Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 13: Chapter 13: LỜI THỀ DƯỚI HẦM MỘ
"Máu chảy dưới bóng tối, lời thề vang trong cõi chết – ai sẽ trả giá cho sự phản bội?"
— Trích từ một bản kinh cổ bị cấm
Hầm mộ dưới chùa Nam Viên chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có vài vệt sáng đỏ nhạt từ ánh trăng xuyên qua những khe hở trên trần đất, rọi xuống như những giọt máu loang lổ trên tường. Không khí lạnh lẽo, ẩm thấp, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều như bị đè nén. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ đất, hòa lẫn mùi đất thối và thứ gì đó cháy khét – như tro của những nghi thức tà ác đã thấm sâu vào từng kẽ đá. Tiếng rên rỉ yếu ớt của Hạnh và Mi Li vang vọng từ sâu trong hầm, xen lẫn tiếng kim loại kéo lê trên đất – lưỡi dao titan của kẻ chủ mưu đang chờ đợi máu tươi.
Minh Nhật đứng giữa hầm, tay nắm chặt súng lục, ánh đèn pin chiếu thẳng vào bóng người cao lớn phía trước. Hắn mặc áo cà sa đen rách rưới, khuôn mặt ẩn sau bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt lóe lên tia điên loạn dưới ánh sáng yếu ớt. Tay phải hắn cầm con dao titan, lưỡi dao dính đầy máu đỏ thẫm, nhỏ từng giọt xuống đất, tạo thành những âm thanh tí tách ghê rợn trong không gian tĩnh lặng. Hoàng Long đứng cạnh Nhật, súng đã lên đạn, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt vào kẻ đối diện.
Nhật hét lên, giọng sắc như dao:
“Mày là ai? Mày muốn gì?”
Giọng kẻ chủ mưu khàn khàn vang lên, chậm rãi như rít qua kẽ răng:
“Tao là người thực hiện lời thề. ‘Thiên Nhãn’ phải được hoàn thành – máu của ‘kẻ phản bội’ là thứ tao cần.”
Hoàng Long nhíu mày, giọng khàn:
“Mày bắt Hạnh và Mi Li? Mày đã làm gì họ?”
Kẻ chủ mưu cười khẽ, âm thanh méo mó vang vọng trong hầm:
“Họ là vật hiến tế. Máu của họ sẽ mở cánh cửa đến quyền năng hắc ám – thứ mà bọn mày không bao giờ hiểu.”
Lan Anh bước lên, tay siết chặt ống nghiệm, giọng trầm đầy khinh miệt:
“Mày nói nhảm nhí. Mày chỉ là một kẻ giết người, đừng viện cớ nghi thức để biện minh.”
Hắn quay đầu, đôi mắt lóe sáng trong bóng tối, giọng lạnh lẽo:
“Ngươi không hiểu. ‘Thiên Nhãn’ là nghi thức cổ xưa, bị phá vỡ 10 năm trước bởi lũ phản bội. Tao phải sửa chữa sai lầm đó – bằng máu.”
Ngọc Tú đứng sau, ôm cuốn sổ tay Chí An, giọng run nhưng cương quyết:
“Mày đang lợi dụng Phật giáo để che giấu tội ác. Mày không phải người của Phật – mày là quỷ dữ!”
Kẻ chủ mưu gầm lên, giọng giận dữ:
“Im lặng! Ngươi không biết gì về quyền năng của máu. Bọn mày sẽ chết trong hầm này nếu không giao Tùng ra!”
Quốc Thắng gõ laptop, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt căng thẳng. Giọng cậu gấp gáp qua bộ đàm:
“Anh Nhật, tín hiệu ‘thiennhan7’ xác nhận hắn là kẻ chủ mưu. Hắn không trốn được đâu – mọi thứ đều chỉ vào đây!”
Kẻ chủ mưu cười lớn, giọng khàn vang vọng:
“Ngươi nghĩ mấy cái máy móc của mày ngăn được tao? Tao đã chuẩn bị cho ngày này từ lâu – từ cái ngày nghi thức bị phá vỡ!”
Đột nhiên, hắn lao tới, con dao titan vung lên với tốc độ kinh người, nhắm thẳng vào Nhật. Nhật né sang bên, viên đạn từ súng anh bắn ra trượt qua vai hắn, để lại một vết rách trên áo cà sa. Hoàng Long nhảy vào, dùng báng súng đập mạnh vào tay cầm dao, nhưng kẻ chủ mưu xoay người, đá mạnh vào bụng Long, khiến anh ngã lùi về phía tường đất. Lan Anh hét lên:
“Nhật, cẩn thận! Hắn không chỉ biết dùng dao – hắn có kỹ năng chiến đấu!”
Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh:
“Tôi thấy rồi. Mọi người, giữ vị trí – đừng để hắn thoát!”
Hắn cười khẽ, lao vào lần nữa, dao titan vung lên tạo thành một đường sáng bạc trong bóng tối. Nhật cúi người né đòn, dùng chân quét ngang, khiến hắn mất thăng bằng. Hoàng Long nhân cơ hội lao tới, khóa tay hắn từ phía sau, nhưng kẻ chủ mưu vùng mạnh, hất Long ngã xuống đất. Trong lúc hỗn loạn, một mảnh giấy rơi ra từ áo cà sa, cùng vài trang kinh cổ bằng tiếng Pali lem máu.
Ngọc Tú lao tới, nhặt mảnh giấy lên, giọng gấp:
“Anh Nhật, đây này! ‘Máu sẽ chảy lần nữa’ – giống mảnh giấy trên chùa!”
Quốc Thắng chen vào, giọng gấp:
“Anh Nhật, dao của hắn có curare – em thấy chất nhầy trên lưỡi dao! Cẩn thận, đừng để bị cắt!”
Lan Anh quỳ xuống cạnh mảnh kinh cổ, ánh đèn pin chiếu lên những dòng chữ Pali. Giọng cô trầm:
“Nhật, kinh này có máu tươi – hắn vừa viết gì đó. Tôi cần phân tích kỹ hơn.”
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]
“Sự hỗ trợ của bạn là ngọn lửa dẫn đường trong đêm tối. Hãy cùng chúng tôi đối mặt với tà ác, tìm lại công lý!”
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
Nhật hét lên, giọng sắc:
“Mày không thoát được đâu! Thả Hạnh và Mi Li ra, hoặc tao sẽ bắn nát đầu mày!”
Kẻ chủ mưu cười lớn, giọng khàn:
“Mày muốn họ? Tự đi mà tìm – nếu mày đủ can đảm!”
Hắn quay người, lao vào bóng tối sâu trong hầm, nơi tiếng rên rỉ của Hạnh và Mi Li càng rõ hơn.
Nhật ra hiệu cho đội, giọng trầm:
“Anh Long, Tú, theo tôi! Lan Anh, Thắng, kiểm tra phía sau – tìm Hạnh và Mi Li!”
Hoàng Long đứng dậy, lau vết máu ở khóe miệng, giọng khàn:
“Nhật, anh đi cùng cậu. Hắn không thể chạy xa.”
Họ tiến sâu hơn vào hầm, ánh đèn pin quét qua những bức tường đất loang lổ máu khô và ký hiệu bảy nhánh khắc sâu bằng dao. Tiếng rên rỉ dẫn họ đến một góc khuất, nơi Hạnh và Mi Li bị trói chặt bằng dây thừng cũ kỹ, tay chân đầy vết cắt, máu chảy đỏ thẫm xuống đất. Hạnh ngẩng đầu, giọng yếu ớt:
“Nhật… Long… cứu chúng tôi…”
Mi Li thở hổn hển, mắt nhắm nghiền:
“Hắn… hắn muốn máu của chúng tôi…”
Lan Anh chạy tới, quỳ xuống cạnh hai người, tay rút hộp y tế từ ba lô. Cô kiểm tra nhanh vết thương, giọng trầm:
“Nhật, Hạnh bị cắt ở tay và chân – vết sâu, mất máu nhiều. Mi Li có dấu kim trên cổ – có thể là curare. Tôi cần cầm máu ngay!”
Nhật gật đầu, giọng sắc:
“Lan Anh, làm nhanh đi. Hắn còn ở đây – chúng ta chưa xong.”
Quốc Thắng quỳ cạnh một thiết bị điện tử nhỏ nằm lăn lóc gần Hạnh, giọng gấp:
“Anh Nhật, đây là thiết bị nghe lén khác – cũ hơn, bị hỏng. Hắn dùng nó để theo dõi chúng ta từ đầu!”
Nhật quay sang Hoàng Long, giọng trầm:
“Anh Long, giữ vị trí. Tôi đuổi theo hắn – không để hắn chạy thoát!”
Hoàng Long gật đầu, giọng khàn:
“Nhật, cẩn thận. Hắn điên rồi – không còn gì để mất.”
Nhật lao vào bóng tối, súng giơ cao, ánh đèn pin quét qua từng góc hầm.
Ngọc Tú ngồi cạnh Hạnh và Mi Li, mở cuốn sổ tay Chí An, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ. Giọng cô run run:
“Chị Lan Anh, em tìm hiểu thêm về ‘Thiên Nhãn’. Nghi thức này cần bảy mạng sống – mắt, lưỡi, tai, mũi, thân, ý, thức. Hắn đã giết bốn người trước, Hạnh và ‘kẻ phản bội’ là bước cuối cùng.”
Lan Anh vừa băng bó vết thương cho Hạnh, vừa hỏi:
“Tú, vậy ‘kẻ phản bội’ là ai? Tại sao hắn cần người đó?”
Tú lật thêm một trang, giọng gấp:
“Kinh cổ nói ‘kẻ phản bội’ đã phá vỡ nghi thức 10 năm trước – kẻ sống sót thứ ba. Hắn muốn trả thù, muốn hoàn thành nghi thức bằng máu của họ.”
Lan Anh nhíu mày, giọng trầm:
“Vậy Tùng có phải ‘kẻ phản bội’ không? Hắn cứ nhắc đến Tùng.”
Quốc Thắng chen vào:
“Chị Lan Anh, em không chắc. Nhưng tín hiệu ‘thiennhan7’ chỉ ra hắn ở đây – có thể Tùng không phải mục tiêu thật sự.”
Hạnh thều thào, giọng yếu:
“Hắn… hắn nói ‘kẻ phản bội’ là người phá nghi thức… không phải Tùng… mà là…”
Giọng cô đứt quãng, ngất đi trước khi nói hết.
Lan Anh hét lên:
“Tú, giúp tôi! Hạnh mất máu quá nhiều!”
Nhật tiến sâu vào hầm, tiếng bước chân của kẻ chủ mưu vang lên phía trước, kèm theo tiếng cười khàn khàn. Đột nhiên, một mùi khét nồng nặc bốc lên, mắt Nhật cay xè, tầm nhìn mờ đi. Hắn hét lên:
“Anh Long, cẩn thận! Hắn dùng thuốc gây ảo giác!”
Hoàng Long chạy tới, nhưng cũng hít phải khói, giọng khàn:
“Nhật, anh thấy chóng mặt… cẩn thận!”
Kẻ chủ mưu lao ra từ bóng tối, tay cầm một bình nhỏ phun khói trắng, cố kéo Hạnh và Mi Li đi. Nhật bắn một phát súng, viên đạn trúng vai hắn, nhưng hắn vẫn vùng chạy, kéo theo Hạnh. Hoàng Long lao tới, ôm chặt chân hắn, khiến hắn ngã xuống.
Trong lúc hỗn loạn, một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu trong hầm – như ai đó kích hoạt chất nổ. Đất đá rung chuyển, trần hầm bắt đầu sụp xuống. Nhật hét lên:
“Mọi người, chạy ra ngoài! Hầm sập rồi!”
Lan Anh và Tú kéo Hạnh và Mi Li, Quốc Thắng ôm laptop, cả đội lao về phía lối vào. Kẻ chủ mưu cười lớn, giọng khàn vang vọng giữa tiếng đá rơi:
“‘Thiên Nhãn’ sẽ mở… dù tao chết, mày cũng không ngăn được!”
Hắn biến mất trong bóng tối và khói bụi, khi trần hầm đổ sập hoàn toàn.
Tổ điều tra lao ra khỏi mật đạo, đất đá rơi ầm ầm sau lưng. Nhật đỡ Hạnh, Hoàng Long kéo Mi Li, cả đội ngã xuống sân chùa khi lối vào hầm bị chôn vùi hoàn toàn. Hạnh và Mi Li thở yếu ớt, máu thấm đỏ qua lớp băng tạm. Lan Anh kiểm tra nhanh, giọng trầm:
“Nhật, họ còn sống, nhưng cần đưa đi cấp cứu ngay. Curare đã ngấm – không còn nhiều thời gian.”
Nhật nhìn đống đất đá, ánh mắt sắc lạnh:
“Hắn biến mất rồi. Nhưng ‘Thiên Nhãn’ chưa xong – chúng ta vẫn chưa biết ‘kẻ phản bội’ là ai.”
Hoàng Long thở hổn hển, giọng khàn:
“Nhật, hắn điên thật. Nếu hắn sống sót, chúng ta sẽ gặp lại hắn.”
Ngọc Tú ôm sổ tay, giọng run:
“Anh Nhật, Hạnh nói ‘kẻ phản bội’ không phải Tùng… Vậy là ai?”
Quốc Thắng kiểm tra laptop, giọng gấp:
“Anh Nhật, tín hiệu ‘thiennhan7’ mất hẳn khi hầm sập. Hắn có thể đã chết – hoặc trốn thoát bằng lối khác.”
Nhật đứng dậy, ánh trăng đỏ chiếu lên khuôn mặt đầy bụi đất. Giọng anh trầm:
“Chúng ta cứu được Hạnh và Mi Li, nhưng chưa hết. Bí ẩn vẫn còn – và hắn sẽ quay lại.”
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]
“Hành trình tìm kiếm công lý vẫn còn dài, mỗi đồng ủng hộ của bạn là một bước tiến. Hãy cùng chúng tôi lật mở những bí mật kinh hoàng!”
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
Câu cảm ơn:
“Cảm ơn các bạn đã cùng chúng tôi bước vào hầm mộ, đối mặt với bóng tối. Sự ủng hộ của các bạn là ngọn lửa soi đường cho chúng tôi tìm thấy sự thật!”