Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 14: Chapter 14: HUYẾT ẤN CHƯA HOÀN

"Máu thấm đất, lời thề chưa tan – ai sẽ là kẻ sống sót cuối cùng?"

— Trích từ một bản kinh cổ bị lãng quên

Tiếng nổ cuối cùng vang lên trong hầm mộ dưới chùa Nam Viên, đất đá đổ sập ầm ầm như cơn thịnh nộ của lòng đất, khói bụi mù mịt trùm kín không gian, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Minh Nhật đứng giữa lằn ranh sinh tử, ánh đèn pin trong tay rung rẩy, chiếu qua màn bụi xám xịt, chỉ đủ rọi lên những gương mặt lấm lem đất của tổ điều tra – Hoàng Long, Lan Anh, Ngọc Tú, Quốc Thắng – mỗi người đều mang vẻ căng thẳng xen lẫn tuyệt vọng. Trần hầm nứt toác, từng mảng đất lớn rơi xuống, bụi bắn tung tóe như những mũi tên vô hình đâm vào da thịt. Đồng hồ tay Nhật chỉ 2h30 sáng ngày 3 tháng 4 năm 2012, không khí ngột ngạt, lạnh buốt, mùi máu tanh hòa lẫn đất thối và khói cháy bốc lên nồng nặc, như thể cả hầm mộ là một nấm mồ sống đang khép lại.

Nhật hét lên, giọng sắc như dao, át cả tiếng đá rơi:

“Mọi người cẩn thận! Ra khỏi đây ngay, nhanh lên!”

Hoàng Long lao tới, đôi giày phủ bụi đạp mạnh lên đất, tay đỡ lấy Hạnh từ Lan Anh. Khuôn mặt anh phong trần, lấm lem bụi, ánh mắt sắc sảo giờ đầy lo lắng. Giọng anh khàn khàn, như bị đất cát làm khô họng:

“Hạnh! Mi Li! Các em còn cầm cự được không?”

Hạnh nằm bất động trên tay Long, máu từ tay và chân thấm đỏ qua lớp băng tạm, khuôn mặt trắng nhợt như người đã chết, chỉ còn hơi thở yếu ớt phập phồng qua lồng ngực. Mi Li nằm cạnh, đôi mắt nhắm chặt, hơi thở đứt quãng, dấu kim nhỏ trên cổ rỉ máu đỏ thẫm – dấu vết của curare từ lưỡi dao titan của kẻ chủ mưu. Lan Anh quỳ bên, tay siết chặt hộp y tế, đôi mắt tỉ mỉ quét qua từng vết thương. Giọng cô trầm nhưng gấp gáp:

“Anh Long, Nhật, tình trạng họ rất tệ! Hạnh mất máu nặng, Mi Li bị curare ngấm sâu – phải đưa đi ngay, không còn thời gian!”

Ngọc Tú chạy tới, đôi tay run rẩy đỡ vai Mi Li, giọng nhỏ nhưng gấp gáp:

“Chị Lan Anh, em giúp chị! Hầm sắp sập hết rồi, nhanh lên!”

Quốc Thắng vác ba lô laptop trên vai, lao tới đỡ Hạnh cùng Hoàng Long, giọng cậu gấp rút:

“Anh Nhật, lối ra còn cách 10 mét! Đi ngay kẻo không kịp!”

Nhật quét đèn pin qua màn bụi, ánh sáng trắng xuyên qua khói mù, tìm đường thoát. Anh nghiến răng, hét lên:

“Đi theo tôi! Đừng dừng lại – chạy hết sức!”

Cả đội lao về phía mật đạo, đất đá rơi sát gót chân, tiếng nứt vỡ từ trần hầm như tiếng gầm của một con thú bị thương. Nhật đẩy mạnh phiến đá chặn lối ra, đất bụi bắn đầy mặt anh, đôi mắt sắc lạnh không rời đội. Hoàng Long và Thắng kéo Hạnh ra trước, thân hình nhỏ bé của cô lắc lư như sắp tan vào bụi đất. Tú và Lan Anh đỡ Mi Li, từng bước chân nặng nề vang lên giữa tiếng đá rơi. Khi cả đội ngã ra sân chùa, một tiếng nổ lớn cuối cùng vang lên – hầm mộ sụp hoàn toàn, khói bụi bay mù mịt dưới ánh trăng đỏ nhạt, như một lời cảnh báo từ cõi âm.

Nhật thở hổn hển, quỳ xuống cạnh Hạnh và Mi Li, giọng trầm:

“Lan Anh, kiểm tra họ ngay! Chúng ta phải đưa họ đi bệnh viện – không được chậm trễ!”

Lan Anh quỳ xuống, tay đeo găng cao su kiểm tra mạch Hạnh, ánh mắt tập trung cao độ. Giọng cô gấp:

“Nhật, mạch Hạnh rất yếu – mất ít nhất 1 lít máu, động mạch tay bị cắt sâu. Mi Li còn thở, nhưng curare đang làm tê liệt thần kinh. Phải đi ngay lập tức!”

Hoàng Long chạy tới xe công vụ UAZ-469 cũ kỹ đậu cách đó vài mét, mở cửa sau, giọng khàn vang lên giữa sân chùa:

“Nhật, lên xe! Anh lái – không còn thời gian đâu!”

Nhật và Thắng nâng Hạnh đặt lên băng sau, Lan Anh đỡ Mi Li, dùng tay ép chặt vết kim trên cổ cô để cầm máu tạm thời. Tú ôm sổ tay Chí An, ngồi cạnh, ánh mắt lo lắng không rời hai người bị thương. Xe lao đi trong đêm, tiếng động cơ gầm rú át cả tiếng gió rít qua màn sương dày đặc, bánh xe lăn qua con đường đất gồ ghề dẫn ra quốc lộ. Ánh trăng đỏ nhạt chiếu qua kính xe, rọi lên khuôn mặt trắng bệch của Hạnh, như một lời nhắc nhở rằng họ đang chạy đua với tử thần.

Bệnh viện huyện hiện ra trong ánh đèn mờ nhạt, cách chùa Nam Viên 15km về phía tây. Mái ngói cũ kỹ phủ rêu xanh, tường vôi loang lổ dưới ánh trăng, cổng sắt rỉ sét kêu kẽo kẹt khi xe công vụ dừng khựng. Hoàng Long nhảy xuống, hét lên với y tá trực đêm đang ngáp dài bên bàn trực:

“Gọi bác sĩ ngay! Có người bị thương nặng – nhanh lên!”

Hai y tá trẻ vội đẩy băng ca tới, ánh mắt hoảng hốt khi thấy máu thấm đỏ qua áo Hạnh và Mi Li. Các bác sĩ trực đêm lao ra từ phòng nghỉ, tiếng còi báo động inh ỏi vang lên trong hành lang lạnh lẽo. Hạnh và Mi Li được đưa vào phòng cấp cứu, cửa kính đóng sầm lại sau lưng họ. Đội trưởng – người bị thương ở tay từ trước – cũng được đẩy vào cùng, cánh tay băng tạm thấm đỏ máu, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn.

Nhật đứng ngoài hành lang, ánh mắt sắc lạnh nhìn qua cửa kính phòng cấp cứu, nơi các bác sĩ đang khẩn trương truyền máu và tiêm thuốc giải độc. Đôi tay anh nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết đỏ mờ. Lan Anh đứng cạnh, lau tay đầy máu bằng khăn giấy, giọng trầm nhưng chắc chắn:

“Nhật, Hạnh mất máu nghiêm trọng – vết cắt ở tay sâu 5cm, động mạch bị đứt. Mi Li bị tiêm curare liều cao – nếu không có atropine kịp thời, cô ấy sẽ ngừng thở trong 30 phút nữa.”

Nhật gật đầu, giọng trầm vang lên giữa hành lang vắng:

“Lan Anh, làm hết sức đi. Họ là nhân chứng sống duy nhất – chúng ta không thể mất họ.”

Hoàng Long dựa vào tường, rút bao thuốc lá từ túi áo đồng phục cũ, châm lửa bằng bật lửa zippo đã xước sơn. Khói trắng lượn lờ quanh anh, hòa vào không khí lạnh lẽo của bệnh viện. Giọng anh khàn khàn, như bị khói thuốc làm khô họng:

“Nhật, đội trưởng cũng không ổn lắm. Tay ông ấy bị đâm – dao của thằng khốn đó có độc. Nếu cả ba người này không qua khỏi, chúng ta mất hết manh mối đấy.”

Ngọc Tú ngồi trên ghế nhựa cũ, ôm chặt cuốn sổ tay Chí An, đôi tay run run. Giọng cô nhỏ, đầy lo lắng:

“Anh Nhật, anh Long, em sợ lắm. Nếu Hạnh và chị Mi Li không tỉnh lại, chúng ta sẽ không biết ‘kẻ phản bội’ là ai…”

Quốc Thắng đặt laptop lên ghế bên cạnh, gõ nhanh trên bàn phím, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt căng thẳng. Giọng cậu gấp gáp:

“Anh Nhật, em kiểm tra tín hiệu ‘thiennhan7’. Khi hầm sập, nó mất hoàn toàn – nhưng em nghi hắn còn lối thoát khác. Hắn không thể chết dễ dàng vậy đâu!”

Nhật quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua cả đội:

“Thắng, tiếp tục theo dõi tín hiệu. Lan Anh, Tú, chúng ta phân tích ngay những gì thu được từ hầm. Anh Long, ở lại giám sát Hạnh và Mi Li. Không chờ được nữa – chúng ta phải hành động ngay!”

Hoàng Long nhả khói, gật đầu, giọng khàn:

“Nhật, cậu cứ làm đi. Anh ở đây – nếu có gì, anh báo ngay.”

Trong góc phòng chờ bệnh viện, dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tổ điều tra bày ra những manh mối thu thập từ hầm mộ: mảnh giấy nhàu nhĩ ghi “Máu sẽ chảy lần nữa”, vài trang kinh Pali lem máu khô, con dao titan dính máu đỏ thẫm lẫn chất nhầy của curare, và thiết bị nghe lén hỏng – một mảnh nhựa đen nhỏ xíu với vài dây đồng lộ ra. Nhật đứng giữa, ánh mắt trầm ngâm quét qua từng vật chứng, giọng trầm vang lên:

“Hạnh nói ‘kẻ phản bội’ không phải Tùng. Vậy thì đó là ai? Chúng ta đang bỏ sót điều gì?”

Hoàng Long ngồi cạnh, nhả khói thuốc, giọng khàn:

“Nhật, anh nghĩ chúng ta cần đào lại hồ sơ vụ án 10 năm trước. Người thứ ba sống sót – kẻ bị xóa tên trong sổ tay Chí An – có thể là chìa khóa. Hắn ám ảnh với người đó không phải ngẫu nhiên.”

Lan Anh cầm con dao titan, đưa lên gần ánh đèn, quan sát kỹ lưỡi dao sắc bén vẫn còn dính máu và chất nhầy. Giọng cô trầm, đầy chắc chắn:

“Anh Long, Nhật, máu trên dao này lẫn curare – chất nhầy còn ẩm, chưa khô hẳn. Tôi cần gửi về phòng thí nghiệm phân tích DNA. Nếu có DNA lạ, chúng ta sẽ biết thêm về hắn – có thể cả danh tính.”

Ngọc Tú lật cuốn sổ tay Chí An, ngón tay lướt qua những dòng chữ viết tay của Chí An và trang kinh Pali mới tìm được. Giọng cô nhỏ nhưng gấp gáp:

“Anh Nhật, chị Lan Anh, em thấy mấy trang kinh Pali này có ký hiệu bảy nhánh giống trong hầm. Chúng không chỉ là trang trí – em nghi chúng giải thích nghi thức ‘Thiên Nhãn’ và động cơ thật sự của hắn.”

Quốc Thắng gõ nhanh trên laptop, ánh mắt dán vào màn hình đầy những con số và biểu đồ sóng. Giọng cậu gấp:

“Anh Nhật, thiết bị nghe lén này cũ lắm – từ thời Nokia 3310 còn thịnh hành, khoảng năm 2000-2005. Hắn theo dõi chúng ta từ lâu, có thể cài nhiều thiết bị khác quanh chùa hoặc trụ sở. Em cần kiểm tra thêm!”

Nhật gật đầu, giọng sắc như dao:

“Tốt. Anh Long, liên lạc với trụ sở, yêu cầu trích xuất toàn bộ hồ sơ vụ án 10 năm trước – mọi thông tin về Hạnh, Tùng, và người thứ ba. Lan Anh, gửi mẫu máu và dao về phòng thí nghiệm ngay – ưu tiên kết quả nhanh nhất. Tú, tiếp tục phân tích kinh Pali – bất cứ chi tiết nào cũng quan trọng. Thắng, kiểm tra xem còn tín hiệu nào khả nghi không. Chúng ta không có thời gian nghỉ!”

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

“Thời gian không còn nhiều, bóng tối đang bao trùm. Ủng hộ để tổ điều tra có thêm sức mạnh vén màn bí mật, cứu lấy những người vô tội!”

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: “Mỗi đóng góp của bạn là một tia sáng trong đêm tối, soi đường cho công lý và lòng dũng cảm!”

Hoàng Long rút điện thoại Nokia 1280 cũ kỹ từ túi áo, bấm số bằng bàn phím cứng, giọng khàn:

“Nhật, anh gọi ngay cho trung tá Hùng ở trụ sở. Nếu bọn họ chậm, anh tự đi đào hồ sơ – không chờ được!”

Lan Anh gói kỹ con dao titan và ống nghiệm máu vào túi đựng vật chứng, giọng trầm:

“Nhật, tôi gửi qua xe cảnh sát về thành phố ngay bây giờ. Nếu nhanh, kết quả DNA sẽ có trong 24 giờ.”

Ngọc Tú lật thêm một trang kinh Pali, ánh mắt sáng lên khi đọc một dòng chữ cổ. Giọng cô gấp:

“Anh Nhật, em cần thời gian dịch mấy câu này – chúng viết bằng Pali cổ, rất khó. Nhưng em thấy từ ‘huyết ấn’ lặp lại nhiều lần – có thể liên quan đến nghi thức!”

Quốc Thắng cắm tai nghe vào laptop, gõ liên hồi, giọng gấp:

“Anh Nhật, em hack vào hệ thống mạng địa phương xem sao. Nếu hắn còn dùng thiết bị nào, em sẽ bắt được tín hiệu!”

Nhật nhìn cả đội, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy quyết tâm:

“Làm nhanh đi. Hắn chưa chết – và hắn sẽ không dừng lại. Chúng ta phải đi trước hắn một bước!”

Ba giờ sau, tại phòng cấp cứu, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của Hạnh. Cô dần mở mắt, hơi thở yếu ớt vang lên qua ống oxy, từng nhịp như bị kéo căng đến giới hạn. Nhật và Lan Anh bước vào, ánh mắt Nhật dịu lại khi thấy cô tỉnh, nhưng vẫn giữ vẻ trầm ngâm. Anh ngồi xuống cạnh giường, giọng trầm:

“Hạnh, em có nhớ gì về ‘kẻ phản bội’ không? Bất cứ chi tiết nào cũng giúp được chúng ta.”

Hạnh nhíu mày, cố gắng nâng tay nhưng không đủ sức. Giọng cô thều thào, đứt quãng:

“Anh Nhật… hắn không nói rõ… nhưng hắn rất căm hận… những người đã phá vỡ nghi thức… như thể đó là tất cả những gì hắn sống…”

Lan Anh đứng cạnh, ghi chép nhanh trên sổ tay, giọng trầm:

“Hạnh, em có nhớ khuôn mặt hay giọng nói của hắn không? Dáng người, cử chỉ – bất cứ thứ gì?”

Hạnh nhắm mắt, lông mày nhăn lại như lục lọi ký ức trong cơn đau. Giọng cô run:

“Hắn… đeo mặt nạ… bằng gỗ… có khắc hoa sen bảy cánh… giọng hắn… rất trầm… méo mó… nhưng có vẻ… rất quen thuộc… như em đã nghe ở đâu đó… lâu lắm rồi…”

Nhật nghiến răng, giọng sắc:

“Quen thuộc? Hạnh, cố nhớ xem – giọng đó giống ai? Từ 10 năm trước hay gần đây?”

Hạnh hít một hơi yếu ớt, mắt mờ đi vì kiệt sức:

“Anh Nhật… hắn nhắc đến một cái tên… không phải Tùng… mà là… một người khác… liên quan đến nghi thức… nhưng em không nhớ rõ… đầu em đau quá…”

Máy đo nhịp tim kêu tít tít gấp gáp, Hạnh ngất đi lần nữa, hơi thở yếu dần. Lan Anh đặt tay lên vai Nhật, giọng trầm:

“Nhật, cô ấy quá yếu. Curare và mất máu làm cô ấy không tỉnh táo – đừng ép nữa, để cô ấy nghỉ.”

Nhật đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh:

“Lan Anh, cái tên đó là chìa khóa. Người thứ ba sống sót – chúng ta phải tìm ra trước khi hắn quay lại lấy máu Hạnh.”

Lan Anh gật đầu, giọng trầm:

“Nhật, tôi sẽ kiểm tra hồ sơ y tế của Hạnh từ 10 năm trước – nếu cô ấy từng gặp ai đó, có thể còn dấu vết.”

Trở lại phòng chờ, Ngọc Tú ngồi dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tay cầm bút chì ghi chú vội lên sổ tay Chí An. Cô lật từng trang kinh Pali lem máu, ngón tay run run khi đọc những dòng chữ cổ viết bằng mực đen và máu khô. Đột nhiên, cô ngẩng lên, giọng nhỏ nhưng đầy kinh ngạc:

“Anh Nhật, chị Lan Anh, em phát hiện ra cái này! Nghi thức ‘Thiên Nhãn’ không chỉ cần bảy mạng người – nó còn đòi hỏi một vật tế đặc biệt: ‘huyết ấn bồ đề’ – được tạo từ máu của những người sống sót sau nghi thức bị gián đoạn!”

Nhật quay lại, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt vào Tú:

“Tú, giải thích rõ hơn đi. ‘Huyết ấn bồ đề’ là gì?”

Tú chỉ vào một dòng chữ Pali, ngón tay run run:

“Anh Nhật, đây này – kinh nói ‘huyết ấn bồ đề’ là một lá bồ đề khô được thấm máu của ba người sống sót: Hạnh, Tùng, và ‘kẻ phản bội’. Máu đó phải được lấy trong đêm trăng đỏ, hòa với curare và lời nguyền Pali cổ. Nó là chìa khóa để triệu hồi quyền năng hắc ám – không chỉ là trả thù, hắn muốn thành thần!”

Hoàng Long bước vào từ hành lang, nhả khói thuốc, giọng khàn vang lên:

“Nhật, nếu vậy thì thằng khốn đó không chỉ điên – nó muốn vượt qua giới hạn của con người. Nguy hiểm hơn anh nghĩ nhiều!”

Nhật gật đầu, giọng trầm:

“Đúng vậy, anh Long. Hắn cần máu của Hạnh và ‘kẻ phản bội’ để hoàn thành ‘huyết ấn’. Tú, em tìm thêm gì về ‘kẻ phản bội’ trong kinh Pali không?”

Tú lật thêm một trang, ánh mắt sáng lên khi đọc một đoạn ngắn:

“Anh Nhật, kinh nói ‘kẻ phản bội’ là người phá lời thề – kẻ sống sót thứ ba đã chạy trốn đêm nghi thức thất bại, làm đổ máu vô ích. Hắn căm hận người đó nhất – vì chính người đó khiến hắn mất tất cả!”

Lan Anh chen vào, giọng trầm:

“Nhật, nếu Hạnh nói không phải Tùng, thì người thứ ba là ai? Hạnh nói giọng hắn quen – có thể là người cô ấy từng gặp 10 năm trước.”

Nhật nắm chặt tay, giọng sắc:

“Lan Anh, anh Long, chúng ta cần hồ sơ ngay.

Người thứ ba – kẻ bị xóa tên – là mục tiêu cuối cùng của hắn.”

Quốc Thắng ngồi một góc phòng chờ, mắt dán vào laptop, ngón tay gõ liên hồi trên bàn phím, mồ hôi lăn dài trên trán. Đột nhiên, cậu ngẩng lên, giọng gấp gáp:

“Anh Nhật, chị Lan Anh, em phân tích dữ liệu từ thiết bị nghe lén hỏng – có một chuỗi tín hiệu lạ, không phải sóng điện thoại thông thường! Hắn dùng mã hóa đặc biệt – kiểu mã quân sự cũ từ thời chiến tranh, rất khó phá!”

Nhật tiến tới, ánh mắt sắc lạnh:

“Thắng, em phá được không? Nếu bắt được tín hiệu, chúng ta sẽ biết hắn ở đâu!”

Thắng gật đầu, cắm thêm một dây USB vào laptop, giọng gấp:

“Anh Nhật, em đang thử! Đây là mã Enigma biến thể – dùng trong quân đội Việt Nam thập niên 70. Hắn không phải tay mơ – nhưng em sẽ tìm cách bẻ khóa, cho em vài giờ!”

Hoàng Long nhíu mày, nhả khói thuốc, giọng khàn:

“Nhật, nếu thằng khốn đó dùng mã quân sự, thì nó không chỉ biết Phật giáo tà đạo – có thể nó từng là người trong ngành, hoặc có ai đó giúp nó.”

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh:

“Đúng vậy, anh Long. Nếu hắn có nền tảng quân sự, thì mọi thứ phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Thắng, cố hết sức – bất cứ tín hiệu nào cũng là manh mối!”

Lan Anh đứng dậy, tay cầm điện thoại, giọng trầm:

“Nhật, tôi quay về trụ sở giám sát phân tích DNA từ dao. Nếu máu trên đó có manh mối, tôi sẽ báo ngay qua bộ đàm.”

Ngọc Tú ôm sổ tay Chí An, giọng nhỏ nhưng quyết tâm:

“Anh Nhật, em sẽ dịch hết kinh Pali trong đêm nay. Nếu tìm ra cách phá ‘huyết ấn bồ đề’, chúng ta có thể chặn hắn trước khi hắn lấy được máu!”

Nhật nhìn cả đội, giọng trầm nhưng đầy uy lực:

“Làm đi. Hắn chưa xong – và chúng ta cũng chưa. Đừng để hắn thắng!”

Trời sáng dần, ánh bình minh yếu ớt xuyên qua màn sương dày đặc bao quanh bệnh viện huyện. Những tia nắng đầu tiên chiếu lên mái ngói rêu phong, phản chiếu qua cửa kính phòng hồi sức, nơi Hạnh và Mi Li nằm bất động. Máy đo nhịp tim kêu đều đều, nhưng nhịp thở của họ vẫn yếu như sợi chỉ mành treo chuông. Đội trưởng tỉnh lại trong phòng bên, cánh tay bị nhiễm trùng nặng, khuôn mặt nhăn nhó vì đau nhưng đôi mắt vẫn sáng lên khi thấy Nhật bước vào. Ông thều thào:

“Nhật… thằng đó… không chết đâu… cẩn thận…”

Nhật gật đầu, giọng trầm:

“Đội trưởng, nghỉ đi. Chúng tôi sẽ tìm ra hắn – ông phải sống để chứng kiến.”

Ngoài hành lang, Hoàng Long đứng dựa tường, châm điếu thuốc mới, khói trắng lượn lờ quanh anh. Giọng anh khàn khàn:

“Nhật, chúng ta cứu được họ, nhưng chưa thắng. Thằng khốn đó còn sống – anh cảm thấy vậy trong xương tủy.”

Nhật gật đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn qua cửa kính:

“Anh Long, hắn sẽ quay lại. ‘Huyết ấn bồ đề’ chưa hoàn thành – hắn cần máu của ‘kẻ phản bội’. Chúng ta phải tìm người đó trước khi hắn ra tay.”

Quốc Thắng chạy tới từ cuối hành lang, laptop trên tay, giọng gấp gáp:

“Anh Nhật, em bắt được một tín hiệu yếu – cách đây 20km, hướng đông bắc, gần khu rừng già! Có thể là hắn – nhưng mã hóa vẫn chưa phá hết!”

Ngọc Tú ngẩng lên từ sổ tay, giọng run nhưng đầy kinh ngạc:

“Anh Nhật, em dịch được một câu trong kinh Pali: ‘Huyết ấn thành, bóng tối sống’. Nếu hắn làm được, chúng ta không ngăn nổi – đó là sức mạnh của quỷ dữ!”

Lan Anh bước tới từ cửa chính, điện thoại trên tay, giọng trầm:

“Nhật, phòng thí nghiệm vừa báo qua bộ đàm – máu trên dao có DNA lạ, không khớp với Hạnh, Mi Li, hay bất kỳ nạn nhân nào trước đây. Hắn để lại dấu vết của chính mình – có thể là một sai lầm!”

Nhật nắm chặt tay, ánh mắt sắc lạnh bùng lên tia hy vọng:

“Tốt lắm! Chúng ta có manh mối. Anh Long, chuẩn bị xe – chúng ta đi ngay khi Hạnh và Mi Li ổn định. Thắng, khóa chặt tín hiệu đó. Tú, tìm cách phá ‘huyết ấn’. Lan Anh, phân tích DNA sâu hơn – tôi muốn biết hắn là ai!”

Hoàng Long nhả khói, dập điếu thuốc dưới gót giày, giọng khàn:

“Nhật, anh sẵn sàng rồi. Thằng khốn đó phải trả giá – lần này không thoát được!”

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỌ - CUỐI CHƯƠNG]

“Hành trình phá án vẫn còn nhiều gian nan, sự ủng hộ của bạn là nguồn động lực to lớn để chúng tôi tiếp tục chiến đấu vì công lý!”

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Lời kêu gọi: “Hãy cùng chúng tôi viết tiếp câu chuyện, nơi ánh sáng của sự thật sẽ xua tan bóng tối của tội ác. Sự ủng hộ của bạn là vô cùng quý giá!”

“Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng tổ điều tra trong đêm tối. Sự ủng hộ của các bạn là niềm tin và sức mạnh để chúng tôi không ngừng tìm kiếm sự thật!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free