(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 1: Nihr
Turan dừng lại trước cánh cửa gỗ xám tro dẫn vào quán rượu quen thuộc. Nó định bước vào nhưng đôi chân chợt nặng trĩu, không tài nào nhấc lên nổi. Áp lực từ việc bị đuổi việc khi mới vào làm được nửa ngày khiến nó không dám bước vào, nhưng Turan cũng chẳng còn nơi nào để đi. Không người thân, không công ăn việc làm, lại còn món nợ hơn năm nghìn xen phải đối mặt trong ba ngày nữa, Turan thấy mình thật sự là nỗi hổ thẹn của tạo hóa. Trong thoáng chốc, nó đã nghĩ đến việc tự sát, nhưng không mất bao lâu để nhận ra điều đó thật vô ích.
Cánh cửa quán rượu bỗng nhiên bật mở, cắt đứt dòng suy tư u ám của Turan. Turan không buồn ngẩng đầu lên nhìn. Nó biết quá rõ đó là ai.
– Thằng ôn con này không vào lại đứng đó cản trở bà mày làm ăn à!? Vào ngay!
Dứt lời, người đàn bà liền giơ cánh tay lực lưỡng, tóm lấy cổ áo Turan rồi cứ thế lôi xềnh xệch nó vào trong. Hành động của bà ta nhanh chóng, dứt khoát như thể đã làm qua không biết bao nhiêu lần; còn Turan, có vẻ cũng đã quá quen với việc bị lôi đi như thế, chẳng hề phản kháng lấy một lời.
Người đàn bà đặt Turan lên một chiếc ghế sát quầy, trước sự ngạc nhiên của mọi người trong quán. Sau khi lườm một lượt để xua đi những ánh mắt tò mò, bà ta mới bước vào trong, thoắt cái đã lấy được chiếc cốc gỗ rồi rót đầy một thứ rượu đỏ tía. Rót xong, bà ta đưa cốc đến trước mặt Turan, lúc này vẫn đang cúi đầu nhìn xuống.
– Vào quán của bà là phải uống rượu!
Người đàn bà gắt lên, gõ mạnh cốc rượu xuống bàn làm Turan giật nảy mình. Giữa cơn hoảng sợ, nó vội vàng giơ hai tay chụp lấy chiếc cốc, nhưng đầu vẫn không hề ngẩng lên.
– Hôm nay mày to gan nhỉ? – người đàn bà nghiến răng.
– T-tôi nào dám…
Turan lắp bắp trả lời. Tuy nhiên, sự lắp bắp ấy không phải vì sợ hãi, mà là vì nó thật sự không muốn nói gì cả.
– Mới nửa ngày đã bị đuổi rồi phải không?
– Kh-không. Tôi…
– Hả!?
Người đàn bà đột nhiên nói lớn, và điều đó lập tức phát huy hiệu quả: Turan nói ngay.
– Vâng thưa bà!
Một tiếng thở dài cất lên, dù chỉ của một người, nhưng cả quán rượu dường như cũng chùng xuống. Mọi người xung quanh không ai dám lên tiếng.
– Chậc, uống đi rồi nói tiếp.
Turan khẽ gật đầu rồi chậm rãi kéo cốc rượu lại gần. Nhìn vào trong cốc rượu, nó cố tìm kiếm hình ảnh thảm hại của mình qua mặt phản chiếu, nhưng không được; đôi bàn tay không ngừng run rẩy đang tạo nên vô vàn gợn sóng lăn tăn.
“Mình có nên uống không? Thật sự là mình nên uống chứ?!” Turan thầm nghĩ, nheo mắt vài cái lấy tự tin rồi đưa cốc lên miệng uống cạn. Mùi rượu nồng vừa chạm môi đã xông thẳng lên mũi, khiến mắt cay xè; cổ họng nó cũng rất nhanh được hâm nóng, rồi lan ra khắp cơ thể. Nó cảm thấy thật lâng lâng. Mọi muộn phiền đối với nó giờ đều nhẹ tựa lông hồng. Thứ rượu này, quả thật chưa bao giờ khiến nó thất vọng. “Tuyệt vời!”
Turan nốc một hơi hết cả cốc rượu, đặt mạnh xuống bàn rồi “khà” một tiếng sảng khoái. Bầu không khí trong quán rượu theo đó mà sôi nổi trở lại, sự im lặng đáng sợ cũng tan biến như thể mọi chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra.
– Bà chủ, thêm cốc nữa! – Turan nói lớn.
– Mày cứ rượu vào là tươi tắn hẳn ra.
Người đàn bà cười nói, rất nhanh tay làm đầy lại cốc rượu cho Turan. Turan thấy cốc vừa đầy liền nâng lên định uống. Tuy nhiên, người đàn bà đã đưa tay ngăn lại.
– Khoan đã.
Đang đà sung sướng mà bị chặn lại, Turan gắt gỏng:
– Gì nữa đây bà già!?
– Hôm nay thế nào, kể bà nghe rồi uống tiếp.
Turan xì một tiếng vẻ bực bội, càu nhàu:
– Có chuyện cỏn con đó cũng làm phiền tôi uống rượu.
– Ừ. Chuyện cỏn con đến nỗi khiến mày đứng chết trân ngoài cửa mấy giờ liền đấy! – người đàn bà nói móc.
– Bà đừng có mà xạo! – Turan phủ nhận. – Tôi vừa bước tới thì bà đã biết mà chạy ra rồi không phải sao!?
Người đàn bà cười khì một tiếng, rụt tay lại. Turan thấy thế liền đưa cốc lên miệng tu ừng ực. Rượu trôi qua cổ họng lần nữa xông đi khắp người nó, nóng ran. Đặt cốc xuống bàn, thở hì hà vài hơi rồi nó mới cất tiếng:
– Tôi… Nói sao nhỉ… Thật sự là rất hổ thẹn khi mang cái tên Turan này! Tôi hổ thẹn với đấng tạo hóa! Tôi chẳng làm được cái gì cả! Tôi chỉ là một thằng Turan— à không, một thằng thất bại thôi!
– Tao chẳng hiểu mày đang nói cái khỉ gì cả. – người đàn bà nói, tay vẫn thoăn thoắt lau khô những chiếc cốc vừa rửa. – Tao chỉ muốn biết vì sao hôm nay mày lại bị đuổi nữa thôi.
– Hừ. Bà còn lạ gì lý do tôi bị đuổi nữa.
– Lại lơ đãng à? Mày lúc nào cũng thế. Có làm đổ bể gì không?
Turan lắc đầu.
– Thế là có tiến bộ rồi đấy. Ha ha ha!
– Đùa hay lắm, bà già. – Turan gằn giọng.
Người đàn bà không mảy may để ý vẻ bực tức của Turan, quay qua rót rượu cho mấy vị khách vừa vào rồi quay lại nói tiếp:
– Mày lúc nào cũng làm quá mọi chuyện lên. Hỏng việc này thì kiếm việc khác. Coi cái bản mặt của mày lúc nãy khéo như sắp rời bỏ thế giới ấy.
– Mọi chuyện có dễ nghĩ thế đâu. Cũng may là có rượu.
Turan nói rồi đẩy cốc rượu về trước, ra ý muốn thêm rượu. Người đàn bà liền tay đổ đầy cho nó rồi hỏi:
– Thế giờ mày tính sao?
Turan không trả lời vội. Nó nốc cạn cốc rượu vừa đổ, đặt lại lên bàn rồi cảm nhận hơi rượu lan đến từng mạch máu nhỏ. Xong xuôi nó mới đáp:
– Tôi có hẹn ngày mốt thử việc ở tiệm rèn ông Phylts rồi. Cũng không trông đợi gì lắm.
– Mày hẹn ông ta khi nào? – người đàn bà thắc mắc. – Đừng bảo tao là bốn ngày trước khi ông ta sang đây mở tiệc mừng lên Thần cấp nhé!
Turan nở một nụ cười đắc ý thay cho câu trả lời. Người đàn bà liền lập tức khẽ đầu nó bằng chiếc cốc đang lau, gắt:
– Tổ cha mày thằng cơ hội. Tao vốn biết ông ta chẳng có lý do gì để nhận mày cả. Cơ mà… mày hẹn thử việc từ lúc đó cơ á!?
– Hẹn trước lại chẳng tốt hơn sao? – Turan đinh ninh. – Đằng nào thì mấy việc tôi làm cũng bị đuổi sau một hai ngày thôi.
Người đàn bà thở dài, nói:
– Tao thật không biết làm thế nào mà mày sống được đến bây giờ…
– Thì cũng có chết được đâu. Bà tốt bụng quá mà.
Người đàn bà cười khì, vẻ mặt đầy tự hào. Tuy nhiên, Turan không hề cảm thấy vui vẻ gì với câu vừa nói. Nó đã làm phiền đến bà Lylat này quá nhiều rồi.
Bà ta rõ ràng đâu cần phải đối tốt với nó đến thế này đâu.
Nhìn thấy vẻ suy tư quen thuộc của Turan, Lylat đoán biết nó lại đang nghĩ gì, bèn bảo:
– Tao biết mày cho rằng có chết cũng chẳng sao, nhưng tin tao đi. Hồi sinh lại đối với mày chẳng dễ chịu gì đâu. Mày biết đấy, mất ký ức. Phải trải qua rồi mày mới thấy đó là một nỗi đau vô cùng.
Turan không đáp lời. Đây không phải lần đầu nó được Lylat nhắc nhở về chuyện này, hay đúng hơn là nhiều đến mức phát chán. Nhưng mà, nó luôn thắc mắc rằng tại sao khi chết lại không rời bỏ thế giới mà lại được hồi sinh và chỉ mất đi một phần ký ức. Dù mọi người đều thấy chuyện đó là bình thường, nhưng đối với nó, càng nghĩ lại càng thấy sai trái. “Chết thì phải là hết chứ…”
– Thôi mày mệt rồi thì về phòng nghỉ đi. – Lylat bảo. – Tối nhớ dậy phụ tao bán cho khách.
– Ơ… Thêm cốc nữa đi chứ! – Turan nài, đưa cốc ra cho Lylat.
Lylat chửi một tiếng rõ to, nhưng vẫn đổ đầy cốc cho Turan. Turan cười khì, nâng cốc tu một hơi hết sạch. Rượu qua cổ họng lần nữa hâm nóng toàn bộ cơ thể, làm nó run lên bần bật. Turan không biết đây là loại rượu gì, cũng chưa từng định hỏi Lylat, nhưng quả thật là rượu rất ngon. Từ lần đầu tiên gặp, bà ta đã luôn đãi nó thứ rượu này. Đó cũng là lúc cuộc đời nó thay đổi: ít phiền muộn hơn, ít lo âu hơn. Là do rượu hay do bà ta, nó cũng chưa từng thắc mắc.
– Xin lỗi, tôi có chuyện muốn hỏi.
Tiếng nói cất lên từ ngay bên trái Turan. Nó quay qua, hỏi lại ngay:
– Gì nữa!?
– À thì… Cậu có muốn tổ đội với tôi không?
Người đưa ra lời mời là một cậu thanh niên trông còn rất trẻ, tuổi đời chỉ vừa qua con số mười sáu là cùng. Cậu ta có một mái tóc vàng óng để mái ngố và đôi mắt màu lam rất tươi tắn, ánh lên vẻ năng nổ, nhiệt tình mà một người như Turan không bao giờ có thể cảm thấy thoải mái. Vì vậy, Turan vội ngả người về sau, như để tự vệ.
– Xin lỗi? – cậu thanh niên thắc mắc, hoàn toàn không hiểu nổi hành động của Turan.
Với hơi rượu trong người, Turan không hề nhận ra mình vừa cư xử rất thô lỗ. Đối với nó, điều quan trọng hơn là câu hỏi vừa nãy.
– Cậu bảo là muốn tổ đội với tôi? – Turan lên tiếng.
– À phải. – cậu thanh niên xác nhận. – Tôi muốn tổ đội với cậu.
Turan không ngờ lại có người ngỏ lời mời nó vào tổ đội. Nó cười khẩy trong lòng. Nó đoán rằng cậu thanh niên này chắc hẳn chỉ vừa mới bắt đầu chuyến hành trình của mình thôi.
– Rất tiếc cho cậu nhưng—
– Tên này chỉ là một Nihr thôi. – Lylat ngắt lời Turan.
– Ý là… Sao cơ!? – cậu thanh niên thốt lên.
Turan dù bực tức vì bị ngắt lời, nhưng khi thấy bộ mặt mắt chữ a mồm chữ o của cậu thanh niên thì cũng phải bật cười ha hả. Tiếng cười của nó khiến cậu thanh niên càng bối rối, chỉ còn biết lắp bắp:
– Cậu-cậu là một N-Nihr ư!?
– Đừng b���t tôi phải xác nhận như vậy chứ. – Turan nhún vai.
Cậu thanh niên có vẻ vẫn chưa chấp nhận được sự thật, hoặc để cố chữa ngượng, liền nói tiếp:
– Nh-nhưng mà tôi tưởng trong quán rượu này thì làm sao có Nihr được. Nihr chỉ là lũ mạt vận, cặn bã của xã hội thôi mà!?
“Rầm!”. Turan dộng mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy và xốc ngay cổ áo của cậu thanh niên. Cơn giận của nó sôi lên quá nhanh, đến nỗi khi nó kịp nhận ra thì mặt mày cậu thanh niên đã tái mét, không còn một giọt máu. Mọi người trong quán giờ lại đổ dồn sự chú ý về phía quầy rượu.
– Turan!
Lylat nói lớn, nhanh tay nhấn vai Turan thật mạnh xuống ghế. Nhờ cú nhấn vai đầy uy lực đó mà Turan mới kiềm được cơn giận trong mình, buông cậu thanh niên ra. Cậu thanh niên thoát được liền ho khan mấy tiếng, đến sặc sụa. Tuy nhiên, sợ rằng sẽ bị tóm lấy lần nữa, cậu ta vội vàng bỏ chạy ngay ra ngoài.
Quán rượu bây giờ im lặng đến đáng sợ.
Nihr, từ dùng để chỉ những kẻ bị ruồng bỏ bởi thần linh, những kẻ không được ban phước lành. Họ là những kẻ bị bỏ lại phía sau kể từ ngày Đại Thánh Thế, khi mà tất cả những kẻ khác được ban cho cơ hội trở thành thần thánh, còn họ thì không. Tại sao sự ban phước không được đến với họ thì những vị thần không bao giờ đáp lời thỏa đáng. Là Nihr, cả cuộc sống của họ mãi mãi chỉ là phận con dân tầm thường, bị khinh miệt và phải phục tùng mệnh lệnh của những kẻ được trở thành thần. Họ sống như nô lệ, mà không thể chết.
– Đổ đầy.
Turan lên tiếng, đẩy nhẹ cốc về phía Lylat. Bà ta hơi bất ngờ, mất hơn một giây mới hiểu ý, vội vàng lấy chai rượu gần nhất đổ vào cốc nhưng chưa kịp đầy thì nó đã vồ lấy uống luôn.
– Dở ẹt.
Turan uống rồi nói gọn lỏn, đặt cốc rượu vơi nửa xuống bàn. Xong xuôi, nó bước nhanh đến cánh cửa nhỏ nằm ở góc quán rồi vào trong luôn.
Turan vừa bước qua cửa thì giật bắn mình: nó suýt chút nữa đã va vào cô hầu bàn đang mang thức ăn ra cho khách. Cô hầu bàn có vẻ cũng có phen hoảng hồn, loạng choạng làm đổ một ít súp nóng lên chiếc tạp dề trắng cùng bộ đồng phục màu nâu đất của mình. Dù vậy, cô ta chỉ biết rối rít xin lỗi:
– Em xin lỗi! Em xin lỗi! Tại em cứ đứng ở cửa làm cản trở anh! Là tại—
– Không phải lỗi của cô!
Turan quát lớn, tức thì ngắt ngang tràng xin lỗi của cô hầu bàn. Cô ta bị quát thì khúm núm lại, nép sát vào tường. Không mất quá lâu để Turan nhận ra mình vừa vô ý trút cơn giận lên cô hầu bàn, người vốn không liên quan gì đến chuyện đã xảy ra.
– Xin lỗi… Tôi…
Turan không biết mình nên nói thế nào để sửa chữa lỗi lầm vừa gây ra. Trong đầu nó bây giờ chỉ có lửa giận cháy bùng lên mà thôi. Nó cực căm ghét, thậm chí hận thù những kẻ xem thường, sỉ nhục Nihr, bất kỳ kẻ nào, cho dù có là Chính Thần đi chăng nữa. Nhưng rõ ràng đó không phải là cơn giận mà nó nên trút lên cô hầu bàn, người cũng là một Nihr giống như nó. Turan nghĩ, và hai hàm răng bất giác nghiến vào nhau ken két.
– Oviar, ra đây.
Là tiếng của bà chủ quán rượu Lylat. Cô hầu bàn tên Oviar nghe thấy vậy liền lách người bước qua Turan. Những bước đi rất vội, nhưng Turan cảm nhận được hết: nhịp tim dồn dập, cùng sự run rẩy trong từng hơi thở.
– Anh Turan!
Tiếng cô hầu bàn vang lên từ phía sau. Turan tặc lưỡi, quay đầu lại, cố tình buông giọng bực bội hỏi:
– Chuyện gì?
– Tối nay anh vẫn làm chứ ạ?
– Ừ.
Turan đáp gọn rồi bước đi luôn. Nó giờ chỉ muốn trở về phòng thật nhanh rồi đánh một giấc để quên hết mọi chuyện vừa xảy ra.
Truyen.free giữ quyền sở hữu mọi dòng chữ này, mong bạn tìm thấy niềm vui trong từng con chữ.