Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 314: Hai cha con

Theo lời mèo Jorz, Tiffia ngâm mình trong hồ thêm một lúc lâu. Cảm thấy vô cùng thoải mái, cô tạm thời chẳng có ý định rời đi.

– Đi thôi.

Mèo Jorz đột nhiên nói rồi bay thẳng khỏi mặt hồ.

– Hả? – Tiffia không hiểu, hỏi.

– Có người muốn gặp cô. Không nên để hắn ta đợi.

“Là ai?” Tiffia nghĩ thầm, cũng chẳng chần chừ bước ra. Cô tìm lấy bộ trang phục của mình, cẩn th���n mặc vào, lại chăm chút mái tóc, xác nhận không bỏ sót thứ gì xong mới cất bước rời đi.

Phía bên ngoài đã có một nữ yêu tinh chờ sẵn. Cô ta hơi bất ngờ khi thấy Tiffia xuất hiện quá sớm, nhưng còn chưa kịp nói gì thì một giọng nói trong trẻo lại uy nghiêm vang lên:

– Con thật xinh đẹp.

Tiffia ngước nhìn, không khỏi thót tim, chẳng biết phải đáp lời ra sao. Đó là vua yêu tinh, là cha của cô – Valder. Cô nghe mèo Jorz bảo có người muốn gặp, lại không ngờ đó lại chính là ông.

– Cha… Ông…

Tiffia thật sự bối rối. Lòng cô giờ đang rối bời, và cô lại bắt đầu nghe được những lời thì thầm bên tai mình.

– Giết ông ta đi. Cơ hội đây rồi. Chẳng có gì phải sợ cả.

Nữ yêu tinh theo lệnh của đức vua cúi chào rồi nhanh chóng rời đi.

Tiffia ở lại, đứng trước mặt của kẻ mà cô giờ đang dâng trào ham muốn ra tay sát hại. Cô có thể làm được, không biết dựa vào đâu, nhưng lại vô cùng chắc chắn về điều đó. Hơn nữa, cô cảm thấy rằng, kết quả của hành động đó sẽ khiến cô vô cùng sung sướng, khiến cô mãn nguyện.

– Ta có vài điều cần bàn với con.

Vua yêu tinh cất tiếng, chẳng hề để tâm đến phản ứng bất thường hiện giờ của Tiffia.

– Trước đó… Trước đó…

Tiffia thốt lên, giọng run rẩy khó kiểm soát. Cô đang phải rất cố gắng kiềm nén đôi bàn tay vừa chợt hóa thành màu đen của mình để chúng không vung lên.

– Trước đó, ông phải cho tôi biết…

Vua yêu tinh nhăn mày, nhưng rất nhanh thì thả lỏng, vẻ ân cần hỏi:

– Con muốn biết điều gì?

Tiffia không vội nói mà hít sâu một hơi, xong mới bảo:

– Tại sao lại là mẹ? Tại sao ông lại khiến mẹ tham gia thử thách? Đối với ông, bà ấy so với khả năng nhỏ nhoi vực dậy tộc yêu tinh là không đáng gì sao? Ông đối với bà ấy, chẳng lẽ… chẳng lẽ không có chút tình cảm nào ư?

Tiffia hỏi dồn dập bốn câu, nhưng cô thực ra chỉ tập trung vào câu hỏi cuối cùng. Cô đã luôn nghe mẹ mình kể về một người cha tài giỏi và mạnh mẽ, về một yêu tinh với trọng trách lớn lao, và rằng bà ấy yêu người ấy say đắm đến nhường nào. Vì những lời đó, bản thân cô cũng tự hình dung ra cha mình là một người rất t���t, chỉ là có chút lạnh lùng, không giỏi bộc lộ cảm xúc mà thôi.

Cho tới khi tai họa giáng xuống mẹ Tiffia, cô bắt đầu ngờ vực, cái nhìn về cha mình cũng dần thay đổi. Sự lạnh nhạt của ông ta với mẹ và cô càng tố cáo sự xấu xa đến tột cùng của ông ta. Mẹ cô, em trai cô hay chính bản thân cô, có lẽ đối với ông ta chỉ là một công cụ, khi không còn tác dụng nữa thì lập tức bị vứt bỏ một cách vô tình và tàn nhẫn.

– Tiffia. – Vua yêu tinh cất tiếng, giọng trầm xuống – Con có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ta sao? Con có thể hiểu được những gì mà mẹ con gửi gắm sao?

Tiffia không hiểu, cũng không muốn hiểu. Cô không muốn nghe những câu hỏi hóc búa từ cha mình, thứ cô cần bây giờ là lời giải đáp cho những điều thắc mắc đã luôn ám ảnh cô.

Thấy rằng Tiffia sẽ không đáp lại lời mình, vua yêu tinh cất một tiếng thở dài, bảo:

– Ta sẽ trả lời, nhưng mong là con đã chuẩn bị sẵn sàng để nghe.

Tiffia trừng mắt nhìn, lắng tai, như thể sợ rằng bản thân sẽ bỏ sót bất kỳ lời nào.

– Có một lời tiên đoán, rằng dòng máu Lhamat chảy trong huyết quản, sẽ là ngôi sao sáng nhất giữa đêm đen, vượt qua biển lam vô tận, chiếu rọi, dẫn dắt tộc yêu tinh thoát khỏi sự lưu đày. Thế nên, điều cần thực hiện phải được thực hiện. Dòng họ Lhamat, ta và các con của ta, phải tham gia vào Thử thách Thần thánh.

Tiffia nghe, vẫn chưa có phản ứng gì. Cô muốn nghe cho hết lời của cha mình.

– Con và Cautrius, hai đứa từ khi sinh ra đã được định sẵn phải tham gia vào thử thách. Thế nhưng mẹ con lại không muốn hai đứa phải gánh vác trọng trách ấy, vì vậy bà ấy quyết định lấy thân mình để thay thế. Ta thương, nhưng lại càng giận vì điều đó. Mẹ con không mang dòng máu của họ Lhamat, liên quan gì đến bà ấy chứ.

Sự tức giận hiện rõ trên gương mặt vua yêu tinh. Ông ta chỉ là đang kể chuyện cũ, nhưng dường như khung cảnh ngày ấy đang hiện ra trước mắt ông.

– Thế rồi, bà ấy vậy mà lợi dụng thân phận của mình để trộm đi những chiếc chìa khóa quý giá để mở ra kết nối tới thế giới tinh linh. Bà ấy đang bóp chết ngọn lửa hi vọng của tộc chúng ta. Hành động ngu ngốc ấy…

Cả người vua yêu tinh run lên, chừng không muốn nói thêm nữa. Nhưng rồi ông ta vẫn quyết định tiếp tục:

– Bà ấy trốn đi, tự mình tham gia thử thách. Rồi chuyện gì đến cũng đến, vì bà ấy vốn dĩ đâu phải kẻ được nhắc đến trong lời tiên tri. Tộc chúng ta cứ thế mất đi cơ hội mà hơn mười năm mới có một lần! Còn ta… Ta-!

Vua yêu tinh ngừng lại, quay người đi.

Tiffia nhìn bóng lưng của cha mình, lại không cảm nhận được chút đồng cảm nào cả. Thậm chí khi lời của ông ta là sự thật thì cũng chẳng thể biện minh cho việc ông ta đang cố đẩy cả nhà mình vào cái thử thách đáng nguyền rủa ấy, chỉ vì một lời tiên tri vớ vẩn. Còn mẹ của cô, bà ấy chỉ muốn cứu những đứa con của bà, cũng như gửi gắm một lời cảnh báo đến cha cô.

– Còn ông thì sao? – Tiffia cất tiếng.

– Ta?

Vua yêu tinh thốt, quay người lại.

– Ông không phải cũng là họ Lhamat ư? – Tiffia gắt lên – Sao ông không tự mình tham gia vào thử thách ấy?!

Vua yêu tinh cười, vẻ vừa giễu cợt vừa khinh khỉnh. Nhưng dường như nụ cười ấy không dành cho Tiffia mà là cho chính bản thân ông ta.

– Tiffia. Con phải hiểu rằng tham gia thử thách là để có được sự chấp nhận của tinh linh, là nhận lấy chúc phúc của đức Chính thần Realm vĩ đại và cao cả. Là một người cha, sao ta lại có thể cướp đi cơ hội quý giá ấy của các con mình. Ta không phải như mẹ con-

– Nhảm nhí! – Tiffia nói lớn, gần như hét – Thật hết sức nhảm nhí! Ông chỉ đang sợ hãi thôi, có phải không? Có bao giờ ông nghĩ tới và hỏi rằng tôi hay bất cứ ai mong muốn có được cái cơ hội chết tiệt ấy hay không!

Dứt lời với mấy tiếng chửi rủa, Tiffia để mặc cảm xúc tuôn trào. Cô quả thật không ngờ rằng cha mình lại là một người như thế. Càng đối diện, nghe ông ta giải thích, cô lại càng thêm căm hận ông ta.

“Lẽ nào… lẽ nào mình buộc phải…”

Tiffia thở gấp. Cô cảm thấy mình đang dần nắm quyền kiểm soát mọi thứ. Tuy nhiên, cô lại không hề có ý định ngăn cản.

Nếu giết đi kẻ đang đứng trước mặt này mà có thể khiến bản thân thanh thản hơn, cô nguyện ý làm.

– Con phải hiểu, Tiffia. – Vua yêu tinh lên tiếng – Chìa khóa mở ra kết nối tới thế giới tinh linh chỉ còn lại hai, ta không thể mạo hiểm được. Nếu như có nhiều hơn thì ta cũng muốn tham gia lắm chứ.

Tiffia lắc đầu, gương mặt nhăn lại. Cô không muốn nghe cha mình nói thêm bất cứ lời hoang đường nào nữa. Tất cả những lời ấy đều chói tai. So với đám tinh linh cô đã đối mặt, ông ta trông càng ghê tởm hơn rất nhiều lần.

Rồi cánh tay của Tiffia vung lên. Đó là một cánh tay hoàn toàn đen kịt, hòa vào màn đêm, gần như không thể nhận ra nếu không có ánh đèn rọi vào.

– Tiffia?

Mặc cho mọi thứ, Tiffia không định dừng lại, hay đúng hơn là bản thân cô giờ đã hoàn toàn mất đi sự tự chủ. Cứ thế, cô siết chặt ngón tay, vạch xéo một đường từ trên xuống.

Khác với lần thử đầu tiên, giờ, lập tức một vệt màu đen đặc hiện ra và ngày càng lớn hơn.

Vua yêu tinh trông thấy, cảm nhận được ngay sự nguy hiểm, bước chân không nhịn được lùi về phía sau. Ông ta là một du hành giả Thần cấp rất cao, nhưng đối mặt với thứ này, chẳng hiểu sao lại thấy sợ hãi. Kể cả khi đứng trên chiến trường giữa muôn vàn kẻ địch, ông ta cũng chưa bao giờ từng cảm nhận nỗi sợ như thế này.

Đáng mừng là nỗi sợ đó không kéo dài quá lâu. Chẳng mấy chốc, vua yêu tinh đã bị vệt đen đặc kia nuốt chửng, rồi cứ thế cả ông ta cùng với nó hòa vào màn đêm đen kịt.

– Đã làm rồi.

– Phải. Đã làm rồi.

Tiffia rùng mình. Quyền điều khiển cơ thể vừa trở lại với chính cô, hoặc ít nhất là cô muốn tin như vậy.

Tuy nhiên, sự thật rõ ràng là không thể nào thay đổi được. Tiffia bật khóc nức nở không thể kiểm soát. Cô vừa rồi, chính tay mình, đã tự tay giết chết cha của mình, không phải do ai điều khiển. Đâu có đứa con nào lại hành động như vậy.

– Bây giờ?

– Chạy trốn thôi.

Bên tai Tiffia vang lên giọng nói của mèo Jorz và một giọng nói khác, hẳn là của Jaar. Với chút tỉnh táo còn sót lại, cô ngẩng đầu nhìn lên, cả người lập tức cứng đờ.

Từ trong màn đêm vừa nãy do vệt đen đặc kia tạo thành, một bóng hình xuất hiện, và đó không ai khác chính là cha của cô – vua yêu tinh. Ông ta không hề chết. Quá rõ ràng rằng, một đòn tấn công từ một kẻ mới chạm đến Thần cấp như cô là không thể gây khó khăn cho một du hành giả mạnh mẽ như ông ta được.

– Ha- Ha ha ha! Ta thấy được rồi, con gái! Con sở hữu nó… Con thật sự sở hữu nó! Chính thứ sức mạnh đó, hãy thể hiện nữa đi. Hãy cho ta thấy thêm nữa nào!

Vua yêu tinh cất giọng điên dại, nhìn Tiffia bằng ánh mắt thèm khát như một con sói đang dồn ép con mồi tới đường cùng, chỉ chực nuốt chửng.

Lúc này, Tiffia mới nhận ra bản thân đã ngây thơ như thế nào. Cô quá yếu. Dù cô có ham muốn gì, hận thù ai đến đâu, thì thứ đầu tiên cô cần có được vẫn phải là sức mạnh.

– Jaar, ta…

– Tôi xin nghe.

– Mang ta rời khỏi đây.

Cùng với lời ấy, Tiffia hơi xoay người. Một lượng kiến thức vừa tràn vào tâm trí cô, thấm nhuần từng tế bào.

Rồi Tiffia cảm nhận được đôi chân mình đang biến đổi, hơi thở cũng nhanh dần, nhưng không hề dồn dập.

“Là Kalr!” Tiffia thốt thầm, nhấc chân lên. Hành động của cô vô cùng đơn giản, nhưng hiệu quả lại vượt xa mọi điều cô từng tưởng tượng. Chẳng mấy chốc, trước mặt cô đã biến thành một khung cảnh hoàn toàn khác.

– Tiffia!?

Tiếng hô lớn của vua yêu tinh, Tiffia nghe thấy không xa. Biết rằng hiện tại vẫn chưa an toàn, cô lại tiếp tục cất bước.

Truyen.free xin gửi đến quý độc giả bản chuyển ngữ mượt mà và sâu sắc này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free