Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 364: Đến thành Tailor

Sau khi nghe Phalsia giải thích mọi chuyện, Turan nhận thấy thời gian không còn nhiều, liền nói: – Nếu cô muốn gặp cô ta, vậy cô nên đi cùng tôi. Tất nhiên, chuyến đi sẽ chẳng dễ chịu chút nào đâu.

Lời đề nghị đột ngột của Turan khiến Phalsia không khỏi ngẩn người hồi lâu. Cô ta khó mà hiểu nổi vì sao nó lại đưa ra lời đề nghị như thế. – Được thôi. Chỉ mong cậu không gặp rắc rối gì với đồng đội của mình khi có tôi đi cùng.

– Người gặp rắc rối thực ra là cô mới đúng.

Turan nói xong, chợt nhớ ra điều gì đó, vội hỏi: – Còn tổ đội Pongru thì sao?

– Coi như kết thúc.

Phalsia đáp ngay. Cô nàng có vẻ như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ sớm, chỉ chờ đến bây giờ Turan chịu hỏi mà thôi.

Turan nhìn chằm chằm Phalsia một lúc, thấy cô ta không có ý định giải thích nên nó đành tặc lưỡi, quay người rời đi.

Yeatra phát hiện có một cô gái xinh đẹp đi cùng với Turan thì không nhịn được liền thốt lên: – Turan!? Cô gái này không phải là…

– Chỉ được cái suy đoán linh tinh. – Turan mắng. – Để mắt đến cô ta giúp tôi. Xảy ra vấn đề gì thì cô chịu trách nhiệm đấy.

– Hả? Tại sao chứ?!

Yeatra gắt lên, vẻ mặt bực tức.

– Làm phiền cô rồi.

Phalsia cười rồi nói, ung dung ngồi vào bên cạnh Yeatra. Yeatra trừng mắt nhìn cô ta, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại liếc nhìn Turan rồi thôi.

Cứ thế, chiếc xe bán tải chạy bon bon tiến về phía trước, nhắm thẳng thành Tailor dưới ánh chiều tà.

– Cô tên gì?

Yeatra dè chừng đáp.

– Đừng căng thẳng như thế. – Phalsia cười rồi nói. – Tôi không có ý xấu gì đâu.

– T-tôi mới không có căng thẳng! – Yeatra gắt lên. – Đừng có bắt chuyện với tôi.

Nói xong, cô ta còn lè lưỡi, cũng không rõ có ý gì.

Turan vừa lái xe, vừa chú ý hai cô gái ngồi ở sau lưng mình. Nó không khó để nhận ra rằng Yeatra sợ bản thân lỡ lời khiến nó tức giận nên quyết định giữ im lặng. Cái lườm của nó khi vừa lên xe rõ ràng rất có hiệu quả.

Sau một hồi lâu, Phalsia cũng đành chịu thua, chuyển sang bắt chuyện với Turan ở phía trước: – Cậu đang định đi đâu?

– Thành Tailor. – Turan đáp liền. – Cô nếu đã chờ ở nông trại Langr thì cũng phải biết điểm đến của tôi rồi chứ?

– Cũng không hẳn. – Phalsia ái ngại đáp. – Thành thật mà nói thì đây cũng chỉ là trùng hợp mà thôi.

Turan ngờ vực liếc nhìn Phalsia một chút. Nó sau đó suy nghĩ lại thì thấy quả thật rất khó có khả năng Phalsia hay thế lực đứng sau cô ta biết được lộ trình vừa mới được quyết định vào tối hôm qua của nó.

– Vậy thì tại sao cô lại ở đó? – Turan hỏi.

– Là tôi đang trên đường tới thành Yeit. Đúng vậy, tôi có được không ít thông tin về cậu, nên đến đó tìm cơ hội.

– Nói vậy, cô có biết về Yeatra?

Phalsia không vội đáp mà liếc nhìn sang người bên cạnh một lúc, thấy vẻ mặt ghét bỏ của Yeatra thì chỉ đành cười trừ, đáp: – Không sai. Chắc cậu cũng đã để ý rồi, bối cảnh của cô nàng này không hề đơn giản đâu.

– Đừng nói tới chuyện đó, tôi không hỏi tới.

Turan gằn giọng, có ý cảnh cáo. Phalsia nghe vậy thì nhún vai, tỏ vẻ bản thân không cố ý.

– Heathier… Không. Tổ đội Pongru thế nào rồi?

Câu hỏi bất ngờ của Turan khiến Phalsia mất một lúc mới kịp phản ứng, đáp: – Mọi chuyện tốt đẹp. Ông chú đó đã thắng. Pongru đang làm rất tốt. Cô bé người thú đã tìm được cho mình chỗ đứng nhất định. Chỉ có tôi là bị cho ra rìa.

– Là do bản thân cô hay là…?

– Tôi thất bại, chỉ có thể nói đến đây thôi. Mong cậu đừng làm khó.

Cười khẩy một tiếng, Turan lại hỏi: – Là tự cô không muốn, hay là… không được phép?

Phalsia thở hắt một hơi. Cô ta thật không ngờ rằng trò chuyện vài câu với Turan lại có thể gây nhiều áp lực đến thế. Gương mặt cô nàng giờ đã tái nhợt, có chút xanh xao.

– Đổi câu hỏi. – Turan thốt ra. – Ngoài Tiffia, cô có còn nhắm tới ai trong tổ đội tôi nữa không?

– Hả? Không. Tại sao?

Phalsia thắc mắc, lại chợt nhớ ra điều gì đó, thốt lên: – Cậu… Chẳng phải cậu đã bảo không nhúng tay vào rồi ư?

– Cô quá nhạy cảm. – Turan vội đáp. – Tôi chỉ đang hỏi mà thôi. Không phải… cô cũng có lý do riêng nên mới dễ dàng đồng ý đi cùng tôi sao?

Phalsia hừ một tiếng, không thèm đáp lời.

Lúc này, chẳng biết ai đã cho Yeatra sự dũng cảm, hoặc có lẽ chỉ đơn thuần vì quá tò mò, cô ta lên tiếng: – Ừm thì… mối quan hệ giữa cô ta với cậu rốt cuộc là gì vậy, Turan?

Lẽ ra Yeatra nên thốt ra câu hỏi này từ sớm. Turan thật chẳng hiểu nổi mạch suy nghĩ của cô bạn mình lại thế nào nữa.

– Cô ta từng thuộc về một tổ đội khá ưu tú, có quen biết với tổ đội của tôi. – Turan đáp. – Cô ta cũng từng là… một người bạn với Tiffia. Thực ra, đều là quan hệ gián tiếp mà thôi. Nếu không phải bản thân tôi có cái danh đội trưởng, e rằng cô ta chẳng thèm để mắt đến tôi đâu.

– Không dám.

Phalsia bực tức thốt lên.

– Nói thế… cô ta là địch hay là bạn?

Yeatra hỏi một câu thật khó trả lời, lại vô cùng nhạy cảm. Turan nhăn mày suy nghĩ một hồi mới lên tiếng đáp: – Là bạn.

– A! Thế thì tôi có thể…

Yeatra vui vẻ thốt lên, nhưng rồi lại chợt cảm thấy bản thân không nên nói nhiều, giọng nhỏ dần rồi im hẳn.

Phalsia ném cho Turan ánh mắt nghi hoặc. Nó vội giải thích: – Tôi tin tưởng mối quan hệ giữa cô với Darmil. Nói không chừng, hiện tại cô vẫn còn dính líu với tổ chức đứng sau mình, hay cả việc cô thất bại trong bất kỳ chuyện gì đó liên quan tới tổ đội Pongru, đều là vì cậu ta.

Phalsia hít sâu một hơi, muốn nói nhưng không tìm được lời nào phù hợp. Lời của Turan phần nhiều là thăm dò, nếu cô ta ngu ngốc phản ứng, chắc chắn sẽ để lộ thông tin.

Yeatra hơi suy nghĩ, như bắt được điểm mấu chốt, chồm tới trước mặt Phalsia, cất tiếng: – Tức là cô với cậu Darmil kia…

– Không có! – Phalsia vội thốt lên. – Cô đừng có suy đoán lung tung.

– A… Tớ lại nói gì sai nữa rồi sao, Turan?

Turan cười hì hì, không đáp, tập trung lái xe. Nó vừa rồi cũng chỉ muốn thăm dò tình hình một chút mà thôi, nhưng có vẻ như chuyện còn đáng trông đợi hơn nó tưởng. Càng nghĩ, nó càng thấy kỹ năng ‘Hấp dẫn’ của Darmil thật đáng gờm.

Đêm xuống. Cả thành phố lên đèn sáng rực cả một vùng trời. Tòa thành sầm uất nổi danh mang tên Tailor này quả không hổ danh.

Sau khi nhận phòng trọ xong, Turan để Yeatra ở riêng cùng Phalsia, còn mình thì vào một phòng khác bắt đầu nghiên cứu mấy quyển sách kỹ năng.

Hiện tại, kỹ năng ‘Chống đỡ’ và ‘Tránh né’ của Turan đều đã đạt cấp độ 3, với tiến trình lần lượt là 15% và 7%. Sau khi lên đến cấp độ 3, tốc độ gia tăng tiến trình của hai kỹ năng này chậm lại vô cùng, khiến nó đành tạm thời chuyển sang tập trung vào những kỹ năng còn lại.

Kỹ năng ‘Cào’ và ‘Đấm mạnh’ sau đó được sử dụng khá thường xuyên, giúp nâng cấp độ của cả hai lên cấp 2, với tiến trình lần lượt là 11% và 5%. Hiệu quả tăng thêm từ việc thăng cấp không nhiều, nhưng lại rất đáng lưu ý.

Vấn đề là Turan không hiểu vì sao tốc độ gia tăng tiến trình của kỹ năng so với Thần cấp lại chậm đến vậy, khác biệt một trời một vực. Bản thân nó hiện tại đã đạt Thần cấp 11, hơn cấp độ kỹ năng cao nhất của nó đến tận 8 cấp. Rõ ràng là theo như nó được biết từ nhiều nguồn tin đáng tin cậy, cấp độ kỹ năng thường sẽ bằng một nửa Thần cấp của du hành giả, chứ không phải chỉ hơn một phần tư một chút như hiện tại.

Đáng buồn nhất vẫn là kỹ năng chủ đạo của Turan, vẫn tiếp tục nán lại ở cấp độ 1, còn tiến trình thì chỉ đang ở mức 59%. Thế này cũng quá chậm rồi. Thậm chí Turan hơi có cảm giác rằng càng về sau, tốc độ gia tăng tiến trình càng chậm hơn, mặc dù cấp độ vẫn chưa hề tăng. Thật sự không hợp với lẽ thường.

– Rốt cuộc là sai lầm ở chỗ nào?

Turan nói nhỏ. Nó từng có cả gan hỏi thần Fyratr một lần về vấn đề này, nhưng chỉ nhận được một câu trả lời hời hợt, r���ng nó không được nóng vội. Nhưng ai mà có thể không nóng lòng được nếu ở trong tình huống như nó. Hơn cả, Turan dám chắc rằng chính mình đã nhìn thấy thần Fyratr lộ vẻ bối rối khi được hỏi, như thể cô ta cũng không biết gì hơn nó cả, chỉ đang cố ra vẻ mà thôi.

Phải biết, phẩm chất kỹ năng chủ đạo của Turan chỉ mới ‘Anh hùng’, còn Darmil đã là ‘Huyền thoại’. Thế mà kỹ năng của cậu ta đã sắp đạt cấp độ 3, thậm chí có thể đã đạt được rồi, trong khi kỹ năng của nó vẫn còn cách cấp độ 2 rất xa. Chưa kể đến, một trong số những kỹ năng khác của cậu ta cũng đã đạt đến cấp độ 4 trong khi bản thân cậu ta chỉ mới Thần cấp 5.

Turan không nghĩ vấn đề là do nó không luyện tập đầy đủ. Những ngày gian khổ ở Rungr, nó vẫn còn nhớ rất rõ. Vô vàn những hình ảnh mang theo cảm giác đau đớn và sợ hãi vẫn luôn đeo bám nó không dứt.

Nhưng Turan không giận. Nó vẫn đủ tỉnh táo để nhớ rằng, ngoài kỹ năng chủ đạo, toàn bộ kỹ năng còn lại mà nó có được đều là thông qua kỹ năng ‘Thông hiểu’. Những quyển sách kỹ năng tương ứng với kỹ năng mà nó đã học được vẫn còn nằm ngay trước mặt nó đây.

– Nếu có mèo Jorz ở đây thì tốt.

Turan thốt lên. Mèo Jorz mặc dù tính tình rất tệ, nhưng cũng giúp ích được rất nhiều. Dù sao ông ta cũng có thân phận là một Chính thần đàng hoàng, lại còn rất hùng mạnh, Turan tất nhiên muốn tận dụng thật tốt.

Nghĩ rồi, Turan quyết định học thêm kỹ năng mới. Bản thân nó giờ đã là Thần cấp 11, hẳn đủ để nghiên cứu sách kỹ năng cấp cao.

Cầm lên quyển sách kỹ năng mang tên ‘Sinh lực tràn trề’, trong đầu Turan bắt đầu tuôn ra vô vàn suy nghĩ. Đây là quyển sách nó mua được từ tay một bà lão ở thành Kyrult, với cái giá hời. Tuy nhiên, độ bền của quyển sách kỹ năng là 0%, tức là đã bị hỏng, dòng chi tiết khi giám định cũng nêu rõ rằng không thể sử dụng.

Dù vậy, Turan với kỹ năng ‘Thông hiểu’ lại không giống. Nó không học kỹ năng theo cách bình thường mà một quyển sách kỹ năng được sử dụng, càng không làm tiêu hao quyển sách sau khi học được kỹ năng.

Lần trước, Turan đã bị ngất đi khi cố lần mò trong biển đen tri thức mà kỹ năng chủ đạo mang lại. Nhưng lúc ấy, nó chỉ mới Thần cấp 1, giờ thì đã khác rồi.

Toàn bộ nội dung của chương này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free