(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 36: Gin
Turan cùng Darmil đợi đến tận trưa nhưng vẫn không tìm thêm được thành viên nào khác. Những người đến đây sau đó hoặc đã có tổ đội, hoặc đã vượt quá Thần cấp 5 mà nhiệm vụ giới hạn. Turan định đợi thêm chút nữa, nhưng bởi vì Darmil cứ chốc chốc lại réo bụng đòi ăn trưa, khiến nó đành phải quay về quán rượu Lylat.
Về đến quán rượu, Turan không khỏi ngạc nhiên khi thấy trước cửa có treo tấm biển đề chữ “Tạm đóng”. Nó chưa bao giờ thấy bà Lylat treo tấm biển này trong suốt hơn một năm qua. Bây giờ đang là giữa trưa, lúc mà các du hành giả đến đây ăn và mua thực phẩm cho chuyến du hành, cũng tức là thời điểm quán bán được nhiều nhất, chỉ sau buổi đêm mà thôi. Có mấy người tiến đến trước quán, thấy tấm biển thì lắc đầu chán nản rồi bỏ đi. Turan càng nhìn càng thấy lạ, vội bước vào trong quán.
– Uống! Uống đi!
Tiếng nói lớn đầy uy lực của Reinar, chủ tiệm rèn Phylts, vang lên. Turan nhìn sang và thấy một bàn ba người: Reinar, Lylat và một người đàn ông chỉ cao đến ngực Reinar, với mái tóc nâu đất lấm tấm bạc và bộ râu được tết gọn gàng. Đó là một người lùn.
Turan có chút ngạc nhiên. Một người lùn đến thành Yeit là chuyện rất hiếm, vì họ thường sống quanh những ngọn núi và quặng mỏ, nơi có nhiều công việc yêu cầu sức mạnh và thể lực phù hợp với họ. Hơn cả, nó đoán ông ta là lý do khiến quán rượu tạm đóng hôm nay.
– Ta đã uống rồi. Sao lại không thấy ông uống?!
Ông người lùn lên tiếng gắt gỏng, mặt hầm hầm nhìn Reinar. Giọng ông ta trầm và vang đầy uy lực. Gắt gỏng là vậy, nhưng cốc rượu từ tay ông ta sau đó vẫn được đổ đều vào miệng.
– Tôi không uống nhiều được. Tôi còn phải làm việc.
Reinar cười đáp, cầm cốc rượu lên nhấp vài ngụm rồi lại đặt xuống. Lylat ngồi một bên, thấy vậy, chỉ lắc đầu cười rồi với tay lấy một ổ bánh mì, xé nhỏ và nhấm nháp như một thứ đồ nhắm.
“Bà ta cũng có lúc kiệm lời như vậy sao?” Turan ngạc nhiên. Hình tượng Lylat trong đầu Turan là một người lúc nào cũng sẽ oang oang nói chuyện, và nếu là trong một bữa rượu, bà ta sẽ là người ép người khác uống. Nó thắc mắc không biết mối quan hệ giữa ba người họ là gì.
– Tiffia! Cô Tiffia!
Darmil lớn tiếng gọi. Tiffia vừa bước ra từ bếp, mang theo một khay ba miếng thịt lớn đang bốc khói nghi ngút. Cô nghe tiếng gọi thì liếc mắt nhìn một cái nhưng rất nhanh lại tập trung mang khay thịt đặt lên bàn Lylat.
– Được rồi, Tiffia. – Lylat lên tiếng – Đi nghỉ sớm đi.
Tiffia gật đầu rồi xoay người bước ra chỗ Turan, cất tiếng hỏi:
– Chuyện tổ đội thế nào rồi?
– Còn thiếu một người. – Turan đáp vội – Ông ta là ai thế?
Tiffia quay đầu lại nhìn ông người lùn một chút rồi mới nói:
– Gin. Tôi nghe bà Lylat gọi như vậy. Hình như họ là đồng đội cũ của nhau.
Turan gật gù, vẻ đã hiểu. Nó biết Lylat từng có một tổ đội lúc Đại Thánh Thế mới xảy ra. Bà và chồng mình, cùng bốn người khác, đã lập thành một tổ đội sáu người để tranh đoạt Thần cấp. Thế nhưng chỉ sau hơn nửa năm thì tổ đội đã giải tán, mà phần lớn lý do là vì chồng của Lylat không còn trên thế gian nữa.
– Nếu chỉ thiếu một người thì…
Tiffia cất tiếng, nở một nụ cười mỉm nhìn Turan. Turan chau mày lại, không hiểu cô ta muốn nói gì, hỏi:
– Thì thế nào? Cô tìm được ai sao?
– Phải. Nhưng mời được vào tổ đội hay không thì phải dựa vào cậu rồi.
Tiffia đáp, mỉm cười tinh nghịch, rồi quay đi hướng vào bàn Lylat. Turan không mất quá lâu để hiểu ý của cô ta: Lylat đã là Thần cấp 7, Reinar vừa lên Thần cấp 8 không lâu và người duy nhất cô ta có thể ám chỉ ở đây chỉ có thể là ông người lùn kia.
Trùng hợp hay là may mắn, Turan không quá quan tâm. Ngay từ khi biết ông người lùn kia là một đối tượng tiềm năng cho tổ đội tạm thời của mình, nó đã bắt đầu nghĩ cách mời ông ta vào đội. Nhìn dáng vẻ hầm hầm uống rượu, sẵn sàng đấm vào mặt bất cứ ai dám làm phiền lúc này của ông ta, Turan cho rằng không nên tiếp cận trực tiếp. Dù vậy, nó còn có cách gián tiếp.
Nghĩ rồi, Turan liền bước đến bàn, hướng về Lylat, hỏi nhỏ:
– Gin, ông ta bây giờ đạt Thần cấp bao nhiêu rồi?
Lylat quay sang nhìn Turan, hơi chau mày, trán nhăn lại vẻ bực tức. Turan biết mình đang làm phiền Lylat ôn chuyện cũ với đồng đội, nhưng nó không thể chờ đợi, bởi nhiệm vụ từ thần Syrathr có thời hạn.
– 5. Mày hỏi để làm gì?
Lylat gằn giọng hỏi. Turan giờ không thể quay đầu lại nữa, gật đầu đáp:
– Tôi muốn mời ông ta vào đội. Tạm thời thôi.
Lylat không nói gì nữa mà đưa mắt nhìn Gin một lúc lâu. Ông ta dường như cũng cảm giác được điều gì đó, đặt cốc rượu xuống, nhìn chăm chăm Turan. Turan biết nó là người cần lên tiếng lúc này, liền bảo:
– Ông Gin. Tôi muốn nhờ ông giúp.
– Giúp? Một lão lùn như ta thì giúp được gì chứ?!
Giọng Gin trầm vang như thể đang gắt gỏng nhưng Turan biết ông ta chỉ nói chuyện rất bình thường.
– Ông có thể trở thành thành viên tạm thời cho tổ đội của tôi được không?
Gin nghe xong lời của Turan thì mỉm cười, vài giây sau đã bật cười lớn, tiếng cười giòn vang.
– Ha ha ha. Cậu muốn ta du hành cùng cậu ư? Lão lùn này còn có thể đi du hành nữa ư? Giờ ta chỉ muốn làm một người thợ mỏ cần cù yêu rượu mà thôi.
Gin nói rồi với lấy cốc rượu, tu ừng ực cạn sạch, rồi dộng mạnh cốc xuống bàn. Ông ta sau đó chỉ nhìn Turan chằm chằm như chờ đợi điều gì đó. Turan thấy thế thì vội rút từ túi trữ vật của mình ra một thùng rượu, tháo nắp đổ đầy cốc cho Gin.
– Được được! Ta thích!
Gin cười vang, lớn tiếng bảo rồi lại tu ừng ực hết cốc rượu vừa được rót. Thế nhưng vừa uống xong, chưa kịp đặt cốc xuống thì cả người ông ta ngả ngửa ra sau rồi mất thăng bằng mà đập người xuống đất luôn.
Biết được chuyện gì vừa xảy ra, Lylat lớn tiếng gắt:
– Turan! Rượu này là của tao?!
Turan không đáp, chỉ mỉm cười đắc ý. Turan giấu không ít loại rượu của Lylat trong túi trữ vật, phòng khi cần đến. Dù sao thì rượu của bà không phải loại bình thường, nó có khả năng trị thương, tăng cường sức mạnh, sức đề kháng và vô vàn hiệu quả khác.
Tiếng cười lớn vang lên, là tiếng của Reinar.
– Ha ha ha! Gin! Ông cũng chỉ có thế này thôi hả!? Vậy thì không cần phải thách tôi uống làm gì nữa.
– A… Tên nhóc này… – Gin nói, giọng ngắt quãng – Nhiêu đây thì có… hức. Đầu ta đau quá…
– Ông mà không đứng dậy thì đám trẻ bây giờ lại cười cho đấy.
Lylat hậm hực bảo, bước đến nắm lấy chòm râu của Gin mà lôi hẳn dậy, động tác vô cùng thành thục.
– Cảm ơn. Lylat. Hức. Tôi… Hự!
Tiếng nói của Gin đứt ngay lập tức khi nhận lấy một chưởng không chút nương tay từ Lylat, khiến ông ta vừa đứng dậy đã văng vào bàn phía sau. Turan không phải lần đầu tiên thấy hành động này của bà ta. Đây là cách duy nhất Turan biết để giải rượu thuốc của Lylat. Ngoài cách này, ngay cả thuốc hồi phục và thuốc định thần phẩm chất ‘Anh hùng’ cũng không thể giải được, chỉ có thể giúp bản thân tỉnh táo đôi chút.
– Lylat à… Bà ra tay vẫn… “dịu dàng” như ngày nào…
Gin cất tiếng nói, cố bám vào chiếc ghế bên cạnh mà đứng dậy một cách khó khăn.
– Tôi đã bảo ông không biết bao nhiêu lần rồi, phải coi rượu là gì trước khi uống chứ. – Lylat gắt lớn – Vậy mà giờ lại để một thằng nhóc mới hai mươi tuổi đầu lừa cho say xỉn thế này.
– Phải phải. Ha ha. – Gin cười nói – Cứ phải để bà bảo mãi. Hồi xưa cũng vậy thôi. Lúc du hành mà say xỉn thế này thì chỉ có nước nát bét.
Bầu không khí đột nhiên thay đổi. Turan cảm nhận được Gin đang có gì đó thay đổi, và cảm giác này không quá xa lạ với nó. Ông ta đang vận khí. Biết được chuyện gì sắp tới, Turan vội nói lớn:
– Darmil! Thay tôi!
Darmil nãy giờ vẫn lúng túng đứng đó, không biết nên để tâm đến Tiffia, bữa trưa hay chuyện Turan vừa gây ra. Nghe tiếng Turan gọi, cậu giật mình, mất gần một giây mới hoàn hồn rồi vội chạy lên trước.
– Nhóc. – Gin trầm giọng bảo – Lão lùn này muốn thử xem cậu có bản lĩnh gì mà muốn ta vào đội của cậu.
Gin liền quét chân trái về trước, tiếp đó quét chân còn lại nghiêng về sau, tạo thành thế tấn. Ngay sau đó, ông ta giơ tay trái lên, kéo theo một luồng nguyên khí vàng nhạt mờ ảo từ phía sau rồi bất ngờ đập mạnh về phía trước. Luồng nguyên khí vàng nhạt theo cú đập bay thẳng đến Darmil, cực kỳ nhanh.
Darmil thấy luồng khí bay đến thì không nghĩ ngợi gì, theo phản xạ rút chiếc chùy gai từ túi trữ vật của mình ra mà đập mạnh về phía luồng khí. Chiếc chùy va chạm với luồng khí, một tiếng nổ đùng vang lên, theo sau là tiếng gió rít dữ dội như một cơn bão đang cố thổi bật gốc đại thụ.
– Ồ. Thằng nhóc này. Được!
Gin nói lớn rồi giơ tay phải của mình lên, kéo theo một luồng khí xám nhạt đập mạnh về phía trước. Luồng nguyên khí xám nhạt cuồn cuộn tuôn ra, đổ về phía Darmil. Luồng nguyên khí này không nhanh như luồng trước, nhưng Turan chắc chắn rằng nó còn khó đối phó hơn nhiều.
– Tiffia!
Tiffia đã chuẩn bị sẵn. Nghe hiệu lệnh của Turan, cô liền vạch viên ngọc lam bảo lên một tấm bùa. Tấm bùa nhanh chóng tan biến thành những đốm sáng li ti màu lam nhạt rồi tuôn thẳng về phía Gin.
Thấy vậy, Gin từ bỏ tấn công Darmil mà lùi về sau, đồng thời xoay hai cánh tay thành vòng tròn trước m��t, tạo ra một vòng xoáy nguyên khí vàng xám mờ ảo. Những đốm sáng lam nhạt chạm vào vòng xoáy, nhanh chóng hòa tan vào trong rồi chẳng mấy chốc biến mất.
Darmil không hề bỏ lỡ cơ hội, lao đến giơ chùy nện thẳng vào Gin khi ông ta còn chưa kịp thu tay về. Thế nhưng đòn đánh còn chưa kịp hạ xuống một tấc đã bị chặn lại bởi một bàn tay vô cùng rắn chắc. Turan không ngạc nhiên chút nào mà ngược lại, nó cười đắc ý.
Reinar đã phải ra tay chặn lại, cũng tức là đợt tấn công đã thành công.
– Ba đứa thanh niên trẻ khỏe đi bắt nạt một lão già lùn, trông ra thể thống gì chứ?
Reinar gằn giọng, hất chiếc chùy trên tay sang một bên rồi quay về phía Gin, nói:
– Còn lão lùn, hơn một năm qua ông đúng là chẳng khá thêm chút nào. Thời đại này mỗi ngày phải một mạnh hơn chứ. Ngay cả phép thông linh dùng thế nào mà ông cũng quên mất rồi.
Trước lời châm chọc của Reinar, Gin không hề tỏ vẻ bực tức, chỉ cười đáp:
– Ha ha! Già rồi. Già rồi.
– Ba đứa ép một. Hay là ba chúng ta đấu với chúng nó?
Lylat đột nhiên lên tiếng rồi lấy từ trong túi trữ vật ra một bình rượu. Turan thấy vậy thì rùng mình nhẹ một cái. Nó biết Lylat mạnh đến mức nào khi uống rượu do chính mình nấu vào. Không phải tự nhiên mà bà ta lại yêu thích và chuyên về việc nấu rượu đến vậy.
– Tiffia. Chuẩn bị kích hoạt tất cả các bùa.
Turan nói nhỏ chỉ đủ để Tiffia nghe được, còn bản thân mình thì nắm chặt lấy một bông hoa Sinh Khất trong túi quần. Turan tự thấy không có nhiều khả năng đấu lại nhóm ba người Thần cấp 5, 7 và 8 kia, nhưng để lại vết thương nghiêm trọng cho họ thì hẳn là không thành vấn đề.
– Thôi thôi. Thua là thua. Già rồi nhưng tự trọng vẫn phải có. Ha ha.
Gin nói, cười vang.
– Ông còn dám nói về tự trọng nữa sao, lão lùn?
Reinar lên tiếng, tặc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng rồi quay sang Lylat, nói:
– Tôi về đây. Lão già này làm tôi phát điên mất.
Lylat không đáp, quay lại nói với Gin:
– Vậy thì ông tự giải quyết với tụi nó đi.
Rồi Lylat bỏ đi vào bếp. Reinar thấy vậy thì tặc lưỡi lần nữa, cũng bước ra khỏi quán rượu.
Đến lúc này thì Turan biết, thành viên tạm thời thứ ba của tổ đội đã được xác định.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.