Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 182: Cuộc thi kết thúc

Cả hai người quay trở về lều của Neh. Tiffia vừa vào đã cẩn thận gài cửa lại, sau đó kích hoạt một tấm bùa cách âm bao trùm cả căn lều.

Tâm trạng của Neh không được tốt, cô nàng ngồi thút thít kể lể với Tiffia một hồi. Mãi đến khi được Tiffia an ủi thêm lúc lâu nữa mới dần bình tĩnh, trên môi nở một nụ cười đầy miễn cưỡng.

Quyết định lần này của Neh không nghi ngờ gì là rất khó khăn, nhưng giờ đã không phải lúc để hối hận. Sự hưng suy của bộ tộc ngay từ đầu vốn không nên đặt lên vai cô, càng không thể vì thế mà trách cứ cô. Chỉ là, Neh có lẽ không nghĩ đến, rằng việc trực diện đối mặt với được và mất từ những quyết định của bản thân lại có thể gây nhiều áp lực đến thế.

Những ngày sắp tới chắc chắn sẽ không dễ dàng.

– Cô nghĩ rõ ràng rồi sao?

Tiffia cất tiếng hỏi. Sự việc lần này của Neh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Vốn dĩ, Tiffia chỉ định giúp đỡ cô nàng một chút, tránh vạ lây đến Darmil, không ngờ rằng cô chủ nhỏ của bộ tộc Harangh lại dám chống đối cha mình.

Neh không vội trả lời mà lấy ra một chiếc hộp gỗ đựng mấy món đồ trang điểm, vừa tỉ mẩn sửa sang lại khuôn mặt đã sưng húp vì khóc của mình, vừa bảo:

– Không rõ ràng. Nhưng có thể cố gắng.

Tiffia hơi bất ngờ trước hành động của Neh. Vốn dĩ cô tưởng Neh không mấy để tâm đến vẻ bề ngoài, nhưng hóa ra không phải vậy.

Tuy nhiên, Tiffia cũng không tiện đưa ra ý kiến về việc này. Cô tập trung vào vấn đề chính và lên tiếng:

– Chuyện hôn sự có lẽ cha cô tự giải quyết được. Cô cũng không nên để tâm đến bộ tộc nữa, hãy dành nhiều thời gian hơn cho những chuyến du hành của mình.

Nói thì dễ, nhưng làm được lại khó vô cùng. Neh nghe xong, hành động ngừng lại một chút, nghĩ hồi lâu mới bảo:

– Những điều này ta đều hiểu. Cô nghĩ ta là ai chứ?!

Tiffia kìm một tiếng thở dài, chỉ mong Neh thực sự hiểu, và quan trọng hơn là thực hiện được điều đó. Miễn là Neh không gây rắc rối cho tổ đội của cô, mọi chuyện coi như ổn.

– Chuyện lập giao kèo, cô nên gặp trực tiếp Turan. – Tiffia nói – Tôi không rõ cậu ta sẽ đưa ra điều kiện gì, hay quyết định ra sao, nên đừng quá trông đợi.

– Không cần. – Neh đáp – Chuyện này đến đây coi như kết thúc được rồi.

Tiffia không hiểu, nhăn mày lại. Neh thấy thế thì giải thích:

– Mục đích của ta đã đạt được, chuẩn bị cho chuyến đi cũng đã xong hết rồi. Có lẽ sáng sớm mai, hoặc thậm chí ngay tối nay là có thể xuất phát được.

– Ý cô là cô định đi một mình sao? – Tiffia thắc mắc.

– Không có vấn đề gì. Cô nghĩ ta là ai chứ!

Neh thốt, hơi vênh mặt lên. Dù vậy, Tiffia lại không thấy bản thân bị thuyết phục chút nào, mà ngược lại còn thêm nghi ngờ điều đó. Thực tế, Neh có năng lực không tồi, hẳn được nhiều quân đoàn, hội hay tổ đội săn đón. Vậy mà cô lại không có lý do gì để chọn con đường đầy trắc trở đó.

Hoặc có lẽ, Neh, với thân phận cô chủ nhỏ của bộ tộc Harangh, không để tổ đội Turan vào mắt, càng không thèm sự giúp đỡ nhỏ nhoi kia.

Tiffia lộ vẻ khó xử. Dù thế nào thì Caulerh cũng đã gián tiếp nhờ cậy cô rồi, nếu giờ cứ thế bỏ mặc Neh muốn làm gì làm thì không khác gì phụ lòng mong chờ của ông ta.

Không phải Tiffia quá để tâm đến vị tộc trưởng này, mà là uy tín của cô sẽ dễ dàng bị hủy hoại theo đó. Chỉ một mình thì không đến nỗi, nhưng nếu vạ lây cả tổ đội thì có thần Istrant mới biết Turan sẽ làm ra chuyện gì.

– Không được. – Tiffia bảo – Ít nhiều gì cô cũng nên gặp Turan một lần, sau đó hãy đưa ra quyết định cũng không muộn.

– Không muốn. – Neh đáp – Tên đó… Ta không muốn gặp hắn ta.

– Tại sao?

Tiffia thắc mắc. Cô trông mối quan hệ giữa hai người cũng không tệ đến mức gặp nhau nói vài câu cũng không được.

– Đến giờ cô còn muốn ta trả lời sao? – Neh nói, vẻ hơi gấp gáp – Cô dám nói rằng toàn bộ chuyện này hắn ta đều không biết sao? Cả tên Howlei đó… không, Howlei còn dễ nói chuyện hơn Turan nhiều.

– Cô sợ?

Tiffia hỏi. Cô thực sự không quá đồng tình với suy nghĩ và cách làm của Turan, nhưng cũng không phản đối. Cậu ta hành động cùng tính toán rất nhiều, nhưng suy cho cùng thì không gây hại cho cô hay Darmil, và ít nhất cho tới bây giờ thì Neh cũng không chịu ảnh hưởng gì.

Nhưng mà, cảm giác mọi hành động của bản thân, từng đường đi nước bước đều nằm trong lòng bàn tay kẻ khác, lại cứ như bị thúc ép, vô cùng khó chịu. Có lẽ, đối với cô chủ nhỏ này, sự khó chịu đó đã biến thành nỗi sợ hãi mất rồi.

– T-ta không sợ! – Neh thốt – Chúng ta… đơn giản là không hợp nhau.

Tiffia khẽ nhếch mép, cũng không tiện nói thêm điều gì. Dù sao Neh không phải đồng đội của Turan, cũng chưa từng là một Nihr, nên lựa chọn hiện tại có lẽ là phù hợp nhất. Nếu cô nàng đã nhất quyết không muốn, thế thì cứ để mặc vậy.

Chợt nhớ đến gì đó, Tiffia bảo:

– Darmil thì sao?

Neh ngẩn mặt ra, sau đó thì lộ vẻ hốt hoảng, mất một lúc mới đáp:

– H-hắn ta thì-thì có làm sao chứ? Ngay từ đầu, ta chỉ lợi dụng hắn ta mà thôi!

Tiffia định gặng hỏi bằng hai chữ “thật sao” nhưng rồi cũng chẳng nói gì. Bản thân cô không có quyền gì xen vào chuyện này cả, cứ để cô nàng tự xem mà làm là được. Dính líu đến Darmil, khó lòng tránh khỏi Turan. Có khi như vậy lại hay hơn.

Hai người sau đó nghỉ ngơi thêm một lúc, tán chuyện dăm ba câu thì tới thời gian bắt đầu trận đấu cuối cùng. Neh đã chuẩn bị xong từ lâu, nên khi có người đến báo liền lập tức rời đi. Tiffia ngược lại không vội, quay người, tiến vào một góc tối sau căn lều gần đó.

– Đừng có nghĩ chạy được.

Tiffia cất tiếng, không lớn nhưng rõ ràng là đủ để bóng người lấp ló trong góc kia khựng lại. Hồi lâu, biết không thể trốn tránh, hắn đành bước ra.

– À thì… Xin chào.

Người nói chuyện là Howlei. Ngay từ khi Tiffia và Neh rời lều tộc trưởng, hắn đã theo dõi hai người. Cô vốn dĩ cũng không để tâm lắm, chỉ nghĩ tên này lắm chuyện, nhưng không ngờ là tới tận lúc Neh rời lều của mình thì hắn vẫn nán lại gần đây như vậy. Sự quan tâm của Howlei dành cho Neh lớn đến bất thường.

– Không lo trông chừng Darmil, lại quanh quẩn ở đây làm gì? – Tiffia hỏi.

Howlei làm ra vẻ ái ngại, cười trừ, đáp:

– Cái này… tôi bị lạc đường…

Tiffia khẽ hừ một tiếng, không thèm đôi co với hắn, rồi bảo:

– Đi thôi. Tới chỗ trận đấu.

– Được được. Để tôi dẫn đường.

Howlei vội nói, bước lên trước vẻ hăng hái vô cùng.

“Không phải vừa bảo lạc đường sao?”

Tiffia và Howlei đến nơi đúng lúc trận đấu sắp bắt đầu, cả bốn đấu thủ đã tề tựu trên sàn.

– Tên đó là người mà Darmil cần giúp đỡ.

Howlei lên tiếng, khẽ hất cằm về phía người cầm đoản đao.

– Cậu biết?

Tiffia nhăn mày hỏi. Cô khá chắc rằng chuyện lập giao kèo với người tên Rhynarh trong căn lều kia chỉ có ba người biết.

“Chẳng lẽ Darmil làm lộ?” Tiffia nghĩ. Cô dù không cho rằng Darmil có thể tiết lộ bí mật cho người khác, nhưng trước tên Howlei rất giảo hoạt này thì rất có thể cậu ta bị lừa mà lỡ lời.

– Là tin từ quân đoàn. – Howlei đáp – Cụ thể hơn là đến từ người đã lập giao kèo với cô. Chúng tôi có tai mắt bên cạnh ông ta.

Tiffia đối với điều này lại không thấy ngạc nhiên. Nếu chỉ với sức một mình Howlei thì rất khó, nhưng nếu là cánh tay khổng lồ của quân đoàn Rumpal thì đó chỉ là chuyện nhỏ.

– Tên kia là người được Caulerh chọn làm chồng cho con gái mình.

Howlei nói, lần này không hất cằm mà chỉ đưa mắt nhìn về phía tên trên sàn đầu mà tới giờ vẫn chưa lấy ra vũ khí của mình.

– Là phá hoại?

Tiffia hỏi, ý nhắm đến Rhynarh. Ông ta muốn Darmil giúp đỡ người của mình giành chiến thắng, cũng tức trái với ý muốn của Caulerh. Tuy vẫn có khả năng rằng người đàn ông này không biết gì về ý muốn của Caulerh, nhưng Tiffia cho rằng điều đó khó xảy ra.

– Không đáng quan tâm. – Howlei lắc nhẹ đầu nói – Chuyện đã đến nước này, chút trò vặt đó có đáng gì đâu…

Dường như nhận ra bản thân nói hơi nhiều, Howlei ngừng một chút, lại bảo:

– Cô đoán xem ai sẽ chiến thắng cuối cùng?

Tiffia lườm mắt nhìn Howlei. Tên này xem ra còn phức tạp và lắm chiêu trò hơn cô tưởng. E rằng ngay cả quân đoàn Rumpal cũng bị hắn làm cho lục đục không ít.

– Vì giao kèo, nên Darmil phải để cho tên đó thắng. – Tiffia đáp.

– Khó. – Howlei nói – Tên mà Caulerh chọn đã là Thần cấp 9 rồi, dù có một đấu ba thì vẫn thừa sức giành chiến thắng, huống chi là hai người.

Tiffia nghe lời này, không có ngạc nhiên mà lại lộ vẻ nghi hoặc, dời ánh mắt nhìn về phía tên kia. Chuyện có một đấu thủ Thần cấp 9 thì cô đã biết rồi, nhưng cô nghĩ hắn sẽ hợp tác cùng người cầm đoản đao kia nên đã không quá để tâm. Nhưng giờ xem xét lại thì khả năng thắng trên thực tế lại không lớn vì theo phần nào tính cách của Darmil mà Tiffia hiểu được thì cậu ta sẽ không chịu hợp tác cùng hai đấu thủ còn lại. Trong khi đó, Darmil mới chỉ Thần cấp 4, đối đầu với Thần cấp 9, người thường khó lòng dám mở miệng nói có thể thắng.

Thế nhưng cảnh tượng tiếp theo hoàn toàn thay đổi nhận biết của Tiffia. Cô biết rằng Darmil rất mạnh, mạnh đến điên cuồng, nhưng đến mức dồn ép, không cho đối thủ Thần cấp 9 một chút cơ hội phản kháng nào thì qu��� thực hơi phi thường rồi.

Đầu trận đấu, với Thần cấp 4, Darmil dễ dàng bị đối thủ Thần cấp 9 có ưu thế vượt trội về tốc độ tránh né và phản công. Tiffia khi ấy cũng không khỏi hoảng hốt, mừng thầm vì bản thân đã cẩn thận chuẩn bị bùa chú phòng ngự cho cậu.

Thế rồi, không hiểu vì sao, động tác của Darmil bỗng nhanh hơn, uy lực cũng lớn hơn, đánh cho đối thủ Thần cấp 9 không kịp trở tay, đến mức ngay cả vũ khí cường hóa của đối thủ cũng bị đập nát không chút thương tiếc.

Với chuyển biến đó, đừng nói là chính kẻ Thần cấp 9 kia, ngay cả những người xem xung quanh cũng kinh ngạc tột độ, thất thần trong chốc lát. Nhưng rồi tất cả sự kinh ngạc đều nhanh chóng được thay thế bởi những tiếng reo hò tung hô.

– Đáng sợ.

Howlei nói, miệng mỉm cười vẻ thích thú.

Tiffia thầm tán thành. Nếu Darmil không phải đồng đội của cô thì khó tránh khỏi giờ sinh ra sợ sệt. Một lữ hành giả Thần cấp 4 đánh bại kẻ có Thần cấp 9 là chuyện cực hiếm, dù không phải chưa từng xảy ra; nhưng Darmil vừa rồi không phải đơn giản là đánh bại, mà là chiến thắng một cách áp đảo, như thể chỉ có một bên tấn công, bên còn lại hoàn toàn chịu trận.

Người cầm đoản đao sau đó không lâu cũng tìm được sơ hở, chém đứt cây giáo của đối thủ, thừa thế xông tới tung ra một nhát chém ngang cực mạnh, cắt phăng cả cây giáo ngắn hơn cùng chủ nhân của nó. Hắn giành chiến thắng, dù hơi chật vật, nhưng vẫn là thắng lợi, và gương mặt hắn lộ rõ vẻ vui mừng.

Người cầm đoản đao uống vội một bình thuốc hồi phục, quay người qua nhìn về phía tên Thần cấp 9, nhưng lúc này chỉ còn mỗi Darmil ở đó.

– Tên kia đi đâu rồi?

Người cầm đoản đao cất tiếng hỏi sau khi trông một vòng xung quanh mà vẫn không thấy bóng dáng tên Thần cấp 9.

Darmil không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm hắn, hồi lâu mới lên tiếng:

– Đấu chứ?

Hai chữ ngắn gọn nhưng giọng điệu lại nghe có vẻ giận dữ, xen lẫn sự dọa nạt và ép buộc. Ngay khi người cầm đoản đao còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Darmil đã lao tới, hai cây chùy trên tay vung lên.

– Ngươi điên à?!

Người cầm đoản đao hô lên, vội vàng đặt một tấm bùa cường hóa lên thanh đao của mình, kích hoạt rồi vào thế thủ.

Một cây chùy vung tới, nhanh và dứt khoát, va chạm với thanh đao, tạo ra âm thanh chói tai. Nhưng ngay sau đó, tiếng gãy vỡ vang lên.

Người cầm đoản đao không có thời gian kinh ngạc, buông bỏ thanh đao ra, sử dụng kỹ năng bật nhảy để lùi lại. Đáng tiếc là kỹ năng bật nhảy đó không giúp hắn giành được bao nhiêu thời gian, chỉ chốc lát đã bị Darmil áp sát, lại vung thêm một chùy.

Một thanh đao ngắn khác được rút ra, vụng về chống đỡ cú vung chùy. Kết quả dễ dàng đoán trước, và thực tế cũng đúng như vậy: thanh đao lập tức vỡ nát thành từng mảnh.

– Khoan đã, ta-

Người cầm đoản đao trông như tuyệt vọng, vội hô lên. Nhưng tiếng hô của hắn ta bị ngăn lại bởi một cú nện chùy vào ngực.

Cú nện gây sát thương cực lớn, khiến người cầm đoản đao thậm chí không đứng vững, lảo đảo ngã vật xuống đất, máu me be bét khắp người. Miệng hắn ta lắp bắp, muốn nói gì đó nhưng vì vết thương quá nặng, không thốt nên lời.

– Giao kèo coi như hỏng!

Tiffia lẩm bẩm, lách người tiến lên định cản lại Darmil. Tốc độ của cô rõ ràng không thể kịp với cú vung chùy kết liễu của c��u ta, nhưng cô không thể không hành động.

Darmil thực ra chỉ đứng đó, tay giơ chùy chéo, sẵn sàng vung một nhát kết liễu lên người đối thủ.

Người cầm đoản đao thấy Darmil chậm chạp không ra tay, không nghĩ được nhiều, chỉ một mực tìm đường sống, xoay người, bò lê bò lết ra khỏi sàn đấu, miệng không ngừng lắp bắp điều gì đó. Cuối cùng, khi bản thân bò đến sát rìa sàn đấu, hắn mới thốt ra được những từ mình muốn:

– Ch… ch-chịu thua…

Tiếng tù và lập tức vang lên, rõ ràng là đã chờ đợi sẵn từ trước; theo đó, vô vàn những tiếng hò reo tung hô vang lên không ngừng. Trên thực tế, ai có mặt ở đây xem trận đấu cũng đã mặc định phần thắng thuộc về Darmil, chỉ còn đợi người cầm đoản đao chấp nhận thất bại của mình mà thôi.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free