Như Ý Tiểu Lang Quân - Chương 577 : Gà chó không yên
Cù Châu thứ sử nhìn Đường Ninh, nghi hoặc hỏi: "Không có vấn đề... vậy cũng không được sao?"
Thứ sử Cù Châu cũng là một đồng chí tốt trong hệ thống, nhưng đến tận bây giờ, ông ta cũng chỉ giữ chức thứ sử ở địa phương, không thể ở lại kinh sư hưởng phúc, ấy là bởi vì ông ta không nắm bắt được tâm tư của Hoàng đế.
Trần Hoàng là một Hoàng đế thực tế, tâm tư của ông ta rất đơn giản: việc thuế vụ Giang Nam có vấn đề hay không không quan trọng, kiếm được tiền mới là quan trọng.
Cứ nghĩ rằng quản lý tốt Cù Châu thì có thể làm Trần Hoàng vui lòng, ý nghĩ của ông ta vẫn còn quá ngây thơ. Nếu Cù Châu có thể gom đủ mười triệu lượng thuế bạc vận về kinh sư, nói không chừng sang năm ông ta đã được điều về kinh sư nhậm chức.
Chuyện này, tóm lại là không tiện nói ra bên ngoài. Đường Ninh phất tay, nói: "Không có vấn đề thì thôi đi, nếu có thể tiêu diệt phản tặc, đó cũng là một công lớn."
Thứ sử Cù Châu gật đầu nói: "Ta về sẽ mời bọn họ dự tiệc."
Sau khi Tôn thứ sử rời đi, Đường Ninh lại nghiên cứu kỹ ba gia tộc lớn của Cù Châu, không, phải nói là tứ đại gia tộc.
Ba gia tộc lớn Chúc, Hoàng, Đổng đã bám rễ ở Cù Châu ít nhất cũng trăm năm lịch sử, nhân khẩu trong gia tộc đông đúc, thịnh vượng, là những địa đầu xà xứng đáng của Cù Châu.
Ba gia tộc lớn ngự trị Cù Châu đã lâu, những năm gần đây cũng chưa bao giờ làm chuyện gì hại người, trái lương tâm hay ức hiếp bách tính. Họ rất có danh vọng trong dân chúng, từ trước đến nay đều hợp tác tốt đẹp với quan phủ.
Tiêu gia chuyển đến Cù Châu khoảng hơn mười năm trước, lấy việc kinh doanh mà lập nghiệp, tốc độ khuếch trương cực nhanh. Chưa đầy mười năm, họ đã làm ăn lớn hơn cả ba gia tộc Chúc, Hoàng, Đổng cộng lại.
Điều khiến người ta kỳ lạ là, trong quá trình Tiêu gia khuếch trương kinh doanh, ba gia tộc lớn kia cũng dốc không ít công sức, thậm chí chủ động nhường lại thị trường của mình để giúp đỡ Tiêu gia. Chính vì thế, Tiêu gia mới có thể trong thời gian ngắn như thế trở thành gia tộc giàu có nhất Cù Châu.
Thương nhân vốn dĩ luôn chạy theo lợi nhuận. Đường Ninh không tin ba gia tộc lớn kia lại đại công vô tư đến mức đó, hiện hại mình để lợi người, hi sinh bản thân để thành toàn cho gia tộc khác. Chuyện như vậy, thường sẽ không kéo dài được trăm năm...
Ngoài ra, cái tên gia tộc Tiêu gia này cũng có chút ý tứ.
Tiêu là quốc tính của Lương quốc, vị Kiềm vương mà Bạch Cẩm trung thành tự nhiên cũng họ Tiêu. Bọn họ ở Giang Nam lâu như vậy, nếu nói rằng chẳng làm việc gì, chỉ chờ Lương quốc tự mình phục quốc, Đường Ninh tuyệt đối không tin.
Lương quốc, cổ thuật, Tiêu gia, và việc ba gia tộc lớn bỗng dưng nghe theo lời họ... Hắn xâu chuỗi những chuyện này lại, một manh mối đã hiện rõ mồn một.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, thì việc tìm hiểu những người của ba gia tộc lớn này là rất cần thiết.
Chúc gia.
Chúc gia là một trong ba gia tộc lớn của Cù Châu, gia chủ ngày thường tự nhiên cũng là người cao cao tại thượng, ngay cả Thứ sử Cù Châu cũng phải nể mặt ông ta vài phần.
Thế nhưng giờ phút này, Chúc gia gia chủ cao cao tại thượng lại chẳng có chút uy nghiêm nào của gia chủ. Ông ta thống khổ quằn quại trên mặt đất, gân xanh nổi đầy trên trán, mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trên trán, trông cực kỳ thống khổ.
Ông ta bóp chặt cổ mình, khản giọng nói: "Giết ta, mau giết ta đi!"
Một nam tử đứng bên cạnh ông ta, quay đầu vội vàng nói: "Thuốc, mau mang thuốc tới!"
Chúc gia gia chủ lảo đảo đứng dậy, nghiêm giọng nói: "Giết ta!"
"Đại ca!" Nam tử kia nắm chặt vai ông ta, lớn tiếng hỏi: "Đại ca chết rồi, Chúc gia phải làm sao bây giờ?"
Chúc gia gia chủ sắc mặt dữ tợn, bỗng nhiên thoát khỏi tay hắn, xông tới một bên, rút trường đao từ bên hông một hộ vệ Chúc gia. Hộ vệ kia biến sắc, đang định ngăn cản thì bị ông ta một cước đá văng. Chúc gia gia chủ rút trường đao ra khỏi vỏ, đặt ngang trên cổ mình.
Nam tử kia nhìn ông ta, hoảng hốt nói: "Mau ngăn hắn lại!"
Mấy tên hộ vệ đã kịp phản ứng từ trước, cùng nhau xông lên, giằng lấy trường đao trên tay ông ta, ghì chặt ông ta xuống đất.
"Thuốc tới rồi!"
Một hạ nhân Chúc gia từ ngoài chạy vào, tay giơ một bình sứ. Nam tử kia giật lấy bình sứ, mở ra, đổ ra một viên dược hoàn màu nâu, bóp miệng Chúc gia gia chủ, buộc ông ta uống.
Sau một lát, Chúc gia gia chủ rốt cục an tĩnh lại. Hai tên hộ vệ lập tức đỡ ông ta dậy ngồi xuống ghế.
Chúc gia gia chủ dựa vào lưng ghế, cứ như đã dùng hết toàn bộ sức lực. Nam tử kia vội vàng nâng tách trà lên, cho ông ta uống vài ngụm nước trà.
Chúc gia gia chủ ngực phập phồng một lát, khản giọng hỏi: "Thuốc còn mấy viên?"
"Còn một viên." Nam tử kia nói: "Đại ca đừng lo lắng, bọn họ sẽ sớm mang tới. Đại ca, huynh không thể từ bỏ! Cho dù huynh có tự sát, bọn họ cũng sẽ tìm người khác trong Chúc gia..."
"Vậy thì liều chết với bọn chúng!" Chúc gia gia chủ vịn ghế đứng dậy, giọng nói đột nhiên trở nên sắc lạnh: "Nếu Chúc gia cứ tiếp tục như thế, cho dù không bị hủy trong tay bọn chúng, triều đình cũng sẽ không bỏ qua chúng ta. Cù Châu này là của Chúc gia, cho dù ta có chết đi, bọn chúng cũng đừng hòng yên ổn!"
Ông ta ho khan hai tiếng, nói: "Bọn chúng muốn làm là chuyện tạo phản. Chúc gia không thể cứ mãi bị bọn chúng khống chế..."
Nam tử kia mặt lộ vẻ do dự, nói: "Thế nhưng, Chúc gia muốn đấu với bọn chúng chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề. Cho dù đánh đổ Tiêu gia ở Cù Châu, đợi đến khi những người ở Nhuận Châu tìm tới, chúng ta vẫn khó thoát khỏi cái chết..."
Chúc gia gia chủ nhìn hắn, nói: "Cù Châu không chỉ có mỗi Chúc gia..."
Ông ta vừa dứt lời, lại có một hạ nhân Chúc gia từ ngoài cửa bước vào, dâng lên một phong thiệp mời, cẩn thận nói: "Gia chủ, đây là phủ thứ sử gửi tới."
Nam tử bên cạnh Chúc gia gia chủ tiếp nhận thiệp mời, mở ra, kinh ngạc hỏi: "Ô hay, Tôn th��� sử lại mở tiệc gì vậy?"
Chúc gia gia chủ nhìn về phía hắn, hỏi: "Khi nào, ở đâu, còn mời những ai?"
"Thời gian là tối nay, tại Thiên Hương lâu. Ngoài chúng ta ra, còn mời Hoàng gia và Đổng gia." Nam tử nhìn ông ta, hỏi: "Chẳng biết Tôn thứ sử muốn làm gì đây, đại ca, chúng ta có nên đi không?"
"Tôn thứ sử..." Chúc gia gia chủ ngẫm nghĩ, nói: "Đi."
Thiên Hương lâu là quán rượu sang trọng bậc nhất Cù Châu. Tối nay Thứ sử đại nhân mở tiệc trong đó, đãi tiệc gia chủ ba gia tộc lớn. Thiên Hương lâu đã sớm dọn dẹp sạch sẽ, lẳng lặng chờ đợi những vị khách quyền thế nhất Cù Châu đến.
Khi Chúc gia gia chủ đến nơi, trong phòng Thiên số một đã có hai người.
Một người ngẩng đầu nhìn ông ta, nói: "Chúc huynh tối nay lại đến muộn rồi."
Chúc gia gia chủ nhìn về phía hắn, hỏi: "Tôn thứ sử vẫn chưa đến sao?"
Người kia lắc đầu, nói: "Cách giờ hẹn còn một khắc đồng hồ, Tôn thứ sử chắc phải một lát nữa mới tới."
Chúc gia gia chủ tìm một chỗ ngồi xuống, cũng không nói gì thêm. Trong phòng bầu không khí dần trở nên yên tĩnh.
Không biết qua bao lâu sau, Chúc gia gia chủ mới lần nữa ngẩng đầu, phá vỡ sự yên lặng, nhìn hai người kia, hỏi: "Chẳng lẽ các ngươi muốn trơ mắt nhìn Hoàng gia và Đổng gia bị triều đình tiêu diệt sao?"
Một người liếc nhìn ông ta, nói: "Hoàng gia bị triều đình tiêu diệt là chuyện sau này. Mấy năm gần đây, ngươi chẳng lẽ còn không hiểu, nếu không thuận theo bọn chúng, ba gia tộc lớn đã sớm mất hết rồi sao?"
"Đó là vì triều đình vẫn chưa biết ý đồ của bọn chúng." Chúc gia gia chủ nói: "Một khi triều đình biết có người muốn tạo phản ở Giang Nam, còn có thể thờ ơ sao?"
Hoàng gia gia chủ nhìn ông ta, nói: "Những động tĩnh ấy, quả nhiên là ngươi cố tình gây ra, phá hỏng chuyện của bọn chúng. Ngươi liền không sợ bọn chúng khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong sao?"
Trên mặt Chúc gia gia chủ hiện lên vẻ lạnh lùng, nói: "Vậy thì đánh cược một phen, xem ai chết trước..."
Ông ta nhìn về phía hai người khác, hỏi: "Các ngươi dám cược không?"
"Đánh cược gì?" Tôn thứ sử từ ngoài bước vào, nhìn ba người, cười nói: "Xem ra ba vị tối nay rất có hứng thú, ba vị gia chủ muốn đánh cược chuyện gì, có thể nào kéo bản quan vào cùng một chỗ không?"
Đường Ninh cười nhìn mấy người, hỏi: "Có thể nào thêm cả bản quan vào nữa không?"
Ba người đồng thời nhìn về phía hắn, rồi lại nhìn Tôn thứ sử, hỏi: "Vị này là..."
Tôn thứ sử nhìn Đường Ninh, lần lượt giới thiệu từ trái sang phải: "Đường đại nhân, vị này là Chúc gia gia chủ, vị này là Hoàng gia gia chủ, vị này là Đổng gia gia chủ..."
Nói xong, ông ta rồi mới nhìn sang mấy người kia, giới thiệu: "Xin giới thiệu với ba vị, đây là Đường đại nhân từ kinh sư tới..."
Đường Ninh nhìn về phía ba người, nói: "Đường Ninh, Đường trong thơ Đường, Ninh trong an bình, nhưng lại khiến gà chó không yên."
Chỉ truyen.free mới sở hữu bản dịch này, xin vui lòng không sao chép trái phép.