(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 490: Đột biến
Chỉ còn vỏn vẹn hai căn phòng cuối cùng, cả hai đều là phòng đôi. Kull đinh ninh rằng một phòng sẽ chứa hai mục tiêu cần tiêu diệt, còn phòng kia chắc chắn là nơi trú ngụ của một thuật sư và một y thuật sư.
Y thuật sư thường khá yếu kém trong chiến đấu, chứ đừng nói đến khả năng tự vệ, nên việc họ ở phòng đôi để được bảo vệ cũng là điều dễ hiểu. Còn về hai mục tiêu chính, dù Kull không rõ nguyên do là gì, nhưng việc họ ở cùng một chỗ đã ngầm báo hiệu nhiệm vụ của cậu sẽ không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, Kull lại chẳng hề bận tâm. Cậu thậm chí còn chẳng buồn dò xét xem trong phòng nào đang có những ai. Đối với cậu, việc sớm giải quyết hai mục tiêu khó nhằn cũng không phải là điều tồi tệ, mà thực ra, còn khiến cậu cảm thấy phấn khích hơn. Dù sao thì cho tới hiện tại, cậu đã nắm chắc phần thắng trong tay, rằng cả bốn người đều sẽ phải gục ngã.
Vậy nên, Kull hướng thẳng đến cánh cửa phòng đối diện, lặp lại một loạt thao tác đã thành thục rồi nhẹ nhàng mở cửa ra.
Bên trong, một ánh đèn vàng lờ mờ soi rọi, kèm theo tiếng nhạc êm dịu phát ra từ một chiếc máy ở góc phòng. Kull có chút bất ngờ, nhưng không phải vì cảnh tượng đó, mà vì căn phòng giờ đây trống không, không một bóng người.
“Họ đã đi rồi sao?” Kull thầm tự hỏi. Cậu dễ dàng nhận ra đây là căn phòng của hai thành viên tổ đội có Thần cấp cao nhất, cũng chính là hai mục tiêu chính của nhiệm vụ. Nếu họ đã phát hiện mình bị nhắm đến và bỏ trốn, thì đây sẽ là một rắc rối lớn cho Kull. Hơn nữa, nếu đối phương thực sự đã bỏ trốn, thì hẳn là phải từ trước khi cậu rời khỏi phòng mình, tức là đã được một khoảng thời gian khá lâu.
Cho tới tận bây giờ Kull vẫn hoàn toàn không nhận ra điều đó. Kỹ năng ‘Lĩnh vực’ của cậu vẫn còn nhiều hạn chế, hay nói đúng hơn là, cậu còn quá yếu. Khi đối mặt với những lớp ngăn cách quá vững chắc, việc xác định có còn người bên trong hay không là vô cùng khó khăn.
Ngay cả lúc này cũng vậy. Kull thử thi triển kỹ năng chủ đạo thêm một lần nữa, nhưng vẫn chẳng bắt được một chút dấu hiệu nào của bất kỳ ai đang ở đây. Xem ra đối phương thật sự đã trốn đi rồi.
Kull khẽ thở dài, có chút thất vọng. Cậu đã rất chờ mong phía sau cánh cửa này là hai đối thủ hùng mạnh, nhưng giờ lại chẳng thấy bóng dáng họ đâu cả.
Chỉ là, suy cho cùng thì Kull cũng không quá gấp gáp. Cậu quay người, từ tốn lấy ra một viên đá truyền âm, định kích hoạt để truyền tín hiệu thì bất chợt có rung động phát ra từ bên hông mình. Dùng tay còn lại, cậu cầm lấy một viên đá truyền âm khác có kích thước chỉ bằng phân nửa bình thường rồi cất tiếng hỏi:
– Sao?
– Hủy bỏ.
Kull nhướn mày. Cậu còn chưa kịp thông báo cho đối phương về sự biến mất của hai mục tiêu. Hơn nữa, cậu cũng chẳng phải là không có cách để tìm ra hai kẻ đó.
Tuy nhiên, là một sát thủ được thuê, Kull về cơ bản không có quyền thắc mắc về nhiệm vụ. Việc đó rất dễ khiến chủ thuê bất an, và cuối cùng Kull sẽ mất đi những nhiệm vụ được giao sau này. Xem chừng, bên phía chủ thuê đã gặp phải vấn đề lớn.
Không đợi Kull đáp lời, hay đúng hơn, đối phương coi sự im lặng của cậu như một lời đồng ý, viên đá truyền âm cứ thế phát ra âm thanh nứt vỡ rồi tan thành một đống bụi mịn.
– Tệ thật. Kull thốt lên, rồi nhún vai tỏ vẻ nhàm chán.
Thế nhưng, nhàm chán là một chuyện, hai con mồi béo bở có thể mang lại một đống Thần tinh cho cậu vẫn còn đang say giấc trong phòng kế bên. Hai người đó hẳn là vẫn chưa chạy thoát, giống như ba người kia vậy.
Nghĩ vậy, Kull cất b��ớc tiến ra ngoài, trông thấy từ xa trên đoạn hành lang có một người nhân viên quán trọ đang bước tới, cậu cũng chẳng phản ứng gì nhiều. Cả hai cứ thế thản nhiên bước qua nhau.
Người của mình. Kull nhận định ngay lập tức. Chẳng có người nhân viên quán trọ nào lại có thể tỏa ra lực lượng của một du hành giả Thần cấp thấp nhất là cấp 10 cả. Huống hồ, đối phương có thể xuất hiện trong hành lang mà Kull không hề phát hiện ra từ trước, điều đó cho thấy năng lực không hề kém, và cũng chứng tỏ hắn đã biết về những gì đang xảy ra ở đây.
Thế nhưng, khi Kull vừa bước tới trước cửa căn phòng mà mình đang nhắm tới, vừa đưa tay đặt lên nắm cửa thì bất ngờ có một bàn tay chộp tới định tóm lấy cổ tay cậu, khiến cậu phải lập tức xoay người né tránh. Nếu không phải nhận ra đối phương chính là tên nhân viên vừa nãy, có lẽ cậu đã nhào tới làm ngay một trận, không cho hắn ta kịp cất lời nào luôn rồi.
– Dừng ở đây thôi.
– Muốn xen vào sao? – Kull hỏi, giọng đầy khiêu khích.
– Nhiệm vụ đã hủy, hà cớ gì còn muốn gi���t người?
Kull dĩ nhiên không thể tùy tiện đáp rằng là vì muốn thu thập Thần tinh. Nếu nói ra lời đó, cậu sẽ bị coi là một phần tử nguy hiểm và những nhiệm vụ đáng mong đợi sau này cũng sẽ tan thành mây khói.
– Xin lỗi. Nhưng tối nay tôi đã lên danh sách họ rồi. Việc họ sống sót qua đêm nay sẽ ảnh hưởng xấu đến tâm cảnh của tôi.
Lời này là thật, chỉ có điều không phải nguyên nhân chủ yếu mà thôi. Người nhân viên nghe vậy, lộ vẻ khó xử. Hắn ta hẳn cũng đã làm việc khá nhiều với đủ loại sát thủ, nên hoàn toàn có thể hiểu cho tình cảnh của Kull. Ít nhất là theo như Kull đang nhắc tới ở hiện tại.
– Vậy hai kẻ kia có gì khác biệt sao? – người nhân viên dò hỏi.
– Vốn dĩ không nên khác biệt. Ai bảo họ đã trốn thoát đâu? Chẳng phải nhiệm vụ đã bị hủy rồi sao? Kull nhún vai đáp. Cậu trực tiếp đổ trách nhiệm lên đầu chủ nhân nhiệm vụ.
– Nói vậy, nếu hai người này thoát được, cậu sẽ từ bỏ sao?
Lần này, Kull im lặng, nhìn chằm chằm đối phương. Tên này quả thật khó chơi. Lời lẽ như vậy rõ ràng là muốn làm một trận với cậu. Kull khó mà hiểu nổi vì sao hắn ta lại phải cố gắng đến thế vì hai kẻ kia. Giữa họ cũng chẳng giống như có mối quan hệ đặc biệt nào. Dù sao thì, nếu như Kull chọn căn phòng này trước rồi giải quyết xong, hắn ta chắc hẳn vẫn sẽ cản cậu ra tay với bất kỳ ai còn sót lại.
Nhưng nếu thật sự đánh một trận, Kull cũng chẳng ngại. Đối phương dù có mạnh hơn nữa cũng chẳng thể nào mạnh bằng những đối thủ mà cậu đã từng chiến đấu qua, nhất là đám quái vật không theo lẽ thường kia.
– Tôi cũng không muốn làm khó cậu. Nói đi, cậu cần bao nhiêu tiền, hay muốn trao đổi thứ gì? Tôi có thể bù đắp cho cậu.
Đối phương đột nhiên giở giọng nhượng bộ, khiến Kull không khỏi đề phòng. Với lời lẽ như vậy, chín phần mười là hắn ta muốn câu kéo thời gian. Có khi, bằng cách thần kỳ nào đấy, hắn ta đã truyền tin báo được cho những người trong phòng, để họ tìm cách trốn đi mất rồi.
Kull bực tức, nhưng chẳng vì thế mà làm điều dại dột. Cậu dù cho có nhanh chóng đánh bại tên này, thì hai kẻ kia vẫn sẽ có đủ thời gian trốn thoát. Hơn nữa, nếu cậu ngoài ý muốn trở thành kẻ địch của cả ba, thì mọi chuyện sẽ trở nên khó giải quyết. Khi ấy, ai thắng ai thua còn chưa nói được, nhưng trong thời gian ngắn dĩ nhiên là sẽ không thể phân định thắng thua.
Suy cho cùng, Kull hay đối phương đều đang làm việc cho cùng một người. Cậu thật sự không muốn vì chút xích mích nhỏ nhoi mà khiến con đường vốn dĩ thuận lợi này lại sinh ra đủ thứ trắc trở. Dù sao thì, giết có chết, vẫn sẽ tái sinh, coi như được không bù mất.
– Lần sau vậy.
Kull nói rồi quay người rời đi, để mặc đối phương đứng yên tại chỗ với vẻ dè chừng, nhìn chằm chằm theo cậu. Mãi đến khi cậu bước ra khỏi căn nhà trọ một đoạn xa, cảm giác về ánh mắt vẫn luôn quan sát mình mới hoàn toàn biến mất.
– Tên chó má nào thế nhỉ?
Kull vẻ khó chịu mắng thầm một câu. Cậu đã sớm rời khỏi khu vực diễn ra vụ ám sát, giờ đang lần mò trong mấy con hẻm tối.
Kull nhớ rõ, trong mấy lần làm nhiệm vụ trước, hắn ta chưa từng xuất hiện. Mặc dù cũng có một hai tên đứng từ xa giám sát, nhưng chỉ để báo tin về nếu có gì bất ngờ xảy ra. Đối phương có vẻ như vì một lý do đặc thù nào đó mới đến.
Dĩ nhiên, vụ việc đêm nay, Kull sẽ không để cho qua một cách đơn giản như vậy. Chỉ mong tên ngáng đường đó sẽ có thể dành đủ sự quan tâm cho hai du hành giả kia.
Đi một hồi lâu, Kull lại quay trở về con hẻm nơi có mấy người vô gia cư cùng đứa nhóc đã bán cho cậu mấy món hàng thú vị. Cậu tới đây còn có việc cần giải quyết, vốn đã nên hoàn thành từ sớm, nhưng vì người có liên quan vắng mặt nên đành phải đi thêm một chuyến. Cậu tin tưởng rằng đối phương dù có bận bịu đến thế nào thì trong đêm nay vẫn sẽ xuất hiện.
Điều khiến Kull bất ngờ là đứa nhóc kia vậy mà vẫn còn đang thức. Cậu tưởng rằng hơn hai mươi tấm Thần tinh đã phải đủ cho nó vui sướng đánh một giấc rồi chứ.
– Chào ông chủ nhỏ.
Kull ngồi xuống, cất giọng trêu đùa.
Đứa nhóc nghe xong thì há hốc mồm, nhưng rồi chẳng nói được lời nào, cứ thế ngậm miệng lại. Trông bộ dạng, Kull đoán chừng nó đang lo lắng, nên không ngủ được.
– Lo cho ông chú à? – Kull hỏi.
– Không có.
Đứa nhóc đáp ngay, cố làm ra vẻ hời hợt.
– Nhóc yên tâm. Ông ta sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Mà, dù có chết thì trước khi ấy, ông ta cũng sẽ ráng lết xác về đây.
Lời của Kull chỉ khiến tâm trạng đứa nhóc càng thêm tồi tệ. Nhưng ngay từ đầu, cậu vốn đã chẳng có ý định an ủi ai cả.
Về phần ông chú kia, Kull đang nói thật lòng. Ông ta có chuyện phải giải quyết với Kull trong đêm nay. Nếu để kéo dài hơn, hậu quả sẽ không thể giải quyết chỉ bằng vài lần chết đi.
Truyện này được bản quyền tại truyen.free, nơi mỗi trang viết là một hành trình khám phá không ngừng nghỉ.