Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 7: Chapter 7: LỜI NGUYỀN DƯỚI TRĂNG

(Tất cả sự kiện, nhân vật và địa danh trong câu chuyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.)

"Khi trăng tròn soi sáng, lời nguyền sẽ mở mắt, và bóng tối nuốt chửng kẻ còn sống."

— Trích lời một kinh thư bị lãng quên

Chiều ngày thứ tư tại trụ sở cảnh sát Đồng Định, ánh nắng nhạt dần qua ô cửa sổ bám đầy bụi, để lại những vệt sáng yếu ớt trên sàn gạch loang lổ trước khi bóng tối trùm xuống. Phòng họp ngột ngạt với mùi mực in từ đống báo cáo chất cao ngất trên bàn, khói thuốc từ điếu thuốc cháy dở trên tay Nguyễn Nhật Minh, và tiếng gõ bàn dồn dập như nhịp tim của những kẻ đang chạy đua với thời gian. Đã 84 giờ kể từ khi bảy thi thể được mang từ chùa Nam Viên về đây, không khí giờ nặng nề hơn bao giờ hết, như thể mỗi hơi thở đều mang theo nỗi bất an không tên. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy liên tục, giống đôi mắt mỏi mệt chẳng còn sức chống lại màn đêm đang kéo đến.

Nhật đứng trước bảng trắng, tay cầm phấn vẽ lại hình hoa sen bảy cánh, mỗi cánh gắn với một thi thể và những ghi chú pháp y từ hai ngày qua – mắt xuất huyết, tai rách màng nhĩ, lưỡi bỏng hóa học, gan nhiễm độc. Đôi mắt anh sắc lạnh quét qua từng người – Lan Anh với đôi găng tay cao su dính chút máu khô, Tú ôm cuốn sổ tay cũ của Chí An, Thắng gõ lách cách trên máy tính bảng, và Long đứng cạnh cửa sổ, tay châm điếu thuốc mới, đôi vai rộng hơi khom xuống vì áp lực. Mi Li ngồi im ở góc phòng, tay cầm xấp hồ sơ giao thông nhưng mắt dán xuống bàn, như biết đây không phải lúc để cô lên tiếng. Nhật gõ bàn, giọng trầm nhưng chắc nịch:

“Chúng ta biết hung thủ nhắm vào bảy giác quan, nhưng trình tự giết người vẫn mù mờ. Lan Anh, Tú – tôi cần hai người đào sâu hơn bảy thi thể ngay chiều nay, tìm ra thứ tự chính xác. Anh Long, Thắng – tổng hợp dữ liệu trước tối. Trăng tròn mọc tối nay, không còn nhiều thời gian đâu.”

Long nhả một làn khói trắng, giọng khàn khàn pha chút lo lắng:

“Nhật, nếu ‘Thiên Nhãn’ là bước tiếp theo như Chí An nói, Hạnh với Tùng giờ có nguy hiểm không?”

Nhật gật đầu, ánh mắt lạnh tanh:

“Đúng vậy, anh Long. Nếu nghi thức có trình tự, bảy nạn nhân này chỉ là khúc dạo đầu, Hạnh với Tùng có thể là mục tiêu kế tiếp. Phải tìm ra cách hung thủ ra tay trước khi trăng tròn lên cao nhất – còn chưa đầy 9 tiếng.”

Lan Anh ngẩng lên từ đống giấy tờ, đẩy kính hiển vi sang một bên:

“Nhật, tôi với Tú sẽ xuống phòng pháp y ngay. Nhưng nếu hung thủ thử nghiệm liều lượng như tụi tôi nghi ngờ, thì nội tạng sẽ là chìa khóa – gan, thận, tim có thể cho thấy thứ tự rõ hơn.”

Nhật gõ bàn lần nữa, ánh mắt dán vào Lan Anh:

“Tốt. Lan Anh, tôi cần cô phân tích chi tiết từng thi thể – không bỏ sót dấu vết nào. Tú, hỗ trợ cô ấy, tập trung vào hóa chất và thời gian chết. Thắng, cậu chuẩn bị máy tính, tôi muốn dữ liệu ‘thiennhan7’ rõ ràng trước khi trời tối hẳn.”

Thắng gật đầu, tay vẫn gõ lách cách:

“Dạ, anh Nhật, em sẽ moi thêm từ email đó.”

Dưới tầng hầm, phòng pháp y lạnh buốt đến thấu xương, ánh đèn trắng chiếu lên bảy thi thể nằm trên bàn inox, mỗi người một ngăn, đánh số từ 1 đến 7 như lúc được tìm thấy ở chùa Nam Viên. Không gian nồng nặc mùi formalin, xen lẫn chút trầm hương thoảng ra từ quần áo nạn nhân – một mùi hương gợi nhớ đến sân chùa dưới gốc bồ đề khô cằn, nơi bảy thi thể từng nằm thành hoa sen bảy cánh. Lan Anh đứng cạnh thi thể số 1 – một người đàn ông chừng 35 tuổi, đôi tay khép chặt như còn cố níu giữ điều gì đó. Cô đeo găng tay mới, cầm dao phẫu thuật rạch một đường 5cm dọc gan, giọng trầm đều:

“Nhật, gan của thi thể số 1 nhiễm độc nặng – succinylcholine 50mg/kg, nhưng có chất lạ nữa. Phân tích mẫu xong rồi – là curare, 20mg/kg, loại gây liệt thần kinh từ cây Strychnos, tan chậm hơn succinylcholine. Thời gian chết khoảng 11h đêm, dựa vào enzyme ALT trong gan tăng gấp 10 lần bình thường, đạt 400 U/L. Thận cũng có dấu hiệu suy – creatinine tăng lên 2,5mg/dL.”

Tú đứng cạnh thi thể số 2 – một phụ nữ khoảng 30 tuổi, dùng kính hiển vi soi lưỡi, giọng hơi gấp:

“Chị Lan Anh, anh Nhật, em thấy dấu bỏng hóa học trên lưỡi – dài 1,5cm, sâu 0,2cm, do axit nhẹ, chắc là axit citric pha loãng, pH khoảng 3,5. Gan nhiễm curare, nhưng ít hơn – 10mg/kg. Enzyme AST tăng cao đến 350 U/L, chết khoảng 11h15 đêm. Tim có dấu co thắt nhẹ, troponin 0,8ng/mL – chắc là phản ứng trước khi ngừng.”

Lan Anh bước sang thi thể số 3 – một người đàn ông chừng 40 tuổi, kiểm tra tai bằng đèn soi nhỏ:

“Tú, chị xác nhận vết rách màng nhĩ – sâu 0,3mm, do sóng âm tần số 20kHz, áp suất âm khoảng 120dB. Thận suy cấp tốc – lọc curare chậm, nồng độ 15mg/kg, creatinine 2,8mg/dL. Tim ngừng đập khoảng 11h10 đêm, troponin trong máu 1,2ng/mL – chết nhanh hơn số 1.”

Tú di chuyển đến thi thể số 4 – một phụ nữ trẻ khoảng 25 tuổi, giọng run nhẹ:

“Chị Lan Anh, tim nạn nhân số 4 co thắt kỳ lạ – curare gây liệt cơ tim, nồng độ 25mg/kg, troponin lên 1,5ng/mL. Gan nhiễm độc nặng hơn số 3, ALT 450 U/L, chết khoảng 11h20 đêm. Có dấu hiệu xuất huyết dưới da ở ngực – chắc là do áp lực máu tăng trước khi chết.”

Lan Anh quay sang thi thể số 5 – một người đàn ông khoảng 50 tuổi, giọng trầm:

“Nhật, thi thể số 5 đây – gan nhiễm succinylcholine 60mg/kg, curare 20mg/kg, ALT 420 U/L. Thận xuất huyết nội, creatinine 3,0mg/dL – curare tích tụ nhiều hơn. Chết khoảng 11h12 đêm, dựa vào mức lactate trong máu tăng vọt, 10mmol/L.”

Tú bổ sung, kiểm tra thi thể số 6 – một phụ nữ khoảng 35 tuổi:

“Anh Nhật, thi thể số 6 – não có xuất huyết dưới màng nhện, curare 18mg/kg, succinylcholine 70mg/kg. Gan nhiễm độc nặng, AST 400 U/L, chết khoảng 11h18 đêm. Mắt xuất huyết điểm, đồng tử co nhỏ – chắc là do áp lực thần kinh trước khi chết.”

Lan Anh kết thúc với thi thể số 7 – một người đàn ông khoảng 45 tuổi, giọng pha chút ngạc nhiên:

“Nhật, thi thể số 7 đặc biệt nhất. Gan nhiễm cả succinylcholine 100mg/kg lẫn curare 30mg/kg – liều cao kinh khủng, ALT 500 U/L, AST 480 U/L. Thận gần như ngừng lọc, creatinine 3,5mg/dL, tim ngừng lúc 11h25 đêm, troponin 2,0ng/mL. Nhưng nhìn này…” Cô dùng kẹp gắp một chiếc găng tay y tế từ túi nylon quấn thi thể, nhíu mày. “Găng tay rách một lỗ nhỏ, có cặn máu khô – không phải máu nạn nhân. Chị phân tích DNA ngay đây.”

Nhật đứng tựa cửa phòng pháp y, tay ghi chú nhanh lên sổ tay nhỏ:

“Curare – chất độc mới. Găng tay – dấu vết hung thủ phụ. Giết từ 11h đến 11h25 – nhanh thật, chỉ 25 phút cho 7 mạng. Lan Anh, phân tích DNA gấp. Tú, kiểm tra thêm nội tạng – tôi cần biết tại sao hung thủ dùng cả hai chất độc, và thứ tự thế nào.”

Lan Anh gật đầu, bỏ găng tay vào máy ly tâm:

“Được, Nhật. Curare gây liệt thần kinh, succinylcholine gây liệt cơ – kết hợp thì nạn nhân không thở được mà vẫn tỉnh táo vài giây cuối, khoảng 10-15 giây. Thứ tự có thể dựa vào liều lượng – số 3 chết trước, số 7 cuối cùng.”

Tú bổ sung, giọng nhỏ nhưng chắc:

“Anh Nhật, em thấy thi thể số 1 có lactate cao nhất – 12mmol/L, chắc là giãy giụa lâu nhất trước khi chết. Số 7 lactate thấp hơn – 8mmol/L, chết nhanh hơn. Hung thủ thử nghiệm liều lượng, nhưng cũng muốn kéo dài nỗi đau.”

Nhật gõ nhẹ lên khung cửa, ánh mắt trầm xuống:

“Thử liều lượng mà vẫn tra tấn – đây là thí nghiệm y học bệnh hoạn. Lên họp lại ngay, mang hết kết quả theo.”

Trở lại phòng họp lúc 6h30 tối, ánh sáng mờ ảo từ màn hình máy tính của Thắng chiếu lên tường, xen lẫn mùi trầm hương thoảng ra từ cuốn sổ tay cũ của Chí An đặt giữa bàn – cuốn sổ với 10 cái tên, 7 cái bị gạch đỏ, 3 cái còn lại (Hạnh, Tùng, và tên bị xóa) như lời cảnh báo treo lơ lửng. Thắng ngừng gõ, ngẩng lên với vẻ mặt căng thẳng:

“Anh Nhật, em hack được email ‘thiennhan7’. Tin nhắn mã hóa gửi cách đây 6 giờ: ‘Giai đoạn ba bắt đầu khi trăng tròn.’ Còn một dòng cũ hơn: ‘Bảy cánh hoàn tất, mắt sẽ mở.’ Rõ ràng là ‘Thiên Nhãn’. Em còn moi được một file đính kèm – ảnh chụp hoa sen bảy cánh, giống hệt hiện trường chùa.”

Nhật nhíu mày, giọng trầm:

“Thắng, trăng tròn là tối nay – còn chưa đầy 6 tiếng. File ảnh đó có metadata không? Đào sâu thêm, tìm địa chỉ IP chính xác.”

Thắng gật đầu, tay gõ nhanh:

“Dạ, anh Nhật, để em kiểm tra. IP hiện tại nhảy về Thiên Thành – cái thành phố lớn cách Đồng Định 300km ấy. Nhưng em nghi họ dùng VPN, vì trước đây nó từng hiển thị Hà Thành. Có thể hung thủ cố ý đánh lạc hướng tụi mình.”

Long nhả khói, giọng khàn:

“Nhật, Thiên Thành hay Hà Thành gì cũng được, miễn là cậu gọi Chí An hỏi ‘Thiên Nhãn’ ngay. Tôi nghe cùng cho chắc.”

Nhật bấm số qua loa ngoài, giọng Chí An vang lên run rẩy trong điện thoại, như thể ông đang đứng giữa một cơn gió lạnh:

“Nhật… ‘Thiên Nhãn’ là mắt của Phật, nhìn thấu nghiệp chướng, nhưng trong nghi thức bị bóp méo, nó là lời nguyền cuối cùng – kẻ chủ mưu sẽ giết để mở mắt, hoàn thành ‘Thất Môn Giải Nghiệp’. Bảy giác quan là khởi đầu, ‘Thiên Nhãn’ là kết thúc. Ta nhớ đêm đó, cách đây 10 năm, khi nghi thức bị lạm dụng lần đầu… Một người áo cà sa đứng dưới gốc bồ đề, tay cầm dao khắc, miệng lẩm nhẩm: ‘Máu sẽ mở mắt.’ Họ muốn thanh tẩy ai đó, hoặc dùng máu để gọi thứ gì đó từ bóng tối.”

Nhật chen vào, giọng sắc:

“Cụ Chí An, ‘gọi thứ gì đó’ là sao? Là ma quỷ hay một thứ cụ thể?”

Giọng Chí An run hơn, như bị ký ức đè nặng:

“Ta không biết, Nhật. Nhưng sau đêm đó, 3 người trong 10 người tham gia nghi thức mất tích, chỉ còn 7 cái xác dưới gốc cây. Nếu họ quay lại, Hạnh và Tùng sẽ không thoát. Trăng tròn là dấu hiệu – đừng để nó hoàn thành.”

Long nhíu mày, giọng khàn khàn:

“Nhật, ông ấy nói ‘máu sẽ mở mắt’ – nghe giống nghi thức hiến tế hơn là thí nghiệm.”

Nhật gõ bàn, ánh mắt lạnh tanh:

“Anh Long, có thể là cả hai. Curare và succinylcholine – liều lượng chính xác, trình tự giác quan – đây là thí nghiệm y học bị bóp méo thành nghi thức. Nhưng ‘Thiên Nhãn’, lời Chí An – kẻ chủ mưu muốn trả thù ai đó, hoặc dùng máu làm mồi nhử cho một kế hoạch lớn hơn.”

Lan Anh chen vào, giọng chắc nịch:

“Nhật, tôi đồng ý. Curare không dễ kiếm – cần nguồn cung chuyên nghiệp, từ bệnh viện hoặc chợ đen ở Thiên Thành chẳng hạn. Succinylcholine thì phổ biến hơn, nhưng cách pha trộn với curare – tỷ lệ 5:2 – quá chính xác, cần máy đo lường pipet tự động. Hung thủ phụ biết y học, nhưng kẻ chủ mưu mới là kẻ vẽ ra trò này.

Đêm buông xuống, đồng hồ điểm 9h tối, không khí phòng họp căng như dây đàn khi Lan Anh bước vào, tay cầm tờ kết quả phân tích DNA:

“Nhật, DNA trên găng tay không khớp bảy nạn nhân hay bất kỳ ai trong cơ sở dữ liệu Đồng Định. Nhưng hemoglobin trong máu bất thường – nồng độ 10g/dL, hung thủ phụ có thể bị thiếu máu nhẹ, độ tuổi khoảng 30-40. Có cặn bột trắng trên găng – natri bicarbonat, giống mẫu ở thi thể số 2. Đây là dấu vết đầu tiên của họ.”

Thắng ngắt lời, giọng gấp gáp:

“Anh Nhật, em vừa nhận tin nhắn mới từ ‘thiennhan7’, gửi lúc 9h tối nay: ‘Hạnh đã sẵn sàng. Trăng sẽ chứng kiến.’ IP nhảy về Thiên Thành, nhưng em xác nhận họ dùng VPN – kẻ chủ mưu quá cẩn thận.”

Tú đứng bật dậy, giọng hơi hoảng:

“Anh Nhật, chị Lan Anh, nếu Hạnh ‘sẵn sàng’, cô ấy bị bắt rồi! Hung thủ thử nghiệm trên bảy người, giờ đến Hạnh để hoàn thành ‘Thiên Nhãn’. Trăng tròn lên cao nhất lúc nửa đêm – còn 3 tiếng!”

Nhật gõ bàn mạnh, tiếng vang khô khốc giữa không gian:

“Lan Anh, hung thủ phụ dùng găng tay – họ giết trực tiếp, để lại sai lầm. Thắng, ‘Thiên Nhãn’ bắt đầu tối nay – Hạnh là mục tiêu. Anh Long, chúng ta phải tìm cô ấy trước trăng tròn. Còn 3 tiếng.”

Long nhả khói, giọng khàn:

“Nhật, cậu nghĩ động cơ là gì? Trả thù hay thí nghiệm?”

Nhật chỉ vào bảng trắng, tay vẽ nhanh sơ đồ:

“Anh Long, curare và succinylcholine – liều lượng chính xác, trình tự giác quan – đây là thí nghiệm y học trá hình nghi thức. Nhưng ‘Thiên Nhãn’, email ‘thiennhan7’, lời Chí An – kẻ chủ mưu có thể muốn trả thù ai đó từ 10 năm trước, dùng Hạnh với Tùng làm mồi nhử. Chúng ta chưa thấy hết kế hoạch đâu.”

Tú lên tiếng, giọng nhỏ nhưng chắc:

“Anh Nhật, nếu là thí nghiệm, sao hung thủ không giết đồng loạt? Trình tự từ 11h đến 11h25 – họ muốn nạn nhân cảm nhận từng giác quan bị phá hủy, như một nghi thức thật sự.”

Nhật gật đầu:

“Tú nói đúng. Đây không chỉ là giết – mà là tra tấn có chủ đích. Hung thủ phụ là tay sai, kẻ chủ mưu mới là người vẽ ra trò này. Nhưng tại sao chọn trăng tròn?”

Bất ngờ, Thắng bật dậy, mắt dán vào màn hình:

“Anh Nhật, em vừa giải mã thêm một dòng trong file ảnh – ‘Dưới bồ đề, máu sẽ chảy lần nữa.’ Chỗ này… giống hệt hiện trường chùa Nam Viên cách đây 10 năm mà Chí An nói!”

Lan Anh nhíu mày:

“Nhật, nếu họ quay lại chùa, Hạnh có thể đang ở đó. DNA trên găng tay, tin nhắn ‘Hạnh đã sẵn sàng’ – hung thủ phụ vừa giết xong bảy người, giờ đến lượt Hạnh để kích hoạt ‘Thiên Nhãn’.”

Nhật quay sang Long, giọng sắc:

“Anh Long, nếu Hạnh ở chùa Nam Viên, chúng ta phải hành động ngay. Nhưng từ Đồng Định đến đó mất 2 tiếng – còn 2 tiếng rưỡi là trăng tròn lên cao nhất. Hung thủ biết chúng ta bị kẹt ở đây.”

Long gật đầu, giọng khàn:

“Nhật, vậy là họ cố ý kéo dài thời gian – để hoàn thành nghi thức trước khi tụi mình kịp phản ứng. Cậu tính sao?”

Nhật gõ bàn, ánh mắt lạnh như dao:

“Lan Anh, phân tích lại DNA – tìm thêm manh mối từ găng tay. Thắng, hack tiếp ‘thiennhan7’ – tôi cần vị trí chính xác, dù là VPN cũng phải có lỗ hổng. Anh Long, gọi đội tuần tra gần chùa Nam Viên – báo động ngay. Chúng ta không ra khỏi trụ sở, nhưng phải chặn họ trước nửa đêm.”

Cuộc họp kết thúc lúc 9h45 tối, đội tổng hợp manh mối: chất độc curare trong nội tạng, găng tay y tế có DNA, tin nhắn “thiennhan7”, truyền thuyết “Thiên Nhãn”, dòng chữ “Dưới bồ đề, máu sẽ chảy lần nữa”. Nhật đứng trước bảng, giọng trầm:

“Hạnh có thể đã bị bắt, đang ở chùa Nam Viên. Hung thủ phụ giết theo trình tự giác quan – mắt, mũi, tai, lưỡi, thân, ý, thức. Kẻ chủ mưu dùng ‘Thiên Nhãn’ để hoàn thành kế hoạch – trả thù hoặc thí nghiệm. Chúng ta có 2 tiếng 15 phút trước trăng tròn để chặn họ lại.”

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, như lời nguyền dưới ánh trăng: “Nếu ‘Thiên Nhãn’ được kích hoạt, ai sẽ là nạn nhân cuối cùng, và máu dưới bồ đề sẽ dẫn chúng ta đến đâu?”

LỜI KÊU GỌI ỦNG HỘ

Nếu thích câu chuyện này, ủng hộ tác giả chút nha để tác giả có động lực viết tiếp:

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

“Mỗi sự ủng hộ của bạn chính là động lực để tác giả tiếp tục viết nên những câu chuyện hấp dẫn hơn.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free