(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 494: Dò hỏi
Chẳng chút chần chừ, Kull nghiêng mình lao tới. Nếu tính toán của cậu không sai, thì khoảng cách giữa cậu và cô gái lúc này không quá hai trăm mét, trừ phi cô ta cố tình lừa cậu bằng dáng vẻ chật vật trước đó.
Nhưng may mắn thay, mọi việc diễn ra đúng như dự tính. Kull chưa chạy được bao xa đã lại cảm nhận được sự tồn tại của đối phương trong vùng lĩnh vực vừa triển khai. Thế nhưng, vết thương cậu gây ra lúc trước dường như đã hồi phục đáng kể, không rõ là do cô ta dùng loại thuốc chữa thương đặc thù nào, hay nguyên nhân nào khác. Dù sao thì, cô nàng vẫn là một y thuật sư, làm được đến mức này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Đột ngột, Kull dừng bước. Cậu chú ý thấy dưới chân mình có một vật quen thuộc.
Là một miếng ngọc. Kull nhướn mày, lấy làm khó hiểu. Đối phương không thể cảm nhận được cậu đang đuổi theo mới phải. Nói như vậy thì, có lẽ cô ta ném ra một cách tùy tiện, để nếu cậu phát hiện thì sẽ vì thế mà từ bỏ.
“Mấy miếng ngọc này thật sự có thể đáng giá một mạng của du hành giả Thần cấp cao ư?” Kull tự hỏi. Cậu tất nhiên sẽ không vì ham mê một vài miếng ngọc mà bỏ qua con mồi béo bở kia, nhưng quả thực, cậu vẫn có phần hứng thú.
Tạm gác suy nghĩ đó sang một bên, Kull tiếp tục lao mình về phía trước. Cậu cảm giác được đối phương đã ở rất gần rồi. Đúng hơn thì, cô ta đang ở ngay trước mắt cậu. Dáng vẻ chạy hớt hải, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn về ph��a sau một chút, nhưng vẫn chẳng cách nào phát hiện ra tên sát nhân đang đuổi sát theo sau mình.
Kull nhận thấy khoảng cách giữa hai người đã vừa đủ, liền đổi từ những sải chân dài miên man sang rảo bước, nhẹ nhàng đến mức chẳng có tiếng động nào phát ra dù tốc độ vẫn không hề chậm hơn bao nhiêu. Cứ thế, cậu bước đến bên cạnh mục tiêu của mình, cất tiếng:
– Có mệt không?
Tiếp theo đó là một tiếng kêu thất thanh vang lên. Cô gái giật bắn mình, nhảy vội sang bên, gương mặt tái mét. Trong cơn hoảng loạn, cô ta lại lấy ra thêm một, rồi hai miếng ngọc, ném về phía Kull.
Kull mỉm cười. Cậu không rõ cô nàng còn có bao nhiêu miếng ngọc như thế này, nhưng hẳn là không ít.
Nữ y thuật sư không thể nhìn thấy vẻ mặt của Kull sau lớp mặt nạ, nhưng cô ta vẫn cảm thấy rợn người như thể vừa bị đối phương soi thấu tâm can. Kẻ giấu mặt này, chắc chắn không chỉ đơn thuần là muốn giết chết cô nàng.
Kull không vội nhặt mấy miếng ngọc lên mà quay đầu nhìn sang nơi cô gái vừa định chạy tới. Đó đúng là cổng nam của thành Tailor, thế nhưng khoảng cách vẫn còn gần một cây số nữa. Đó là còn chưa kể đến việc phải băng qua những ngã rẽ phức tạp chằng chịt. Dù sao thì đây vốn chẳng phải là đường lớn, cũng khó mà hiểu vì sao cô ta không tìm sự trợ giúp bằng cách gọi lớn lên.
Thôi thì mỗi người đều có khó khăn riêng. Như vậy cũng tốt cho Kull, dễ dàng hành động.
– Ngươi rốt cuộc muốn gì thì mới tha cho ta?
Cô gái lần đầu tiên cất giọng, ít nhất là muốn để cho Kull nghe được.
– Mạng của cô. – Kull điềm nhiên đáp.
Nữ y thuật sư đờ người ra trong giây lát, chẳng rõ là do sợ hãi hay kinh ngạc. Câu trả lời của Kull là dựa trên mong muốn thật sự của cậu, nhưng ở góc nhìn của đối phương, đống ngọc đã ném ra đáng lẽ đã đủ để chuộc mạng cô ta rồi mới phải.
Dù sao thì, giết chết một người, cũng không nhất thiết giúp Kull đoạt được toàn bộ tài sản trên người kẻ đó. Giống như vừa rồi, người đàn ông kia chết đi cũng chỉ để lại có hai miếng ngọc và một tấm thẻ bài mà thôi, chẳng có tấm bùa nào rơi ra cả, cặp liềm cũng biến mất. Nếu Kull nhắm vào cặp liềm hay tấm bùa nào đấy, trực tiếp đoạt lấy mới là điều nên làm, đảm bảo nhất.
– Ng-ngươi biết ta là ai sao?! – cô gái thốt. – Giết ta rồi, ngươi sẽ chẳng có kết cục đẹp đâu. Chỉ là một mạng, cần gì phải cố sức như vậy?
– Như lời cô nói, chỉ là một mạng, cần gì phải cố sức như vậy?
Kull cũng đoán được thân phận của cô gái không tầm thường. Tuy nhiên, thân phận có như thế nào đi chăng nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì tới hành động của cậu. Đối phương không cách nào nhận ra cậu, càng không cách nào tìm đến cậu, bắt được cậu lại là điều bất khả thi. Lo lắng thì hoàn toàn chẳng cần phải nghĩ tới.
Huống hồ chi, một khi đã ra tay, lợi ích đạt được đã không còn nhiều ý nghĩa đối với Kull nữa. Cậu chỉ cầu một trận giết chóc thỏa mãn lòng mình.
Và đúng như lời người đàn ông kia nói, ít nhất là một phần, thì Kull sẽ chỉ ngừng tay nếu cảm nhận được một mối đe dọa nhất định. Hiện tại, đối phương không khiến cậu cảm thấy chút nguy hiểm nào cả, về phần hậu quả, cậu càng không thấy được.
– Nhân tiện, mấy miếng ngọc này dùng để làm gì chứ?
Kull cất tiếng, thuận tay nhặt hai miếng ngọc bị cô nàng y thuật sư ném ra vừa nãy. Hình thù thật sự rất đa dạng, mức độ chi tiết cũng cho thấy tay nghề của người chế tác không hề thấp. Hơn nữa là, mặc cho bị ném đi không thương tiếc như thế, miếng ngọc vẫn chẳng có chút sứt mẻ nào.
– Ngươi không biết ư? – cô gái hỏi với vẻ khó tin.
– Đừng thắc mắc. Trả lời câu hỏi của tôi. Biết đâu chừng, khi tôi vui vẻ, tôi lại có thể bỏ qua cho cô.
Kull nghiêm giọng nói, nửa câu sau lại chất chứa ý trêu đùa.
Cô gái lộ vẻ do dự, vô thức lùi về sau một bước. Kull chẳng phản ứng gì. Mặc cho cô ta có thừa cơ lùi bao nhiêu bước, cậu vẫn có thể trong phút chốc hạ sát đối phương.
– Đó là ngọc dưỡng thần. Một miếng thôi cũng đủ cho ngươi mua một căn nhà lớn mà vẫn còn dư tiền.
Kull nhếch mép. Cậu chẳng vội tin tưởng lời cô ta. Hơn nữa là, điều cậu để tâm nhất không phải ở giá tiền, mà là miếng ngọc này có thể làm gì. Nếu chỉ đơn giản là công cụ trao đ��i, vậy thì quá nhàm chán rồi.
– Tiếp đi. – Kull cất tiếng.
Cô gái nghe vậy thì cũng nhanh chóng nhận ra rằng đối phương không hứng thú với giá trị quy đổi của miếng ngọc, bèn đổi một cách khác, bảo:
– Ngọc dưỡng thần mang theo bên người trong thời gian dài có thể đề cao tinh thần, gia tăng minh mẫn và khéo léo. Mang theo số lượng lớn mặc dù không tăng thêm được bao nhiêu lợi ích, nhưng vẫn có thể dùng để trực tiếp hấp thụ.
– Như thế nào? Và tác dụng ra sao?
Kull hỏi ngay. Cậu nhận thấy đây mới là điểm mấu chốt.
– Phải vận dụng tinh thần tương tác với miếng ngọc, từ từ hấp thụ. Đơn giản nhất là đặt lên trước trán, nhưng kẻ phải làm như thế thường đạt được rất chậm. Tác dụng thì… bổ sung tinh thần, gia tăng tinh thần lực. Nói không ngoa, còn có thể trực tiếp thu về Thần tinh.
Kull nghe tới đây thì nhướn mày, lấy làm khó hiểu. Cậu chưa từng nghe đến cách thu thập Thần tinh như vậy, mặc dù trên thực tế, phương thức thu thập Thần tinh có muôn hình vạn trạng. Chủ yếu, vẫn phải phù hợp với kỹ năng chủ đạo c���a một người. Ví như bản thân cậu có kỹ năng ‘Lĩnh vực’, vậy thì càng tiếp xúc và am hiểu về lĩnh vực, không gian, các giác quan, vân vân, Thần tinh sẽ tự động tăng thêm.
Số lượng nhiều hay ít lại khó mà nói trước, nhưng phần lớn đều rất ít, chẳng thể nào so sánh được với việc săn giết quái. Hơn nữa, săn giết du hành giả là mang lại lượng Thần tinh lớn nhất, cũng chính là cách mà Kull đặc biệt yêu thích.
Ngoài những cách kể trên thì còn có một cách chung khác để thu thập Thần tinh, chính là hưởng dụng mạch nguyên khí tiên thiên. Cách này mặc dù tốt, nhưng tài nguyên lại có hạn. Hơn nữa, đối với du hành giả Thần cấp càng cao, hiệu quả mạch nguyên khí tiên thiên lại càng giảm. Kull hiện tại đã Thần cấp 10, đã chẳng còn nhiều hứng thú lắm. Dù sao thì, so với săn giết du hành giả vẫn kém không ít.
Lời của cô gái nghe ra lại không giống đang nói dối. Những kiến thức này, Kull khi trở về hoàn toàn có thể dành chút công sức điều tra, hẳn chẳng mấy chốc sẽ xác nhận được thực hư. Cậu bây giờ hỏi, chỉ đơn thuần là nhất thời tò mò thôi.
– Như vậy, quả thật là không tệ.
Kull đánh giá. “Không tệ” mà cậu nhắc đến, chỉ là về phương diện thú vị. Giá trị thực tế của miếng ngọc, cậu thấy vẫn không thể sánh bằng việc giết chết cô gái trước mặt mình đây.
“Khoan đã.”
Kull thốt thầm. Cô gái đã bảo rằng một miếng ngọc có thể quy đổi thành một căn nhà lớn mà vẫn còn dư. Trong tay Kull hiện có tám miếng như thế, tức là cậu đang sở hữu số tiền đủ mua chín, mười căn nhà lớn. Số tiền đó nếu đổi ra hơn hai triệu xen là hoàn toàn không khó.
“Bây giờ mình giàu như vậy sao?” Kull lẩm bẩm, có chút lúng túng. Cậu làm nhiệm vụ ám sát tới nay cũng tương đối nhiều rồi, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc sở hữu số tiền lớn đến thế. Đơn giản là vì tiền kiếm được chẳng mấy chốc đều tiêu xài hết cả, nhưng tổng lại mà nói, tiền từ nhiệm vụ quả thật không thể sánh bằng số này.
Bản văn này được dịch và bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.