(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 491: Tin báo
Quả nhiên không làm Kull thất vọng, chừng nửa giờ sau, một người đàn ông trong bộ đồ da rộng thùng thình bước ra từ góc tối. Đây vốn là con hẻm cụt, nên dĩ nhiên ông ta không xuất hiện một cách bình thường.
– Chào cậu. Đã để cậu phải chờ.
Người đàn ông lên tiếng với giọng trầm đục, dường như cố tình giả giọng, không rõ vì lý do gì.
Kull quan sát đối phương một lát, ném trả lại cho đứa nhóc miếng gỗ. Xong xuôi, cậu không vội đáp lời, mà đứng dậy vươn vai vài cái rồi mới nói:
– Mừng vì ông còn sống. Mạng ông cũng lớn thật đấy.
Người đàn ông cười khan vài tiếng, rồi khó xử đáp lời:
– Lần này, quả thật là có việc đột xuất. Ừm… thề luôn?
Kull nhún vai. Trước lời nói nửa đùa nửa thật của đối phương, cậu không biết phải phản ứng sao cho phải. Ông ta vẫn chẳng thay đổi gì, lúc nào cũng nhàm chán như vậy.
Thấy Kull không có ý định xoáy sâu thêm vào chuyện này, người đàn ông ra dấu xin phép, rồi bước tới chỗ đứa nhóc, đưa cho nó vật gì đó và dặn dò thêm vài lời. Xong xuôi, ông ta nói với Kull:
– Phía bên kia, tôi đã nhận được tin báo.
Nghe vậy, tâm trạng Kull liền tốt hơn hẳn. Cậu nhếch miệng cười, ra hiệu mời đối phương tìm chỗ kín đáo để nói chuyện.
Cứ thế, chẳng mất quá lâu, hai người đã khuất vào trong bóng tối, và những tiếng đối thoại bắt đầu vang lên.
– Hội Zalt phức tạp hơn những gì mà cậu từng biết. Càng đi sâu vào nội bộ, nguy cơ càng tăng cao, quyền lực lại chẳng thể so sánh với những tổ chức khác.
– Nói vậy, hội Zalt này là vứt đi rồi?
– Không thể đánh giá như thế. Cách hội Zalt hoạt động không dựa trên sức mạnh nội tại của hội, mà là các mối quan hệ gắn kết, nói đúng hơn, là một mạng lưới. Ví như một sát thủ giỏi, cũng cần tìm được nhiệm vụ tốt mới có thể phát huy giá trị bản thân.
Điều này, Kull hiểu rõ. Tuy nhiên, cậu vẫn khó chấp nhận sự thật rằng hội Zalt chỉ có vậy, và chính vì chỉ có vậy nên nội bộ rất phức tạp. Về cơ bản, từng cá nhân trong hội, ngoài danh phận chung là thành viên, thì không thể tin tưởng bất cứ điều gì ở nhau. Một người hôm nay còn ăn ý cùng làm nhiệm vụ, thì ngay hôm sau đã có thể trở thành kẻ địch sinh tử. Điều ngược lại cũng không sai.
Lúc còn ở trong hội Zalt, Kull không cảm nhận được điều đó. Có lẽ vì cậu thuộc tầng lớp quá thấp kém nên không thể nhìn thấu.
– Ý của ông là, tôi nên nghe theo phân phó của hội? – Kull dò hỏi.
– Không cần thiết. – người đàn ông đáp ngay – Cậu giờ cũng không còn thuộc h���i Zalt nữa. Họ không có quyền bắt ép cậu bất cứ điều gì.
– Đó là họ không muốn. – Kull phản bác – Rốt cuộc cũng chỉ là hình thức.
Người đàn ông há miệng, định nói gì đó, lại thôi. Ông ta hẳn biết rằng mình không ở vị thế có thể khuyên bảo Kull.
Kiềm nén sự bực tức, Kull cất tiếng:
– Tôi hiểu. Cũng không phải là tôi chưa nghĩ đến chuyện nương tựa vào một phe phái nào đó. Tuy nhiên, tôi không thể tự tiện quyết định được.
Người đàn ông không rõ Kull đang do dự điều gì. Đối với ông ta, cơ hội mà cậu đang có là vô cùng hấp dẫn, không thể chối từ. Nếu chính ông ta cũng có được cơ hội như vậy thì đã chẳng phải ngày ngày đối mặt với khó khăn, thậm chí còn bị đe dọa đến tính mạng ở chốn này.
– Dù sao đi nữa, phía trên cũng đã để mắt tới cậu. Nếu cậu không nắm lấy bàn tay chìa ra, thì lần kế tiếp rất có thể sẽ là roi vọt, thậm chí là một nhát đao chí mạng.
Nghe vậy, Kull không nhịn được khẽ cười khẩy một tiếng. Cậu chẳng e sợ chút nào cả. Huống hồ, cậu hiểu rõ họ chìa tay ra muốn mình nắm lấy vì mục đích gì.
– Ba ngày trước, kẻ đó ông đã tra ra chưa? – Kull hỏi.
– Ừm. Nếu không lầm thì hẳn là Quạ Đen.
– Quạ Đen?
Quạ Đen, kỳ thực không phải một loài quạ, mà là một mật danh. Hầu hết thành viên hội Zalt đều tự đặt cho mình một mật danh khi nhận nhiệm vụ, nhằm che giấu danh tính thật sự. Tuy nhiên, để tham gia hội Zalt, danh tính chắc chắn phải được xác thực bởi người có thẩm quyền thuộc một phân nhánh nào đó, nên mật danh trên thực tế cũng không giúp ích được nhiều. Ít nhất, dưới góc nhìn của Kull, là vậy.
Về phần kẻ sở hữu mật danh này, Kull có nghe qua. Hắn ta cũng chẳng phải nổi tiếng gì, nên cậu nhất thời không nhớ rõ chi tiết.
– Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của hắn là gần 100%. – người đàn ông nói – Hầu hết các nhiệm vụ đều là nhắm vào người có Thần cấp thấp nên không được đánh giá cao lắm. Chỉ là, nếu đã bị hắn ta nhắm vào thì coi như mất mạng.
– Thế thì lần trước, hắn ta đã mất mặt rồi? – Kull bảo, giọng nói có ý khinh thường.
– Ừm. Nhưng đó chẳng là gì so với việc bị trừng phạt. Tin này, tôi suýt mất mạng mới có thể lấy được.
Nghe vậy, Kull liền cảm thấy hứng thú. Phải biết, người đàn ông trước mặt cậu hiếm khi phải trực tiếp ra tay. Nhưng cũng có thể, ông ta đã bị phản điều tra và bị truy tìm.
– Nói rõ hơn xem. – Kull nghiêm giọng.
– Chỉ có thể tiết lộ, đó là phe phái đối địch với người đang chìa tay ra cho cậu. Nếu muốn biết nhiều hơn, ừm… hay là để khi khác.
Kull lập tức sầm mặt lại. Đối phương rõ ràng đang muốn làm tiền. Cậu không tiếc tiền để đổi lấy tình báo hữu dụng, nhưng thông tin trước mắt thì thật sự không đáng giá. Hơn nữa, cậu đâu phải chưa từng bị ông ta dụ trả tiền cho một thông tin, rồi ngay sau đó ông ta lại đưa ra thông tin khác quan trọng hơn, thậm chí trực tiếp bác bỏ giá trị của thông tin trước.
Thế nên, tạm thời Kull không muốn bỏ tiền ra. Dù có thể có nhiều, nhưng nhu cầu sử dụng của cậu chưa bao giờ ít đi. Nếu không, cậu đã chẳng phải nhắc khéo Turan về vấn đề tài chính của đội. Số tiền cậu kiếm được, vốn dĩ chỉ đủ để củng cố th��c lực, chẳng dư dả là bao.
– Nói thẳng vào vấn đề chính đi. – Kull cất tiếng – Tên đó giờ đang ở đâu?
Người đàn ông lộ vẻ thất vọng, nhưng rồi cũng đành gạt bỏ mưu tính của mình sang một bên, đáp:
– Đã sớm khởi hành sang vương quốc Danlion. Giờ hẳn là đang ở biên giới.
– Trốn? – Kull thốt, giọng có phần gấp gáp.
– Có vẻ là vậy. Nhưng…
– Cũng có thể là đánh lạc hướng.
Kull tiếp lời. Một kẻ bị lợi dụng như quân cờ một cách lộ liễu như Quạ Đen thì chẳng thể nào bỏ trốn đơn giản đến thế được. Cho dù hắn thành thật bỏ trốn, kẻ đứng sau cũng sẽ tận dụng việc đó để đạt mục đích của mình. Mà đối tượng bị nhắm đến ở đây, không ai khác chính là Kull.
Lúc này, người đàn ông liền biết mình phải làm gì, đề nghị:
– Nếu cậu muốn, tôi sẽ lập tức chuẩn bị lộ trình chặn giết hắn ta?
Kull quả thật có ý định đó. Bất kể đối phương là thật sự trốn hay chỉ giả vờ, cái mạng của hắn, cậu vẫn sẽ đoạt cho bằng được. Hơn nữa, không chỉ một lần.
“Nhưng tận Danlion à…”
Kull nghĩ thầm. Ở đó quá xa, chưa kể là một quốc gia khác, chỉ riêng khoảng cách đã đủ ngốn của cậu ít nhất ba, bốn ngày đường. Cậu còn có nhiều việc quan trọng hơn cần chú tâm, mà quan trọng nhất trong số đó lại chẳng phải việc riêng.
Sau cùng, cậu quyết định lên tiếng:
– Tiếp tục theo dấu hắn ta. Tiền, tôi vẫn sẽ trả đủ.
Người đàn ông chỉ cần có thế. Nhưng dĩ nhiên, ông ta sẽ vui vẻ hơn nếu đối phương bỏ ra một món tiền lớn để chuẩn bị kế hoạch đầy đủ mà săn giết con mồi kia.
– Việc cuối cùng, mong là ông không dùng lại câu trả lời cũ.
Kull gằn giọng bảo. Hơn tất cả, đây mới là điều cậu quan tâm nhất.
Người đàn ông lộ vẻ do dự hồi lâu mới đáp:
– Hành tung của đối phương quá khó nắm bắt. Vấn đề không phải là không tra được, mà là tra ra quá nhiều, lại đều mâu thuẫn với nhau.
Kull nhíu mày. Người đàn ông đúng là đã đổi câu trả lời, nhưng vẫn chẳng giúp ích được gì cho cậu. Nghe thế này, chỉ càng khiến cậu thêm tức giận.
Có lẽ cảm nhận được cơn giận của Kull, người đàn ông vội nói tiếp:
– T-tuy nhiên! Có một tin đáng tin cậy.
– Nói.
– Phía trên đang nhắm tới Tòa Tháp Ma Pháp Tối Thượng, và đối phương rất có khả năng đã được lựa chọn tham gia.
Tòa Tháp Ma Pháp Tối Thượng, Kull có biết đến. Dạo gần đây, cậu cũng nghe nói không ít, gần như mọi ngóc ngách cậu tìm kiếm tin tức đều có sự xuất hiện của tòa tháp này.
Thế nhưng, sự việc xảy ra tận lục địa phía Tây, vốn chẳng liên quan gì tới Kull. Kull nghĩ đi nghĩ lại, cũng không cho rằng đối phương cần phải đến đó. Dù sao thì, cô ấy không phù hợp.
– Xác thực? – Kull gặng hỏi.
– Vô cùng có khả năng.
Chỉ có vậy thôi. Người đàn ông dường như chẳng tin tưởng lắm vào điều mình vừa nói, thốt ra hẳn chỉ nhằm xoa dịu phần nào cơn giận của Kull.
Vấn đề là, giả như lời của người đàn ông là sự thật, vậy thì sẽ khó cho Kull. Ngay cả việc săn giết Quạ Đen chỉ tốn vài ngày mà cậu còn không thể sắp xếp được, thì làm sao có thể dành thời gian đến được chỗ Tòa Tháp Ma Pháp Tối Thượng? Cho dù toàn bộ chuyến hành trình có hoàn toàn thuận l��i, vẫn sẽ mất cả tháng trời.
“Hay là tìm cách để Turan dẫn tổ đội đến đó?”
Kull chợt nghĩ. Ý tưởng này có vẻ khả thi, nhưng cậu lại không dám đề xuất với đội trưởng của mình. Nếu thật sự vì lợi ích của tổ đội thì còn tốt, chỉ vì lý do cá nhân mà đòi hỏi một điều xa xỉ như vậy, rất dễ khiến cậu ta phật lòng.
Như Kull quan sát và suy đoán, Turan hẳn sẽ chấp nhận yêu cầu đó của cậu. Tuy nhiên, từ đó về sau, cái nhìn của cậu ta về Kull sẽ thay đổi. Lúc ấy, đừng nói đến chuyện cùng đi du hành, ngay cả việc giữ được vị trí thành viên tổ đội cũng đã cực kỳ khó.
– Tiếp tục thu thập thêm, càng nhiều càng tốt. – Kull bảo – Nếu ông thấy có bất cứ điểm mấu chốt nào đáng để đầu tư, lập tức hoãn mọi việc khác cũng được.
– Đã hiểu.
Người đàn ông cười đáp. Ông ta rất hài lòng. Lý do cực kỳ đơn giản: ông ta vừa nhận được một chiếc túi Kull ném tới. Sức nặng của chiếc túi cho thấy bên trong chứa rất nhiều tấm thẻ.
Người đàn ông khó lòng hiểu được bằng cách nào Kull có thể kiếm được nhiều tấm thẻ như vậy, nhưng điều đó cũng chẳng đáng để tâm làm gì. Huống hồ, ông ta đã lên con thuyền này rồi, không thể dại dột từ bỏ. Đến lúc đó, riêng việc giữ mạng sống mỗi ngày đã khó, đừng nói chi đến kiếm tiền.
Nội dung này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.