(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 111: Hạ Độc
Turan nhấp một ngụm nước từ ly đá của mình, sau đó nhai vài viên đá giòn tan. Xong xuôi, nó nói:
– Nếu tôi không thừa nhận, cậu định thế nào?
Wyndur nhún vai đáp:
– Chẳng thế nào cả. Không bây giờ thì là lúc khác thôi mà.
Nhận định của Wyndur không sai. Việc Darmil thăng cấp sẽ không giấu được bao lâu nữa, và việc đến tận bây giờ vẫn chưa bị phanh phui ồn ào hẳn là có bàn tay của gia tộc Altoris nhúng vào. Hiện tại Turan chỉ mới Thần cấp 1, nhưng chỉ một tuần, nửa tháng nữa thôi, khi Thần cấp dần tăng lên thì chắc chắn thân phận sẽ bại lộ.
Thế nên bây giờ, Turan đang chạy đua với thời gian. Trước khi việc nó cùng các thành viên trong tổ đội đột phá Nihr bị phát hiện thì cần phải nhanh chóng tăng cường sức mạnh tổng thể, đồng thời lôi kéo các thế lực để có chỗ dựa vững chắc. Chỉ có như vậy, Turan và tổ đội của mình mới có thể tránh khỏi nanh vuốt của những thế lực mang ý đồ xấu.
Một Nihr thăng cấp, xét về cơ bản không khác gì một du hành giả thực thụ, nhưng bí mật đằng sau sự thăng cấp đó lại rất khó để bất kỳ tổ chức nào cưỡng lại. Cho dù Turan có một mực chối bỏ đến đâu đi chăng nữa, họ chắc chắn vẫn sẽ gán cho nó cái mác người nắm giữ cách thức đột phá Nihr. Và rồi, chỉ có thần Istrant mới biết họ sẽ làm những gì để đoạt lấy cái "cách thức" mà họ tự huyễn hoặc rằng nó tồn tại.
Mà trong số những tổ chức, thế lực đó, chắc chắn sẽ không thiếu gia tộc Falanzt, nơi Turan xuất thân. Trước đây, họ có thể giả ngơ, mặc kệ nó muốn làm gì, nhưng khi món lợi từ sự ảo tưởng này lớn đến một mức nhất định, họ sẽ lại bày đủ mánh khóe để bắt nó trở về.
Turan tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra.
– Thế, còn chuyện gì nữa không? – Wyndur hỏi.
– Còn một chuyện, không phải nhờ vả, mà là cần bàn bạc với cậu. – Turan đáp. – Trông cậu có vẻ gấp gáp?
Turan thực sự thấy lạ. Nó cũng biết thời gian của một quân đoàn phó như Wyndur là quý giá, nhưng cậu ta chắc cũng hiểu rằng cuộc gặp này đáng để cậu ấy bỏ thời gian. Nếu cậu ta tỏ ra gấp gáp thì hẳn phải có chuyện đột xuất nào đó nằm ngoài dự tính.
– Ừm. Quân đoàn trưởng vừa gọi tôi về. – Wyndur nói.
– Là tin từ chiến tuyến? – Turan thắc mắc. – Danlion tấn công sao?
Wyndur lắc nhẹ đầu, nhìn sang Camilier một chút như đang quyết định điều gì đó, cuối cùng thở dài một tiếng, nói:
– Có bạo loạn ở thành Kyrult rồi.
Nghe vậy, Turan bất giác nhìn sang nữ người sói. Nhìn phản ứng và cử chỉ của Wyndur, hẳn là có liên quan đến cô ta. Chuyện Camilier là nô lệ bỏ trốn hẳn Wyndur cũng biết chút ít, v�� cái nhìn vừa rồi tất nhiên ám chỉ cuộc bạo loạn có liên quan đến cô ta. Hoặc ít nhất là liên quan đến những nô lệ.
– Đừng quá lo lắng. – Wyndur vội nói. – Cuộc bạo loạn vẫn trong tầm kiểm soát. Chỉ là cần tôi trở về hỗ trợ chỉ huy quân đoàn thôi.
– Nói nhảm. – Turan gằn giọng. – Tôi còn lạ gì tính cách của quân đoàn trưởng cậu nữa. Nếu mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát thì ông ta đời nào gọi cậu về.
Wyndur cười khì. Cậu ta cũng biết không thể giấu Turan được, chỉ là muốn nán lại nghe cho xong cái chuyện Turan muốn bàn bạc thôi.
– Mau trở về đi. – Turan nói tiếp. – Khi nào sắp xếp xong với hầu tước Ferrmen thì tôi bàn tiếp chuyện đó cũng không muộn.
Wyndur không nói gì, lặng lẽ suy nghĩ một lúc. Cậu ta tất nhiên biết nếu Turan đã bảo không cần vội vàng lúc này thì tức là nó đã có kế hoạch cho lần sau rồi. Nhưng Wyndur thực sự rất tò mò chuyện Turan định bàn là gì, hẳn có liên quan ít nhiều đến quyển sổ ghi chép lời cầu khấn.
Sau cùng, trước vẻ kiên quyết của Turan và áp lực từ quân đoàn trưởng, Wyndur đành xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất trong hành lang tối om.
Turan và Camilier vừa rời khỏi quán rượu Aimer Il được một lúc thì tiếng bụng réo của nữ người sói vang lên. Bấy giờ Turan mới sực nhớ ra cả hai vẫn chưa dùng bữa trưa. Dù sao thì lúc đến đây quả thực có chút vội vàng nên không kịp ăn uống.
Turan nghĩ một lúc, rồi quyết định đến nhà hàng kiểu Schwire mà lần trước Darmil đã hẹn ăn trưa cùng Phalsia. Thật ra nó không ưa mấy món cay, nhưng Darmil hôm đó cứ luôn miệng bảo nó nên thử một lần cho biết.
Turan vào nhà hàng, xem qua thực đơn một lượt, rồi chọn cho mình hai món theo gợi ý của người phục vụ. Nó có đưa cho Camilier thực đơn, nhưng cô ta chỉ xem qua loa rồi trả lại, không hề có vẻ hứng thú với những món trong đó. Turan không còn cách nào khác ngoài việc chọn giúp cô ta phần ăn giống hệt của mình.
Chẳng mấy chốc, các món ăn đã được dọn lên, gồm có một món đậu hũ và một món gà, mỗi thứ hai phần. Turan hít phải mùi cay nồng nàn tỏa ra, nó cảm thấy như bị kích thích, lòng hưng phấn không thể kiềm chế.
Turan gắp một miếng đậu hũ ăn thử. Vị cay đậm đà nhanh chóng lan tỏa khắp miệng nó, kèm theo sự mềm mịn của đậu hũ tan chảy, quấn quýt lấy đầu lưỡi.
Thật sự rất ngon.
Turan lại gắp thử một miếng thịt gà. Vị cay nồng cùng miếng thịt gà thơm giòn, tẩm ướp vừa vặn khiến lưỡi nó tê tê, cảm giác đó khiến nó lập tức muốn ăn thêm miếng nữa.
Turan đang thưởng thức ngon lành là thế, nhưng khi thấy dáng vẻ khổ sở của Camilier, cảm giác ăn ngon của nó lập tức chìm xuống. Nữ người sói chỉ mới ăn có một miếng gà thôi nhưng mồ hôi, nước mắt nước mũi đã chảy ròng ròng.
– Cô không cần phải cố đâu. Tôi sẽ dẫn cô đi ăn món khác bây giờ.
Turan cất tiếng, rót đầy một ly nước đưa cho Camilier.
– Tôi ăn được. Ngon mà.
Camilier vội đáp, không thèm để ý đến ly nước của Turan mà cứ thế tiếp tục ăn món gà của mình.
Nữ người sói có vẻ không nói dối, và cũng không thể nói dối Turan. Cô ta thực sự thấy món gà mình đang ăn ngon. Dù vậy, nhìn Camilier chật vật như vậy để dùng bữa trưa thật khiến Turan lo lắng.
Chợt, hai cốc nước mát lạnh được đặt lên bàn của Turan. Nó quay đầu nhìn, thấy một anh chàng phục vụ ở đây.
�� Đây là…? – Turan thắc mắc.
– Soda vị táo, món mới của nhà hàng. Hai ly này nằm trong chương trình khuyến mãi dành cho các cặp đôi của nhà hàng chúng tôi, thưa quý khách! Xin mời quý khách dùng thử.
Người phục vụ cười tươi rói nói, vẻ năng nổ hiện rõ trên mặt.
Turan hơi nhăn mày, có chút khó chịu. Vấn đề không nằm ở việc nó và Camilier bị hiểu nhầm thành một cặp, mà là việc đột nhiên xuất hiện chương trình khuyến mãi bất ngờ này. Lúc vừa đến đây, nó không hề được giới thiệu bất cứ thông tin nào về chuyện đó.
Mặt khác, Turan để ý thấy người phục vụ này đã quan sát bàn của họ một lúc lâu. Turan nhìn thế nào cũng thấy chuyện này không hề bình thường, không khỏi dè chừng, nhìn chằm chằm ly nước màu xanh lục đang sủi bọt trước mặt.
Nhưng trái ngược với Turan, Camilier không chút lo ngại, với tay chộp lấy ly nước của mình.
– Chờ đã-
Turan vội thốt lên, nhưng đã quá muộn. Nữ người sói đã nhanh tay đưa ly nước lên miệng, tu một hơi hết gần nửa ly rồi đặt xuống.
Turan lo lắng quan sát, cố để ý từng biểu hiện nhỏ nhất của Camilier. Thế nhưng một lúc lâu sau, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Có vẻ nó đã suy nghĩ quá xa rồi.
Turan tặc lưỡi, quay sang nhìn người thanh niên vẫn đang cười tươi rói, vẻ mặt háo hức chờ đợi phản hồi từ khách hàng. Chắc cậu ta chỉ đang hâm mộ mối quan hệ giữa các cặp tình nhân mà thôi.
Turan cầm lấy ly nước của mình, khuấy nhẹ vài vòng rồi đưa lên môi. Thế nhưng môi nó còn chưa kịp chạm vào, chiếc ly đã bị hất văng xa, rơi xuống đất vỡ toang.
– Camil-
Turan ngạc nhiên thốt lên, chưa kịp dứt lời thì đã bị choáng ngợp bởi cảnh tượng trước mắt. Camilier vừa nhanh tay đánh văng ly nước của nó, giờ thì đang cầm con dao găm bạc của mình cố đâm người phục vụ. Nhưng điều đáng kinh ngạc nhất lại là người phục vụ né tránh tất cả những cú đâm đó bằng những cử động vô cùng chính xác.
Ngay cả một kẻ ngốc đến cỡ Darmil đi chăng nữa cũng phải nhận ra tình huống lúc này. Người phục vụ có thể làm ra những động tác điêu luyện như vậy, rồi lại mờ ám tặng nước cho khách thì chắc chắn là kẻ có ý đồ xấu. Cụ thể, hẳn là ly nước vừa nãy có độc.
“Cũng may hắn ta không ra tay.” Turan thầm nghĩ. Thứ bùa phép gây lóa mắt kia tuy chỉ khiến nó mất thị giác vài giây nhưng vẫn đủ để một du hành giả ra tay giết người. Turan có thể tự tin bản thân không gặp nguy hiểm, nhưng Camilier thì không may mắn được như vậy. Cô ta dù sao cũng chỉ là một Nihr mà thôi.
Turan quay sang nhìn, thấy nữ người sói đang lấy tay che mắt, ngồi bệt trên đất.
– Sao rồi?
Turan khụy gối xuống bên cạnh, ân cần hỏi.
Camilier không trả lời, chỉ phát ra vài âm thanh như tiếng rên rỉ. Cả người cô ta run lên nhè nhẹ, trông như đang chịu đựng nỗi đau nào đó.
Turan nhanh chóng nhận ra nữ người sói đang gặp rắc rối, hẳn là do thứ nước cô ta đã uống. Thế nhưng trước khi nó kịp có hành động đối phó, cô ta đã ngã vật ra bất tỉnh.
Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free và được xuất bản lần đầu tại đây.