Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 8: Chapter 8: GIẢI MÃ MẬT THẤT, LẬT TẨY MANH MỐI TÂM LINH
(Tất cả sự kiện, nhân vật và địa danh trong câu chuyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.)
"Dưới ánh trăng đỏ, hoa sen bảy cánh nở trong máu, và Thiên Nhãn mở ra từ bóng tối."
— Lời thì thầm từ một nghi thức bị lãng quên
Đêm trăng rằm, chùa Nam Viên chìm trong màn sương lạnh lẽo, dày đặc đến mức ánh trăng đỏ quạch chỉ còn là những vệt sáng mờ nhạt xuyên qua lớp khói trắng. Gió lùa qua sân chùa, mang theo mùi trầm hương thoang thoảng từ điện thờ, hòa lẫn với mùi thuốc súng cháy khét và thứ mùi hóa học nồng nặc – succinylcholine, curare, natri bicarbonat – từ những dấu vết sót lại trên nền gạch. Tiếng tụng kinh vang vọng từ phía điện thờ, trầm bổng như lời kêu gọi từ cõi khác, xen lẫn tiếng rè rè của thiết bị phát sóng âm 20kHz và những âm thanh kỳ lạ – như tiếng thì thầm của một linh hồn lạc lối trong bóng tối.
Tại trụ sở cảnh sát Đồng Định, cách chùa Nam Viên 60km, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trong phòng họp, chiếu lên bảng trắng đầy những nét phấn nguệch ngoạc – hoa sen bảy cánh, tên bảy nạn nhân, các con số enzyme gan và liều lượng hóa chất. Đồng hồ treo tường chỉ 10h tối, kim giây gõ nhịp đều đặn như đếm ngược thời gian còn lại trước khi trăng tròn lên cao nhất. Không khí ngột ngạt mùi mực in từ đống báo cáo, khói thuốc từ điếu thuốc Long vừa dập tắt trong gạt tàn, và tiếng gõ bàn dồn dập của Thắng khi cậu ta gõ phím laptop.
Nguyễn Nhật Minh đứng trước bảng, tay cầm phấn, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người – Lan Anh với đôi tay còn dính mùi formalin từ phòng pháp y, Tú ôm cuốn sổ tay cũ của Chí An, Thắng với đôi mắt đỏ vì nhìn màn hình quá lâu, và Long tựa lưng vào tường, tay châm điếu thuốc mới nhưng chưa kịp hút. Mi Li ngồi im ở góc, tay cầm xấp hồ sơ giao thông, nhưng không ai để ý đến cô lúc này.
Nhật gõ bàn, giọng trầm vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
“Hạnh đang ở chùa Nam Viên, dưới gốc bồ đề, như tin nhắn ‘thiennhan7’ gợi ý. Đội tuần tra sẽ đến đó trong 30 phút, nhưng chúng ta phải xác định chính xác nơi cô ấy bị giam trước khi họ hành động. Lan Anh, Tú, phân tích lại pháp y – tìm liên kết với ‘Thất Môn Giải Nghiệp’. Thắng, hack tiếp email, tôi cần vị trí cụ thể. Anh Long, gọi Chí An, hỏi thêm về ‘Thiên Nhãn’.”
Long nhả khói, giọng khàn khàn, đôi mắt hằn lên vẻ lo lắng:
“Nhật, nếu ‘Thiên Nhãn’ là bước cuối, liệu Hạnh còn sống không? Tin nhắn ‘Hạnh đã sẵn sàng’ nghe như cô ấy sắp bị hy sinh.”
Nhật gật đầu, ánh mắt không chút dao động:
“Có thể lắm, anh Long. Nhưng hung thủ phụ để lại găng tay – họ không hoàn hảo. Chúng ta còn cơ hội.”
Lan Anh đứng dậy, kéo ghế lại gần bàn, giọng chắc nịch:
“Nhật, tôi với Tú sẽ xuống phòng pháp y ngay. Nếu hung thủ giết theo trình tự ‘Thất Môn’, nội tạng và dấu vết hóa chất sẽ cho thấy thứ tự rõ hơn.”
Nhật gật đầu, tay chỉ vào bảng:
“Tốt. Tôi cần thứ tự chính xác – mắt, mũi, tai, lưỡi, thân, ý, thức. Liên kết nó với hoa sen bảy cánh. Thắng, cậu có gì mới không?”
Thắng ngừng gõ, ngẩng lên, giọng hơi gấp:
“Anh Nhật, em vừa moi được file ảnh từ ‘thiennhan7’ – hoa sen bảy cánh, chụp cách đây 2 giờ, metadata tọa độ gần chùa Nam Viên. IP nhảy về Thiên Thành, nhưng em trace được tín hiệu yếu từ Đồng Định, cách đây 10km. Kẻ chủ mưu có thể ở gần đây.”
Nhật nhíu mày, tay ghi nhanh lên bảng:
“10km – quá gần. Hung thủ phụ ở chùa, nhưng kẻ chủ mưu đang theo dõi chúng ta. Gọi đội tuần tra, báo tọa độ ngay.”
Dưới tầng hầm, phòng pháp y lạnh buốt như băng, ánh đèn trắng chiếu lên bảy thi thể trên bàn inox, mỗi người một ngăn, đánh số từ 1 đến 7 như khi được mang về từ chùa. Không gian nồng nặc mùi formalin, xen lẫn chút trầm hương thoảng ra từ quần áo nạn nhân – một mùi hương gợi nhớ đến sân chùa Nam Viên dưới gốc bồ đề khô cằn. Lan Anh đứng cạnh thi thể số 1, đeo găng tay mới, cầm dao phẫu thuật rạch lại đường cũ trên gan, giọng trầm đều:
“Nhật, gan thi thể số 1 – succinylcholine 50mg/kg, curare 20mg/kg, ALT 400 U/L. Mắt xuất huyết điểm, đồng tử co nhỏ 1mm – dấu hiệu ngạt thần kinh. Đây là giác quan đầu tiên: thị giác.”
Tú đứng cạnh thi thể số 2, dùng kính hiển vi soi lưỡi, giọng hơi run nhưng cố giữ bình tĩnh:
“Chị Lan Anh, anh Nhật, thi thể số 2 – curare 10mg/kg, bỏng axit citric dài 1,5cm, sâu 0,2cm, AST 350 U/L. Lưỡi có vết xước vi mô 0,1mm – giác quan thứ hai: vị giác. Hung thủ muốn nạn nhân nếm nỗi đau trước khi chết.”
Lan Anh bước sang thi thể số 3, kiểm tra tai bằng đèn soi nhỏ, ánh mắt sắc bén:
“Tú, thi thể số 3 – curare 15mg/kg, sóng âm 20kHz rách màng nhĩ 0,3mm, troponin 1,2ng/mL. Thính giác bị phá – giác quan thứ ba. Trình tự rõ dần rồi.”
Tú di chuyển đến thi thể số 4, tay run nhẹ khi chạm vào da nạn nhân:
“Chị Lan Anh, thi thể số 4 – curare 25mg/kg, xuất huyết dưới da ngực, troponin 1,5ng/mL. Xúc giác – giác quan thứ tư. Da có vết khắc titan, lành 3 tháng trước, khớp với nghi thức cũ.”
Lan Anh quay lại thi thể số 5, kiểm tra xoang mũi bằng que lấy mẫu:
“Nhật, thi thể số 5 – natri bicarbonat 5mg trong xoang, pH máu 7,8, chết do liệt hô hấp, lactate 10mmol/L. Khứu giác – giác quan thứ năm.”
Tú bổ sung, kiểm tra thi thể số 6:
“Anh Nhật, thi thể số 6 – succinylcholine 70mg/kg, curare 18mg/kg, xuất huyết não dưới màng nhện, AST 400 U/L. Ý thức – giác quan thứ sáu. Mắt co đồng tử, chết trong đau đớn.”
Lan Anh kết thúc với thi thể số 7, tay cầm găng tay y tế rách, giọng trầm:
“Thi thể số 7 – succinylcholine 100mg/kg, curare 30mg/kg, ALT 500 U/L, lactate 8mmol/L. Gan nhiễm độc nặng nhất – giác quan thức, thứ bảy. Găng tay có DNA lạ: hemoglobin 10g/dL, natri bicarbonat – hung thủ phụ thiếu máu, dùng hóa chất chuyên nghiệp.”
Nhật đứng tựa cửa phòng pháp y, tay ghi chú nhanh, giọng sắc lạnh:
“Trình tự: mắt, lưỡi, tai, thân, mũi, ý, thức. Hoa sen bảy cánh – mỗi cánh một giác quan. ‘Thiên Nhãn’ là bước tiếp theo, cần máu để mở. Lên họp lại ngay.”
Trở lại phòng họp lúc 10h45 tối, mùi trầm hương từ sổ tay Chí An nồng hơn khi Long mở cuốn sổ, lật đến trang ghi chú về “Thất Môn Giải Nghiệp”. Ánh sáng từ màn hình laptop của Thắng chiếu lên tường, hắt bóng hoa sen bảy cánh mờ ảo.
Long lật trang, giọng khàn khàn:
“Nhật, Lan Anh, trong kinh A Hàm, ‘Thất Môn Giải Nghiệp’ yêu cầu hy sinh bảy giác quan để cắt nghiệp – mắt, mũi, tai, lưỡi, thân, ý, thức. Hoa sen bảy cánh là biểu tượng. Nhưng Chí An nói ‘Thiên Nhãn’ là bước cuối – mở mắt Phật bằng máu.”
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]
“Trăng sắp tròn, máu sắp chảy, câu chuyện đang đến hồi gay cấn! Nếu mày thấy hay, ủng hộ tao chút nha để tao có sức viết tiếp những màn truy đuổi nghẹt thở thế này!”
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
Lan Anh gật đầu, tay chỉ vào bảng:
“Anh Long, trình tự giết khớp với hoa sen. Mỗi nạn nhân chết vì một giác quan bị hủy – từ thị giác đến thức. Hung thủ phụ làm theo nghi thức, nhưng ‘Thiên Nhãn’ là ý đồ của kẻ chủ mưu.”
Tú chen vào, giọng nhỏ nhưng chắc:
“Chị Lan Anh, anh Long, sổ tay Chí An có tượng Phật mẫu cạnh hoa sen. Phật mẫu là từ bi, nhưng nếu nghi thức bị bóp méo, có thể kẻ chủ mưu dùng nó để ‘thanh tẩy’ ai đó. Hạnh là chìa khóa cuối cùng?”
Long nhíu mày, giọng trầm:
“Tú, có lý. Phật mẫu bị biến thành biểu tượng trả thù. Hoa sen dẫn đến ‘Thiên Nhãn’, và Hạnh là máu để hoàn thành.”
Nhật gõ bàn, ánh mắt lạnh tanh:
“Đúng vậy. Hung thủ phụ giết theo nghi thức, kẻ chủ mưu nhắm ‘Thiên Nhãn’. Phật mẫu là động cơ – trả thù hay thí nghiệm y học trá hình tâm linh. Thắng, cậu có gì mới?”
Thắng ngẩng lên, giọng gấp:
“Anh Nhật, tin nhắn mới từ ‘thiennhan7’ lúc 10h30: ‘Hạnh đã sẵn sàng. Trăng sẽ chứng kiến.’ Metadata ảnh hoa sen xác nhận tọa độ chùa Nam Viên. Tín hiệu VPN yếu từ Đồng Định – kẻ chủ mưu cách đây 10km.”
Nhật nắm chặt tay, giọng sắc:
“10km – họ ở gần. Hung thủ phụ ở chùa, kẻ chủ mưu giám sát chúng ta. Gọi đội tuần tra, báo tọa độ chính xác.”
11h tối, radio trên bàn họp rè lên, giọng đội trưởng đội tuần tra vang lên giữa tiếng nhiễu sóng âm 20kHz:
“Anh Nhật, tụi tôi vào sân chùa Nam Viên. Sương dày đặc, tiếng tụng kinh từ điện thờ, sóng âm nhiễu tín hiệu. Dưới gốc bồ đề, hoa sen bảy cánh vẽ bằng phấn trắng – còn tươi, mùi trầm nồng hơn.”
Nhật cầm radio, giọng trầm:
“Kiểm tra điện thờ và dưới bồ đề. Tìm Hạnh – cô ấy còn sống nếu ‘Thiên Nhãn’ chưa hoàn thành. Báo cáo từng bước.”
Anh đặt radio xuống, trải bản vẽ chùa Nam Viên lên bàn – bản sao từ hồ sơ vụ án 10 năm trước, giấy đã ngả vàng, nét mực phai nhạt.
“Cấu trúc chùa có ba mật thất: Dưới bồ đề, sau điện thờ, hầm chứa kinh. Vết khắc titan từ thi thể số 5 – sâu 0,3cm, lành 3 tháng – là dấu hiệu cạm bẫy cũ. Hạnh ở đâu trong ba chỗ này?”
Lan Anh nhìn bản vẽ, giọng chắc:
“Nhật, dưới bồ đề là hiện trường cũ – 7 xác 10 năm trước. Nếu ‘Dưới bồ đề, máu sẽ chảy lần nữa’, Hạnh có thể ở đó. Nhưng điện thờ có tiếng tụng kinh – nghi lễ đang diễn ra.”
Tú chỉ vào bản vẽ:
“Anh Nhật, hầm chứa kinh có lối vào từ sau điện thờ. Nếu hung thủ phụ dùng sóng âm 20kHz, thiết bị phải ở gần – có thể trong hầm.”
Nhật gật đầu, ánh mắt sắc bén:
“Tốt. Đội tuần tra kiểm tra cả ba. Nhưng nếu Hạnh ở hầm, hung thủ phụ đang chờ trăng tròn để kích hoạt ‘Thiên Nhãn’.”
Radio lại rè lên, giọng đội trưởng gấp gáp:
“Anh Nhật, tụi tôi vào điện thờ – tượng Phật mẫu bị vẽ hoa sen bảy cánh bằng máu, còn tươi. Có lối xuống hầm, nhưng khóa bằng cơ quan titan – cần phá.”
Nhật nắm radio, giọng lạnh:
“Phá ngay. Hạnh ở dưới đó. Báo động nếu thấy hung thủ phụ.”
11h30 tối, không khí phòng họp căng như dây đàn.
Thắng bật dậy, mắt dán vào màn hình:
“Anh Nhật, ‘thiennhan7’ gửi tin nhắn mới: ‘Máu dưới bồ đề sẽ mở mắt.’ Tín hiệu VPN đứt – kẻ chủ mưu vừa rời Đồng Định, hướng về chùa!”
Long nhả khói, giọng khàn:
“Nhật, kẻ chủ mưu đến chùa – họ muốn tự tay hoàn thành ‘Thiên Nhãn’. Đội tuần tra có kịp không?”
Nhật gõ bàn, ánh mắt lạnh tanh:
“30 phút nữa trăng tròn lên cao nhất. Đội tuần tra phải phá hầm trước khi kẻ chủ mưu đến. Lan Anh, hung thủ phụ bao nhiêu tuổi dựa trên DNA?”
Lan Anh trả lời nhanh:
“Nhật, hemoglobin 10g/dL, thiếu máu nhẹ – khoảng 30-40 tuổi. Biết y học, dùng curare và succinylcholine chính xác.”
Nhật gật đầu:
“Hung thủ phụ là tay sai, kẻ chủ mưu lớn hơn, biết tâm linh và công nghệ. Họ muốn trả thù ai đó từ 10 năm trước – Hạnh là chìa khóa.”
Radio vang lên lần nữa, giọng đội trưởng hổn hển:
“Anh Nhật, phá được hầm! Tìm thấy Hạnh – còn sống, bị trói dưới tượng Phật mẫu thứ hai, cạnh thiết bị sóng âm. Nhưng có bóng người áo cà sa chạy thoát – cao khoảng 1m75, dáng gầy!”
Nhật nắm chặt radio, giọng sắc:
“Hạnh còn sống – tốt. Đuổi theo bóng áo cà sa, đó là hung thủ phụ. Báo ngay nếu bắt được.”
11h45 tối, phòng họp im lặng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ gõ nhịp. Nhật đứng trước bảng, tay vẽ thêm vòng tròn quanh “Thiên Nhãn”.
“Hạnh sống sót – ‘Thiên Nhãn’ chưa hoàn thành. Hung thủ phụ thoát, nhưng kẻ chủ mưu đang đến chùa. Chúng ta phải chặn họ trước nửa đêm.”
Long nhíu mày:
“Nhật, nếu kẻ chủ mưu đến, họ sẽ giết Hạnh ngay. Đội tuần tra đủ sức không?”
Nhật gật đầu:
“Đủ, nếu họ bắt được hung thủ phụ trước. Nhưng ‘Thiên Nhãn’ cần máu – kẻ chủ mưu sẽ không dừng lại.”
Tú lên tiếng:
“Anh Nhật, tượng Phật mẫu thứ hai trong hầm – sao lại có hai tượng? Có liên quan đến động cơ không?”
Lan Anh chen vào:
“Tú, có thể là biểu tượng kép – từ bi và trả thù. Kẻ chủ mưu dùng Phật mẫu để che giấu ý định thật.”
Nhật gõ bàn, giọng trầm:
“Đúng vậy. Phật mẫu là động cơ – trả thù ai đó từ 10 năm trước. Hạnh là nạn nhân cuối, nhưng chúng ta chưa biết kẻ chủ mưu là ai.”
Radio lại vang lên, giọng đội trưởng gấp gáp:
“Anh Nhật, bắt được hung thủ phụ! Gã 35 tuổi, thiếu máu, mặc áo cà sa giả – khai tên là Lê Văn Khải, bác sĩ cũ ở Thiên Thành. Nhưng gã nói: ‘Chủ mưu đã đến. Trăng sẽ mở mắt.’”
Nhật nắm radio, ánh mắt lạnh như băng:
“Khải là hung thủ phụ. Kẻ chủ mưu ở chùa – bảo vệ Hạnh, chặn họ ngay!”
Trăng tròn dần lên cao, ánh đỏ quạch xuyên qua sương mù, như đôi mắt Phật mở ra trong bóng tối.
[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]
“Câu chuyện chưa dừng lại, bí mật dưới bồ đề vẫn chờ mày khám phá! Ủng hộ tao chút nha để tao tiếp tục lật mở những màn kịch tính phía sau!”
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
“Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng đội cảnh sát Đồng Định trong đêm trăng đỏ này. Máu dưới bồ đề chưa khô, nhưng sự ủng hộ của các bạn là ánh sáng dẫn lối cho câu chuyện tiếp tục!”