trọng. Đại lễ được tổ chức vô cùng long trọng, mời gần như toàn bộ dân chúng trong huyện, ngay cả vị tri huyện đương thời cũng đích thân có mặt.

Đến đêm, một người tuần đêm tuần tra như thường lệ. Khi ấy đã là canh ba, mọi nhà chìm vào giấc ngủ, không gian tĩnh mịch. Bỗng người tuần đêm nghe tiếng chó sủa inh ỏi, rồi một tiếng rên rỉ bật ra, sau đó là sự im lặng đáng sợ. Cảm thấy điềm chẳng lành, gã dò dẫm theo tiếng động đến thẳng tư gia giàu có vừa tổ chức hôn lễ sáng nay. Chẳng hiểu vì lẽ gì, cổng chính mở toang, không một bóng người canh gác. Gã nuốt một ngụm nước bọt, rón rén đi vào trong.

"Quá trống trải!". Gã thầm nghĩ trong đầu.

Bàn ghế còn ngổn ngang, chén đĩa thức ăn thừa vương vãi. Thế nhưng lại không một bóng người. Vài bước sâu hơn, người tuần đêm chợt rợn tóc gáy. Hắn thấy một cái xác trắng bệch, không còn hơi thở. Từ sâu bên trong căn nhà lớn, hắn còn nghe thấy tiếng cãi cọ, tiếng chiến đấu, và âm thanh binh khí va chạm. Gã nhận thấy tình hình chẳng ổn chút nào, lập tức chạy đi báo án.

Một lúc sau, binh lính tri huyện đã kéo đến điều tra. Đúng lúc ấy, cô dâu hớt hải chạy ra khỏi nhà, miệng không ngừng kêu cứu rồi chỉ tay vào bên trong gia viên. Tri huyện cho người vào xem xét, lập tức gặp phải sự phản kháng dữ dội từ một kẻ. Một thanh niên vạm vỡ, đôi mắt cuồng dã, mang khí tức Thập Bát Trùng Thiên đang quậy nát cả khuôn viên. Chưa xét đến thực lực cao thấp, nhưng thủ pháp và phong cách chiến đấu của hắn cho thấy đây là một kẻ chuyên chiến. Cần rất nhiều người mới có thể khống chế được hắn, mà ngay cả khi đã bị khống chế, binh lính cũng bị trầy da tróc vảy không ít. Tri huyện cho người tìm kiếm khắp nhà để xác định xem còn ai sống sót không, nhưng kết quả thật thảm khốc: không một ai còn hơi thở. Gia đình nhà trai, chú rể, khách mời... tất cả đều đã tắt thở.

Sau khi cắt cử một nhóm nhỏ ở lại canh gác hiện trường, những người còn lại hộ tống nhân chứng và áp giải nghi phạm về nha môn.

Đầu tiên, họ lấy lời khai từ nhân chứng duy nhất.

"Bẩm đại nhân, khi tiệc sắp tàn, quan khách chỉ còn những người thân thiết với nhà chồng thì thảo dân đã về phòng để chờ lang quân. Một lúc sau, kẻ mở cửa bước vào không phải là lang quân, mà là một gã lạ mặt. Hắn nồng nặc mùi rượu, nhìn tiểu nữ như loài dã thú đói khát nhìn con mồi. Rồi sau đó... hắn... hắn...". Thạch Ngư nghẹn ngào kể lại sự tình, nhưng đến khúc này lại không kìm được nước mắt mà khóc nức nở.

Sau khi lấy lời khai, tri huyện tạm thời nắm được tình hình. Kẻ đó là Cảnh Thư Hàn, một người quen của nhà chồng, có thế lực hậu thuẫn khá vững chắc. Lợi dụng lúc cô dâu ở trong phòng một mình, gã đã lén lút vào giở trò đồi bại. Với thực lực võ giả, Thạch Ngư không tài nào chống cự, phản kháng hay kêu cứu nổi. Có lẽ vì quá đắm mình trong hoan lạc, hắn chẳng hề để ý rằng cánh cửa đã không đóng. Vì thế, có người bên ngoài phát hiện và huy động lực lượng vây đánh.

Như một con thú bị phá đám khi đang ăn mồi, Thư Hàn nổi máu điên, ra tay tàn sát tất cả. Từ già trẻ lớn bé, chú rể hay hai vị phụ mẫu, tất cả đều chỉ cần một chiêu là đã vong mạng. Thạch Ngư nhân lúc hỗn loạn mà chạy thoát ra ngoài, đúng lúc ấy thì chạm mặt đám người nha môn.

Về phần Cảnh Thư Hàn, gã đã bị trói chặt bằng xích đặc biệt đủ để khống chế võ giả dưới Nhị Thập Trùng Thiên, rồi bị áp giải đến công đường. Khác hẳn với vẻ hoang dại lúc trước, hắn không hé răng nửa lời. Hắn không hề phản bác hay đồng ý khi nghe cáo trạng, như thể đã không còn gì để chối cãi. Cứ ngỡ vụ án đến đây sẽ đi đến hồi kết khi tang chứng, vật chứng, hiện trường vụ án đều đã rõ ràng.

"Cha ta sẽ đến đây sớm thôi!". Chỉ một câu nói này của hắn, là đủ xoay chuyển vụ án.

Vị tri huyện này tuổi còn quá trẻ, chưa hiểu hết sự phức tạp của giới quan tr��ờng. Hắn không biết gia tộc họ Cảnh có gia thế ra sao, nào ngờ cha của kẻ tên Cảnh Thư kia lại có phẩm hàm cao hơn cả Tri châu vài bậc. Ngay trong đêm, một nhóm người lạ mặt đã tức tốc đến nha môn. Họ đến từ phủ Thái thú, yêu cầu bàn giao vụ án lên cấp quận, tiếp nhận cả Thạch Ngư lẫn Thư Hàn.

"Thật kỳ lạ. Sao Thái thú đại nhân lại muốn trực tiếp xử lý vụ án này". Tri huyện trẻ cảm thấy có gì đó ẩn khuất, nhưng lại không biết là gì.

Vị tri huyện không cách nào từ chối cấp trên, đành phải nghe theo, bàn giao mọi thông tin cùng các vật chứng cho họ.

Đến sáng hôm sau, kết quả vụ án đã được công bố. Kẻ ra tay sát hại khiến cả nhà thương nhân đó mất mạng chính là Thạch Ngư. Vì muốn độc chiếm toàn bộ gia sản nhà chồng, nàng ta đã bỏ độc vào thức ăn. Tiếp đó, nàng dụ dỗ Thư Hàn về phòng để đổ tội cho gã. Sau đó nàng cho Thư Hàn uống một loại rượu mạnh, khiến y tâm trí không còn minh mẫn mà dẫn đến ẩu đả với binh lính của tri huyện.

Xét đến hậu quả và sự ác độc của hung thủ, nha môn Thái thú quyết định ban lệnh xử tử.

Nghe có vô lý không?

Đương nhiên là có.

Bất cứ ai tham gia vụ việc ngay từ đầu đều nhận thấy nhiều tình tiết mâu thuẫn. Vị tri huyện trẻ tuổi cảm thấy không phục, liền tự mình điều tra.

Cũng trong ngày hôm đó, toàn bộ người trong nha môn của huyện đều bị thay thế. Vị huyện lệnh trẻ tuổi cũng đã bị thay thế, thậm chí còn bị bắt vào đại lao vì tội phá hoại vật chứng quan trọng. Nơi chứa xác để khám nghiệm tử thi và các vật chứng quan trọng đều đã hóa thành tro bụi trong một đám cháy lớn.

Vào đêm đó, tại tư gia của Thái thú đương nhiệm, trong căn phòng lớn của gia viên có hai người, một già một trẻ, đang đối thoại bên bàn trà.

"Xử lý sạch sẽ hết chưa?". Người trẻ tuổi lên tiếng hỏi, kẻ này có thân phận là một Cai đội mới thăng chức.

"Con ả Thạch Ngư đã định sẵn tội chết, tên tri huyện ngu xuẩn thì bị giam trong đại lao, còn Thư Hàn công tử đành phải chịu cực khổ thêm một đêm nay nữa. Chỉ cần ngày mai, ta sẽ ra lệnh xử trảm ả, dàn xếp một vụ tự vẫn trong ngục. Về phần công tử, ngày mai sẽ được thả". Người trả lời là một lão già, đồng thời cũng là Thái thú quận Giang Trà.

Hai kẻ này chính là những kẻ đứng sau giật dây toàn bộ vụ án.

"Tốt, thế nhờ ngươi điều tra thử xem có mối hoạ nào tiềm ẩn hay không?". Người này xưng hô không hề kiêng nể đối phương, trong khi chức vụ và độ tuổi đều thua vài bậc.

"Về phần gia đình chú rể, họ đều là người tầm thường, chắc chắn không thể gây ra sóng gió. Còn gia đình cô dâu thì có đôi chút đáng ngại. Ả ta có một vị đại ca, là một võ giả phi phàm, đã tách ra ở riêng từ lâu. Hành tung vô cùng khó truy vết." Lão Thái thú không quá để tâm thái độ, vẫn trả lời những gì mình biết.

"Nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc. Chúng ta phải giải quyết tất cả mối hoạ tiềm năng". Tên Cai đội căn dặn. Hắn không hi vọng mai này sẽ có một kẻ khác lật vụ án này lên.

"Nếu đây là ý của ngài Thị Lang, ta nhất định sẽ ra sức giúp ngài ấy. Chỉ là công việc này vô cùng vất vả, không biết công tử có thể giúp đỡ chút đỉnh? Dù sao lão đây cũng là quan văn, lại thêm tuổi đã cao, làm những việc này sợ rằng sẽ để lại dấu vết." Lão Thái thú xoa nhẹ cái đầu, làm ra vẻ đã lú lẫn hòng đòi lợi lộc.

Tên Cai đội nào lại không nhìn ra hàm ý, lập tức búng tay một cái, tạo ra một uy lực đủ mạnh để mở tung cửa chính căn phòng. Trước mắt là hơn chục chiếc rương, bên trong chứa đầy vàng bạc châu báu cùng những vật liệu quý giá đối với võ giả. Giá trị e rằng còn cao hơn cả vài năm bổng lộc của lão. Hai mắt lão sáng bừng lên, một cơn tham lam dậy sóng trong lòng.

"Đây mới chỉ là một phần tư, khi nào xong việc sẽ đưa nốt phần còn lại." Gã Cai đội dụ dỗ. Nhà hắn không thiếu tiền, chỉ cần xử lý được chút rắc rối của tên đệ đệ đần độn kia thì tốn bao nhiêu cũng được.

"Đa tạ Tuấn Điền công tử. Lão phu nhất định sẽ cố gắng hết sức!" Lão ta đứng bật dậy, chấp tay cảm tạ.

...

Chỉ trong vài ngày, lệnh xử trảm đã được tiến hành. Tại pháp trường của quận, quân lính đã bố trí dày đặc để canh phòng.

Ở giữa khoảng sân lớn, một nữ tử mặc trang phục phạm nhân, khuôn mặt phờ phạc không còn chút sức sống. Nàng bị bắt quỳ giữa sân, hai tay trói ngược ra sau, buộc vào một chi���c cọc ngắn. Nếu quan sát kỹ, có thể thấy, phần da thịt không được quần áo che chắn đều chằng chịt vết thương. Có vẻ Thạch Ngư đã chịu không ít cuộc tra tấn. Ánh mắt nàng không còn chút ý chí sống, sẵn sàng tiếp nhận nh���ng gì sắp xảy đến. Cách đó khá xa, dân chúng tò mò đứng quan sát và bàn tán xôn xao.

Đến giữa trưa, vị Thái thú đang ngồi ở bàn xử án liền đứng dậy, dõng dạc hô to.

"Phạm nhân Thạch Ngư, đầu độc toàn bộ nhà chồng hòng chiếm đoạt tài sản, vu oan giá họa cho người vô tội, tội không thể tha thứ. Nay ta theo luật pháp, ban cho ngươi hình phạt chém đầu. Giờ đã đến, thi hành án!"

Lời nói vừa dứt, một kẻ to lớn trùm kín mặt chậm rãi bước lại gần Thạch Ngư, tay hắn cầm một thanh đao lớn. Khi đã đứng ngay sau lưng phạm nhân, gã đưa đao lên cao, sẵn sàng chờ lệnh.

"Trảm!". Thái thú dứt một lời.

Chỉ chờ có thế, gã đao phủ lập tức vung đao, nhắm thẳng vào cổ nàng. Đúng lúc này, một hòn đá không biết từ đâu bay đến, va vào thân đao khiến nó gãy đôi. Buổi hành hình đột ngột bị gián đoạn, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về hướng hòn đá bay đến. Đó là một chàng trai trẻ, tay cầm ngọn giáo, bộ pháp thần sầu, chỉ trong vài nhịp thở đã từ chỗ đám đông tiếp cận được Thạch Ngư.

Kẻ đó vung ngọn giáo theo phương ngang, đánh bật gã đao phủ văng ra xa vài trượng. Sau đó cúi xuống, ôm lấy Thạch Ngư rồi chạy đi.

"Thật xin lỗi, ta đã tới trễ. Muội đã phải chịu nhiều cực khổ rồi!" Thạch Ngưu giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng hỏi thăm cô em gái.

Nhưng Thạch Ngư không phản hồi, ánh mắt vẫn vô hồn như vậy dù đã gặp lại huynh trưởng. Sắc mặt Thạch Ngưu trầm xuống, hắn không biết đám nha môn đã làm gì mà khiến tiểu muội ra nông nỗi này. Hắn phẫn nộ, hắn muốn trả thù, nhưng trước tiên phải trốn thoát khỏi nơi này. Hắn cõng em gái trên lưng, sau đó bộc phát sức mạnh Nhị Thập Trùng Thiên, phá vòng vây thoát ra ngoài. Binh lính hiển nhiên ra sức ngăn cản nhưng thật sự không đáng kể, chỉ cần vài đòn là đã bị đánh gục. Chẳng mấy chốc, hai anh em nhà họ Thạch đã cao chạy xa bay.

"Đại nhân, chúng ta phải làm sao bây giờ?" Một tên thuộc hạ vội chạy đến hỏi ý lão Thái thú.

"Còn phải hỏi sao? Lập tức cho người đuổi theo, đồng thời ban lệnh truy nã cả hai!" Trái với thái độ hoảng hốt của những người khác, lão ta từ tốn đáp lời.

...

Sau nhiều canh giờ chạy trốn, hai người đã ẩn mình trong một hang động. Cái hang này không thông sâu vào lòng núi, chỉ đi được hơn chục bước là đã đến ngõ cụt.

"Ở đây chắc là ổn rồi." Thạch Ngưu nhẹ nhàng đặt em gái xuống, sau đó quan sát xung quanh.

Khi cảm thấy đã an toàn, hắn mới ngồi xuống nghỉ ngơi đôi chút. Hắn tiến đến gần Thạch Ngư, muốn ôm lấy cô em gái bé bỏng tội nghiệp. Nhưng nàng lại lùi lại, ánh mắt hoảng sợ nhìn ca ca mình như thể đang cảnh giác một kẻ xa lạ.

"Muội không nhận ra ta sao?". Thạch Ngưu bàng hoàng nhận ra sự thật.

Đáp lại là một cái lắc đầu đầy sợ hãi, đồng thời nàng dựa sát vào vách hang.

"Lũ khốn kiếp đó! Ta thề, chờ ta có thực lực cường đại, ta sẽ cho cái phủ Thái thú kia nổ tung thành từng mảnh, tất cả những kẻ khiến muội ra nông nỗi này đều phải chết không toàn thây!" Thạch Ngưu nổi trận lôi đình, thề độc với trời, đặt mục tiêu cho bản thân.

Nhìn thân nhân bị hành hạ đến mức mất cả ký ức, không còn nhận ra mình, làm sao hắn có thể chịu đựng nổi. Chỉ trong vài nhịp thở, h��n điều chỉnh lại tâm trạng để giữ bình tĩnh. Lúc này không phải lúc hành động theo cảm tính, cần phải cẩn trọng từng li từng tí.

"Ra là ngươi đang ở đây!". Bất chợt, ngay sau lưng gã có một giọng nói lạ.

Thạch Ngưu giật mình quay lại, nhìn thấy một người trẻ tuổi đang đứng đó, tay cầm ngọn thương, mặc võ phục, bên hông mang một lệnh bài hình báo tượng trưng cho cấp bậc Cai đội. Chẳng biết bằng cách nào, người này đã đuổi theo đến tận đây.

"Bọn chúng điều động cả Cai đội sao? Thật xem trọng ta quá rồi!" Thạch Ngưu nhận ra lệnh bài kia, lập tức nắm chặt binh khí và thủ thế. Với đối thủ cấp bậc này, hắn không tự tin có thể thắng, cần phải toàn lực ứng phó.

"Thạch Ngư, mau lại gần ta." Hắn gọi muội muội đến, nhưng ánh mắt không rời khỏi đối phương một khắc nào.

Nàng chậm rãi bước lại gần, nép sau lưng Thạch Ngưu.

"Được rồi, với một kẻ cấp bậc Cai đội, ít nhất cũng phải cỡ Nhị Thập Ngũ Trùng Thiên. Với tình huống hiện tại, muội muội mất ký ức đang nép sau lưng, một hang động cụt, kẻ thù chặn trước cửa. Phải làm sao để..." Thạch Ngưu suy xét một lúc, đang tìm cách thoát khỏi đây an toàn thì mạch suy nghĩ bỗng bị gián đoạn.

Một cơn đau chợt ập đến. Gã nhìn xuống thân mình, thấy một lưỡi kiếm đâm xuyên từ giữa ngực. Thạch Ngưu không nói không rằng, tung ra chiêu thức khiến mũi giáo xoay với tốc độ cao, xoay người lại nhắm thẳng vào Thạch Ngư. Đất đá vỡ vụn, một cái hố lớn xuất hiện, toàn bộ phần đất dưới mũi giáo đều bị xay thành cát mịn. Nhưng Thạch Ngư vốn luôn ở đó đã biến mất, chẳng biết tự lúc nào đã đứng ngay bên cạnh Cảnh Tuấn Điền.

"Phản ứng rất nhanh, không có mấy người có thể làm được như vậy khi bị thân nhân đâm sau lưng đâu." Tuấn Điền vỗ tay tán thưởng.

"Muội muội ta đâu?" Thạch Ngưu ôm ngực, kìm nén cơn đau, hung hăng chất vấn đối phương.

Hắn đã nhận ra điều kỳ lạ ngay từ đầu. Việc giải cứu quá thuận lợi và dễ dàng, không hề có bất cứ trở ngại nào. Vừa rồi đối phương có thể đến trước cửa hang không một tiếng động, càng không có lý do gì phải lên tiếng gây sự chú ý của hắn. Vốn vẫn không chắc chắn, nhưng khi bị đâm lén, Thạch Ngưu đã nhận ra rằng tất cả đều nằm trong kế hoạch của đối phương, và người mà hắn cứu vốn dĩ không phải Thạch Ngư.

"Còn nhìn ra điểm này cơ à? Ả ta đã chết được vài ngày rồi!" Tuấn Điền hai mắt trừng lên, bất ngờ trước sự nhạy bén của đối phương, nói ra sự thật đồng thời đưa ngón tay cái cắt ngang phía trước cổ.

Kẻ vốn tưởng là Thạch Ngư lập tức đứng thẳng người, lột tấm da mặt hóa trang làm lộ ra khuôn mặt thật. Nàng là một nữ nhân xinh đẹp, khí chất phi phàm, dù mặc trang phục phạm nhân cũng không khiến nàng trở nên xấu xí.

"Theo ước định, ta chỉ giúp ngài đến đây thôi, hi vọng ngài mau chóng thanh toán số tiền còn lại." Nữ nhân bí ẩn nói nhỏ vào tai Tuấn Điền, liền lập tức rời đi.

Nàng vốn là người ngoài, không liên quan gì đến vụ này mà chỉ được thuê về nhằm diễn một vở kịch hòng đặt bẫy Thạch Ngưu. Khi mọi chuyện đã xong xuôi, nàng muốn tránh xa thị phi càng nhanh càng tốt.

"Biết đến đây thôi, giờ thì chết đi!"

Vốn thực lực yếu hơn, nay còn mang trọng thương trong người, Thạch Ngưu không tài nào có thể thắng được. Hang động mà hai kẻ này đang ở lập tức bị sập bởi xung kích chiêu thức. Hai người bật ra khỏi đống đổ nát, Thạch Ngưu thì tìm cách chạy trốn còn Tuấn Điền ra sức truy sát. Hàng loạt vết chém bằng khí bay thẳng tới Thạch Ngưu. Cây cỏ nơi này không chịu nổi, lập tức biến thành từng mảnh nhỏ. Thạch Ngưu dù đã chống đỡ, nhưng vẫn dính một chiêu ngay bụng, vết chém cách rốn vài li và kéo dài hết phần bên phải. Cơ thể hắn gần như bị chém ra làm hai.

Hai người đã đứng sát bên một vách đá, phía dưới là vực nước sâu thẳm.

"Ngươi không còn đường lui đâu!" Tuấn Điền chĩa mũi thương về đối phương, đe dọa.

"Có chết cũng không chết trong tay ngươi!" Thạch Ngưu liều mình nhảy xuống biển, một phần là tìm kiếm cửa sống mong manh, một phần là thà làm mồi cho cá còn hơn chết trong tay đối phương.

Tuấn Điền không nhảy xuống theo, với vết thương đó thì khó lòng sống sót, trừ khi có cao nhân giúp đỡ. Tuy không nhảy theo, nhưng hắn chắc chắn không để kẻ địch ra đi yên ổn. Gã đập mạnh binh khí xuống đất, tạo thành những đường nứt dưới chân. Thêm một cú đập thứ hai, toàn bộ vách đá này liền mất đi kết cấu bền vững, lập tức thành một tảng đá khổng lồ rơi xuống nước. Một cột nước lớn xuất hiện ngay khi tảng đá chạm vào mặt nước. Một cơn địa chấn xuất hiện dưới lòng biển, sau đó một làn sóng tựa như sóng thần trỗi dậy, đánh dạt những con thuyền đánh cá và ập vào đất liền. Lúc ấy, toàn bộ bán đảo đều cảm nhận được sự rung chấn dữ dội, nhưng họ chỉ nghĩ đó là động đất mà thôi.

Sau khi chứng kiến những hiện tượng này, Tuấn Điền mới yên tâm rời đi. Với những dư chấn này, hắn tin rằng Thạch Ngưu sẽ không còn cơ hội nào để sống sót.

Đây là sản phẩm chuyển ngữ được thực hiện bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free