(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 344: Ba lợi bốn lựa chọn
Raenadi vốn muốn thổ lộ nỗi lòng nhiều hơn, nhưng thấy Tiffia có vẻ như vậy, cô cũng không tiện làm khó, đành cẩn thận đổi chủ đề:
– Khi đến đây, cô bảo rằng thấy được dòng sông, rừng cây, núi non trập trùng, còn có cả mây bay?
Tiffia gật đầu, đáp:
– Phải. Không biết cảnh tượng như vậy… thật là ở trong một hang động sao?
– Không phải tất cả đều là thật. Nhưng hang động và dòng sông thì chắc chắn là thật.
Tiffia trầm ngâm suy nghĩ. Nhớ lại cảm giác bất lực khi vừa rơi xuống sông, cô không khỏi rùng mình.
– Con sông đó…
– Có thể xem đó là nơi tẩy rửa linh hồn của một yêu tinh. Tộc chúng ta rất chú trọng đến linh hồn của một sinh linh, coi đó là cốt lõi của gần như mọi hành động và suy nghĩ. Đáng tiếc là, càng rời xa nguyên tộc, các yêu tinh lại càng coi trọng sự trong sạch của thân thể hơn mà quên đi việc chăm chút linh hồn.
Raenadi nói xong, nhìn Tiffia chằm chằm với ánh mắt soi mói, khiến cô cứng đờ cả người, trở nên thật lúng túng. Mãi một lúc lâu, cô ta mới cất tiếng:
– Cô cũng không quá để ý đến linh hồn, vậy mà vẫn trong sạch đến thế?
Tiffia không hiểu, vẻ mặt mờ mịt. Raenadi hơi suy nghĩ, rồi đổi câu hỏi:
– Là một tinh linh thuật sư, cô hẳn đã ký kết khế ước với tinh linh rồi. Có thể làm tinh linh đó hiện ra chứ?
Tiffia nghe vậy thì có chút khó xử, hỏi lại:
– Có thể. Nhưng có cần triệu hồi toàn bộ không? Tôi không chắc bản thân có thể làm được.
Raenadi không hề ngạc nhiên, chỉ bảo:
– Đừng xem nhẹ chính mình. Cứ làm hết sức mình là được.
Tiffia gật nhẹ đầu, không chút chần chừ, liền lấy ra quả cầu đen.
– Jaar.
Chỉ một tiếng, từ quả cầu lập tức tuôn ra một làn khói đen, rơi xuống mặt bàn, nhanh chóng hóa thành hình dáng một con mèo.
– Thật sự là Jaar.
Raenadi cười nói, vừa định đưa tay xoa đầu con mèo thì Tiffia đã tiếp tục:
– Kalr.
Trước hết là một tiếng sủa đầy hào hứng, từ quả cầu đen liền xông ra một đoàn khói tím, hợp thành một con sói hai chân chạy vòng quanh.
– Còn có cả Kalr! – Raenadi hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
– Solr.
Chẳng mất thêm mấy giây, từ quả cầu đen lại bay tới một đoàn khói màu trắng, chẳng mấy chốc biến thành một hàm răng. Hàm răng vừa xuất hiện, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị con sói tím nhào đến ngoạm chặt.
– Ng-ng-ngươi tên chó n-này!
Raenadi hiện rõ vẻ bất đắc dĩ. Cô nàng rõ ràng không ngờ đến tình huống như thế này. Dù vậy, mãi một lúc lâu, cô ta mới thốt lên thành tiếng:
– Còn… còn nữa sao?
– Còn có ba tinh linh. – Tiffia thành thật đáp.
Cả người Raenadi cứng đờ. Cô nàng sau đó sực nhớ ra điều gì đó, lúng túng lay dậy mèo Jorz đang nằm trên đùi mình.
– Thôi nào… Ta còn chưa được hưởng thụ đủ…
Mèo Jorz vừa bực tức vừa ngao ngán nói. Raenadi thấy thế thì tức mình, dứt khoát nắm cổ con mèo tam thể ném thẳng lên bàn, gắt:
– Đồ mèo này ngươi còn có thời gian hưởng thụ sao?!
Mèo Jorz bị ném lên bàn đầu tiên hoảng hốt quan sát khắp nơi. Cũng may là ông ta đã đoán trước được tình huống hiện tại, rất nhanh liền lên tiếng:
– À, đây đúng là thời vận đã đến của tộc yêu tinh. Ha ha. Cô chắc chắn sẽ bị giam ở đây thêm mấy mươi vạn năm nữa rồi.
Raenadi chẳng đợi nghe hết lời trêu chọc này, bực tức mắng:
– Đồ mèo này ngươi còn dám đùa. Ta đây chẳng phải đang muốn khiến cô ta chịu thiệt để có cơ may rời khỏi đây sao?
Tiffia nghe vậy thì giật mình, định né tránh, vô thức ngả người về sau.
Raenadi cũng lập tức phát hiện mình lỡ lời, vội bảo:
– A-! Đừng lo lắng. Ta chỉ mắng con mèo một câu thôi. Chuyện bổn phận thì không thể làm trái được.
Tiffia khó mà tin được, nhưng vẫn dừng lại hành động thất lễ của mình.
Raenadi lúc này cũng không có thời gian để ý nhiều đến Tiffia, quay sang mèo Jorz, gấp gáp nói:
– Đại Chính thần Realm đã biết chuyện này? Không đúng. Ngài ấy rất có thể chính là người đứng sau chuyện này. Cũng không đúng. Ngài ấy đâu có lý do gì để làm chuyện phiền phức như thế.
Mèo Jorz vung vẩy chân trước, vừa chán ghét vừa nói:
– Đừng có đoán mò lung tung. Cứ theo bổn phận của mình mà làm là được. Tính toán của một Đại Chính thần, ta và cô có thể đoán nổi sao?
Raenadi vẻ mặt cứng đờ, sau đó lại bật cười thật lớn. Trông thì rõ ràng cô nàng đang cố gắng tự trấn an mình.
– Phải. Không đoán nữa. Cứ theo bổn phận tận lực làm việc là được rồi… Nhưng còn ta…
Raenadi suýt khóc, quay mặt đi, vùi đầu vào lưng con bằng mã. Con bằng mã thấy thế cũng không hề lộ vẻ khó xử, dường như đã quá quen với chuyện này, cọ đầu bên vai cô nàng như đang vỗ về.
Tiffia ngồi trân trân một chỗ, không khỏi có cảm giác mình vừa gây ra tội lỗi gì đó, hoặc có lẽ chính cô mới là hiện thân của tội lỗi.
Lúc này, mèo Jorz quay sang, nhìn một lượt ba tinh linh vẫn còn đang hiện thân, rồi quay sang Tiffia bảo:
– Không ngờ cô lại cả gan dọa cả tiền bối của mình như thế.
– Tôi không có-
Tiffia có chút bối rối, không nói nên lời. Cô đối với chuyện này hoàn toàn chẳng biết mô tê gì.
Hơn nữa, cô sao ngờ được rằng mình chỉ triệu hồi vài tinh linh mà lại có lực sát thương lớn đến thế.
– Trở về đi.
Tiffia lên tiếng. Con sói tím và hàm răng trắng vẫn dính vào nhau, không nói một lời, lập tức biến thành từng làn khói rồi nhập trở lại vào quả cầu. Riêng Jaar, hắn ta quay sang Raenadi mắng một câu:
– Phế vật.
Rồi mới nhảy bổ vào trong quả cầu.
Mèo Jorz lúc này dường như không nhịn được nữa, ngả ngửa ra cười ha hả. Ông ta không chút nào giữ kẽ, càng không kiêng nể ai cả.
Raenadi đang nức nở, nghe tiếng cười càn rỡ của mèo Jorz cũng không chịu nổi, vùng phắt quay sang, một tay túm lấy ông ta giơ lên, đập xuống bàn kêu cái bốp, lập tức khiến con mèo tam thể im bặt, cả người thừ ra trên bàn như đã chết.
– A-!
Tiffia hốt hoảng thốt lên, vội vàng chồm đến xem xét, phát hiện mèo Jorz vẫn ổn thì mới thở phào một hơi. Ông ta đúng là xấu tính, nhưng cũng là linh thú, lại còn giúp cô không ít chuyện, thật chẳng đành lòng nhìn ông ta chịu tổn thương nặng nề.
– Đừng để ý đến con mèo đó. – Raenadi hậm hực lên tiếng – Hắn ta đã quen với chuyện này rồi. Sau này có chuyện cô cứ thẳng tay mà đập là được.
Mèo Jorz đang nằm yên như chết, nghe vậy thì bật dậy, mắng:
– Này, cô dạy hư cô ta rồi. Nếu cô ta nghe theo thật thì làm thế nào?!
– Đó là chuyện của ngươi.
Raenadi thốt lên, mặt rõ ràng không thèm quan tâm.
Tiffia lúc này chợt cười khì một tiếng, rồi khúc khích cười. Cô không hiểu sao đối với cảnh tượng trước mắt này lại cảm thấy rất thú vị, rất đáng thưởng thức.
– Tiền bối, ngài rất thân với mèo Jorz sao? – Tiffia hỏi.
Raenadi không vội đáp mà đưa mắt liếc nhìn mèo Jorz một chút rồi bảo:
– Không dám nói thân. Ta với hắn ta chỉ là quen biết nhau, thêm vài lần gặp gỡ và cùng chi���n đấu mà thôi. Mà nói đến, nếu không nhờ công hắn ta, ta cũng chẳng phải chịu tội ở đây.
Tiffia lộ vẻ ngạc nhiên, thắc mắc:
– Mèo Jorz có liên quan đến chuyện đó?
– Được lợi lớn nhất trong chuyện đó là hắn ta. – Raenadi giận dữ thốt, cũng rất nhanh đè nén cảm xúc của mình xuống – Hắn ta sau đó vậy mà vẫn còn mặt mũi đến đây kiếm thêm lợi lộc từ ta.
– Chẳng phải là sợ cô cô đơn quá, sinh ra nhiều ý nghĩ tiêu cực sao.
Mèo Jorz cười ha ha chen vào một câu. Đáp lại, bàn tay Raenadi lập tức vươn tới nhưng ông ta đã đoán trước, lách người tránh thoát được.
Tiếc là không thoát được, lần nữa bị giơ lên cao đập xuống.
– Cô… hành hạ mèo! Đánh linh-
Mèo Jorz mắng toáng lên, thấy bàn tay của Raenadi chực đưa đến liền ngậm chặt miệng lại. Thấy con mèo tam thể đã chịu an phận, cô nàng mới thở hắt ra một hơi, rồi quay sang Tiffia cất tiếng:
– Đừng nói về ta nữa. Nói chuyện của cô đi. Ba… à, sáu tinh linh, cô làm thế nào mà có được? Ba tinh linh còn lại gồm những ai?
Tiffia nghe hỏi đến mình thì thu lại nụ cười, vẻ nghiêm túc đáp:
– Kì thực, sáu tinh linh đó tự tìm đến tôi. Ban đầu vốn dĩ chỉ nên có một tinh linh ký kết khế ước, sau đó họ lại đạt được sự nhất trí, cả sáu quyết định đi cùng nhau. Ba tinh linh còn lại gồm có Mesir, Toar và Yher. Tôi hiện tại vẫn chưa thực sự kết nối được với họ.
Raenadi trầm ngâm suy nghĩ, rồi bảo:
– Nói vậy, cô định thuần phục cả sáu tinh linh này?
Tiffia có hơi bối rối, vội đáp:
– Cũng không phải. Đây kì thực… chỉ là bất đắc dĩ. Khi ấy tôi cũng không có kiến thức nhiều về chuyện này, chỉ làm theo bản năng, tùy cơ ứng biến.
Lúc này mèo Jorz mới chen vào, vẻ mặt hiện đầy kiêu ngạo mà nói:
– Tiết lộ cho cô biết, cô ta trước khi vào thế giới tinh linh thì vẫn còn là một Nihr.
– Sao cơ?
Raenadi không đơn thuần ngạc nhiên, mà còn là giật mình. Quay sang Tiffia, cô ta hỏi với vẻ khó tin được:
– Lời của hắn ta là thật?
Tiffia trước tình huống này không tránh khỏi khó xử, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu, đáp:
– Là thật.
– Này!… Vượt quá tầm hiểu biết của ta.
Raenadi cắn răng nói, có chút không cam lòng.
– Nên ta nói rồi. Cô cứ an tâm ở lại đây thêm vài chục vạn năm nữa đi.
Mèo Jorz không từ bỏ cơ hội thêm dầu vào lửa. Nhưng giờ Raenadi lại chẳng còn hơi sức mà để ý đến ông ta, chỉ quăng cho ông ta một ánh mắt giận dữ rồi liền rơi vào trầm tư suy nghĩ.
Tiffia khó nhọc th�� hắt một hơi. Cô quả thực không hề có ý gây phiền phức cho Raenadi, nhưng xem ra riêng sự tồn tại của bản thân cũng đã khiến cô ta khó xử rồi. Mà thật, Tiffia chỉ mong rằng Raenadi không vì chuyện này mà làm khó cô.
Đối với ba lợi ích mà Raenadi sắp ban cho, Tiffia rất mong chờ. Sách kỹ năng và bảo vật thì cô chưa có nhiều hứng thú lắm, nhưng chỉ riêng việc gia tăng Thần cấp và ngọc thô từ năng lượng tinh linh thuần túy cũng đã đủ khiến cô phấn khởi vô cùng. Điều này giúp bù đắp rất nhiều cho cô khoảng cách so với mấy người đồng đội của mình.
Nhất là Turan. Tiffia không quên rằng mình phải trở nên hữu dụng thì mới được cậu ta để tâm đến, bằng không sẽ bị lạnh lùng vứt bỏ ngay. Cô nhận thấy ở cậu ta khả năng đó. Cái gì mà cậu ta đã cầm lên được thì chắc chắn cũng sẽ bỏ xuống được. Cô mơ hồ nhận ra rằng, thế giới mà cậu ta đang sống, cô không thể nào tưởng tượng nổi.
Truyen.free giữ toàn quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này, và không cho phép bất kỳ hành vi sao chép nào dưới mọi hình thức.