(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 181: Quyết định
Trong số tất cả mười một đứa con, ta lo lắng nhất là con.
Caulerh chợt lên tiếng. Bàn tay ông đã rời khỏi tay vịn, đặt trước mặt, khẽ mở ra rồi nắm lại.
– Vì con là con gái, lại là đứa út trong bốn chị em. – Caulerh nói tiếp – Đồng thời cũng là đứa bướng bỉnh nhất. Nhưng mà…
Caulerh dừng lại, đưa mắt nhìn sang Tiffia và Howlei, nhận ra bản thân vừa nói quá lời, liền đằng hắng, lấy lại vẻ nghiêm nghị mà nói:
– Neh. Thế giới bên ngoài không hề dễ dàng như con tưởng. Ta đôi khi làm ngơ việc con trốn đi, không đồng nghĩa với việc ta ngầm cho phép, mà là ta muốn con tự mình nếm trải sự khốc liệt của thế giới đó, để con có thể nhận ra rằng chỉ có ở đây mới bảo bọc được con.
Gương mặt Neh vẫn cương nghị, hai bàn tay nắm chặt, hơi run. Cô nàng không phải lần đầu nghe cha nói những lời này, nhưng giờ nghe lại, không hiểu sao lại cảm thấy trĩu nặng hơn rất nhiều.
– Cuộc thi hôm nay chỉ là hình thức, thực ra ta đã chọn được chồng cho con. Là một thanh niên còn trẻ, lại vô cùng mạnh mẽ, tương lai xán lạn. Hắn ta còn có cả một bộ tộc cùng một thế lực lớn đứng sau ủng hộ. Nói không ngoa, vài năm nữa, hắn ta sẽ vượt qua ta, trở thành chỗ dựa lớn nhất của con.
– Con không cần!
Neh thốt lên, giọng the thé, nghẹn ứ lại.
Caulerh không bận tâm đến phản ứng của Neh, nói tiếp:
– Nhắc đến thì, chàng trai mà con mang tới, không tệ. Chỉ là… liệu có với tới được không?
Ba chữ thốt ra nghe thật nhẹ, nhưng lại nặng trĩu vô cùng khi nghe đến. Sức nặng của chúng thậm chí khiến gương mặt cương nghị của Neh như vỡ vụn, mềm nhũn và méo mó. Cô nàng đang mếu, vì biết rằng ba chữ đó chân thực đến mức nào.
Cho dù Darmil có thật sự để ý tới cô, thì khoảng cách giữa hai người cũng không thể dễ dàng bị xóa bỏ như vậy. Huống hồ gì cậu ta vốn không ưa thích cô, luôn miệng bảo cô là phiền phức, muốn dứt bỏ cô.
Mọi cố gắng của Neh, thật vô ích biết bao.
– Con bướng bỉnh. Nhưng kỳ thực cũng là đứa thông minh, có hiểu biết nhất. – Caulerh nói – Chính vì vậy, ta mong con hiểu rõ lời ta vừa nói. Lựa chọn này, là tốt nhất cho tất cả.
Tiffia chợt nhận ra điều gì đó. Có vẻ như vị tộc trưởng này biết không ít những biến động gần đây, và cũng đã đưa ra quyết định đối phó từ lâu. Trước đây là liên minh với các bộ tộc, nhưng hiện tại, hẳn là liên minh đã dần móc nối với các thế lực bên ngoài rồi. Chuyện hôn nhân, có lẽ chỉ là cái cớ để ông đưa các con gái của mình tới nơi an toàn hơn, sau đó tự mình dẫn dắt bộ tộc chống lại những nguy cơ đang đến.
Nhưng lựa chọn của Caulerh thật sự đúng sao, Tiffia nghi ngờ điều đó. Không có gì có thể đảm bảo rằng những người ông yêu thương, khi được đưa đến nơi ông cho là an toàn, sẽ thực sự được an toàn.
Ngay bây giờ, Tiffia biết mình cần lên tiếng, đưa ra lời giải đáp cho tình huống rối ren này.
– Không đúng. Có nhiều hơn một lựa chọn tốt hơn thế.
Caulerh nhìn về phía Tiffia, ra vẻ suy nghĩ gì đó, hỏi:
– Cô là đồng đội của chàng trai kia?
– Phải. – Tiffia xác nhận.
Caulerh cười nhạt. Ông ta vốn dĩ đã đoán biết được thân phận của Tiffia rồi, nhưng khi nghe xác nhận, vẫn thấy như bị đùa giỡn. Bàn tay của các thế lực lớn, từ lâu đã lần mò vào bộ tộc, chỉ là vì e ngại lẫn nhau mà chưa có hành động cụ thể nào.
– Vậy thì là người của quân đoàn Rumpal nhỉ? – Caulerh lại hỏi.
Tiffia hơi ngạc nhiên. Cô không vội trả lời mà suy nghĩ một lúc, chẳng mấy chốc đã đoán ra vài điều. Có vẻ như Caulerh đang cho rằng Tiffia và Darmil là con cờ được quân đoàn Rumpal đưa đến đây, nhằm tạo ra biến động tại đây.
– Không phải. – Tiffia nghiêm giọng nói – Chúng tôi…
Tiffia ngừng lại, nhìn Howlei một thoáng, rồi tiếp tục:
– Darmil và tôi có tổ đội riêng. Quân đoàn Rumpal thì tôi không rõ lắm.
Một tiếng cười vang lên. Âm thanh không lớn, nhưng rõ ràng, đủ để thu hút sự tập trung của mọi người trong căn lều.
Là Howlei. Cậu ta khi thấy tiếng cười của mình đạt được hiệu quả mong muốn liền đằng hắng, bước lên trước mặt mà nói:
– Thú thật là, người làm việc cho quân đoàn Rumpal là tôi.
Caulerh nhăn mày. Ông không đoán ra được đám người này đang diễn trò gì.
– Nói đi. – Caulerh nói gọn.
– Lời của tôi không đại diện cho quyết định của toàn quân đoàn, nhưng có một điều có thể khẳng định là, cô Neh đây có thể gia nhập quân đoàn với tư cách là khách mời đặc biệt.
Một tràng cười vang vọng khắp lều, lần này là đến từ Caulerh. Tiếng cười của ông ta rõ ràng không phải vui vẻ gì, mà chất đầy sự chế giễu lời nói của Howlei. Rồi ông ta bảo:
– Người của quân đoàn Rumpal chỉ nghĩ được đến thế thôi sao? Ta đã quá xem trọng các người rồi chăng?
Howlei hơi có vẻ khó chịu, nhưng chỉ cười trừ, đáp:
– Sự thay đổi sắp tới là không thể tránh khỏi. Bộ tộc Harangh có lẽ chỉ là đi trước một bước mà thôi.
– Vậy là các người không phủ nhận ý đồ của mình? – Caulerh nghiêm giọng.
– Phủ nhận hay không, có ý nghĩa gì đâu.
Lời của Howlei đánh vào đúng vấn đề. Với tình hình hiện tại, Caulerh chắc chắn sẽ không tin lời của cậu ta, thậm chí lời của Tiffia cũng chẳng tin nổi. Cách tốt nhất để thuyết phục ông bây giờ là vạch trần và thừa nhận tất cả sự thật.
– Tộc trưởng cũng hiểu điều đó, không phải sao? – Howlei nói.
Gương mặt của Caulerh cứng lại, rồi cứ thế đờ ra hồi lâu. Ông không biết nên đáp lời Howlei như thế nào, vì ông hiểu rõ chuyện một quân đoàn ra tay chỉ là vấn đề sớm muộn.
Chỉ là, không thể ngờ rằng lại đến sớm như vậy.
Tiffia nhìn Caulerh, lại nhìn sang Howlei. Cô không đoán được tại sao người này lại đứng ra nói những lời như thế. Chuyện nâng đỡ quân đoàn Rumpal thì hợp lý, nhưng giúp đỡ Neh thì không phải vậy, hoàn toàn không cần thiết. Nhưng rõ ràng, cậu ta hiện đang cố lôi kéo cô nàng làm trung gian giữa hai phe, từ đó nhận được sự ủng hộ của cả hai.
Mặt khác, xét về phía quân đoàn Rumpal, sự ra mặt của Howlei lúc này là hoàn toàn không nên. Hơn ai hết, hắn ta, và cả những người điều hành quân đoàn phải hiểu ít nhiều tính cách của vị tộc trưởng, cũng tức là biết việc xuất hiện một cách dại dột chỉ gây ấn tượng xấu mà thôi.
– Ngươi đi ra đi.
Caulerh trầm giọng bảo.
Howlei không rời đi ngay mà nán lại một lúc, nói:
– Mong tộc trưởng suy nghĩ kỹ càng.
Rồi cậu ta mới quay người bỏ ra khỏi lều.
Tiffia ở lại, thấy Caulerh đang đưa tay xoa thái dương, vẻ mệt mỏi. Khi cô còn đang thắc mắc vị tộc trưởng này đang nghĩ gì thì ông lên tiếng:
– Dangh, cậu cũng ra ngoài đi.
Dangh vẻ mặt thoáng ngạc nhiên, nhưng cũng rất nhanh cúi đầu đáp "Vâng" rồi tuân lời.
Trong căn lều giờ chỉ còn Caulerh, Neh và Tiffia. Sau một hồi suy nghĩ, Caulerh mới mở miệng:
– Ta không tin thằng nhóc kia. Hắn ta quá giảo hoạt.
Tiffia thầm tán thành. Cô càng chán ghét Howlei hơn cả Caulerh.
– Nhưng cũng chính vì lẽ đó, ta muốn tin cô. Có lẽ đây cũng chỉ nằm trong mưu tính của hắn ta, nhưng ta không quan tâm.
Tiffia hiểu điều mà Caulerh đang ám chỉ. Howlei hẳn là cố tình để lộ thân phận để khiến vị tộc trưởng này dồn hết mọi sự chán ghét và nghi ngờ vào cậu ta, từ đó chỉ có thể lựa chọn tin tưởng cô.
Tuy nhiên, Tiffia thực ra không hề cảm kích hành động này của Howlei. Cô vốn tự có cách thuyết phục tộc trưởng tộc Harangh, chỉ là không chắc chắn thành công.
– Chúng ta làm một giao kèo, thế nào? – Caulerh cất tiếng.
"Đúng rồi." Tiffia thốt thầm. Đây cũng chính là một trong những cách mà cô định đề xuất với Caulerh, nhưng lại không ngờ rằng mình chưa kịp nêu ra những lợi ích, thì ông đã chủ động đề cập.
Một giao kèo, dù rằng có hiệu lực cưỡng chế bởi Đại Thánh Tôn, không thể không làm theo, nhưng tùy theo tình huống và sự chênh lệch giữa hai bên, khi lập giao kèo vẫn có thể đi kèm những điều bất lợi. Và rõ ràng là, trọng lượng của tộc Harangh không đủ để quân đoàn Rumpal lập giao kèo với họ, cùng lắm chỉ là với một đội trưởng nào đó, hoàn toàn không đáng.
Tuy nhiên, thay thế vị trí này bằng Tiffia vẫn không mang lại ý nghĩa lớn lao nào cho tộc Harangh. Thật khó mà đoán được vì sao Caulerh lại tự mình đưa ra đề xuất này.
– Ông muốn thế nào? – Tiffia hỏi.
Caulerh không đáp lời Tiffia mà nhìn về phía Neh, bảo:
– Tự con quyết định.
Neh lộ vẻ hốt hoảng, vừa định từ chối thì bị cha mình ngăn lại, nói tiếp:
– Ta có chủ ý của riêng mình. Từ nay, chuyện bộ tộc con không cần nhúng tay vào nữa.
– Không – Cha! – Neh thốt lên.
– Đây không phải điều mà con muốn sao?
Âm thanh mà Neh muốn thốt ra để đáp lại câu hỏi đó bị nghẹn lại ở họng. Cô nàng từ đầu tới giờ vẫn luôn phản đối việc mình bị cha sắp đặt mọi đường đi nước bước, bị bao bọc quá mức, giờ điều đó được chấp nhận, thậm chí bị đẩy ra, lại khiến cô nàng không kịp thích ứng, cảm thấy khó xử vô cùng.
Hoặc có lẽ, Neh cảm giác được cha mình lúc này, không giống với vẻ thường ngày của ông.
Tiffia đứng nhìn hai cha con, bản thân lại không biết nên xen vào lúc nào cho phải. Cô đoán là Caulerh đang đặt nhiều hy vọng vào mình, hay đúng hơn là vào Darmil, nhưng rõ ràng là chuyện không thể giải quyết theo cách này. Cô vốn định đề xuất một giao kèo, nhưng là giữa Turan và Caulerh, chứ không phải giữa cô và Caulerh, càng chẳng liên quan tới Neh. Có vẻ như sự quan tâm của vị tộc trưởng lúc này chỉ dành cho cô con gái bé bỏng của mình.
– Được rồi. – Caulerh cất tiếng – Cả hai người ra ngoài đi. Tự xem mà quyết định.
– Khoan đã. – Tiffia vội nói.
Caulerh hơi ngạc nhiên, bảo:
– Còn chuyện gì?
– Chuyện chỗ này… Chuyện lập giao kèo, tôi không thể quyết định được. Đội trưởng của tôi, Turan, anh ta mới là người quyết định.
Caulerh im lặng hồi lâu, vẻ nghĩ ngợi. Ông ta hẳn đang đoán xem Turan là ai, và tại sao lại cần đến anh ta. Rồi ông ta quay sang Neh, hỏi:
– Con nghĩ sao?
Neh, người biết rõ Turan, không mất quá lâu liền đáp:
– Họ có thể trông cậy được. – ngừng một chút, giọng đầy lo lắng: – Nhưng còn cha thì–
Caulerh đưa tay lên ngăn lại. Ông ta không hài lòng với vẻ mặt của con gái mình lúc này. Trong số mười một đứa con, vẻ mặt này là điều ông không muốn thấy nhất ở bất kỳ đứa nào trong số chúng.
– Đi ra hết đi.
Trước vẻ kiên quyết đó của Caulerh, Neh đành chấp nhận, quay người rời đi cùng Tiffia. Bước đi của cô nàng nặng trĩu, Tiffia có thể cảm nhận được rõ ràng điều đó. Có lẽ cô nàng giờ đang không ngừng tự hỏi liệu quyết định của mình có đúng hay không.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.