Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 345: Suy xét

Mãi một lúc sau, khi Raenadi đã hiểu rõ mọi chuyện và lòng nhẹ bớt đi nỗi lo, cô mới cất tiếng hỏi Tiffia:

– Cô… có điều gì muốn hỏi không? Như ta đã nói, chỉ cần không… ừm, không quá để tâm đến những chuyện đó là được.

Mèo Jorz bên cạnh phụt cười, rồi nhanh chóng bay tránh đi, trốn vào một góc phòng mà run rẩy cả người, cố nhịn cười.

– Tiền bối đừng khó xử. – Tiffia vội nói. – Tôi…

Tiffia thực sự không tìm ra lời nào để xoa dịu tình hình lúc này. Tình cảnh của Raenadi thật trớ trêu: cô có bổn phận giúp tộc yêu tinh hùng mạnh trở lại, lấy lại vận mệnh đã mất, thế nhưng cơ hội để cô xuất hiện lại chỉ đến khi tộc gặp nạn, thậm chí là đại nạn đẩy cả tộc đến bờ vực diệt vong.

– Đừng quan tâm đến ta nhiều như vậy, ta không chịu nổi. – Raenadi bức bối nói. – Ta cũng chẳng cần một đứa nhóc miệng còn hôi sữa lo lắng cho mình đâu.

Tiffia nghệch mặt ra. Cô thật không nghĩ tới mình có ý quan tâm lại bị mắng, còn là thô tục đến vậy.

Nhưng dù sao, đối phương cũng là bậc tiền bối, lại còn là người chấp chưởng nơi này, Tiffia đương nhiên không dám dị nghị lời nào.

– Vậy, tiền bối. Hẳn ngài cũng đã đạt tới Thần cấp. Không biết hiện tại ngài đang ở cấp độ nào?

Tiffia hỏi. Giờ đây, cô không tiện nói linh tinh điều gì, trước hết cần thăm dò thái độ của Raenadi.

Raenadi cười nhạt, đáp:

– Cũng chỉ mới hơn hai trăm mà thôi. Cô đừng quá coi trọng. Tiềm năng của ta, đến đây cũng đã gần như cực hạn rồi.

– Hả?

Tiffia thốt lên, ngơ mặt ra. Cô tưởng mình nghe nhầm gì đó, hỏi lại:

– Tiền bối nói con số vừa rồi là bao nhiêu ạ?

– Hơn hai trăm. Ừm, chờ chút…

Raenadi chợt nhận ra điều gì đó, đưa tay vạch vạch trong không khí, rồi gãi đầu mấy cái, nói:

– Thế giới cô đang sống lại có cấp độ thấp đến vậy. Việc xuất hiện một kẻ có tiềm năng lớn như cô, thật khó mà không khiến ta nghĩ đến khả năng có bàn tay của bậc đại năng nhúng vào.

Tiffia lộ vẻ mặt khó hiểu. Raenadi không hề dừng lại, tiếp tục nói:

– Ồ. Ở đây do lão Syneir nắm giữ. Khoan đã, cô trước đây là Người? Chuyện này càng nghĩ càng khó hiểu.

– Tiền bối? – Tiffia lo lắng.

– À. Đừng lo. – Raenadi phất tay bảo. – Cô có nghe nhiều hơn nữa cũng không sao. Ra khỏi đây rồi sẽ quên hết. Không có ngoại lệ nào cả. Cứ yên tâm, sẽ không rước họa vào thân đâu.

Tiffia cười méo xệch, muốn nói lại thôi. Cô thật không ngờ tới mình chỉ tò mò hỏi một câu về Thần cấp của đối phương lại khiến cô ta huyên thuyên đủ thứ mà cô chẳng nắm bắt được chút nào. Càng nghe, cô càng thấy đầu óc mình thêm mông lung.

Nhưng âu cũng đành phải chấp nhận. Tiffia cũng chỉ là một du hành giả Thần cấp 1, đối với kẻ vượt trên hai trăm Thần cấp chẳng đáng là gì.

“Mà hai trăm Thần cấp, rốt cuộc nghĩa là sao?” Tiffia nghĩ thầm, chợt thấy đầu đau nhói. Cô chỉ biết rằng trên thế giới có vài người đạt tới Thần cấp trên bốn mươi, nhưng nhiều hơn nữa thì chưa nghe tới bao giờ. Đó hẳn là đẳng cấp của các vị Chính thần. Cô thật không ngờ người chấp chưởng bí mật của tộc yêu tinh lại có Thần cấp cao đến thế.

Chờ Raenadi huyên thuyên một hồi xong, Tiffia mới cẩn thận lên tiếng:

– Tiền bối. Tôi có chút thắc mắc, nếu chọn gia tăng Thần cấp, bản thân có thể đạt đến cấp độ nào?

– Điều này ta cũng không rõ. – Raenadi đáp. – Có hai vấn đề mấu chốt. Một là ở cô, một là ở người đứng sau nơi này. Với bản thân cô, ta có rất nhiều mong chờ. Tuy nhiên, nếu người kia không thích, hoặc phát hiện cô có liên lụy đến mưu tính xấu xa nào đó, có khi chẳng đạt được Thần cấp nào.

“Mạo hiểm đến vậy ư?” Tiffia thầm thốt. Cô không dám lãng phí một lựa chọn. Nhận thấy khả năng không tăng được Thần cấp nào, cô tự nhiên dần nghiêng về ba lựa chọn còn lại hơn.

– Nhưng điểm này, ta vẫn phải nhắc lại lời khuyên của mình. – Raenadi lên tiếng. – Cô nên chọn lựa chọn thứ tư. Luyện ngọc thô từ năng lượng tinh linh tinh thuần, gần như chỉ có thể thực hiện ở nơi đây. Ra khỏi đây rồi, cô cả đời có khi cũng chẳng tìm được thêm cơ hội nào như vậy nữa.

Tiffia hiểu được lợi hại trong lời nói của Raenadi, nhưng thật tâm vẫn khó mà cứ thế chọn theo lời khuyên của cô ta. Cô có cảm giác rằng nữ yêu tinh đang nói tới điều gì đó quá cao xa, trong khi bản thân cô chỉ mới chập chững bước vào cuộc tranh đua Thần cấp mà thôi.

– Tôi có sáu tinh linh. Một lựa chọn, có thể làm được bao nhiêu ngọc thô? – Tiffia thắc mắc.

Raenadi mỉm cười. Nụ cười này có lẫn vào vẻ giễu cợt.

– Một. Ba lựa chọn, thì là ba viên.

“Quả nhiên.” Tiffia thầm nói, hơi suy nghĩ rồi bảo:

– Nếu thế, trước đó tôi muốn xem qua mấy quyển sách kỹ năng và vài món bảo vật trước đã.

– Tự nhiên.

Raenadi đáp, đưa tay ra ý mời.

Tiffia nuốt khan một tiếng, rồi không nói nhiều lời, đứng dậy tiến về phía kệ sách.

Kệ sách không quá lớn, chỉ vỏn vẹn sáu tầng, dài chừng hơn ba mét, chứa nhiều lắm cũng chỉ khoảng nghìn quyển.

Tiffia nhìn tới nhìn lui một hồi, rất nhanh nhận ra rằng những cuốn sách kỹ năng đều không ghi rõ thông tin, khi lật ra đọc thì toàn là một đống chữ viết lạ lẫm.

Điều này không khỏi khiến Tiffia thất vọng. Cô nếu chọn sách kỹ năng, rõ ràng là đang cố ăn may. Mà đống sách lịch sử hay kiến thức nào đó, chẳng nghi ngờ gì là chẳng giúp ích được nhiều. Dù sao đó cũng toàn là những thông tin chẳng liên quan chút nào đến cuộc sống của cô.

– Nghe cô ta, chọn thứ tư đi. Cả ba lựa chọn.

Giọng mèo Jorz vang lên khi nó vừa bay đến bên cạnh Tiffia. Cô quay sang ông ta, thắc mắc:

– Đây là nguyên nhân chính khiến ông nhất định bắt tôi phải tích lũy năng lượng tinh linh tinh thuần?

– Này còn phải hỏi. – mèo Jorz dè bỉu. – Thần cấp, nếu như cô không liên quan đến kẻ xấu xa nào thì nhiều lắm cũng chỉ đạt tới cấp 45 mà thôi.

– Hả?

Tiffia nghệch mặt ra, suýt nữa đánh rơi quyển sách đang cầm trên tay.

– Thần cấp 45? Chỉ cần chọn lựa chọn thứ ba, một lựa chọn đã có thể dễ dàng đạt tới Thần cấp 45.

– Phấn khích cái gì! – mèo Jorz mắng. – Con đường cô đi không thể chỉ nhìn vào những lợi ích trước mắt như vậy. Sáu tinh linh! Còn đều là dạng không tầm thường. Cô chọn gia tăng Thần cấp là phung phí lựa chọn.

Tiffia quả thật không hiểu nổi mèo Jorz đang đề cập tới cái gì. Nếu có thể thăng đến Thần cấp 45, cô chắc chắn sẽ trở nên vô cùng hữu ích cho Turan. Với Thần cấp 45, cô lập tức đủ sức trấn áp cả một lục địa, trong khoảnh khắc hóa giải nguy cơ kiếp nạn của tộc yêu tinh.

“Gượm đã”

Tiffia chợt thốt. Cô sực nhớ rằng Raenadi có Thần cấp hơn hai trăm, đang phải chịu tội ở đây, còn vua yêu tinh Valder từng nói về kiếp nạn nào đó của tộc, dường như giữa chúng có sự liên quan nào đấy.

“Hẳn là kiếp nạn của tộc yêu tinh không thể đơn giản hóa giải khi Thần cấp chưa đạt tới ngưỡng như của Raenadi? Hay còn có ẩn tình nào khác?”

Tiffia thở dài một hơi. Cô suy cho cùng là quá thiếu thông tin. Đưa tay nắm lấy quyển sách đề “Lược sử tộc yêu tinh”, cô thật không khỏi nảy sinh ý định dùng một lựa chọn vào đây. Sách này là có thể đọc hiểu, nhưng chỉ được vài trang đầu như là dùng thử, đoạn sau hoàn toàn phân biệt không ra chữ.

Điểm mấu chốt là Tiffia nhận thấy nội dung trong quyển sách khác rất nhiều so với mấy quyển lược sử cô từng đọc ở quê nhà. Điều khác biệt không phải ở chỗ đúng hay sai, mà giống như quyển sách này bao hàm một không gian, thời gian rộng lớn hơn gấp trăm, gấp ngàn lần.

Nhìn biểu hiện của Tiffia, mèo Jorz không khó đoán được mạch suy nghĩ của cô nàng, cười bảo:

– Nhận ra chuyện không đơn giản rồi? Yên tâm. Có ta hỗ trợ, cô nhất định sẽ dễ dàng đạt tới cảnh giới Tật Thần. Lựa chọn thứ ba, là không thể chọn.

Tiffia nhìn sang mèo Jorz, ánh mắt hiện rõ sự mông lung. Thấy thế, ông ta vội giải thích:

– Ừm, đó là… Nói chung thì cô cũng không nhớ được những điều này khi rời khỏi đây đâu, đừng thắc mắc thì hơn.

– Vậy thì bớt lời đi.

Tiffia nói. Cô giờ tâm tình hoàn toàn không tốt chút nào. Cảm giác bản thân suốt mấy mươi năm qua toàn sống trong giả dối, lại còn chịu đủ gian khổ, thật sự có thể khiến bất cứ ai phát điên.

– Tôi muốn xem bảo vật.

Tiffia giọng hời hợt, vậy mà chẳng thèm nhìn Raenadi một cái khi nói.

Nữ yêu tinh cũng không hề tỏ vẻ khó chịu, đưa tay vung lên liền biến kệ sách kia thành một kệ đầy ắp đồ vật.

Tiffia nhìn quanh, không khỏi thở dài một tiếng đầy thất vọng. Cô không phải là không nhìn đống đồ ở đây vào mắt, mà là hoàn toàn không nhìn ra được rốt cuộc chúng là thứ gì, có giá trị bao nhiêu.

Đống tiền xu, mấy viên tinh thể, một bức tượng gỗ, một đầu mũi tên gỉ sét, một tấm gương có vết nứt, vài bình thuốc không có nhãn, và đủ những thứ trông tầm thường khác. Ngoài ra, Tiffia vẫn thấy được vài món trông quý giá như một con dao găm nạm ngọc hay chiếc vòng cổ làm bằng kim loại sáng loáng phát ra vô vàn những đốm li ti màu vàng cam.

Lúc này, mèo Jorz bay tới, ngoạm lấy một cây roi dài hơn hai mét. Tiffia hiểu ý, cầm lấy săm soi một hồi.

– Nếu cô thực sự muốn chọn lựa chọn thứ hai thì nên lấy cái này.

Tiffia liếc nhìn Raenadi một chút, thấy cô ta rất điềm tĩnh thưởng trà, không hề tỏ vẻ xem trọng đống đồ vật ở đây. Kỳ thực, bản thân cô cũng không mấy hứng thú với bất kỳ món đồ nào. So với chúng, Thần cấp 45 vẫn là có sức hấp dẫn hơn rất nhiều.

– Cái roi này là gì? – Tiffia hỏi.

– Tạm không nói tới những thứ khác, – mèo Jorz đáp – riêng tác dụng giúp trấn áp lũ tinh linh cũng đã rất có ích rồi.

– Trấn áp tinh linh?

– Phải. Nó sẽ khiến chúng lập tức dẹp bỏ kiêu ngạo, không dám trái lời cô. Mặc dù… thực tế không thể dùng quá nhiều, vì khi chúng bị tổn thương sẽ ảnh hưởng tới năng lực, hơn nữa khế ước cũng sẽ làm tổn hại đến chủ nhân.

Tiffia nhăn mày, gắt:

– Thế chẳng phải vô dụng sao?

– Ta chỉ ghét cái kiểu vênh váo của lũ tinh linh đó…

Mèo Jorz lẩm bẩm. Tiffia nghe vậy không khỏi nổi đóa, giơ roi lên định quất con mèo hư hỏng này một cái.

Tuyệt tác văn chương này được lưu giữ và bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free